Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 54: Những câu hỏi

Câu hỏi khiến Lương Nhất Công sững sờ, chàng biết trả lời sao đây khi chính mình cũng không có đáp án. Tố Như tiếp lời:

– Cha của Tố Như là một người tốt. Ông luôn lo nghĩ cho mọi người, cho gia tộc, dốc sức vì vận mệnh Phong Châu. Dù lăn lộn trên giang hồ, ông luôn giữ cho mình sự nhân từ, chưa từng lạm dụng việc chém giết. Nếu nghiệp chướng đến từ việc đao gươm, vậy tại sao giữa bao nhiêu môn phái, chỉ duy Dương gia đường là bị báo ứng? Tố Như đã nhất tâm hướng Phật, chỉ mong có thể hóa giải nghiệp kiếp của gia đình, vậy mà...Tại sao chứ? Lương công tử, người có thể giúp Tố Như trả lời được không?

Lương Nhất Công thật sự bối rối:

– Ta không biết, có thể là...

Chàng ngập ngừng, không biết phải diễn đạt như thế nào.

– Công tử muốn nói là nghiệp báo của Dương gia do nhân quả của đời trước để lại? Cha ông của Dương gia từng là Tiết độ sứ, đánh đuổi giặc Hán, công lao to lớn, vậy hà cớ gì con cháu Dương gia lại phải chịu nghiệp báo đau đớn đến thế?

Đến lúc này, vì không muốn Tố Như tiếp tục chìm đắm trong những suy nghĩ đó, Lương Nhất Công đành nói lên suy nghĩ của mình:

– Tiểu thư... à không... Tố Như, ta tin vào nhân quả, tin vào nghiệp báo, nhưng cũng có những điều ta không thể tự mình giải thích được. Giống như quốc gia có biến loạn, dân chúng trăm họ ắt rơi vào cảnh lầm than, sinh ly tử biệt, quê hương ly tán. Nếu mọi tai họa ập xuống đầu đều là nghiệp báo, vậy thì nghiệp ấy ở đâu ra? Người dân đời nào cũng thế, họ đâu có sân si, tham lam tranh giành để mà tạo nghiệp chứ? Vậy mà quả báo vẫn cứ giáng xuống đầu? Tố Như, dù không thể nói ra một cách tỏ tường, ta vẫn tin vào nhân quả, ta vẫn tin rằng người tốt như nàng rồi sẽ được đền đáp xứng đáng, và những điều tốt đẹp sẽ đến với nàng.

Chàng lựa lời an ủi, muốn vòng tay ôm lấy nàng. Tố Như hôm nay trầm lặng hơn. Nàng không còn sầu thảm bi lụy như trước, vì vậy cũng chẳng còn tựa đầu vào lòng chàng nữa. Đôi mắt nàng ủ rũ nhìn về xa xăm.

– Đền đáp xứng đáng ư? Với Tố Như bây giờ, còn có điều gì tốt đẹp để hi vọng nữa đây?

Cả hai bỗng chốc lại chìm vào im lặng, mỗi người một suy tư. Lương Nhất Công tự hỏi: quốc gia biến loạn, dân chúng lầm than, tai ương, nghiệp chướng ấy từ đâu mà có? Chàng chẳng thể tự mình trả lời, bởi nghiệp báo của một quốc gia dân tộc, đâu thể lấy nhân quả của một cá nhân nhỏ bé để soi xét. Vậy còn cái nghiệp đao kiếm, cái nghiệp giang hồ? Lương Nhất Công nhớ lại những lời Tố Như vừa nói, liệu nó có ứng nghiệm lên chàng, lên người thân của chàng? Chàng cảm thấy chống chếnh, bất giác muốn trở về Thanh Sơn môn, nhưng lại không nỡ rời xa Tố Như trong lúc này. Một chút mâu thuẫn dấy lên trong lòng.

Mặt trời đã lên cao. Đám trẻ chăn trâu vẫn ở phía bên kia vườn, nơi gò đất xanh mướt cỏ. Lương Nhất Công hòa mình cùng chúng nô đùa. Kể từ ngày theo chân cha lăn lộn trên chốn giang hồ, chàng đã mất đi niềm vui thú này. Tâm hồn chàng như cành cây khô héo đã lâu, nay được tưới mát. Tố Như lặng ngồi trên mô đất, ngắm nhìn niềm vui tươi đang diễn ra trước mắt. Đến hôm nay, nàng có thể cảm nhận được sự hân hoan từ nụ cười của những đứa trẻ. Chúng khiến nàng nhớ đến hai người em. Đôi mắt nàng nhỏ lệ, nhưng nàng không còn khóc nữa, ít nhất là không để tiếng khóc bật ra.

Sau cuộc chơi, tất cả lại cùng chia nhau những củ khoai nướng. Bọn trẻ ăn chúng một cách ngon lành, mặt mũi đứa nào cũng lấm lem, dính đầy nhọ.

Buổi chiều, Dương Định tìm đến, không còn vẻ ăn mày nhếch nhác, lôi thôi như trước. Lão để vợ ở lại trò chuyện với Tố Như, còn bản thân thì cùng Lương Nhất Công đi tới hồ nước.

– Lương công tử, cảm ơn cậu đã ở bên tiểu thư những ngày vừa qua. Ân đức này Dương Định tôi nhất định sẽ tìm cách báo đáp.

Lương Nhất Công mỉm cười:

– Lão chớ nói vậy. Ta cảm thấy tiểu thư Tố Như rất đáng thương, nên thực lòng muốn giúp đỡ.

Dương Định nhìn chàng, ánh mắt chăm chú khác lạ:

– Lương công tử, tôi thấy tiểu thư nhà tôi và cậu quả thực là rất đẹp đôi. Chỉ tiếc là... Giá như không có những chuyện vừa qua, giá như mọi việc được thuận theo ý muốn thì tốt biết bao.

Lương Nhất Công thấy lão họ Dương bất chợt nhắc tới chuyện nam nữ, dường như đã nhận ra tình ý chàng dành cho Tố Như, liền không khỏi có chút ngại ngùng. Việc này chàng chưa từng thổ lộ với bất kì ai, vậy mà lão vẫn tinh ý nhận ra. Vì không muốn đề cập tới, Lương Nhất Công liền lảng tránh:

– Này lão, hãy nói ta nghe, sao hôm nay lão lại xuất hiện trong bộ dạng này. Không phải lão còn đang trốn tránh hay sao?

Dương Định:

– Chuyện cũng đã qua nửa tháng, kẻ thù có lẽ đã không còn rình rập quanh đây. Đã đến lúc tôi phải ổn định lại mọi thứ.

– Cả gia đình nữa, lão cũng đưa cả về?

– Đúng vậy.

– Thế còn Tố Như? Chắc lão đã có sắp đặt rồi chứ?

Lương Nhất Công hỏi như vậy, bởi khi nãy bất ngờ nghe Dương Định nói lời cảm tạ. Lão họ Dương đan tay, cúi người nói:

– Chuyện này tôi cũng đã có kế hoạch, nhưng xin Lương công tử hãy khoan cho tôi vài bữa nữa. Trước mắt, tôi định mời tiểu thư về ở với gia đình tôi, sau này dần dà rồi sẽ tính chuyện trở lại Dương gia đường.

Lương Nhất Công cả mừng:

– Về ở với gia đình lão thì thật tốt cho Tố Như. Nàng có người quan tâm chăm lo và có người bầu bạn, sẽ không còn cô độc với nỗi đau ám ảnh. Nhưng ta sợ Tố Như sẽ muốn ở lại nơi này.

Dương Định dường như cũng đã tính đến, liền đáp:

– Nếu vậy tôi sẽ cho vợ con chuyển đến đây để ở cùng tiểu thư. Dù bằng cách nào, tôi cũng phải chăm lo cho tiểu thư, không để tiểu thư phải chịu thiệt thòi.

Lương Nhất Công nghe những lời như vậy, biết lão là người trọng tình trọng nghĩa, đáng tin cậy, liền cảm thấy an lòng. Chàng nói:

– Vậy thì tốt quá. Nhưng thời gian của ta ở lại đây có hạn, mọi chuyện lão hãy sắp xếp nhanh chóng, có lẽ là trong ba ngày nữa. Ta không thể nán lại nơi đây quá lâu.

Ba ngày nữa cũng là lúc thời hạn mười ngày kết thúc, điều mà Lương Nhất Công luôn canh cánh trong lòng. Mười ngày chính là thời hạn cha yêu cầu chàng phải có mặt tại Thanh Sơn môn. Chàng vì Tố Như mà đã lần khất ở lại, thành ra thất hứa. Lúc này, người con tên Dương Phủ bước đến, điệu bộ có phần gấp gáp. Y kéo cha ra một góc xa, ghé tai thì thầm. Sau mấy lời, Dương Định quay trở lại:

– Lương công tử, giờ tôi có việc cần giải quyết, mong công tử vẫn chăm sóc Tố Như giúp tôi.

Lương Nhất Công thấy lão gấp rút cáo biệt thì có chút hiếu kì, nhưng cũng không gặng hỏi gì thêm. Chàng quay trở lại căn nhà tranh cùng với Tố Như. Trời đã xế chiều, đến lúc phải thổi bếp nấu cơm. Vợ chồng Dương Định tới, ngoài một bọc bánh đúc và vài bìa đậu còn có vò rượu và một con gà đã luộc sẵn. Lão quả là một người tinh tế, bởi mấy ngày ăn chay ắt hẳn khiến một thanh niên trai tráng như chàng cảm thấy tẻ nhạt.

Tối đến, giữa bốn bức vách của căn nhà tranh, Tố Như lặng buồn kể về những ngày tháng nương thân nơi cửa Phật, một lòng hướng Phật. Nàng cũng không muốn kể về chúng, nhưng vì chàng cứ gặng hỏi mãi. Lương Nhất Công làm vậy là để Tố Như có thể giãi bày tâm sự, không phải một mình chìm đắm trong u uất. Dưới ánh đèn dầu hiu hắt tỏa ánh hồng, ngay cả những sầu đau bi lụy cũng không thể che mờ được nét xuân thì ấy. Suối tóc dài nền nã, hàng mày lá liễu mềm mại và đôi mắt trong như mặt nước hồ thu. Chính nét dịu dàng, ôn nhu phảng phất buồn ấy, năm xưa đã khiến thiếu chủ Thanh Sơn môn phải rung động.

Tàn canh Hợi, Lương Nhất Công tìm đến Dương gia đường. Chàng vẫn bận tâm về lũ trộm cắp đêm qua. Đứng giữa võ đường tịch mịch, Lương Nhất Công ngước nhìn lên tầng mái tối tăm hun hút phía trên, tự hỏi:

"Nơi này rồi sẽ ra sao? Dương thủ lĩnh đã không còn, Tố Như dù sau này có trở lại, phận nữ yếu đuối, liệu có thể gánh vác được. Thế sự vô thường, cả cơ đồ bỗng chốc tiêu biến. Rồi bọn trộm cắp, phường quạ tha ma bắt sẽ tìm đến. Chúng sẽ rỉa rói, cấu xé nơi này cho đến khi chẳng còn gì? Ngay cả những chuyện tàn ác nhất rồi cũng chẳng thể cản nổi lòng tham vô sỉ của con người."

Đúng lúc này, từ phía ngoài cổng có tiếng động. Lương Nhất Công liếc mắt nhìn ra, thấy hai bóng đen vọt qua tường rào, đáp xuống trước sân. Chàng vội nép mình vào một góc tối, thoáng nghĩ:

"Không lẽ nào là hai tên trộm hôm trước. Bọn chúng không biết sợ?"

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free