Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 76: Tản Viên tân trưởng hộ

Danh xưng Ngũ hổ xuất hiện từ hơn hai mươi năm trước, vốn chỉ dùng để gọi năm kẻ sở hữu võ nghệ cao cường nhất, chỉ đứng sau ba vị Tam Kỳ. Đến khi Lương Thành Nghiệp đả bại Hoàng Huy Nhân và thay thế vị trí, danh xưng này được mở rộng thành Ngũ hổ phái, trở thành tên gọi chung cho năm môn phái có thế lực đứng đầu Lĩnh Nam, do chính ngũ hổ đứng đầu. Ngũ hổ phái lấy Tản Viên làm trung tâm, phân bố ở bốn hướng đông, tây, nam, bắc, lần lượt là Thanh Sơn, Phong Châu, Hoan Châu và Bắc Sơn, nhằm đảm bảo sự ổn định cho toàn bộ võ lâm Lĩnh Nam. Giữa các môn phái Ngũ hổ không hề có quy ước hay luật lệ ràng buộc, nhưng cả năm vẫn luôn tránh va chạm, giữ thái độ tôn trọng vị thế của nhau.

Các vị đứng đầu năm môn phái, hay còn được gọi là Ngũ hổ, luôn duy trì liên lạc. Phàm những chuyện đại sự hệ trọng, họ đều họp bàn để thống nhất cách hành xử. Đặc biệt, họ còn lập ra Ngũ hổ lệnh – một dạng lệnh bài bằng đồng đỏ, trên khắc hình ngũ giác tượng trưng cho ngũ hành và năm môn phái. Lệnh này chỉ dùng để triệu tập trong những tình huống cấp bách, có thể ảnh hưởng đến vận mệnh chung của võ lâm. Một khi Ngũ hổ lệnh được phát ra, võ lâm ắt kinh động, gió tanh mưa máu khó tránh khỏi. May mắn thay, trước nay chưa khi nào phải dùng tới. Thật không ngờ, Lương Thành Nghiệp và Thanh Sơn môn lại là những người đầu tiên khiến Ngũ hổ lệnh phải được phát ra.

Vườn hoa nơi hậu điện của Tản Viên, mấy ngày trước.

- Ông trưởng Lâm nói gì cơ? Ông muốn đưa ông phó Huy lên thay thế?

Khúc Vĩnh Lâm vừa nói ra chủ ý, cả ba vị trưởng tộc thuộc các họ Ngô Thì, Nguyễn Đình và Trần Văn nhất loạt há hốc mồm kinh ngạc, trố mắt nhìn nhau.

- Ông trưởng Lâm đã tính kỹ chưa? Sao không phải một ai khác chứ? - Liệu một người như ông phó Huy có thể đảm nhận trọng trách trưởng hộ?

Khúc Vĩnh Lâm đối diện với sự hoài nghi và những câu hỏi chất vấn của ba vị trưởng tộc, ôn tồn giải đáp lời: - Các vị, tôi biết các vị còn nhiều điều nghi ngại về chú Huy, nhưng hãy nghe Lâm tôi nói. Trước hết, vẫn cần nhắc lại, việc này chỉ là bàn trước, phòng ngừa những tình huống cấp bách. Việc chọn trưởng hộ, đương nhiên phải ưu tiên trong số các vị phó. Giữa chú Huy và chú Đình, chúng ta cũng cần cân nhắc thật kỹ lưỡng. Đoàn Xuân là một trong bốn dòng họ lớn ở xứ Đoài, bên cạnh Ngô Thì, Nguyễn Đình và Trần Văn, có vị thế và tiếng nói hơn hẳn các dòng họ khác. Nếu bỏ chú Huy để chọn chú Đình, người họ Đoàn Xuân chắc chắn sẽ có phản ứng. Chúng ta cần tính toán đến sự đoàn kết, thống nhất giữa các dòng tộc.

- Đó là lý do ông trưởng Lâm không cho mời lại ông trưởng họ Đoàn Xuân?

- Là vậy.

- Nhưng nếu chỉ vì vị thế của họ Đoàn Xuân thì… trước nay, trưởng hộ là người của các họ nhỏ cũng không ít. Hơn nữa, ông phó Huy tính tình có phần nóng nảy, hành xử bộc trực thiếu kiềm chế, xưa giờ chỉ say mê võ nghệ, không mấy để tâm đến công việc trong ngoài của Hộ. Nếu đưa ông ấy lên làm trưởng hộ, liệu…?

Khúc Vĩnh Lâm nghe vị trưởng tộc trình bày nghi ngại, cũng đã dự liệu, liền đáp lời: - Điều Lâm tôi đắn đo cũng chính là việc này. So với chú Huy, chú Đình chắc chắn từ tốn, kín đáo và sâu sắc hơn. Theo lẽ thường, nên chọn chú Đình là người kế nhiệm. Tuy nhiên, tư chất võ nghệ của chú Đình có hạn, hành sự cũng quá cẩn trọng, thành ra thiếu quyết đoán. Một điều nữa còn quan trọng hơn, nếu ta chọn chú Đình, rất có thể sẽ gây ra sự bất mãn nơi chú Huy. Nếu khi vào việc, hai người không thống nhất được quan điểm, thì chú Đình làm sao có thể trưởng quản, điều hành được.

- Nhưng nếu đã vậy, một khi ông phó Huy lên làm trưởng hộ, lấy gì để kìm hãm ông ấy?

Khúc Vĩnh Lâm nhẹ đáp: - Hãy để trọng trách của trưởng hộ trói buộc chú ấy. Chỉ có việc phải lo cho sự tồn vong của thần khí núi Tản, sự bình yên của dân chúng xứ Đoài mới có thể khiến chú ấy tiết chế cái tính nóng nảy, bộc trực.

Ba vị trưởng tộc nghe Khúc Vĩnh Lâm phân giải, lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau.

Động Thần Tích.

- Lão Huy, lão thực sự muốn rút Sơn Thần kiếm lên?

- Đúng vậy. Ta cần phải mang theo Sơn Thần kiếm.

Khi Ngũ hổ lệnh vừa gửi đến, Đoàn Xuân Huy, sau lần bị đoạn kiếm, muốn rút thần kiếm – bảo vật của núi Tản – ra để chiến đấu với kẻ thù. Mai Đình biết được, liền đến ngăn cản.

- Không được. Sơn Thần kiếm là bảo vật trấn giữ thần khí của núi Tản. Một khi thần kiếm bị rút lên, thần khí tiêu tán, không chỉ núi Tản và xứ Đoài, mà cả đất Việt đều chịu hậu họa. Lão Huy, lão không thể rút kiếm lên được.

- Thần khí thì sao, giờ không phải lúc để tin vào mấy chuyện huy���n hoặc đó. Nếu ta không lấy được thần kiếm, không thể dùng nó để giết chết lũ chó Tống, đó mới là hậu họa khó lường. Ông Đình, ông đừng quên bây giờ ta đã là trưởng hộ của Tản Viên. Mọi việc ở đây do ta quyết, ông dám trái lệnh sao?

Đoàn Xuân Huy quyết tâm lấy kiếm. Y đã được hội đồng các trưởng tộc thống nhất đưa lên làm trưởng hộ của núi Tản, bèn đem quyền uy của người đứng đầu ra uy hiếp. Ngược lại, Mai Đình cũng tỏ ra kiên định:

- Không sai. Lão giờ là trưởng hộ, mọi việc đều do lão quyết. Nhưng cũng đừng quên Mai Đình này đang là quản pháp. Phàm những việc phạm pháp, dù có là trưởng hộ, ta cũng nhất quyết ngăn cản. Xuân Huy, nếu lão cố chấp không chịu dừng lại, ta sẽ bắt buộc phải báo lên hội đồng tộc trưởng.

Trưởng hộ là chức vị cao nhất ở Tản Viên, nhưng không phải vì thế mà có toàn quyền định đoạt mọi thứ. Dưới quyền trưởng hộ vẫn có quản pháp, chuyên quản chế, giám sát việc chấp hành pháp quy của người trong Hộ. Đối với những việc vi phạm, quản pháp có quyền ngăn cản, cao hơn nữa l�� triệu tập hội đồng tộc trưởng để ra quyết định. Mai Đình vì cố ngăn cản, đã sử dụng tới chức trách cao nhất của bản thân, không ngại chuyện va chạm. Đoàn Xuân Huy nghe nhắc đến hội đồng tộc trưởng thì phì cười một tiếng, nói:

- Cái đám lão già đó mà ta phải sợ chắc. Mai Đình, nếu ông muốn, cứ việc đi bẩm báo, cùng lắm là Huy này trả lại chức trưởng hộ. Nhưng mối thù của bác Lâm, nhất định phải báo thù. Sơn Thần kiếm, hôm nay nhất định ta phải lấy!

Họ Đoàn vung tay nắm lấy chuôi thần kiếm, toan vận lực để rút lên. Mai Đình cũng tức thì chụp lấy cổ tay, cản lại. Hai bên mau chóng dồn sức, một bên nâng lên, một bên ghì xuống. Mai Đình cảm thấy từ cổ tay đối phương có một luồng khí tức cuồn cuộn như nước vỡ bờ tràn sang, khiến năm ngón tay trở nên căng tức. Là Đoàn Xuân Huy đã vận khí, buộc y phải buông ra. Họ Mai không chịu thua, cũng lập tức vận khí kháng cự. Tình thế chẳng mấy chốc đã chuyển từ đấu sức sang đấu nội lực. Đoàn Xuân Huy tỏ vẻ tự tin:

- Mai Đình, ông chẳng phải đối thủ của ta, còn không mau buông tay.

Mai Đình gồng mình vận khí, đáp: - Ta biết võ nghệ của ta chẳng bằng lão, nhưng việc này liên quan đến vận mệnh của Tản Viên. Ta quyết ngăn lão cho bằng được!

Đoàn Xuân Huy nhếch mép khinh thường: - Thân lừa ưa nặng, không tự lượng sức.

Rồi lại vận công, dồn thêm khí lực xuống cánh tay. Mai Đình không đáp, chỉ mím môi vận khí kháng cự. Đoàn Xuân Huy lại quát lên: - Mai Đình, ông muốn chết sao?

Hai bên đấu nội lực, bên nào thua sẽ phải chịu tổn thương nguyên khí, nhẹ thì nguy hại đến lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch, nặng thì mất mạng. Mai Đình đương nhiên hiểu điều đó, nhưng vì chức trách quản pháp, vì lo nghĩ đến vận mệnh của quốc gia dân tộc, y không thể lùi bước. Đoàn Xuân Huy thấy viên phó của mình cương quyết cản trở thì giận dữ vô cùng, lại tiếp tục dồn thêm khí lực, gằn giọng:

- Ngu xuẩn, còn không buông tay.

Mai Đình lúc này đã tới cực hạn, mặt đỏ như trái ớt, toàn thân căng phồng lên do chứa quá nhiều khí lực, từ bả vai xuống đến cánh tay rung bần bật như dây diều. Nếu Đoàn Xuân Huy còn dồn thêm chân khí sang, y sẽ chẳng thể chịu đựng thêm được nữa. Trong tình thế nguy khốn, Mai Đình nghiến răng nói:

- Bác Lâm trước khi mất đã dặn lại rằng sự tồn vong của Tản Viên là quan trọng nhất. Bác ấy nói hai ta là trụ cột của Tản Viên, nếu lão nóng nảy thì Mai Đình này cần phải bình tĩnh và tỉnh táo. Ta sẽ là người can ngăn lão những khi cần. Bác Lâm đã di huấn như vậy, Mai Đình nhất quyết nghe theo!

Lời nói vừa dứt thì máu đỏ trào ra từ khóe miệng, đó là dấu hiệu khí mạch bắt đầu bị công phá. Đoàn Xuân Huy nghe nhắc đến người anh trưởng đã khuất thì tràn đầy xúc động, nên vừa trông thấy họ Mai thổ huyết, y lập tức thu hồi khí lực. Y đứng thần người một lúc, sau đó, năm ngón tay buông bỏ chuôi kiếm, nói:

- Mai Đình, hôm nay ông ngăn ta lấy Sơn Thần kiếm. Cuộc đấu với lũ Tống sắp tới, nếu ta có mệnh hệ gì, ông sẽ phải có trách nhiệm lo liệu cho Tản Viên.

Mai Đình lúc này khí tức đã được hồi phục, không còn phải gắng gượng, đáp: - Xuân Huy, chuyến đi sắp tới, nhất định phải trở về. Lão là trưởng hộ, lão phải có trách nhiệm trở về!

Đoàn Xuân Huy không nói thêm, lẳng lặng cất bước rời đi. Mai Đình trông theo bóng người rời khỏi Động Thần Tích, rồi cúi xuống nhìn Sơn Thần kiếm vẫn đang cắm chắc vào đá, thở phào nhẹ nhõm. Từng câu chữ trong bản dịch này đã được chắt lọc bởi truyen.free, mong bạn đọc cảm nhận được tấm lòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free