(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 51: Căn nhà bên hồ nước
Phong Châu.
Cách Dương gia đường hơn hai dặm về phía nam là thôn Tĩnh Xá. Cuối thôn có một hồ nước rộng, tách biệt khỏi vùng xung quanh. Tiết trời cuối thu, mặt hồ trong vắt soi bóng mây trời, những cành sen tàn xơ xác, cảnh vật tiêu điều, quạnh vắng như nhuốm một nỗi sầu. Một ngôi nhà lá được dựng ven hồ, tuy nằm giữa chốn hẻo lánh nhưng có đủ tiện nghi sinh hoạt. Ngôi nhà vốn thuộc về Dương Vinh, thủ lĩnh của Phong Châu Vận. Mỗi năm, vào độ hoa sen nở, ông lại đưa vợ con ra đây để tận hưởng những ngày bình dị.
Ngồi trên thảm cỏ, hướng mắt ra mặt hồ tĩnh lặng, Tố Như chìm đắm trong nỗi sầu muộn. Nàng được Lương Nhất Công đưa về một quán trọ trong trấn để chăm sóc, và sau hai ngày thì tỉnh lại. Vì muốn có một nơi yên tĩnh, tránh xa sự ồn ào và những ánh mắt dòm ngó, nàng đã nhờ chàng đưa đến đây. Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều vàng nhợt nhạt phả lên mặt hồ, từng cơn gió heo may hiu hắt luồn qua mái tóc. Tố Như gục đầu, co mình, hai tay ôm chặt gối, bờ vai khẽ rung lên. Nàng lại khóc, dù đã gắng kìm nén nhưng tiếng nức nở vẫn bật ra. Đã gần mười ngày kể từ khi nhận được hung tin, và hơn ba ngày kể từ lúc tỉnh lại, tâm trí nàng vẫn không thể thôi nghĩ về bố mẹ cùng những người thân yêu. Tất cả bỗng chốc ra đi, để lại nàng một mình trong nỗi đau đớn thảm khốc, như xé nát trái tim.
Lương Nhất Công đến bên, nhẹ nhàng cởi áo ngoài, khoác lên người nàng. Chàng vòng tay, kéo nàng ngả vào lòng, vỗ về an ủi. Kể từ khi tìm thấy Tố Như, thiếu chủ Thanh Sơn môn luôn túc trực bên cạnh, ân cần chăm sóc nàng bất kể ngày đêm, không rời nửa bước. Đôi mắt chàng thâm quầng vì thiếu ngủ. Tố Như là người con gái mà Lương Nhất Công đã phải lòng ngay từ lần đầu gặp gỡ. Vì nàng đang vướng bận việc quy y cửa Phật, chưa qua tuổi mười tám để hoàn duyên trần tục, nên tình ý của chàng không thể thổ lộ, đành cất giữ trong lòng. Chứng kiến người con gái mình thương chịu đau khổ, trái tim Lương Nhất Công như thắt lại.
Bên ngọn đèn hiu hắt, Lương Nhất Công cẩn trọng bưng tới tô cháo nóng hổi, dịu dàng nói: - Ta nấu chút cháo, tiểu thư cố ăn lấy sức. Tố Như là đệ tử Phật môn, vì vậy bát cháo chỉ có gạo và đỗ xanh. Để có được bát cháo này, Lương Nhất Công đã phải lận đận đi kiếm củi, hì hụi nhóm lửa, chất củi từ giữa chiều. Chàng là thiếu chủ Thanh Sơn môn, chuyện bếp núc trước nay chưa từng động tay đến, thành ra loay hoay mãi. Lại thêm mấy đêm không ngủ, khói bếp xông lên khiến hai mắt chàng cay xè. Tố Như nhìn bát cháo h��ng hờ, ủ rũ đáp: - Cảm ơn công tử, Tố Như không thấy đói.
Ba ngày qua, kể từ lúc tỉnh lại, nàng không chịu ăn uống gì, tấm thân gầy héo đến tiều tụy. Lương Nhất Công nhìn nàng mà lòng thêm xót xa: - Đã mấy bữa nay tiểu thư không ăn uống rồi, cũng nên cố ăn chút gì đi chứ.
Thấy nàng vẫn nhất mực cự tuyệt, chàng gắng l��a lời: - Tiểu thư cứ định đày đọa bản thân mình mãi như vậy sao? Ta biết tiểu thư hiện giờ đang rất đau khổ và tuyệt vọng, nhưng mọi việc cũng đã xảy ra rồi. Nếu Dương thủ lĩnh, Dương phu nhân cùng những người thân yêu khác của tiểu thư có linh thiêng trên trời mà nhìn xuống, thấy tiểu thư trong hoàn cảnh này, ắt hẳn họ sẽ buồn lắm đấy. – Vừa nói, chàng vừa quệt tay lau đi vết nhọ trên mặt – Người đã mất thì cũng đã mất rồi, tiểu thư phải sống sao để họ có thể an lòng?
Những lời nói ấy khiến Tố Như nhớ về cha mẹ và người thân. Nàng lại sụt sùi, giọt lệ tuôn trào. Lương Nhất Công chỉ muốn lựa lời khuyên nhủ, nhưng vô tình khơi lại nỗi đau trong lòng nàng, chàng cảm thấy như có lỗi, đành im lặng không nói tiếp nữa. Sau những xúc động, Tố Như ngước lên. Nàng nhìn khuôn mặt lấm lem, tóc tai rối bù, cùng đôi mắt đỏ hoe vì khói bếp của thiếu chủ Thanh Sơn môn. Dù đang trong tâm trạng đau khổ, Tố Như cũng cảm thấy có chút áy náy. Nàng nhận lấy bát cháo, ôm vào lòng. Lương Nhất Công liền ghé xuống: - Để ta giúp tiểu thư.
Chàng múc thìa cháo, vừa bón vừa nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy thương cảm. Tố Như ngập ngừng miễn cưỡng. Được mấy thìa, nàng lại vì quá xúc động mà bật khóc. Lương Nhất Công chưa hiểu nguyên do, luống cuống hỏi: - Sao vậy? Có phải cháo nóng? Tố Như lắc đầu: - Không phải. Nàng lại nghẹn ngào. Phải đợi đến khi cơn xúc động qua đi, nàng mới bình tĩnh hơn để cất lời: - Tố Như lên mười tuổi đã theo sư phụ quy y cửa chùa, ngày ngày chỉ tụng kinh niệm Phật, tu tâm tích đức, chỉ mong sao cho cha mẹ, người thân được bình an. Vậy mà ông trời không soi xét, Đức Phật chẳng rủ lòng từ bi, để mọi người phải chịu cảnh đau đớn. – Càng nói, giọng nàng càng nức nở – Có phải do Tố Như thiện tâm chưa đủ, công đức chưa dày mà ông trời và Đức Phật bắt phạt? Cớ sao bao nghiệp báo không trút hết lên đầu Tố Như chứ?
Nói đến đây, nàng lại cất tiếng khóc ai oán. Lương Nhất Công vội ôm Tố Như vào lòng, siết chặt trong vòng tay: - Không, không phải tại nàng. Tất cả đều là do ông trời bất công, tạo hóa trêu ngươi. Nàng không có lỗi gì cả. Đôi mắt chàng cũng rớm lệ. Lương Nhất Công xót xa cho nỗi bi phẫn của Tố Như, lại bất giác nhớ đến người mẹ của mình. Cả hai đều mỏng manh yếu đuối, nương tựa cửa Phật để cầu bình an, che chở cho gia đình. Nếu một ngày chuyện không may xảy ra, chẳng phải mẹ của chàng cũng sẽ rơi vào cảnh khổ đau cùng cực sao? Chẳng phải khi chàng bị trúng Sinh Tử dược, mẹ đã lo sợ mà khóc cạn cả nước mắt? Lương Nhất Công suy ngẫm: "Những gã đàn ông như cha hay ta chỉ biết nhìn về phía trước, mãi theo đuổi cái gọi là anh hùng trong thiên hạ mà chẳng để ý đến người thân phía sau. Nếu có phải bỏ mạng, người chịu đau khổ nhiều nhất chẳng phải là những người phụ nữ sao? Nghiệp do ta gây nên, nhưng quả báo lại để người thân gánh chịu, vậy thì còn gì là anh hùng? Cái gọi là anh hùng có ý nghĩa gì? Một điều giản đơn như vậy, tại sao đến giờ ta mới nhận ra? Mà nhận ra rồi thì phải làm sao? Ta đâu thể quay đầu hay dừng lại. Sau lưng ta, ngoài người thân ra còn có các huynh đệ cùng vào sinh ra tử, sau lưng họ cũng là vợ con, là gia đình. Rốt cục phải làm sao mới vẹn toàn?"
Trong vòng tay của chàng, Tố Như cất tiếng: - Lương công tử, ngày mai công tử có thể đưa Tố Như đến một nơi được không? Lương Nhất Công dù chưa biết đó là đâu, vẫn gật đầu đồng ý: - Được, ta sẽ đưa tiểu thư tới đó.
Bình minh ngày mới ló rạng, những tia nắng dịu dàng xuyên qua lớp mái lá. Lương Nhất Công dụi mắt, tỉnh dậy trên chiếc chõng tre. Đã mấy đêm rồi, chàng mới có được một giấc ngủ trọn vẹn. Lương Nhất Công thấy mình được đắp một tấm áo choàng vắt ngang ngực, ngó qua bên kia chõng thì không thấy Tố Như đâu. Vừa bước ra ngoài, chàng đã ngửi thấy hương thơm của cháo đỗ. Dưới bếp, ánh lửa cháy bập bùng. Rõ ràng Tố Như đã dậy từ trước đó. Nàng đang ngồi trên thảm cỏ ven hồ, tựa mình vào gốc phi lao và trông ra mặt nước xa xăm. Từng cơn gió ban sớm mang theo cái lạnh se se.
- Tiểu thư đêm qua không ngủ được à? Lương Nhất Công đến bên, nhẹ nhàng hỏi nàng. Tố Như khẽ đáp: - Không. Chỉ là Tố Như muốn ngắm nhìn mặt hồ lúc bình minh. Cảnh sắc này giúp Tố Như cảm thấy nh��� lòng hơn. Lương Nhất Công nói: - Ngoài này sương sớm lạnh lắm, tiểu thư vẫn còn chưa khỏe. Nếu muốn ngắm, sao không bảo ta đưa ra? Cả chuyện bếp núc kia nữa, cứ để ta làm cũng được mà.
Tố Như ngoái lại nhìn chàng, trong đôi mắt ngọc chất chứa nỗi sầu: - Tố Như là phận nữ, những chuyện như vậy mà để công tử phải động tay, thật không phải phép. Lương công tử, những ngày qua đã phiền công tử cất công chăm sóc, Tố Như vô cùng cảm kích, sau này không biết phải báo đáp như thế nào. Lương Nhất Công nghe vậy thì vội gạt đi: - Tiểu thư Tố Như, Nhất Công ta thực lòng quan tâm lo lắng, muốn được chăm sóc cho tiểu thư, nào phải vì chuyện ân nghĩa báo đáp. Xin tiểu thư đừng nói những lời như vậy. Tố Như lại ngước nhìn mặt hồ, rầu rĩ: - Cha mẹ, người thân đã mất, Dương gia đường cũng không còn. Tố Như giờ chỉ là một thân gái bơ vơ, không nơi nương tựa, nào có còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc nữa. Xin Lương công tử cứ gọi là Tố Như, đừng dùng hai tiếng 'tiểu thư' nữa.
Trước đề nghị của nàng, Lương Nhất Công cảm thấy th���t khó xử: - Tiểu thư Tố Như, sao có thể như vậy được chứ? Đâu thể vì... dù gì thì... Thôi được, Tố Như, ta sẽ gọi nàng như vậy nếu nàng thấy thoải mái.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.