Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 83: . Kiếm pháp của thần

Gã vương giả vẫn im lặng. Đoàn Xuân Huy không rõ đối phương có hiểu lời mình nói không, chỉ thấy gã hoàn toàn thờ ơ. Dù hai đạo kiếm kình hung bạo ập đến, hay phải đối mặt với kiếm giả bậc nhất Lĩnh Nam, gã cũng chẳng mảy may xao động.

Đoàn Xuân Huy cũng chẳng vì thái độ ấy mà bực tức, bởi lẽ lòng thù hận đã chất chứa quá đủ. Chiến ý vừa dâng trào, kiếm trong tay đã vung. Đường kiếm bên phải chém tới, đường kiếm bên trái vu hồi, lanh lẹ và sắc sảo đến nỗi mắt thường không kịp nhận biết, chỉ còn thấy kiếm quang loang loáng.

Gã vương giả bắt đầu di chuyển, thi triển một thứ thân pháp quỷ dị khôn lường. Dường như hạ bàn còn chưa động, mà thân ảnh đã thoắt cái rời đi. Bề ngoài có vẻ chậm rãi, nhưng thực tế lại biến chuyển cực kỳ gấp gáp. Kiếm của Đoàn Xuân Huy dù nhanh đến mấy cũng chẳng thể chạm tới gã. Dù phải đối phó với những đường kiếm hung hiểm, gã vẫn điềm nhiên chắp tay sau lưng, ung dung trầm tịch như đang dạo chơi trong kiếm trận của đối thủ, toát lên phong thái của một bậc bá giả.

Đoàn Xuân Huy vốn tính bộc trực, hành sự lỗ mãng. Ngày thường, y ắt sẽ nổi giận đùng đùng mà xông thẳng đến, quyết một phen sống mái với đối thủ. Thế nhưng lúc này, y lại tiết chế một cách lạ thường. Không chửi bới thóa mạ, cũng chẳng cấp tập nóng vội, họ Đoàn âm thầm đề thăng công lực. Nội lực hùng hậu dẫn động khí tức xung quanh, tạo thành vòng xoáy, cuốn theo cỏ cây, cát bụi bốc lên. Tiếp đó là một đợt tấn công ào ạt như thác lũ, kiếm phong cuồn cuộn, kiếm ảnh trùng trùng.

Đáp lại, gã vương giả người Tống cũng bộc phát thực lực, thân pháp càng trở nên thần tốc hơn, chỉ pháp uy mãnh gấp bội. Kiếm vừa tới, thân gã đã thoái lui, đồng thời chỉ khí phản công. Thứ chỉ khí đáng sợ ấy, trong phạm vi bảy trượng, có sức công phá chẳng kém gì mũi thương lưỡi kiếm. Trong đám đông quần hùng, giáo chúng của Nguyên Tiên giáo có thực lực yếu kém hơn cả. Dù cầm binh khí trong tay, chúng vẫn chẳng thể phòng vệ. Ba bốn tên bị chỉ khí đánh trúng, bật ngửa, ngực thủng tròn như lỗ dùi, máu đỏ tươi phun ra. Tiếng la, tiếng rú đầy thảm thiết vang lên. Kiếm kình, chỉ khí văng vãi khiến Nguyên Tiên giáo vốn đã như bầy gà con lạc mẹ, nay càng thêm hoảng loạn, nháo nhác tìm chỗ ẩn nấp. Người của Bắc Sơn đứng bên cạnh, không những không trợ giúp mà còn ra sức xua đuổi. Gã công tử Lưu Đồ được dịp hả hê, buông lời độc địa: – Lũ tà ma bẩn thỉu, nên chết bớt đi thì tốt hơn.

Không chỉ Bắc Sơn, các bang phái khác cũng đều thể hiện sự thờ ơ, vô cảm. Duy chỉ có Lương Nhất Công cảm thấy thương xót, không đành lòng nên đã lao đến tương trợ. Anh Hùng kiếm xuất ra, vung múa trước mặt, tạo thành tấm khiên che chắn.

Cuộc chiến càng lúc càng kịch liệt. Dần dà, không chỉ người của Nguyên Tiên giáo mà ngay cả các nhân sĩ Ngũ Hổ phái cũng bị chỉ khí, kiếm kình bức dạt ra xa. Vòng quan chiến nới rộng, bán kính lên tới hơn mười trượng. Lương Thành Nghiệp cùng với Lương Nhất Công đứng gần nhất, phía sau chỉ Ngô Cương là miễn cưỡng trụ lại. Những người khác, dù là tám vị cao thủ của Tản Viên hay các môn hạ xuất chúng của Thanh Sơn, thực lực võ nghệ không tồi cũng chẳng dám mạo hiểm tiến lên.

Đoàn Xuân Huy cùng gã người Tống du đấu, từ bãi lau ra đến tận mặt nước, rồi leo lên vách đá, tạo nên sức tàn phá kinh hoàng. Cả một vùng cỏ lau rộng lớn bị kiếm phong chém bạt. Dòng sông mênh mông bị chỉ khí bắn phá, dội lên những cột nước trắng xóa. Đá núi chịu tác động của cường kình, ầm ầm đổ xuống. Quần hùng nhân sĩ được tận mắt chứng kiến, không khỏi rúng động. Cuộc chiến của hai kẻ cường giả, thực sự đã vượt ngoài sức tưởng tượng.

Lương Nhất Công bị những thứ võ công kinh thiên động địa kích động, đã chẳng còn tâm trí lo nghĩ về sự mạnh yếu của kẻ địch nữa. Điều thôi thúc chàng lúc này chính là được tham dự vào cuộc chiến trước mặt. Đối thủ không chỉ là gã vương giả kia, mà còn cả trưởng hộ của núi Tản. Bồn chồn, háo hức, chàng muốn được so đọ với cả hai. Anh Hùng kiếm trong tay rung lên bần bật.

Cùng lúc đó, cha của chàng, Lương Thành Nghiệp, lại trầm tư suy tính. Đây là lần đầu tiên môn chủ Thanh Sơn môn được chứng kiến sức mạnh cường đại của kiếm pháp núi Tản. Sơn Thần Diệt Yêu kiếm quả nhiên sắc sảo tuyệt diệu, cường hãn vô song. Dù có là đao pháp Hỏa Long Phục Ma kết hợp cùng bảo đao trong tay, y cũng không dám chắc có thể áp chế được, và khi so sánh với kiếm nghệ của con trai mình, y thầm nghĩ: “Kiếm pháp của Tản Viên quả nhiên vô địch thiên hạ. Nhất Công trời cho thiên phú, dốc sức khổ luyện, nhưng Lạc Nhạn Thập Thức dù được ca tụng là tinh kỳ hoa lệ, so ra vẫn kém xa sự bạo liệt, quyết tuyệt kia.”

Sức mạnh cường liệt dẫn dắt những suy tưởng trong lòng Lương Thành Nghiệp. Một thoáng, trong đầu vị môn chủ hiện ra khung cảnh của một chiến trường. Nhưng… chẳng phải thứ chiến trận thông thường, đây là cuộc chiến giữa các vị thần. Thuở hồng hoang, đã từng có trận chiến như thế. Nếu họ Đoàn cuồng dã, mạnh mẽ tựa như sơn thần, thì kẻ địch trước mắt cũng mang trong mình khí thế trầm lãnh, bá tuyệt của thủy thần? Lương Thành Nghiệp hít một hơi thật sâu, rồi chuyển ánh nhìn đến gã người Tống. Cái nhân dạng nửa thần nửa ma, cùng với sức mạnh ghê gớm đó… Y tự hỏi, rốt cuộc là gì? Có lẽ nó đã vượt ngoài mọi dự liệu. Bất chợt, vị môn chủ rùng mình.

Khi cuộc chiến tối cường diễn ra, tất cả mọi người đều phải dừng lại. Ngô Thiết, Lưu Nhất cùng gã sư và vị đạo sĩ cũng nhất loạt ngưng chiến, hướng mắt nhìn về phía họ. Họ Đoàn và gã vương giả sau mấy hiệp du đấu, càn quét khắp chiến địa, cuối cùng đã trở về vị trí cũ. Ngoại trừ đôi chỗ quần áo bị xé rách, cả hai dường như không hề chịu thương tích nào.

Đoàn Xuân Huy thở hồng hộc, vầng trán vã mồ hôi. Vị trưởng hộ đã phải hao tổn nhiều khí lực, vì vậy tranh thủ điều tức. Phía bên kia, gã vương giả dù sắc mặt vẫn lạnh ngắt như sắt đá, nhưng nét nhàn nhã đã biến mất. Rõ ràng gã đã phải dốc hết sức cho cuộc chiến.

Hơi thở gã có phần gấp gáp, cánh tay cũng đã buông thõng xuống, không còn ung dung chắp sau lưng được nữa. Gã nhíu mày, tập trung nhìn đối thủ trước mặt. Đoàn Xuân Huy đã khiến gã chẳng thể xem nhẹ, phần nào đánh mất vẻ thâm trầm vốn có. Dù vậy, từ người gã vẫn tỏa ra thứ bá khí lẫm liệt. Trước mặt là trưởng hộ của Tản Viên, sau lưng là quần hùng Ngũ Hổ phái, vậy mà gã vẫn điềm nhiên đứng đó, không chút e ngại. Xét về tâm thế và khí độ, gã thật sự giống kẻ đang thống lĩnh tất cả.

Đoàn Xuân Huy sau thoáng điều tức, khí lực đã sung mãn trở lại, liền vọt tới. Lần này y dốc hết bản lĩnh, quyết phân thắng bại. Bước một, bước hai, rồi bước ba, những nhịp bước theo hình chữ chi. Bộ pháp được đẩy lên đến cực đỉnh, thoắt đông thoắt tây như có phân thân. Chỉ ba bước chân đã băng qua hơn hai trượng, trong nháy mắt áp sát đối thủ, nhanh đến kinh ngạc.

Ngay khi thân ảnh còn chưa kịp khuất, kiếm đã xuất hiện, từ bên hông trái chém xéo lên. Chiêu Đạp Thủy Tầm Yêu của Sơn Thần Diệt Yêu Kiếm được thi triển.

Đối phương vừa lách mình sang phải để tránh, kiếm đã ngay tức khắc chém ngược lại. Gã vương giả chọn cách thoái lui. Nhưng khi những ngón chân còn chưa kịp chạm đất lùi lại, kiếm kình đã quét đến ngang gối; cùng lúc, người và kiếm cũng cấp tốc truy đuổi theo. Một đạo kiếm quang vút qua. Đó là Lôi Điện Song Hành.

Trước thế công quá cường liệt, gã vương giả người Tống chỉ còn cách nhún mình, nhảy vọt lên. Nhưng gã vừa cách không ba thước, thì từ sau lưng, một luồng kiếm phong đã ập tới. Một cảm giác lạnh lẽo, chết chóc phả đến sau gáy. Đó là Đoàn Xuân Huy cùng cây kiếm của y. Ngay khi kiếm đâm không trúng, vị trưởng hộ đã lập tức đạp chân phi ngược lên cao. Gã vương giả vội vã r��t đầu, đồng thời xoay người tránh đi trong đường tơ kẽ tóc. Đoàn Xuân Huy chiêu số chưa tận, lại xoay kiếm truy sát. Kiếm như thiên la giăng ra phía trên, chính là Thủy Thượng Chi Kiếm. Gã vương giả chẳng còn cách nào chống đỡ, buộc phải đáp xuống. Vị trưởng hộ cũng mượn lực đạp mà phi thân lên cao hơn, chuẩn bị cho đòn thế tiếp theo.

Cả một chuỗi biến hóa hung hiểm, tuy kết hợp nhiều chiêu thức, mà thực chất chỉ diễn tiến trong khoảnh khắc, nhanh không thể tưởng tượng nổi.

Cường độ và nhịp độ trận đấu thật choáng ngợp. Sát khí cường hoành tỏa ra, khiến người ta phải ớn lạnh. Tất thảy đều cảm thấy như có thứ gì đó đang án ngữ cuống họng, một cảm giác dồn nén đến ngộp thở.

Từ độ cao hơn một trượng, Đoàn Xuân Huy xoay vòng, kiếm trong tay chém ra mười mấy đạo kình lực, kết hợp cùng vô số kiếm khí phát ra từ cơ thể, trút xuống như mưa tên. Đây chính là Trùng Sơn Thâm Tỏa, một trong các chiêu thức tối cường của Sơn Thần Diệt Yêu kiếm. Gã vương giả vừa có ý định thoát ra khỏi vòng vây, liền bị kình phong, kiếm khí ngăn chặn. Trước mặt, sau lưng, hai bên trái phải đều bị vây kín. Những đạo kình phong, kiếm khí đâm sầm sập xuống ngay sát mũi chân, tựa những song sắt khóa chặt kẻ địch bên trong.

Mặt đất dội lên cát bụi. Vòng kiềm tỏa càng lúc càng thu hẹp, đến độ chỉ vừa thân đứng. Gã vương giả như bị khóa cứng, chẳng thể nhúc nhích. Chớp lấy thời cơ, Đoàn Xuân Huy dốc hết toàn bộ lực lượng, sử dụng chiêu thức mạnh mẽ bậc nhất trong Sơn Thần Diệt Yêu kiếm, mang tên Tọa Sơn Độ Thủy. Cả người và kiếm lao xuống như chớp giật, mũi kiếm nhắm thẳng tới đỉnh đầu của đối phương. Một chiêu thức quá hung bạo, khiến tất cả phải thảng thốt kinh hoàng.

Truyen.free vẫn là chủ nhân đích thực của từng câu chữ trong bản thảo này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free