Sars Game - Chương 25: Trò chuyện cùng Vong mã
Tôi hạ thiết bị VR xuống, cảm giác tim mình đập thật nhanh và máu nóng đang dồn lên đầu. Cô Tuyết Linh nhìn tôi mỉm cười:
- Cháu thấy cuộc đua thế nào?
- Tuyệt thật cô ạ. Đáng tiếc cho Hương Lan quá... suýt chút nữa thì cô ấy đã đoạt được cờ rồi.
Cô Tuyết Linh vẫy tay:
- Thế thì bây giờ chúng ta tới an ủi con bé chứ nhỉ?
Ồ, hóa ra Hương Lan đang ở đây sao? Ừ đúng rồi, nơi đây giống như một nhà thi đấu E-Spot, nơi các vận động viên thi đấu ở một phòng riêng và có người xem tới cổ vũ trực tiếp. Sao tôi không nghĩ tới điều này ngay từ đầu nhỉ? Tôi cũng từng tới một số Cyber Game để xem thi đấu giải rồi, nhưng quả thực chưa ở đâu mà có một giải lớn và tổ chức hoành tráng như thế này. Ba chúng tôi đi theo một hành lang nhỏ có người dẫn đường để vào bên trong khu vực thi đấu. Đó là một khu vực gồm nhiều phòng thi đấu riêng biệt, mỗi phòng đều có người bảo vệ bên ngoài. Chúng tôi tới phòng của Hương Lan. Lúc này cô đã thi đấu xong và đang ngồi nghỉ ngơi. Bên trong phòng là một hệ thống gồm rất nhiều thiết bị hiện đại như ghế mô phỏng thú cưỡi, các hệ thống VR gắn đầu và trên người. Phòng cũng được thiết kế cách âm với bên ngoài để tuyển thủ có thể hoàn toàn tập trung khi thi đấu. Ngoài khu vực máy thi đấu thì còn có một khoảng không nhỏ có một chiếc giường và bàn ăn để tuyển thủ nghỉ ngơi. Trông Hương Lan không có vẻ gì là mệt mỏi sau cuộc đua mà trái lại, khi gặp ba người chúng tôi thì cô tỏ ra rất vui:
- Mẹ và anh Hải cũng tới ạ... À còn có cả Long nữa ư?
Cô Tuyết Linh ân cần:
- Ban nãy con làm tốt lắm. Nhưng phút cuối có vẻ hơi nóng vội nhỉ?
Hương Lan cười hì hì, tay cô cầm ly nước và đưa lên miệng uống. Sau đó cô đáp lại:
- Con không nghĩ anh ta chuyển trạng thái nhanh như vậy...
Anh Hải hỏi:
- Theo bảng tính điểm thì tiểu thư vẫn ở hạng 2 đấy. Vòng loại như vậy là ổn rồi. Tới vòng thi chính thức mọi chuyện sẽ khác.
Tôi thì chẳng biết nói gì để động viên Hương Lan. Những gì vừa diễn ra quả thực hết sức ấn tượng nhưng tôi chưa hiểu hết về nó. Tốc độ của những con vong mã, khả năng ra đòn t·ấn c·ông chớp nhoáng, những chiêu thức mạnh mẽ mà tôi chưa gặp bao giờ được thi triển trong nháy mắt... Tất cả những thứ đó khiến tôi bị choáng ngợp. Tôi vừa muốn được tham gia cuộc đua ấy, vừa tự nghĩ mình còn lâu mới đủ trình độ để làm được như họ. Hương Lan, cô ấy đã làm rất tốt rồi, tôi chẳng biết nên khen cô ấy như thế nào nữa.
Hương Lan nhìn tôi và hỏi:
- Long thấy sao?
Bị hỏi đột ngột nên tôi vội đáp:
- À.. chị... à không... Lan đánh tuyệt lắm. Đua cũng giỏi nữa.
Hương Lan mỉm cười trước câu nói đầy giọng nịnh nọt của tôi. Cô hỏi tiếp:
- Mà tại sao Long lại tới đây?
Tôi nhìn về phía cô Tuyết Linh. Cô mỉm cười và đáp:
- Mẹ mời cậu ấy tới đây để đua thử.
Hương Lan bỗng à lên một tiếng:
- Đúng rồi... lát nữa có cuộc đua cùng khán giả. Mẹ muốn cho cậu ấy tham gia thật ư?
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Đua cùng khán giả là sao ạ?
Anh Hải liền giải thích:
- Đó là một cuộc đua mang tính chất giao lưu thôi. Thành tích không được tính. Mỗi tuyển thủ sẽ cùng với một khán giả - tức là hai người trên một vong mã - tổng cộng là 10 người, họ sẽ thi đấu với nhau. Khán giả muốn tham gia cuộc đua này chỉ cần đăng ký và ban tổ chức sẽ sắp xếp, sàng lọc. Anh đã đăng ký cho em rồi.
Tôi có phần bối rối và hỏi lại:
- Nhưng em đâu có biết cưỡi vong mã?
Anh Hải mỉm cười:
- Thử thì sẽ biết thôi. Những người khác cũng vậy. Cuộc đua này không quan trọng thành tích mà, chủ yếu cho khán giả được trải nghiệm cùng với tuyển thủ mà họ yêu thích...
Rồi anh liếc nhìn Hương Lan:
- Cậu ấy cũng hợp với vong mã của em mà, phải không tiểu thư?
Hương Lan quay đi không nói gì. Hai má cô nàng hơi ửng đỏ lên thì phải. Cô Tuyết Linh lên tiếng:
- Còn khoảng một giờ nữa mới bắt đầu cơ. Con hãy hướng dẫn Long cách điều khiển vong mã và kỹ thuật đua nhé. Hải hãy cho cậu ta mượn thanh Hàn Băng Giáo. Ta muốn xem khả năng chiến đấu trên vong mã của cậu ta ra sao.
Anh Hải đưa cho tôi một tấm thẻ màu vàng, bên trong in hình cây giáo mà lần trước anh đưa tôi dùng thử trong chuyến thăm trường. Rồi cô Tuyết Linh và anh Hải rời khỏi căn phòng, để lại tôi và Hương Lan trong đó. Lúc này tôi mới để ý kỹ hơn tới Hương Lan. Cô đang cột lại mái tóc của mình. Cô có thói quen búi nó thành một cái đuôi ngựa thật gọn. Mái tóc cô đen nhánh và hơi xoăn ở phần đuôi. Cô cũng chỉ để một chút tóc mỏng mở phần mái, dường như để tránh việc tóc che mắt khi đang cưỡi ngựa. Cặp lông mày của cô trông khá sắc nét và ánh mắt thì luôn tràn đầy sự tự tin. Trông cô khác nhiều với Mai.
Cô thường ăn mặc kín đáo hơn, nhưng ở cô vẫn toát lên một vẻ đẹp quyến rũ - sự quyến rũ của một tiểu thư đài các. Tôi có thể cảm nhận cô là một người con gái rất độc lập, mạnh mẽ nhưng cách cô thể hiện ra bên ngoài lại khá hiền dịu. Cô gái đứng trước mặt tôi thật chẳng giống với hình ảnh ban nãy, khi mà cô vung roi và lao thẳng vào vòng cung lửa của đối phương. Đang ngẩn người ra ngắm Hương Lan thì tôi nghe thấy giọng nói của cô nàng:
- Để mình hướng dẫn Long cách sử dụng những thiết bị này nhé.
Sau khi hướng dẫn qua về tác dụng và cách kết nối các thiết bị trong phòng, hai chúng tôi cùng kết nối và tham gia vào trường đua. Hương Lan huýt sáo gọi con vong mã của cô tới. Cô dắt nó đứng trước mặt tôi và nói:
- Cưỡi vong mã thì không khó, nhưng để điều khiển được nó thì cần có sự kết nối về tâm trí giữa người cưỡi với linh khí của vong mã. Long phải coi nó như một phần thân thể của mình thì mới được. Bây giờ Long thử chạm vào đầu của nó để cảm nhận linh khí vong mã xem sao.
Nghe lời Hương Lan, tôi thử đưa tay lên phần đầu của con vong mã. Nó cũng cúi xuống để tôi thực hiện điều này. Tôi bắt đầu nhắm mắt lại và cảm nhận. Ban đầu tôi thấy một có một chấm trắng nhỏ xíu trong cả không gian u tối. Chấm trắng này lớn dần, lớn dần lên và tiến lại gần tôi hơn. Tới khi nó hiện rõ hình hài của một cô gái thì một âm thanh vang lên trong đầu tôi:
- Ngươi là ai?
Âm thanh ấy không giống như những âm thanh bình thường tôi vẫn hay nghe, mà nó vang vọng trong tâm trí tôi cứ như tôi đang tự hỏi chính mình vậy. Tôi thầm nghĩ tới câu trả lời:
- Tôi là... Long... Cô có phải là linh khí vong mã của Hương Lan không?
Âm thanh ấy lại vang lên như thể nó hiểu những gì tôi đang nghĩ:
- Phải.
- Vậy... tôi có thể điều khiển cô được không?
- Không! Ta chỉ chấp nhận Hương Lan thôi.
Rồi con vong mã lồng lên một cái, ngắt đứt sự kết nối của tôi với nó một cách dứt khoát. Hai chân trước của nó giơ cao và đôi cánh dang rộng ra. Tôi bất giác lùi lại mấy bước. Hương Lan phải cố giữ chặt lấy nó và ghì xuống. Cô đưa tay xoa nhẹ lên đầu vong mã và vỗ về nó. Rồi Hương Lan hỏi tôi:
- Sao vậy Long?
Tôi bối rối:
- Nó... nó không chấp nhận người khác điều khiển.
Hương Lan vẫn xoa tay dọc theo cổ con vong mã và nói:
- Ừm... hơi khó cho Long rồi. Elise là một linh hồn hơi khó tính. Trước dây Lan cũng rất khó khăn mới có thể làm bạn được với cô ấy.
Tôi ngạc nhiên hỏi lại:
- Vong mã cũng mang linh hồn con người và có tên ư?
- Đúng vậy. Những linh hồn không được siêu thoát sẽ bị đưa đến vùng đất c·hết. Tại đó những con vong mã được sinh ra và mang theo linh hồn của họ. Để những con vong mã này trở thành sinh vật có thể điều khiển được, chúng ta phải khuất phục được những linh hồn này, hoặc làm bạn với họ. Bởi vậy không phải ai cũng có thể điều khiển hoặc có một vong mã cho riêng mình. Long thử lại lần nữa xem. Hãy cố gắng làm bạn với cô ấy nhé.
Con vong mã trong tay Hương Lan vẫn tỏ vẻ khó chịu không muốn tôi lại gần nó. Nhưng Hương Lan ra sức vỗ về và kéo nó lại. Tôi chầm chậm đưa tay lên đầu nó và cố gắng trấn an:
- Đừng nổi giận... Tôi chỉ muốn làm bạn với cô...
- Làm bạn? Ngươi có gì đảm bảo điều đó?
- Tôi... tôi không biết nữa.
- Hương Lan muốn ta tin tưởng ngươi. Nhưng không dễ vậy đâu.
- Vậy làm thế nào để cô có thể tin tôi?
- Hãy để ta tìm hiểu toàn bộ tâm trí và trái tim của ngươi.
- Bằng cách nào?
- Hãy tiến sát lại gần ta... chạm đầu của ngươi với đầu của ta.
Tôi làm theo lời chỉ dẫn của vong mã. Khi đó linh hồn của Elise tiến sát lại gần tôi rồi cô ta như hòa làm một vào tâm trí tôi. Dường như bây giờ cô ta có thể đọc được hết mọi suy nghĩ trong đầu tôi như đọc một cuốn sách. Một cảm giác hồi hộp và lo lắng từ cơ thể tôi phản ứng lại với sự xâm chiếm này của Elise. Nhưng tôi tự dặn lòng rằng mình không được phản ứng lại với cô ta. Tôi muốn để cô ta hiểu được rằng tôi không hề có ý đồ gì xấu cả. Một lát sau Elise lùi lại. Tôi có thể cảm nhận rõ hơn cô ta và giọng nói của Elise lại vang lên:
- Đúng là người không có ý đồ xấu. Nhưng trong trái tim ngươi có một khoảng tối bí ẩn mà ta không thể hiểu được... Được rồi... ta chấp nhận ngươi, với tư cách là bạn của Hương Lan.
Tôi rời con vong mã ra và cảm nhận có một luồng điện chạy dọc theo cơ thể mình. Hương Lan nhìn tôi và hỏi:
- Sao rồi Long?
Tôi mỉm cười:
- Elise đã chấp nhận với tư cách là bạn của Hương Lan. Như thế là mình có thể điều khiển được nó rồi chứ?
Hương Lan cười thật tươi và nói:
- Tuyệt! bây giờ chúng ta sẽ tìm hiểu kỹ hơn luật lệ của cuộc đua này nhé.