(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 71: Mưu đồ của Quách Nhị
Quyền này đã mang theo bảy tám phần công lực, nhưng lại không làm thiếu chủ Thanh Sơn môn bị thương. Chàng để cho hắn ra đòn, chỉ là muốn đệ tử phái Long Biên có chút thể diện. Toàn bộ quyền kình đều được chàng chuyển hướng ra phía sau. Tên đệ tử Long Biên đang bá cổ, ôm ghì trên lưng chàng, phải lãnh đòn thay, chu mỏ réo lên một tiếng “ối”.
Bọn chúng lúc trước dù lấy mười địch một, nhưng chí ít vẫn là đấu võ. Nay dùng đến thủ đoạn ô hợp, bát nháo này, thực chẳng khác gì cảnh ẩu đả của đám đầu đường xó chợ.
Lương Nhất Công càng thêm ghét bỏ, khẽ nhoẻn miệng cười khinh bỉ. Một cái lắc mình, một cú đá vụt lên. Tên cột tóc đuôi ngựa không ngờ đối phương bị bám chặt đến tận thắt lưng vẫn có thể tung cước mạnh đến thế. Hắn bị đá trúng, hất văng ngược ra sau.
- “Xoảng”
Chậu mai cảnh bằng gốm lam, được tô vẽ cầu kỳ đặt trên kệ đá xanh rơi xuống vỡ tan tành. Đám đệ tử phái Long Biên há hốc mồm, trợn mắt nhìn. Làm vỡ đồ trong phủ vương chẳng phải chuyện hay ho gì. Lương Nhất Công cũng thấy có chút ái ngại. Đúng lúc này, một tiếng nói từ bàn trà cất lên:
- Cứ đấu tiếp đi, vỡ rồi, ta sẽ mua chậu khác.
Vị tiểu vương gia lớn tiếng, giọng điệu hào phóng, chắc chắn không phải lời nói đùa. Lương Nhất Công như được mở đường, lập tức xoay người sang trái, dùng hai tay tóm lấy ba tên, quật bổng sang phải. Ba tên bay đi hơn một trượng, làm đổ tảng đá lớn trong khối non b���. Vị tiểu vương gia lại hô lên:
- Kệ đi, ta sẽ cho người dựng lại.
Liền sau đó, ba tên bay sang trái. Liên tiếp những tiếng đổ vỡ vang lên. Giọng vị tiểu vương gia lại vang lên:
- Đống thừa thãi đó, ta đang muốn vứt bỏ.
Chẳng mấy chốc, Lương Nhất Công đã hạ gục hết thảy mười tên đệ tử của phái Long Biên. Ở bàn trà, trong khi Quách Nhị tức tối, vị tiểu vương gia lại vô cùng thích thú, liên tục tán thưởng, vỗ tay bôm bốp.
Cuộc đấu khép lại với nỗi ê chề cho đám đệ tử phái Long Biên. Để xoa dịu bầu không khí có phần căng thẳng và vỗ về vị sư phụ cáu kỉnh, vị tiểu vương gia liền cho đoàn hát tới. Nhịp phách buông lơi, tiếng đàn réo rắt, giọng ca nữ cất lên:
“Trúc xinh vướng dải tơ tình Trời xuân vào độ cho mình gặp nhau Dây trầu quấn lấy thân cau Trước là bạc trắng để sau thêm nồng Trăng soi vằng vặc giữa đồng Một hoa một trúc bóng lồng với nhau Nước trong nước chảy qua cầu Hỏi người tri kỷ để sầu cho ai?”
Giữa tiếng nhạc, tiếng hát đong đầy tình tự, Quách Nhị quay qua nói, giọng điệu như thủ thỉ: - Lương trưởng môn, về cái chết của Khúc trưởng hộ, Quách Nhị ta thật lòng rất đau xót. Chỉ nghe tin thôi mà ta đã thấy chân tay rụng rời.
Họ Lương nhìn lão, nghiêm nghị đáp: - Quách trưởng môn, ta không nghĩ bối cảnh hiện tại thích hợp để nói về những chuyện như vậy. Nếu muốn, sao ông không đến Tản Viên để bày tỏ thương tiếc.
Môn chủ Thanh Sơn môn không muốn lãng phí thời gian vào những lời sáo rỗng. Quách Nhị gượng cười chữa ngượng: - Việc nghĩa đương nhiên phải làm rồi. Ta với Khúc trưởng hộ cũng có chút quen biết. Chỉ là mấy ngày nay đang bận việc ở phủ tiểu vương gia đây, thành ra chưa thể đến núi Tản được.
Lương Nhất Công dù đang giả tảng theo dõi ca nữ, vẫn nghe rành rọt những gì lão họ Quách nói với cha mình, thầm nghĩ: “Trong khi anh hùng các lộ đổ về Tản Viên thì lão lại giấu mình trong chốn phủ vương xa hoa này, thỏa sức vui thú. Là lão bận việc hay sợ chết không dám ló mặt, trốn chui trốn lủi ở đây, đợi chờ qua cơn sóng gió?”
Dù có khinh bỉ, chàng cũng không thể hiện ra mặt, ít nhất là ngay lúc này. Quách Nhị tiếp tục: - Hôm nay ta mời hai cha con ông tới, tất nhiên không phải để nói về chuyện Tản Viên, mà là vì việc khác.
Lão đột nhiên đổi giọng, tỏ ra vẻ hệ trọng. Lương Thành Nghiệp liền hỏi: - Là việc gì vậy? Rồi liếc mắt nhìn xung quanh. Vị tiểu vương gia vẫn ngồi bên cạnh, đang say sưa thưởng thức điệu hát, dường như không mấy để tâm tới cuộc trò chuyện của hai người. Sau lưng, đệ tử phái Long Biên vẫn đứng vây kín xung quanh. Rõ ràng chuyện lão họ Quách sắp nói chẳng phải chuyện gì bí mật. Hoặc giả như lão cố tình để tất cả cùng nghe thấy.
- Khúc trưởng hộ là thủ lĩnh Ngũ Hổ. Nay ông ấy không còn…
Quách Nhị nói đến đây thì dừng lại, khiến Lương Thành Nghiệp phải quắc mắt nhìn lão. Lão dường như đã đoán trước được phản ứng của đối phương, thái độ ung dung, đầy vẻ bí hiểm.
- Lương trưởng môn, ta thấy không ai thích hợp hơn ông để thay vào vị trí đó.
Lời gợi ý thật đường đột, khiến người đang giả tảng nghe ca kỹ như Lương Nhất Công cũng bị đánh động, liền phải ngó sang. Một lão trưởng môn với dáng vẻ đạo mạo, nét mặt nghiêm nghị pha chút cau có, phong thái trưởng giả bỗng chốc lại bộc lộ là một kẻ tâm cơ thật thâm sâu. Lương Nhất Công lại liếc mắt nhìn cha, suy nghĩ:
“Đúng là cha ta có mong muốn trở thành người đứng đầu Lĩnh Nam, đưa Thanh Sơn môn trở thành đệ nhất môn phái. Nhưng ông ấy luôn đạt được mọi thứ bằng chính sức lực của mình. Lợi dụng những lúc như thế này, rõ ràng không phải cách mà cha ta mong muốn?”
Chàng hồi hộp chờ đợi phản ứng của cha mình, tin rằng cha sẽ có một thái độ rất dứt khoát. Nhưng không, Lương Thành Nghiệp chỉ nhìn lão họ Quách với ánh mắt nghiêm nghị, rồi ôn tồn nói:
- Quách trưởng môn, ông muốn ta làm thủ lĩnh, rốt cuộc là vì gì?
Quách Nhị thấy đối phương đã đoán ra mục đích của bản thân thì cũng chẳng ngần ngại giấu giếm nữa:
- Lương trưởng môn, ông thật cơ trí hơn người. Ta đã nói rồi mà, trong Lĩnh Nam này, quả thật không ai xứng đáng thay thế Khúc trưởng hộ hơn ông.
Lão vẫn cố tranh thủ tán dương:
- Còn về Ngũ Hổ, Dương Vinh đã chết, môn phái Phong Châu V���n như rắn mất đầu. Lương trưởng môn, ông xem, có phải cũng nên có sự thay thế chứ?
- Ý ông là cái ghế Ngũ Hổ của môn phái Phong Châu Vận nên nhường lại cho phái Long Biên.
Lương Thành Nghiệp không đợi Quách Nhị nói hết ý tứ, đã đọc thấu suy nghĩ của lão. Quách Nhị nói cười ha hả, như thể tự thừa nhận:
- Long Biên ta cũng là một môn phái lớn, tuy có mặt này mặt kia còn chưa bằng Ngũ Hổ phái, nhưng hơn hẳn các môn phái khác ở Lĩnh Nam.
Rồi lão nói thẳng không chút ngần ngại:
- Lương trưởng môn, ta thực lòng kính trọng, muốn tôn ông lên làm thủ lĩnh Lĩnh Nam. Sau này, chỉ cần ông có lời, khắp võ lâm còn ai dám nghi ngại chuyện Long Biên ta gia nhập Ngũ Hổ chứ.
Lương Thành Nghiệp nghe những lời chướng tai đó, liền đùng đùng nổi giận, đập tay 'binh' một tiếng xuống mặt bàn, khiến mấy chén trà đồng loạt nảy lên. Vị tiểu vương gia ngồi bên cạnh đang mải mê thưởng thức ca kỹ, bỗng nghe động, giật mình ngoảnh lại, hai mắt trợn tròn. Lương Thành Nghiệp mặc kệ sự hiện diện của tiểu vương gia, đứng bật dậy, trỏ thẳng tay vào Quách Nhị, quát lớn:
- Quách Nhị, Phong Châu đang gặp cảnh đau buồn, Khúc trưởng hộ còn vừa mới mất, ông chẳng mảy may động lòng, đã nỡ lòng toan tính mưu lợi cho bản thân. Như vậy có xứng là trưởng môn một phái? Có xứng làm anh hùng đứng giữa đất trời này không?
Quách Nhị bỗng nhiên bị quát mắng đến sững sờ, thành ra không biết phải đáp lời ra sao. Lương Thành Nghiệp tiếp tục:
- Danh vị thủ lĩnh Ngũ Hổ, Nghiệp này làm cũng được, không làm cũng được, nó vốn là do anh hùng thiên hạ tôn kính mà có. Quách Nhị, ông lấy tư cách gì mà đòi soi xét? Ông là cái thá gì chứ?
Trưởng môn phái Long Biên lúc này đã giận tím cả mặt, nhưng trước khí thế quá mãnh liệt của họ Lương, miệng muốn cãi lại nhưng lại ấp úng mãi không thốt nên lời. Lương Nhất Công thấy cha mình quát mắng không cho lão có cơ hội vuốt mặt thì cảm thấy hả hê vô cùng. Chàng cứ ngồi im, để mặc cha tiếp tục. Đám đệ tử phái Long Biên dù muốn cũng không dám hé răng nói một lời, thành thử lúc này chỉ còn vị tiểu vương gia là người duy nhất dám lên tiếng:
- Lương trưởng môn, sao ngài lại quát mắng sư phụ của ta như vậy?
Lương Thành Nghiệp đối với vị tiểu vương gia liền dịu giọng:
- Tiểu vương gia, thứ lỗi cho ta đã to tiếng. Chỉ là nghe thấy những lời chối tai, không thể không nói rõ.
- Vậy xin mời trưởng môn hãy ngồi lại, có gì ta từ từ rồi nói. Chẳng phải cuộc hát đang rất hay đó sao.
Vị tiểu vương gia vừa nói, vừa vẫy tay ra hiệu cho đoàn hát tiếp tục. Lương Thành Nghiệp nói:
- Tiểu vương gia, cha con ta chỉ là những kẻ võ biền, không biết thưởng thức thú vui tao nhã này. Thanh Sơn môn giờ đây còn có việc gấp, không tiện nán lại lâu hơn.
Xin được hẹn tiểu vương gia một dịp khác, sẽ đích thân mời người tới chơi.
Lương Nhất Công nghe cha nói vậy cũng đứng dậy cáo biệt. Vị tiểu vương gia muốn níu kéo nhưng không được. Trước lúc rời đi, Lương Thành Nghiệp không quên nhắn lại cho Quách Nhị:
- Quách trưởng môn, Lĩnh Nam đang trong cơn bão giông. Nếu phái Long Biên các ông có thể đứng ra chung sức gánh vác, ắt anh hùng trong thiên hạ sẽ tôn kính, chẳng cần phải dùng tới lời nói của Nghiệp n��y. Còn chuyện của môn phái Phong Châu Vận, Thanh Sơn môn đã đồng ý bảo hộ cho họ. Ta hy vọng ông sẽ hiểu điều đó.
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.