(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 60: Chạm mặt người Tống
Lương Thành Nghiệp và Khúc Vĩnh Lâm cùng tùy tùng rời Phong Châu. Sau mấy ngày xuyên rừng, họ đã tới đất Bạch Hạc. Từ đây, người của Tản Viên sẽ tiếp tục xuôi nam về núi Tản Viên, còn Thanh Sơn môn sẽ rẽ về phía đông, men theo sông Nhị (tức sông Hồng), băng qua kinh thành Thăng Long để trở về đất Khoái. Trước lúc từ biệt, hai vị thủ lĩnh của võ lâm Lĩnh Nam cùng hướng mắt ra dòng nước mênh mông cuồn cuộn chảy:
– Khúc trưởng hộ, ta thấy ngài mấy ngày qua đi đường gấp gáp, dường như đang có điều lo nghĩ. Là chuyện gì vậy?
– Lương trưởng môn quả là tinh tường, khó lòng giấu được ngài điều gì.
– Chẳng phải ngài thực sự đang có điều lo nghĩ sao? Nếu là việc nội bộ của Tản Viên thì ta chẳng dám hỏi, nhưng nếu là việc của Lĩnh Nam, Thành Nghiệp này có thể biết được không?
Khúc Vĩnh Lâm do dự:
– Việc này... thực ra tất cả mới chỉ là phỏng đoán. Lương trưởng môn, ngài nghĩ sao về chuyện đám người Tống đoạt Hắc Long Trảm Nguyệt đao?
– Ý ngài là gì? Chẳng phải chúng ta nên triệu tập người của ngũ hổ phái, truy lùng đám người Tống đó càng sớm càng tốt sao? Hay ngài vẫn nghi ngờ hung thủ là kẻ khác?
Khúc Vĩnh Lâm đáp:
– Chuyện đám người Tống có phải hung thủ gây ra thảm án ở Dương gia đường hay không vẫn cần điều tra thật kỹ càng. Nhưng nếu quả thực chúng là hung thủ thì sao? Không giấu gì Lương trưởng môn, Vĩnh Lâm ta mấy ngày nay vẫn trăn trở một điều.
– Việc gì vậy?
– Ta vẫn tự hỏi, mục đích của cuộc thảm sát ở Dương gia là giết người hay đoạt binh khí?
Lời nói này khiến Lương Thành Nghiệp bất giác cảm thấy mơ hồ.
– Nếu chuyện ở Dương gia cốt là để giết người, tuy thảm khốc nhưng có lẽ mọi chuyện sẽ chỉ gói gọn trong ân oán giang hồ, mong rằng sẽ không liên can đến các môn phái khác. Còn nếu mục đích của hung thủ là đoạt binh khí, thì e rằng...
– Ngài cho rằng sự việc chưa dừng lại?
– Là do ta cả nghĩ mà thôi. Binh khí của người Hán và người Tống đang được cất giữ ở đất Việt không chỉ có một Hắc Long Trảm Nguyệt đao. Nếu bọn người Tống đó đến để đoạt lại, e rằng sẽ liên lụy đến rất nhiều môn phái. Lương trưởng môn, chắc ngài từng nghe nhắc đến Trấn Bắc Tứ Lợi Khí?
Lương Thành Nghiệp nhanh chóng đọc tên:
– Là Hắc Long Trảm Nguyệt đao của Dương gia đường, Trảm Trần kiếm của Hoàng gia trang, Can Trường kiếm của Tản Viên và Phi Long Kích của thành Hoan Châu.
Rồi nhìn xuống thanh Can Trường kiếm trong tay Khúc Vĩnh Lâm:
– Đó là lý do ngài nóng lòng muốn trở về T��n Viên.
– Đúng vậy. Không hiểu sao ta có dự cảm đám người Tống sẽ xuất hiện ở đó.
– Khúc trưởng hộ, nếu quả thực đám người Tống tìm đến, nếu các ngài gặp chuyện, hãy cứ cho người báo tin, Thanh Sơn môn ta sẽ lập tức tới tương trợ.
– Đa tạ Lương trưởng môn, nhưng tất cả mới chỉ là phỏng đoán.
Hai người lại cùng trông ra dòng sông Nhị cuồn cuộn sóng.
– Khúc trưởng hộ, nếu lời ngài nói là đúng thì thực đáng lo ngại. Võ lâm biến loạn cũng như con nước dữ này, có thể cuốn trôi tất cả. Sự tồn vong của các môn phái chẳng thể nào đoán biết trước được. Khi ấy, trọng trách giữ vững sẽ đặt vào Tản Viên và Thanh Sơn. Hai ta cần phải chung sức, đồng lòng hiệp lực thì mới có thể đưa Lĩnh Nam vượt qua cơn sóng gió này.
Khúc Vĩnh Lâm nhìn sang, nhẹ cười:
– Lương trưởng môn, xem ra ngài còn lo nghĩ hơn cả ta rồi. Tuy rằng Phong Châu Vận đã suy yếu, nhưng ngũ hổ phái chúng ta vẫn còn Bắc Sơn và Hoan Châu. Chỉ cần bốn phái chúng ta hợp lực, tin rằng đủ sức trấn giữ Lĩnh Nam.
Lúc này, bất chợt vẳng tới tiếng tù v�� trầm đục, âm hiệu dùng để liên lạc. Người của Tản Viên cũng mau chóng đáp lại. Từ bên kia sông, ngược lên phía thượng lưu hơn hai mươi trượng, một chiếc đò ngang chầm chậm chèo sang, rồi xuôi dòng cập bến. Một người bước lên. Người này giắt bên hông tấm thẻ bài gỗ đỏ, trên thẻ có khắc chữ Thất, là thủ hộ đứng hàng thứ bảy của Tản Viên Sơn, cấp bậc không hề nhỏ.
– Trưởng hộ, may quá gặp được người ở đây!
Vừa gặp, gã đã tỏ vẻ gấp gáp. Khúc Vĩnh Lâm liền hỏi:
– Thủ Thất – cách gọi chung của các Thủ hộ theo cấp bậc – có chuyện gì vậy?
Gã Thủ thất đáp:
– Thưa trưởng hộ, núi ta có việc gấp, phó hữu sai chúng tôi đi tìm ngài về.
Ngoài trưởng hộ Khúc Vĩnh Lâm, núi Tản Viên còn có hai vị phó hộ, chia làm tả hữu, được người trong núi gọi tắt là phó tả, phó hữu. Tả phó hộ là Đoàn Xuân Huy, còn hữu phó hộ là Mai Đình.
Gã Thủ thất vừa đáp, vừa liếc nhìn sang Lương Thành Nghiệp. Khúc Vĩnh Lâm liền kéo gã ra riêng một chỗ, hỏi rõ sự tình, một lúc sau thì quay lại:
– Lương trưởng môn, chúng ta chia tay thôi. Tản Viên có việc, ta phải về gấp.
Lương Thành Nghiệp liền hỏi:
– Việc gì vậy? Không thể cho ta biết được sao?
Khúc Vĩnh Lâm đáp, sắc mặt tỏ ra nghiêm trọng:
– Là đám người Tống. Ngày hôm qua, chúng đã đến Tản Viên.
Lương Thành Nghiệp liền thốt lên:
– Chúng đến để đòi kiếm?
– Đúng vậy.
Vị môn chủ lại hỏi dồn, như thể nơi đám người Tống kia tìm đến là Thanh Sơn môn vậy:
– Sao rồi? Chúng không làm gì tổn hại đến Tản Viên đấy chứ?
Khúc Vĩnh Lâm thì bình tĩnh hơn, đáp:
– Không. Can Trường kiếm nằm trong tay ta, vì vậy chúng hẹn mười ngày sau sẽ quay lại lấy. Hôm nay đã là ngày thứ hai rồi. Ta phải trở về Tản Viên gấp.
Lương Thành Nghiệp lại nói:
– Để ta cùng ngài về đó. Đường về còn dài, lỡ không may đụng phải bọn chúng thì thật nguy hiểm.
Sự sốt sắng, nhiệt thành của môn chủ Thanh Sơn môn khiến Khúc Vĩnh Lâm không khỏi bất ngờ xen lẫn cảm kích. Tản Viên là thần địa linh thiêng của nước Việt, cũng là môn phái đứng đầu võ lâm Lĩnh Nam, được tất cả các thế lực trong thiên h��� tôn kính. Hơn thế, người của Tản Viên luôn lấy việc bảo vệ thần địa làm tôn chỉ, hầu như đứng ngoài các phân tranh phe phái. Gần trăm năm nay, không có thế lực nào dám đến uy hiếp, cũng vì vậy, họ Khúc chưa từng có cơ hội để kiểm chứng thái độ của các bên đối với bản phái.
– Đa tạ ý tốt của Lương trưởng môn, nhưng từ đây về đến Tản Viên cũng không quá xa. Trên đất của Tản Viên, ta không tin đám người Tống dám giở trò gì.
Lương Thành Nghiệp cũng không gặng ép:
– Thôi được, nhưng nếu có chuyện gì, ngài nhất định phải cho người thông báo tới ta đấy!
Hai phái tách ra. Khúc Vĩnh Lâm cùng người của Tản Viên qua sông, thẳng hướng nam mà tiến. Đến lúc xâm xẩm chiều thì về tới Tản Lĩnh, trước mặt là một quán trọ. Quán án ngữ trên con đường lên núi Tản. Ngày thường, dân chúng muốn lên núi chiêm bái, cầu tự hay nhân sĩ võ lâm muốn đến Tản Viên luận võ học đều phải đi qua chốn này, khiến quán luôn tấp nập khách dừng chân. Nhưng nay không hiểu vì lý do gì mà lại vắng lặng lạ thường. Gã thủ thất nói:
– Trưởng hộ, đám người Tống đang ở đó, chúng ta có nên đi qua không ạ?
Khúc Vĩnh Lâm đáp:
– Cứ đi tự nhiên đi. Ta cũng muốn ngó xem bộ dạng bọn chúng như thế nào.
Cả đám thúc ngựa đi tới. Vừa đến trước quán trọ, Khúc Vĩnh Lâm đã thấy bốn tên người Tống đang ngồi quanh một bàn trà trước cửa quán, từ chúng tỏa ra một luồng hung khí dị thường. Hẳn nhiên những người qua lại cũng cảm nhận được sự nguy hiểm từ luồng hung khí đó, hoặc đã được nghe câu chuyện đồn thổi về Dương gia đường và Phong Châu Vận, vì lẽ đó mới không dám nán lại nơi đây.
Khúc Vĩnh Lâm nhận ra tiêu sĩ Mộ Bạch, kẻ đang ngồi xoay mặt ra ngoài. Bên trái hắn là gã sư béo đang tu ồng ộc từng bát nước, còn bên phải là gã đạo sĩ gầy với đôi mắt nhắm hờ lim dim. Đối diện với Mộ Bạch, người đàn ông đang hướng mặt vào trong chính là kẻ có phong thái vương giả. Mái tóc dài buông xõa, tấm áo trắng che phủ toàn thân khiến Khúc Vĩnh Lâm chẳng thể nhìn rõ được dung mạo. Gã thủ thất khẽ bẩm báo:
– Bọn chúng có sáu người, bao gồm một nữ nhân và một tên dắt ngựa. Kẻ áo trắng kia có vẻ là chủ nhân của tất cả bọn chúng.
Khúc Vĩnh Lâm thận trọng quan sát. Đám người Tống vẫn thản nhiên ngồi uống trà, dường như phớt lờ mọi động tĩnh xung quanh. Cả bốn kẻ im ắng một cách dị thường, như thể là những kẻ xa lạ không quen biết, chỉ có Mộ Bạch và gã sư béo thi thoảng còn nói với nhau mấy lời bằng tiếng Tống, từ xa không nghe rõ. Đúng lúc này, chủ quán trọ từ bên trong bước ra, vừa nhìn thấy người của Tản Viên đã hồ hởi chào đón:
– Khúc trưởng....
Hắn chưa kịp nói hết câu, Khúc Vĩnh Lâm đã đưa tay ngắt lời, ra dấu im lặng. Vị trưởng hộ không muốn những lời chào hỏi đó làm lộ thân phận. Gã chủ quán cũng hiểu ý, liền im bặt. Dẫu vậy, những lời dang dở đã thu hút sự chú ý của gã tiêu sĩ. Hắn ngước trông, ánh mắt mơ hồ như đã nhận ra điều gì đó bất thường. Khúc Vĩnh Lâm biết không thể nán lại lâu hơn, liền ra lệnh:
– Đi thôi.
Người của Tản Viên nhanh chóng quất ngựa rời đi. Nhìn bóng người ngựa đã đi xa, Mộ Bạch vẫn chưa thôi ngờ vực, liền gọi chủ quán lại hỏi:
– Chủ quán, đám người vừa rồi là ai?
Gã chủ quán trọ ngượng ngập cười xòa, đáp:
– Tôi không rõ, chưa nhận ra ai cả.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu độc quyền của trang.