Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 79: Việt Tống chi chiến

Lão đạo chủ vung cây phất trần trên tay, vụt liên tiếp mấy đường, thi triển những chiêu thức trong bộ Nguyên Tiên Hành Đạo Giả do chính lão sáng tạo. Cây phất trần được kết từ vô số sợi chỉ bạc, tuy mảnh nhưng bền bỉ và sắc bén như cước, trong màn đêm lại càng trở nên vô hình, chỉ nghe thấy những tiếng "vun vút" rít lên liên hồi, như tiếng gió rít qua khe cửa. Đây là lần đầu tiên các nhân sĩ võ lâm được chứng kiến giáo chủ Nguyên Tiên Giáo phô diễn thân thủ. Dù chỉ mới tỉ thí, lão đã cho thấy thực lực đáng nể. Đáp lại, Lưu Nhất tay phải dùng kiếm đỡ gạt, tay trái cũng xuất chưởng uy hiếp, thi triển Phiên Vân Chưởng. Bóng kiếm khoa tròn như hoa nở, bóng chưởng bồng bềnh như mây trôi, thoạt nhìn nhẹ nhàng phiêu dật mà kỳ thực sức nặng ngàn cân. Hai bên giao chiêu qua lại một hồi, vẫn bất phân thắng bại.

Mỗi lần chưởng lực ập tới, cây phất trần lại tỏa ra tựa tiên thủ, đón lấy. Lão đạo chủ muốn phô diễn trước mặt quần hùng của Ngũ Hổ Phái, liền hô lên:

– Lưu Nhất, còn không xuất kiếm!

Đáp lại, họ Lưu càng tỏ ra khinh khi:

– Đấu với ngươi, chỉ cần vậy là đủ.

Lão đạo chủ phẫn nộ, lại vung phất trần đánh tới. Những sợi chỉ bạc từ cây phất trần được quán kình lực, tỏa ra như vô số vuốt sắc chực vồ tới trước mặt đối thủ. Lưu Nhất không chậm trễ, liền đưa kiếm ra chặn. Nhưng kiếm vừa chặn đã bị phất trần cuốn lấy và khóa chặt. Từ thế công uy mãnh, lão đạo chủ chuyển sang cầm nã, khóa chặt binh khí của đối phương, đồng thời tay còn lại dựng chưởng đánh tới, miệng hô lớn:

– Để lão đạo ta đấu với ngươi.

Lưu Nhất thấy đối phương muốn đấu chưởng thì cũng chẳng ngần ngại, tay trái xuất chưởng đón đỡ. Cả hai tỉ thí đều cốt để hạ bệ, sỉ nhục đối phương. Tuy nhiên, khuôn viên sân trước của Tỳ Bà Trang vốn nhỏ hẹp, lại đông kín người đứng xem, thật không phải chốn thích hợp để thoải mái dụng kình. Vì vậy, màn đối chưởng chính là cơ hội tốt để phân định cao thấp, chân chính so kè sức mạnh.

Cả hai cùng dồn công lực. Hai cỗ chưởng hùng hậu đánh vào nhau, nổ "đùng" một tiếng, khiến tất thảy xung quanh đều cảm thấy chấn động. Hai đối thủ cùng bị bức lui về sau. Lưu Nhất hơi thở xao động, trong khi lão đạo chủ khẽ cau mày, tay chưởng run lên, ngấm ngầm điều tức. Bên ngoài, tất cả đều chăm chú quan sát, riêng Lương Nhất Công lại càng chú tâm hơn. Không dễ gì có cơ hội được chứng kiến các cao thủ tỉ thí, đặc biệt là thủ lĩnh Bắc Sơn, một trong Ngũ Hổ. Chàng tự nhủ:

“Tuy Lưu thủ lĩnh có vẻ nhàn nhã hơn, nhưng cũng chẳng thể vỗ ngực nhận mình áp đ��o được, cùng lắm cũng chỉ ngang sức mà thôi. Lão đạo sĩ kia xem chừng cũng là kẻ có thực lực, không phải hạng người khoa trương bên ngoài. Lưu thủ lĩnh muốn thắng, ắt phải dốc hết sức mạnh ra. Để xem chuyến này Tàng kiếm bất lộ có chịu hiển lộ không?”

Trở lại với màn tỉ thí, lão đạo chủ thấy mình chưa cần bung hết sức vẫn có thể đánh ngang với ngũ hổ, liền đắc chí:

– Thủ lĩnh Bắc Sơn, xem ra cũng chỉ có vậy. Theo lão đạo ta thì nên đổi thành Tàng Kiếm Bất Xuất sẽ hợp hơn đấy.

Lão cố ý khích tướng, muốn đối phương phải xuất ra võ công mạnh nhất của mình. Phía bên kia, Lưu Nhất ung dung đáp:

– Vẫn là giữ cái mạng đạo sĩ thối nhà ngươi.

Cả hai xem ra không hạ bệ được nhau nên không ai chịu dừng lại, sau mấy nhịp điều tức thì lại sửa soạn ra chiêu mới. Đúng lúc này, Lương Nhất Công bất ngờ chen vào giữa hai người:

– Các vị, hãy dừng tay.

Lời nói của Môn chủ Thanh Sơn Môn, cả hai dù không muốn nghe theo cũng đành tôn trọng. Lưu Nhất và lão đạo chủ tạm thời thu tay, liền chuyển sang đấu võ miệng.

– Sao vậy Lương Trưởng môn? Ông không để ta dạy cho tên đạo sĩ thối này một trận.

– Hứ. Dừng lại làm gì chứ! Để Hoàng lão đạo chủ ta cho anh hùng thiên hạ thấy thủ lĩnh Bắc Sơn rốt cuộc ra sao!

Lương Thành Nghiệp không để cả hai tiếp tục cuộc cãi vã, nghiêm giọng nói:

– Các vị, kẻ địch còn ở phía trước, hôm nay chúng ta tụ hội về đây là để tính kế đối phó với chúng, không phải làm những việc vô bổ như này. So đo cao thấp, hơn thua lúc này chẳng phải là gà nhà đá nhau, tự giúp sức cho địch sao? Theo ta, hai vị nên gác hiềm khích sang một bên, cùng chung sức truy bắt lũ người Tống, diệt trừ mối họa cho võ lâm. Đó mới là việc nên làm.

Những lời can ngăn, nghe như trách cứ, giáo huấn. Cả Lưu Nhất lẫn lão đạo chủ nghe vậy thì thôi không còn nghĩ đến tỉ thí nữa. Lưu Nhất dù thế nào vẫn không chịu để Nguyên Tiên Giáo tham gia cùng, liền viện dẫn lý do:

– Ngũ Hổ Lệnh đã phát ra, chuyện truy bắt lũ người Tống trước sau vẫn là việc của Ngũ Hổ Phái. Nếu Ngũ Hổ Phái không tự làm được, phải nhờ đến sự giúp sức từ bên ngoài, há chẳng phải danh tiếng sẽ bị tổn hại sao?

Đoàn Xuân Huy cũng đồng tình:

– Đúng vậy. Chỉ có mấy tên chó Tống, cần chừng này người của Ngũ Hổ, chẳng lẽ còn không đủ sao?

Lương Thành Nghiệp thấy thủ lĩnh Bắc Sơn mấy ngày trước còn muốn né tránh, nay vì sự xuất hiện của Nguyên Tiên Giáo mà trở nên hăng hái, liền thầm mừng. Với Môn chủ Thanh Sơn Môn, cốt yếu vẫn là đạt được sự đồng thuận của Ngũ Hổ Phái, còn việc có thêm hay không Nguyên Tiên Giáo thì không quá quan trọng.

Đúng là có thể vì chiều lòng tất cả mà đuổi bọn họ đi. Nhưng ngay lúc này, trong đầu họ Lương lại nảy ra một suy nghĩ khác.

– Các vị, về việc Hoàng lão đạo chủ và Nguyên Tiên Giáo muốn tham gia việc truy bắt lũ người Tống, theo ta thấy, Ngũ Hổ Phái cũng không nên cố chấp. Thêm người là thêm sức, chúng ta càng chắc chắn đánh bại được kẻ địch. Hơn nữa, nếu phụ lòng một ý tốt trong lúc này, Ngũ Hổ Phái tất sẽ bị cho là hẹp hòi nhỏ mọn, bị thiên hạ cười chê.

Lời phân tích thấu tình đạt lý. Dù vậy, Đoàn Xuân Huy vẫn không cho là đúng, lại lớn tiếng:

– Cười chê cái gì chứ! Lĩnh Nam này toàn là lũ thỏ cáy, chỉ biết vun vén cho tông môn của mình, đến lúc cần thì chẳng thấy mặt mũi đâu. Kẻ nào dám cười chê, để ta đây cho chúng một bài học!

Dù đã là Trưởng hộ, họ Đoàn vẫn không sửa được cái tính nóng nảy, lỗ mãng. Bản thân y vẫn đang bất mãn với hội đồng tộc trưởng và những quy chế của bản phái, thành thử bất mãn với tất cả. Nhưng chê tất cả đều là thỏ cáy, không dám ra mặt, thì khác nào gián tiếp công nhận nghĩa khí của Nguyên Tiên Giáo? Ngô Thiết đứng kế bên liền can ngăn:

– Đoàn Trưởng hộ, sao lại nói như vậy chứ.

Rồi tiếp lời:

– Lời của Lương Trưởng môn rất có lý. Theo ta, thêm Nguyên Tiên Giáo là điều tốt, chẳng có gì phải lăn tăn cả. Việc cần bây giờ là chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng cho ngày mai. Kẻ thù rất đáng sợ, chúng ta không được sao nhãng vì những chuyện vụn vặt này.

Vậy là ngoài Thanh Sơn, đã có thêm Hoan Châu cũng đồng tình. Đoàn Xuân Huy và Lưu Nhất lúc này cũng không muốn tranh cãi thêm, đành ậm ừ chấp thuận. Hoàng lão đạo chủ vì thế mà mừng ra mặt.

Sáng hôm sau, tất cả cùng lên đường, trời lúc này hãy còn tờ mờ sáng.

Tam Cốc, nơi núi non, sông nước và mây trời hòa quyện. Cái tên Tam Cốc có nghĩa là "ba hang" bao gồm hang Cả, hang Hai và hang Ba. Cả ba hang đều được tạo thành bởi dòng sông Ngô Đồng chảy uốn lượn, đâm xuyên qua núi. Ngoài ra, nơi đây còn có động Xuyên Thủy (Bích Động) được mệnh danh là “Nam Thiên đệ nhị động”. Tất cả cùng tạo nên một chốn cảnh sắc bồng bềnh hư ảo, như thực như tiên. Hôm nay, chốn tiên cảnh ấy lại trải qua một cơn náo động.

Một vùng nước bạc mênh mông, núi xanh soi bóng. Dưới chân núi, một gò đất nhỏ nổi lên. Trên gò đất, một căn nhà tranh cô độc được cất dựng giữa bốn bề lau trắng. Trước cửa nhà, ba tên người Tống đang đứng. Chính giữa là gã vương giả người Tống với mái tóc dài buông xõa che kín nửa khuôn mặt, khí độ băng lãnh. Kế bên trái là gã đạo sĩ cao gầy già nua, đôi mắt lim dim mơ màng. Kế bên phải là tên sư béo tốt và chiếc rương đỏ.

Đối diện với cả ba là người của Ngũ Hổ Phái và Nguyên Tiên Giáo, đại diện cho võ lâm Lĩnh Nam, cả thảy có hơn trăm người, cờ hiệu, khí giới trùng trùng.

– Chỉ có ba tên. Những kẻ còn lại trốn đâu cả rồi.

Lương Nhất Công thoáng nhìn, buột miệng hỏi. Rõ ràng lũ người Tống luôn xuất hiện với năm sáu tên, chẳng rõ vì lý do gì nay chỉ có ba người. Lương Thành Nghiệp không bị câu hỏi làm cho phân tâm, chậm rãi tiến lên trước, nói lớn:

– Ác Tống, các ngươi đã sát hại mấy chục mạng người của Dương gia, hại chết Khúc Trưởng hộ, cướp đi bảo khí của đất Việt, tội ác tày đình, trời đất không dung thứ. Hôm nay bọn ta tới đây là muốn thay trời hành đạo, tiêu diệt lũ ác độc các ngươi, đòi lại công lý cho những người đã khuất. Các ngươi dù có cánh cũng chẳng thể thoát, còn không mau giơ tay chịu trói!

Tiếng nói vang dền như sấm, dội vào vách núi phía trước. Người của các môn phái nghe lời hịch tội, cảm thấy tâm can thúc động, khí huyết sục sôi. Trái ngược lại, ba tên người Tống vẫn nhất nhất im lặng. Đoàn Xuân Huy chợt nhận ra điều đó, liền thốt lên:

– Bọn chúng không biết tiếng ta.

Bất giác, tất cả nhìn nhau, nhất thời tỏ ra lúng túng. Trong số những người có mặt, không ai biết tiếng Tống cả. Đúng lúc này, lão đạo chủ Nguyên Tiên Giáo lên tiếng:

– Để ta.

Rồi bước lên, phe phẩy cây phất trần trong tay, nói một tràng:

– Mấy tên Tống yêu tà đạo kia, cớ sao các ngươi dám sang đất Việt lộng hành? Hôm nay, lão đạo ta cùng với Ngũ Hổ Phái sẽ thế thiên hành đạo, hàng phục yêu ma. Tốt nhất, các ngươi nên tự giơ tay chịu trói, chớ để lão đạo ta phải cất công hàng phục!

Lão dám bạo mồm như vậy, một phần vì tự tin vào thực lực của bản thân, một phần vì có đồng minh phía sau lưng. Người của Ngũ Hổ Phái không hiểu lão nói gì, chỉ thấy khẩu khí và điệu bộ của lão có vẻ mạnh bạo, oai phong. Phía bên kia, ba tên người Tống vẫn im như thóc. Không phải bọn chúng không hiểu, chỉ là không thèm đáp lời. Sự khinh khi ấy của chúng khiến lão đạo chủ vô cùng tức giận, sắc mặt đỏ bừng bừng. Không phải chỉ Lưu Nhất, ngay đến đám người Tống kia cũng chẳng coi lão ra gì.

Trong lúc lão đạo chủ đang lúng túng, chưa biết phải làm gì tiếp theo thì Ngô Thiết từ phía sau quát lớn:

– Nói lắm làm gì! Hãy để thương của ta hỏi thăm chúng.

Dứt lời liền vọt thẳng lên trước, loan thương quét một đường, mũi thương tạo thành vầng sáng bạc như ánh trăng giữa thanh thiên bạch nhật. Đó chính là Cửu Thương Chấn Hải, thương pháp trấn phái của họ Ngô.

Bản quyền nội dung văn học này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free