(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 73: Nhờ cậy
Lương Nhất Công ôm Tố Như vào lòng, ghì chặt lấy nàng. Đến bây giờ, nàng vẫn còn hoảng sợ, gục mặt vào ngực chàng mà khóc. Tiếng khóc của nàng càng làm trái tim người anh hùng thêm xót xa. Lương Nhất Công vỗ về an ủi:
– Mọi chuyện qua rồi, đã có ta ở đây!
Rồi chàng hỏi:
– Tố Như, sao nàng lại ở đây? Sao không có ai đi cùng để bảo vệ vậy?
Đất Khoái và Phong Châu xa xôi cách trở. Lương Nhất Công không thể nào tưởng tượng được tiểu thư nhà họ Dương, vốn chân yếu tay mềm lại có thể vượt mấy trăm dặm đường để đến được đây. Chẳng phải chàng vừa mới rời khỏi Phong Châu đó thôi sao? Rốt cuộc vì lẽ gì mà nàng lại tìm đến chốn này?
Tố Như vẫn chưa thể trả lời. Lương Thành Nghiệp đứng bên, thấy con trai có vẻ nôn nóng thì khẽ nhắc:
– Công, hãy bình tĩnh. Con hỏi dồn như vậy sẽ chỉ khiến cô ấy thêm sợ.
Lương Nhất Công hiểu ý cha, liền kìm chế lại. Tố Như lúc này đã trấn tĩnh hơn, đưa tay lau nước mắt, rồi nhận ra mình đang trong vòng tay người khác, nàng bèn ngượng ngùng tách ra. Nàng trông sang, thấy trưởng môn Thanh Sơn môn đang đứng trước mặt, vội quỳ sụp xuống:
– Lương trưởng môn, Tố Như lặn lội tìm đến đây chỉ vì muốn gặp người.
Lời nói của nàng khiến hai cha con họ Lương đều bất ngờ. Lương Nhất Công đỡ lấy nàng, nói:
– Tố Như, nàng tìm cha của ta? Có chuyện gì vậy?
Chàng muốn dìu nàng đứng dậy, nhưng Tố Như vẫn quỳ riết.
– Lương trưởng môn, Tố Như có việc, nhưng không biết phải trông cậy vào đâu cả. Cháu cúi xin Lương trưởng môn, có thể vì tình nghĩa với cha cháu…
Nàng ngập ngừng, dường như có điều khó nói. Lương Nhất Công không để tâm lời nàng nói, chỉ thấy xót xa khi nhìn người con gái mình thương phải quỳ gối:
– Nàng có điều gì cần nhờ cậy, cứ đứng dậy rồi từ từ nói ra. Cha của ta sẽ giúp mà.
Lương Thành Nghiệp cũng lên tiếng:
– Dương tiểu thư, có gì cần nhờ ta giúp, hãy đứng dậy rồi nói.
Tố Như lúc này mới chịu đứng dậy:
– Thưa Lương trưởng môn, hơn bốn mươi người nhà họ Dương đã bị sát hại, phải chịu cái chết đau đớn và oan uổng. Thế mà đến nay, kẻ ác vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tố Như ngày đêm vẫn nghe văng vẳng tiếng cha mẹ, các em, tiếng mọi người than khóc. Kẻ ác chưa bị trừng trị, mọi người chết không được siêu thoát. Những người Phong Châu đi tìm kẻ thù đều không trở về. Tố Như không biết phải làm thế nào, chỉ biết tìm đến đây, cầu xin Lương trưởng môn. Xin người hãy ra tay trừng trị những kẻ ác độc đó.
Nàng lại toan quỳ xuống, nhưng Lương Nhất Công đã đỡ lấy, rồi liếc mắt nhìn cha. Lương Thành Nghiệp sau một hồi đăm chiêu, ông mới đáp:
– Tố Như, cháu là tiểu thư, là người kế thừa của họ Dương. Nay cháu đã cất công đến nhờ vả, ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Trước mắt, chúng ta hãy về Thanh Sơn môn. Đường xa vất vả, cháu hẳn đã chịu nhiều khổ cực rồi.
Ba người liền về Thanh Sơn môn. Lương Nhất Công được cha giao nhiệm vụ sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho tiểu thư nhà họ Dương. Tố Như dù nóng lòng muốn biết câu trả lời, vẫn đành phải chờ đợi. Nàng được Lương Nhất Công sắp xếp ở một phòng khách lịch sự, đầy đủ tiện nghi. Thiếu chủ Thanh Sơn môn tỏ ra vô cùng ân cần và chu đáo, ngoài việc cắt cử người hầu cận túc trực, còn cho chuẩn bị sẵn mấy bộ quần áo mới. Nàng đường xa mưa nắng, lại bị ba gã đê tiện rượt đuổi, y phục trên người nàng cũng cần được thay đổi.
Buổi chiều, Lương Nhất Công đưa Tố Như tới vườn hoa để ngắm cảnh. Chàng muốn mượn vẻ đẹp của những đóa hoa để xoa dịu nỗi căng thẳng trong lòng nàng.
Tất nhiên, Tố Như chẳng còn tâm trí nào để thưởng hoa. Lương Nhất Công tranh thủ hỏi chuyện:
– Tố Như, vì sao nàng lại tìm tới đây? Ý ta là, nếu nàng cần giúp đỡ, sao lúc ở Phong Châu nàng không nói với ta?
Tố Như im lặng, nét mặt toát lên nỗi u sầu. Một lúc sau, nàng mới cất tiếng đáp:
– Không phải Tố Như muốn giấu giếm công tử. Chỉ là, không biết vì sao nữa, nhưng kể từ sau hôm công tử rời đi, Tố Như ngày đêm đều nghe văng vẳng tiếng khóc, tiếng than oán của mọi người. Mọi người mong muốn những kẻ đã gây ra tội ác ghê rợn phải bị trừng trị thích đáng. Mà Tố Như thì không biết phải làm điều đó như thế nào, không biết phải nhờ cậy vào ai. Chẳng hiểu vì lý do gì, trong tâm trí Tố Như lúc ấy chỉ nghĩ đến Thanh Sơn môn, nghĩ đến công tử và Lương trưởng môn. Vì lẽ đó, nàng đã đánh liều tìm đến đây.
Hai tiếng “công tử” thốt ra khe khẽ. Lương Nhất Công đâu biết rằng, chính sự ân cần, quan tâm chăm sóc của chàng đã sưởi ấm trái tim nàng, giúp nàng vượt qua nỗi đau vô bờ. Ngay khi chàng rời đi, dù có gia đình lão quản sự Dương Định đến ở cùng, nàng vẫn cảm thấy cô đơn, trống vắng. Chính lúc này, nỗi đau trong lòng lại trỗi dậy, đày đọa.
Nghe Tố Như nói rõ nguyên cớ, Lương Nhất Công không khỏi xót xa thương cảm, bèn hỏi thêm:
– Nhưng dù gì nàng cũng là con gái, sao không bảo ai đi cùng? Chuyện sáng nay, nếu không phải ta kịp thời có mặt, có lẽ nàng đã….
Chàng không nỡ nói hết câu. Tố Như lúc này đã đủ bình tĩnh, không còn quá xúc động khi nhắc đến chuyện ban sáng nữa.
– Nếu Tố Như nói với mọi người, chắc chắn sẽ bị ngăn cản.
– Nhưng nàng đi như vậy mọi người sẽ rất lo lắng. Rồi họ sẽ phải vất vả ngược xuôi để tìm kiếm nàng.
– Tố Như đã để lại lời nhắn, nói rằng mình muốn theo sư cô lên chùa để tâm trí được khuây khỏa.
Lương Nhất Công nghe nàng trả lời, dù không tán đồng nhưng cũng chẳng trách cứ được, đành nói:
– Dù sao đi nữa, nàng cũng không nên mạo hiểm như vậy.
Lúc này, lại đến lượt Tố Như hỏi lại:
– Lương công tử, Tố Như biết là việc này rất khó để quyết định. Nhưng, li���u cha của công tử có đồng ý không?
Câu hỏi bất chợt khiến chàng bối rối. Không phải chàng không muốn trả lời, mà là không biết phải trả lời thế nào. Chính chàng cũng đang mong ngóng, thấp thỏm chờ đợi. Trả thù cho Dương gia, chuyện này không đơn giản như việc bảo hộ Phong Châu Vận. Có thể, sẽ có rất nhiều máu phải đổ. Chàng thực sự lo sợ về sức mạnh của lũ người Tống đó. Hơn thế, chẳng phải khi sáng cha của chàng đã nói rất rõ ràng. Thanh Sơn môn có thể hưởng ứng, góp sức cùng các môn phái khác, nhưng để đứng ra làm tiên phong lại là vấn đề khác. Lương Nhất Công thầm nghĩ:
“Thực lòng, ta rất muốn giúp Tố Như trả thù nhà. Nhưng quả là chuyện này không dễ để quyết đáp. Ta không thể vì tình cảm riêng tư mà bắt các anh em trong bản môn phải lao vào cuộc sinh tử. Việc này vẫn phụ thuộc vào quyết định của cha. Dù sao Tố Như cũng bất chấp đường xa để tới đây, ta hi vọng cha sẽ đồng ý.”
Rồi đáp:
– Chắc trong một hai ngày tới, cha ta sẽ có câu trả lời. Nhưng dù cha có đồng ý hay không, Nhất Công này cũng quyết vì nàng mà dốc hết sức lực.
Chàng ái ngại, không dám đối mặt với ánh mắt nàng. Tố Như biết không thể cưỡng ép, đành thôi không hỏi nữa.
Qua ngày thứ nhất, đến ngày thứ hai, Lương Thành Nghiệp vẫn chưa có câu trả lời. Tố Như vì thế cũng đợi chờ, mong ngóng trong mỏi mòn. Và đúng lúc nàng bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, chủ nhân Thanh Sơn môn cho gọi nàng đến. Khi tới nơi, nàng đã thấy Lương Nhất Công có mặt ở đó.
– Dương tiểu thư.
– Xin Lương trưởng môn cứ gọi cháu là Tố Như.
Tố Như cúi đầu, thể hiện sự tôn kính. Lương Thành Nghiệp chấp thuận, nói:
– Tố Như, việc hôm trước cháu nhờ cậy, ta đã suy nghĩ rất kĩ. Ta và Dương thủ lĩnh là chỗ thâm giao, tình nghĩa sâu nặng. Cháu là tiểu thư, là người kế thừa của Dương gia. Dương gia và Phong Châu vận gặp nạn, nay cháu đã đích thân đến đây nhờ cậy, ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Ta hứa với cháu, người Thanh Sơn môn sẽ dốc hết sức truy bắt hung thủ, bắt lũ người Tống đó phải trả giá cho những tội ác mà chúng đã gây ra.
Tố Như nghe vậy thì mừng rỡ, vội quỳ rụp xuống:
– Đội ơn Lương trưởng môn! Tố Như kiếp này nguyện xin làm trâu làm ngựa để báo đáp ân đức của người.
Thấy người thương quỳ lạy, Lương Nhất Công vội bước đến đỡ nàng dậy và nói:
– Tố Như, nàng không cần phải thề thốt như vậy. Cha ta là người trọng nghĩa, xưa nay giúp đỡ ai đều không cần báo đáp. Cha đã nhận lời giúp đỡ nàng thì sẽ tận lực giúp đỡ, nàng yên tâm nhé.
Tố Như cúi đầu:
– Đội ơn công tử!
Lương Nhất Công dù không thích nhắc đến ân huệ, nhưng vì Tố Như đã nói vậy, chàng cũng đành chấp nhận. Chàng lại nhìn cha, ánh mắt đầy cảm kích. Lương Thành Nghiệp nói:
– Công, đối với Phong Châu vận, chúng ta còn nhiều việc phải làm. Con hãy nhặt lấy hai mươi người, ưu tiên võ nghệ cao cường, sắp xếp ngay ngày mai lên đường đến Phong Châu. Việc bảo hộ cho Phong Châu, nhất định phải cần nhiều người. Hãy bảo mọi người mang theo cờ hiệu Thanh Sơn môn, những kẻ khác nhìn vào tất sẽ phải kiêng nể vài phần.
Lương Nhất Công tuân lệnh.
– Còn về Dương tiểu thư…
Khi vị môn chủ nhắc đến t��n nàng, cả Lương Nhất Công và Tố Như đều không khỏi hồi hộp. Lương Nhất Công thầm lo, không biết có phải cha muốn để nàng về đất Phong Châu cùng người Thanh Sơn môn ngay ngày mai. Lương Thành Nghiệp nói tiếp:
– Tiểu thư mới đường xa tới đây, cần phải nghỉ ngơi, chưa trở về ngay được. Con hãy cho người báo lại với người nhà ở Phong Châu, đừng để họ lại lo lắng, rồi cất công tìm kiếm.
– Dạ, thưa cha.
– Hãy bố trí người phục vụ, chăm sóc thật tốt cho Tố Như. Tiểu thư ở đây, là khách quý của chúng ta, không được để có gì sơ suất.
Lương Nhất Công gật đầu. Mọi mệnh lệnh của cha, chàng đều hồ hởi tuân thủ. Sự sắp đặt chu toàn của vị môn chủ khiến "anh hùng kiếm" Lương Nhất Công không khỏi cảm phục.
Mọi bản quyền chuyển ngữ đều thuộc về trang truyen.free, nơi những câu chuyện này được chắp cánh.