(Đã dịch) Siêu Cấp Sưu Quỷ Nghi - Chương 1:
Mùa hè đêm xuống, mười giờ tối.
Mặc cho những làn gió khô nóng tự do thổi khắp ngõ ngách thành phố, cuộc sống về đêm muôn màu muôn vẻ của người dân vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng.
Phố ẩm thực đêm tiếng người ồn ã, hai bên vỉa hè ken đặc các quầy hàng, tiếng cụng ly lốp cốp liên tiếp vang lên. Những cô gái trẻ trung ăn mặc gợi cảm đi qua đi lại, khiến các thực khách nam vừa ăn uống vừa không ngừng đưa mắt nhìn ngắm.
Trong những góc phố u tối, dưới ánh đèn neon mờ ảo, không ít "chân dài" đang nhiệt tình mời chào khách làng chơi.
Thành phố Tỷ Quy (Zigui City), dẫu chỉ là một thành phố hạng ba tại Trung Quốc, nhưng con phố ẩm thực đêm này cũng khiến người ta không khỏi liên tưởng đến những câu nói thâm thúy như "Thanh sắc khuyển mã" hay "Dạ dạ sanh ca" (ám chỉ lối sống phóng túng, xa hoa của con người).
Cao Tiệm Phi đang đứng chết lặng giữa con phố ẩm thực đông đúc.
Tất cả mọi thứ diễn ra xung quanh dường như chẳng có quan hệ gì với hắn.
Sự náo nhiệt xung quanh, đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một cảnh tượng không chút âm thanh.
Một thiếu nữ thân đầy mùi rượu, lảo đảo bước tới bên Cao Tiệm Phi rồi nắm lấy tay hắn nói: "Anh yêu, mời em uống một chai bia, đêm nay em sẽ ngủ với anh, được không?"
Cao Tiệm Phi rút tay ra khỏi tay cô gái, hờ hững đáp: "Cô nhận nhầm người rồi."
Cao Tiệm Phi bước đi vô định như một cỗ máy.
Một luồng gió nóng rực thổi vào mặt hắn, thế nhưng hắn lại cảm thấy lạnh buốt đến run rẩy.
"Hừ! Mày muốn kêu oan à, có kiện đến trung ương cũng vô dụng! Tao là Tằng Kiến, Tằng Thế Tích là cha của tao, tao đụng trúng mẹ của mày thì cũng đụng rồi! Có chuyện gì mà lớn lao! Cho mày mấy chục ngàn tiền thuốc men thì đã là nhân đạo lắm rồi, nhưng thằng nhóc mày lại còn muốn tìm tao phiền toái, thật là không biết sống chết! Nếu không phải cha tao căn dặn qua thì tao đã sớm cho người làm thịt mày rồi! Cút đi, nếu để tao thấy mặt mày thì mỗi lần gặp cho mày sống không bằng chết! Mau cút đi!"
Đó là những lời nói Tằng Kiến chỉ vào mũi Cao Tiệm Phi mà trút ra vào chiều ngày hôm nay.
Tằng Kiến chính là kẻ đã phá vỡ cuộc sống bình thản, vui vẻ, hạnh phúc của Cao Tiệm Phi.
Một tháng trước, Tằng Kiến sau khi uống rượu quá chén đã lái xe vượt đèn đỏ và đâm trúng mẹ của Cao Tiệm Phi đang làm công tác vệ sinh trên đường, khiến mẹ hắn rơi vào tình trạng sống thực vật.
Ngày thứ ba sau khi mẹ Cao Tiệm Phi bị tai nạn, bác sĩ nói với hắn: "Mẹ cậu bị xuất huyết não bên trong, máu tụ đã chèn ép một số tế bào não cùng hệ thống thần kinh, khiến não không thể hoạt động bình thường.
Với tình huống như thế này, nếu không phẫu thuật, mẹ cậu sẽ vĩnh viễn sống đời thực vật! Thế nhưng, cậu phải biết, ca phẫu thuật này rất khó khăn, do đó cậu phải chi trả một khoản chi phí lớn, thế nhưng cơ hội thành công cũng rất ít ỏi.
Tôi nói thật với cậu, tỷ lệ phẫu thuật thành công chỉ có 4%.
Tuy nhiên, cho dù có kỳ tích và mẹ cậu tỉnh lại thì năng lực và trí lực của mẹ cậu cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Đương nhiên, nếu như ca phẫu thuật thất bại thì nó đồng nghĩa với… cái chết!"
Cao Tiệm Phi không dám dùng sinh mệnh của mẹ hắn để mạo hiểm với khả năng 4% đó.
Ngoài ra, chi phí phẫu thuật 120 nghìn tệ, gia đình Cao Tiệm Phi cũng không đủ khả năng chi trả.
Sau khi tai nạn xảy ra, tên gây tai nạn Tằng Kiến chỉ cho người mang 30 nghìn tệ đến bệnh viện, rồi sau đó phủi tay không đoái hoài gì nữa.
Mà mẹ của Cao Tiệm Phi chỉ là một nhân viên vệ sinh nên cũng không mua bảo hiểm y tế cho bản thân.
Mẹ hắn nằm viện nửa tháng, khiến số tiền từ khoản "bố thí" của Tằng Kiến lẫn 15 nghìn tệ tiền tiết kiệm của gia đình Cao đều đã cạn sạch.
Do Cao Tiệm Phi không đủ khả năng chi trả các chi phí nên hắn đành mang mẹ mình về nhà.
Hiện tại, mẹ hắn nằm trên giường trong nhà, nếu không phải có tiếng tim đập yếu ớt thì so với người đã khuất cũng chẳng khác là bao.
Sống đời thực vật!
Chuyện này, Cao Tiệm Phi không chịu nổi!
Hắn liền đi thưa kiện, gõ cửa khắp nơi để kêu oan.
Nhưng mọi sự diễn ra hoàn toàn khác với những gì Cao Tiệm Phi dự đoán!
Toàn bộ băng ghi hình tại đồn cảnh sát giao thông đều không tìm thấy, sau đó được giải thích là do hệ thống camera lúc đó gặp trục trặc;
Cục Công An c��ng không thụ lý vụ việc, lý do rất đơn giản: đây chỉ là một tai nạn giao thông, không thuộc án hình sự, cũng chẳng phải án dân sự, vậy nên cục không có trách nhiệm giải quyết?
Và điều khiến cho Cao Tiệm Phi nghĩ không ra chính là những người đã chứng kiến tai nạn xảy ra nhưng họ đều im lặng không nói, không một ai muốn đứng ra làm chứng việc Tằng Kiến say rượu vượt đèn đỏ.
Cao Tiệm Phi thật giống như một con ruồi bay loạn xạ! Lòng hắn rất đau!
Hắn sống được 22 năm, tới giờ khắc này, hắn mới ý thức được thân phận mình yếu ớt và nhỏ bé đến nhường nào!
Song song đó, hắn cũng ý thức được sự phức tạp của xã hội này!
Sau đó, Cao Tiệm Phi mới biết, cha của Tằng Kiến chính là Tằng Thế Tích.
Tằng Thế Tích là Bí thư thành phố kiêm Cục Trưởng Cục Công An.
Vậy còn gia đình của Cao Tiệm Phi thì sao?
Cha của Cao Tiệm Phi là một người tàn tật, mẹ xuất thân từ nông thôn, làm công trong thành phố hơn nửa đời người.
Cao Tiệm Phi thì không được học hành đến nơi đến chốn, chưa tốt nghiệp phổ thông đã phải bỏ học đi làm suốt ngày.
Gia đình họ Cao cũng không có bà con thân thích gì lớn lao.
Sự thật chứng minh, một gia đình như vậy hoàn toàn không có tư cách gì để so bì với một gia đình cán bộ cấp cao!
Hai gia đình khác nhau một trời một vực.
Một con kiến nào có thể làm đau đớn một con voi?
Thế nhưng, Cao Tiệm Phi vẫn không cam tâm!
Chiều ngày hôm nay, hắn đến trước cửa quán karaoke "Thế Kỷ" tìm Tằng Kiến, thế nhưng còn chưa nói được hai câu thì Cao Tiệm Phi đã bị hai người vạm vỡ theo sau Tằng Kiến đánh cho bầm dập.
Sau đó, Tằng Kiến phun khói thuốc vào mặt hắn, chỉ vào mũi hắn mà trút một tràng giáo huấn và lời cảnh cáo.
"Ta... ta không cam tâm!" Cao Tiệm Phi mang thân thể đầy thương tích bước đi trong con phố ẩm thực đông đúc, hai bàn tay siết chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào da thịt.
Trên thực tế, tuy rằng Cao Tiệm Phi xuất thân hèn mọn, bằng cấp không cao, công việc tầm thường nhưng hắn là một người có tâm tính lạc quan.
Hắn cùng với mọi người luôn luôn hòa hợp, miệng hắn luôn nở nụ cười. Người quen biết hắn tuy không h��n sẽ yêu mến, nhưng tuyệt đối không hề ghét bỏ.
Hắn cao một mét tám, làn da nâu rám nắng trông rất khỏe mạnh, khuôn mặt luôn tươi vui, mấy thứ này cũng giúp hắn dễ dàng tìm được một mối lương duyên cho bản thân.
Có thể nói, Cao Tiệm Phi cũng rất thỏa mãn với những gì hắn có.
Thế nhưng tất cả đều bị cái tai nạn xe chết tiệt kia đã phá nát!
Đi qua con phố ẩm thực, nửa tiếng sau Cao Tiệm Phi cuối cùng cũng về tới nơi cư ngụ của mình.
Nơi đây là khu dân cư với hàng loạt ngôi nhà thấp bé san sát, có thể nói là khu nghèo của thành phố.
Cao Tiệm Phi đứng ở trong sân. Ở giữa sân có một gốc cây cổ thụ già cỗi, thân cây to lớn đến mức chu vi còn rộng hơn cả căn nhà của hắn.
Cao Tiệm Phi dừng chân trước cửa nhà. Khoảng hai phút sau hắn thở dài một tiếng rồi bước vào trong.
Trong phòng khách, dưới ánh đèn lờ mờ, cha của Cao Tiệm Phi đang ngồi trên xe lăn hút thuốc, dường như vẫn đang chờ hắn về.
Hai chân và bàn tay trái của cha Cao Tiệm Phi đã bị mất.
Nếu nhìn thấy ông, ắt hẳn ai cũng sẽ dâng lên cảm giác chua xót trong lòng!
Mái tóc ông gần như đã bạc trắng, trên mặt đầy nếp nhăn.
Mỗi một nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt dường như ẩn chứa vô vàn nỗi ưu sầu và bi thương.
"Tiểu Phi, con đi đâu vậy? Muộn thế này mới về?" Cha của Cao Tiệm Phi lo lắng hỏi.
Cao Tiệm Phi tự nhiên sẽ không nói cho cha mình biết việc hắn đi tìm Tằng Kiến, bèn nói dối: "Con buồn quá nên đi dạo một vòng. Cha à, cha nên đi nghỉ sớm đi, con đi thăm mẹ cái."
Nói xong, Cao Tiệm Phi đi thẳng vào buồng bên trong.
Nhìn vào bóng lưng của Cao Tiệm Phi, trong hai mắt của cha Cao Tiệm Phi hiện lên một nỗi sầu lo. Tay phải ông run run cầm điếu thuốc đưa lên môi kéo một hơi, sau đó ném điếu thuốc xuống đất rồi móc từ trong người ra một chiếc điện thoại di động kiểu cũ.
Ông nhấn một dãy các số, nhưng khi bấm vào nút gọi thì ông lại dừng tay.
Lúc này, mặt của cha Cao Tiệm Phi bỗng hiện lên một nỗi đau thương khôn tả, hai giọt nước mắt từ khóe mắt ông chậm rãi rơi xuống.
Hai vai ông bắt đầu co lại, yết hầu phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào. Cuối cùng ông cũng không bấm gọi số điện thoại đã bấm.
Cao Tiệm Phi đi vào phòng trong.
Mẹ của hắn vẫn nằm ở trên giường không nhúc nhích, ở đầu giường có một giá treo hai bình dịch truyền.
Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi ngồi ở mép giường, khóc thút thít: "Trời ơi, ông bất công quá! Em à, em mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại đi!"
"Dì," Cao Tiệm Phi kêu một tiếng.
Người phụ nữ cuống quýt lau nước mắt, ngẩng đầu lên, cố nặn ra một nụ cười: "Tiểu Phi về rồi à? Tiểu Phi, con đừng lo lắng, mẹ con sẽ sớm tỉnh lại thôi. Hôm nay dì thấy mí mắt của mẹ con giật giật đấy!"
Cao Tiệm Phi biết dì hắn đang an ủi mình, hắn cũng miễn cưỡng cười cười: "Mẹ con là người tốt, người tốt đương nhiên sẽ gặp được báo đáp tốt, mẹ nhất định sẽ tỉnh lại!"
"Lẽ nào trên thế giới này, người tốt thực sự sẽ có báo đáp tốt sao?" Trong đầu Cao Tiệm Phi thầm nghĩ.
"Dì à, dì ra ngoài nghỉ ngơi một chút đi, để con chăm sóc mẹ cho." Cao Tiệm Phi nói với dì của hắn.
Dì của hắn cũng là một người đáng thương. 23 tuổi lập gia đình, kết hôn được một năm thì chồng mất, vì không có con nên nửa đời còn lại phải sống trong cô đơn.
Sau khi Cao Tiệm Phi đưa mẹ hắn về nhà thì dì hắn liền đến ở và giúp chăm sóc mẹ hắn.
"Được rồi, Tiểu Phi, con nói chuyện với mẹ con đi, nhưng con cũng nhớ đi nghỉ sớm đấy." Dì hắn đứng lên, vỗ vỗ vai hắn, sau đó vội vàng xoay người sang chỗ khác.
Cao Tiệm Phi thấy rất rõ ràng, hai tròng mắt dì hắn sưng đỏ và những giọt nước mắt vẫn đang chảy dài.
Sau khi dì hắn rời khỏi phòng, Cao Tiệm Phi liền ngồi vào bên cạnh mẹ hắn, nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của mẹ.
Tay của mẹ rất lạnh.
Gương mặt của mẹ vẫn hiền lành như thuở nào, không màng danh lợi, nhưng lúc này lại tái nhợt, giống như một pho tượng vô tri vô giác!
"Mẹ," Cao Tiệm Phi kêu nhẹ một tiếng, giống như bình thường hắn nói chuyện cùng mẹ hắn: "Mẹ ơi, mẹ hãy tỉnh dậy nấu cho con một chén canh được không? Trước đây, mỗi ngày vào giờ này, mẹ vẫn thường nấu canh cho con uống... Mẹ, con vẫn chưa từng nói với mẹ, kỳ thực canh mẹ nấu ngon lắm... Mẹ, trong lòng con trước đây cứ lu��n phàn nàn mẹ đấy, luôn oán giận mẹ hay la mắng con. Mẹ hãy mau tỉnh lại đi, con thực sự rất muốn nghe những lời dạy dỗ của mẹ, con thực sự rất muốn..."
Nước mắt không tiếng động, tựa như hai dòng lũ, tuôn rơi từ đôi mắt Cao Tiệm Phi.
Hắn cũng chẳng buồn lau đi, cứ mặc cho chúng chảy dài trên mặt.
"Mẹ, hôm nay con đã đi tìm tên súc sinh Tằng Kiến đó, thế nhưng... con vô dụng! Con thực sự vô dụng! Kẻ khốn kiếp đó ngay trước mặt, vậy mà con thực sự vô dụng! Trước đây, con đã từng hỏi mẹ vì sao con tên là Cao Tiệm Phi, mẹ đã cười và nói rằng đó là vì cha mẹ mong muốn con có thể dần dần bay lên, càng bay càng cao. Thế nhưng con của mẹ thật sự vô dụng! Đi học thì không chuyên tâm, đi làm thì không tìm được công việc tốt, nhất định là mẹ hẳn rất thất vọng về con... " Cao Tiệm Phi chậm rãi cúi đầu, nâng bàn tay mẹ mình lên, "Mẹ, mẹ đã nói với con khi làm việc gì cũng nhất định phải có lương tâm, nhất định phải làm người tốt, bởi vì người tốt luôn có báo đáp tốt... Mẹ là người tốt, mẹ chưa từng đắc tội với ai, v���i đồng nghiệp và hàng xóm láng giềng đều giao hảo rất tốt. Mẹ cũng không bao giờ tính toán chi li, mẹ luôn chịu thiệt về mình. Mẹ là người tốt, thế nhưng... mẹ giờ đây lại... Người tốt thực sự có nhận được báo đáp tốt không? Có thật vậy không? Mẹ, con đã hết cách! Gia đình Tằng Kiến thế lực quá lớn, con không tài nào làm gì được hắn, con không thể kiện nổi bọn chúng. Con đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ có thể dùng phương cách của riêng mình để giải quyết chuyện này thôi! Mẹ, hôm qua con đã lén mua một con dao găm. Mẹ, mẹ hãy yên tâm, con sẽ không để mẹ phải chịu tai nạn vô cớ! Con sẽ thay mẹ báo thù! Cùng lắm thì con cũng hy sinh cả mạng sống này! Còn nữa, trước khi con làm chuyện này, con nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cha! Con sẽ đi kiếm một số tiền giao cho dì, số tiền đó sẽ giúp cha sống hết quãng đời còn lại. Mẹ, con sẽ xử lý tốt mọi chuyện!"
Nói xong, Cao Tiệm Phi nhẹ nhàng đặt tay mẹ hắn xuống giường rồi xoay người rời khỏi phòng.
Bạn đang thưởng thức bản dịch độc quyền từ truyen.free.