(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 29: Lấy trúc làm kiếm
Những lời này khiến tất cả đều ngơ ngác. Chẳng ai hiểu nổi những suy nghĩ quái gở trong đầu lão. Một kẻ cầm cành trúc lại dám tự nhận mình có lợi thế hơn so với người cầm kiếm. Hồ Phát cảm thấy mình bị trêu ngươi quá đáng, liền quát lớn:
– Đến lúc đánh thật rồi đó, xuất chiêu đi!
Hồ Phát lại lao đến, kiếm ảnh lấp loáng như ánh bạc. Lần này, lão Kiếm Tặc không dám khinh suất, khẽ nhíu mày, nhảy vọt ra sau. Chân còn chưa chạm đất, lão đã thấy kiếm Hồ Phát vung tới trước mặt. Lão lại nhảy lùi thêm hai bước. Khi mũi kiếm thứ ba đâm tới, lão lập tức vung cành trúc đáp trả:
– Đỡ này!
Một nhát đâm xéo từ bên phải, nhắm thẳng yết hầu, tốc độ nhanh như xé gió. Chiêu thức tuy phát sau nhưng lại đến trước, khiến Hồ Phát phải cuộn mình trên không né tránh. Vị thiếu cốc chủ cả kinh thầm nghĩ:
"Nguy quá. Thiếu chút nữa là tiêu rồi."
Lão Kiếm Tặc sau một chiêu đâm hụt, lập tức vọt ra sau ba bước, xuýt xoa:
– Tiếc quá, tí nữa là trúng, thật đen đủi quá mà.
Rồi lão nghịch nghịch cành trúc trong tay, nói:
– Giới thiệu với ngươi bộ kiếm pháp ta mới sáng tạo ra. Nó có tên là "Kiếm pháp Chăn Vịt".
Rõ ràng là lão cố tình trêu chọc vị thiếu cốc chủ. Dưới võ đài, đám đông rộ lên tiếng cười, rồi giễu cợt:
– Kiếm pháp Chăn Vịt, có môn võ đó sao?
– Đúng là tên trộm cắp hạ lưu, đến cái tên cũng hạ lưu không kém.
Đối với một người đam mê kiếm thuật như Lương Nhất Công, chàng đã sớm nhận ra nét tuyệt diệu trong kiếm pháp của lão, thầm nghĩ:
"Lão Kiếm Tặc quả là một cao thủ ẩn mình. Đằng sau cái vẻ đùa cợt đó là cả một bộ kiếm pháp tuyệt diệu, mỗi chiêu tuy giản đơn nhưng lại vô cùng hiểm ác. Chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể đoạt mạng đối thủ."
Không chỉ có Lương Nhất Công, Đoàn Xuân Huy cũng tỏ ra hào hứng:
– Cái gã trộm cắp này khá hay đấy, nhất định ta phải giao đấu với lão một phen.
Đoàn Thu Nguyệt quay sang hỏi cha:
– Cha, con thấy lão ta chỉ toàn né tránh, lâu lâu mới đâm trộm một nhát. Có gì mà cha lại khen hay đến vậy?
Đoàn Xuân Huy trả lời ngắn gọn:
– Con gái lại chưa hiểu rồi. Chỉ riêng việc cầm cành trúc để tỷ thí đã là chuyện chẳng dễ dàng. Con không thể tùy tiện giao đấu trực diện như khi cầm kiếm trong tay được.
Trên võ đài, Hồ Phát càng thêm tức giận, tràn lên tấn công. Lần này, trong chiêu thức của chàng ẩn chứa hậu chiêu. Đường kiếm tuy nhanh nhưng không dứt khoát, luôn chực chờ đối thủ ra tay để biến hóa, tùy cơ mà đoạt thắng. Lão Kiếm Tặc cũng tỏ ra v�� cùng ranh mãnh, không xuất chiêu đối lại mà chỉ nhảy chồm lên, thoắt đông thoắt tây né tránh. Ngay khi hai người cách nhau chừng bốn thước, lão bất ngờ vung cành trúc trong tay, vụt mạnh:
– Buông kiếm.
Một cái vụt thật nhanh vào tay cầm kiếm của Hồ Phát, kêu "chát" một tiếng. Đó rõ ràng là một cú vụt rất mạnh, đủ sức đánh rơi kiếm của đối thủ. Nhưng Hồ Phát lại không hề hấn. Lão Kiếm Tặc gãi đầu, lẩm bẩm:
– Thiết Thủ Công quả nhiên cứng rắn, muốn đánh rơi kiếm của nhà ngươi e rằng hơi khó.
Hồ Phát mỉm cười tự phụ, nói:
– Ngươi còn chiêu trò gì khác, hãy mang hết ra đi.
Lão Kiếm Tặc nhếch mép:
– Để ta xem Thiết Thủ Công lợi hại đến đâu!
Hồ Phát lại phát kiếm tấn công. Lần này lão Kiếm Tặc không tránh né, lập tức đâm cành trúc đáp trả. Đích đến là ngực trái thay vì đôi bàn tay sắt đá của đối thủ. Cành trúc vốn nhỏ nhẹ, lại dài hơn kiếm ba tấc, thành ra phát sau mà tới trước, chỉ nghe tiếng "vút". Hồ Phát không những không lo sợ mà nét mặt còn lộ rõ vẻ tự tin. Việc lão Kiếm Tặc tấn công quả đúng như Hồ Phát mong đợi. Hữu kiếm đã xuất, chàng vẫn còn tả thủ để ứng phó. Hai ngón tay trái kẹp thành chỉ pháp, vung lên bắt lấy đầu trúc. Chỉ cần chỉ pháp kẹp được, một cành trúc nhỏ nhoi sẽ chẳng có cách nào thoát ra, thắng bại sẽ được định đoạt. Nhưng lão Kiếm Tặc hẳn đã có dự liệu. Lão liền lắc nhẹ cổ tay. Đầu trúc rung lên quỷ dị, lách qua khe hở hai ngón tay đối thủ mà đâm tới. Sự biến hóa đó khiến Hồ Phát sửng sốt, vội dùng chỉ gạt sang một bên, đồng thời nghiêng người sang phải né tránh. Dẫu vậy, đầu trúc vẫn kịp rạch một đường trên vai áo. Khi Hồ Phát vung kiếm đáp trả, lão Kiếm Tặc đã kịp tung người thoái lui. Dưới võ đài, tiếng thốt lên nghe rõ:
– Trúng rồi! Quả nhiên cành trúc đó lợi hại hơn kiếm.
Trên võ đài, lão Kiếm Tặc lại hí hửng cười:
– Rách mất áo đẹp rồi. Tiếc quá.
Hồ Phát nhìn vết áo rách, nghĩ trong đầu:
"Tên này kiếm pháp thật quái dị. Nếu không dốc hết sức, e rằng sẽ bại dưới tay hắn. Kiếm hội của Hồ thị, ta không thể thua một tên trộm cắp được."
Rồi nói:
– Hay lắm. Ngươi đã chịu mang chân tài thực lực ra tỷ thí. Phải vậy mới xứng đáng với kỳ vọng của anh hùng thiên hạ.
Kiếm trong tay vung lên, quét thành một vòng cung. Một đạo kiếm kình phóng đi. Lão Kiếm Tặc buột miệng:
– Ôi cha.
Lão tức thì nhảy vọt lên. Nhưng khi cả người còn đang ở lưng chừng giữa không trung thì Hồ Phát đã xuất hiện ngay trước mặt. Một ánh kiếm quang lóe lên. Lão Kiếm Tặc vội vàng chuyển mình, xoay người tung cước. Một cú đá chấn thẳng vào sống kiếm, đá bạt sang phải. Hồ Phát lập tức nương theo thế, xoay người chém vòng qua.
Chiêu thức quá nhanh khiến lão Kiếm Tặc chỉ kịp gập người, may mắn né tránh được. Tuy vậy, lưỡi kiếm vẫn kịp lướt qua, cắt ngang vạt áo trước ngực. Thực sự Hồ Phát đã dốc hết thực lực ra để tỷ thí. Gã đệ nhất trộm cắp vừa vọt mình thoát đi thì một đạo kiếm kình khác đã chém tới. Vừa né tránh xong, bóng vị thiếu cốc chủ đã lại vụt hiện trước mặt, đồng thời vô số kiếm ảnh tua tủa đâm tới. Cứ vậy, Hồ Phát bức ép đối thủ trên khắp võ đài. Lão Kiếm Tặc lúc này cũng chẳng còn giữ được vẻ thong dong tự tại, hai mày nhíu lại, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Đang hồi căng thẳng nhất, bất chợt lão vọt ra, xua tay và nói:
– Khoan, khoan đã, dừng lại.
Hồ Phát:
– Sao vậy, đã mệt rồi à?
Lão tiếp tục xua tay:
– Không phải. Là ta có chuyện bận một chút.
Hồ Phát lại hỏi:
– Là chuyện gì?
Lão Kiếm Tặc nhăn mặt, khẽ rít lên một tiếng rồi líu ríu đáp:
– Thật khó nói. Chẳng là... chẳng là... hết nhịn nổi rồi. Ta buồn đi tiểu.
Tất cả cùng ồ lên. Đang lúc tỷ thí kiếm thuật lại đòi đi tiểu, thật đúng là một kẻ hạ lưu. Trông cái bộ dạng khốn khổ của lão, mồm mím chặt, một tay ôm lấy hạ bộ, tựa như sắp không cầm cự nổi nữa. Những kẻ ghét lão thấy cảnh đó thì đắc ý cười lớn:
– Há há. Mọi người xem, tên Kiếm Tặc sắp đái ra quần rồi.
Hồ Phát dường như không quan tâm đến điều đó. Do đã nhiều lần bị gã trộm cắp này lừa lọc, trêu chọc, thành ra vị thiếu cốc chủ đã quen với những chiêu trò của lão, nói:
– Chưa phân thắng bại, chưa ngưng được đâu. Muốn gì thì đợi đấu xong đi đã.
Kiếm trong tay vung lên. Lão Kiếm Tặc thấy thế thì nhảy giật ra sau:
– Ấy ấy, khoan đã.
Động tác nhảy của lão rất nhanh nhẹn, chẳng giống người đang mắc tiện chút nào. Hồ Phát đã đoán đúng, bật cười:
– Gì nữa đây? Không phải ngươi đang mắc tiện sao?
Lão Kiếm Tặc gãi đầu:
– Cái đó thì hết rồi. Nhưng còn một việc khác chứ?
– Là việc gì, mau nói ra! – Hồ Phát thúc giục.
– Chẳng là... cành trúc này, không dùng được nữa rồi.
Lão Kiếm Tặc giơ cành trúc lên. Quả nhiên nó đã ngắn đi hai gang. Hồ Phát mỉm cười đắc ý, bởi trong lúc tỷ thí, chàng đã dồn ép, buộc lão Kiếm Tặc phải dùng cành trúc chống đỡ, rồi thừa cơ chặt đứt mất một đoạn. Vị thiếu cốc chủ nói:
– Chính ngươi đã chọn nó để tỷ thí ư?
Lão Kiếm Tặc ngượng nghịu:
– Thì lúc trước là vậy. Nhưng ngươi xấu tính, đã chặt mất của ta. Giờ nó không dùng được nữa, hay là... – giọng điệu ngập ngừng, pha lẫn vẻ hí hửng – nhà ngươi cho ta mượn Bất Diệt nhé.
Lời vừa dứt, lão Kiếm Tặc tức thì thi triển khinh công, lao đến Mai Hoa trụ. Nhưng khi lão vừa đến, đã thấy Hồ Phát đón sẵn ở đó. Vị thiếu cốc chủ đối với lão luôn rất cảnh giác, thoáng thấy ánh mắt lão nhìn về trụ đá là liền nhận ra ý định, nên đã nhanh chân đến trước, quát lớn:
– Đứng lại!
Từ chân trụ đá, Hồ Phát đâm kiếm tràn ngược tới. Dù đang lao nhanh đến, lão Kiếm Tặc vẫn kịp hãm lại, rồi nhón chân nhảy qua mũi kiếm, đạp vai đối phương phóng lên. Tình huống xử lý nhanh gọn mà uyển chuyển, thực sự cho thấy thân thủ siêu phàm. Hồ Phát bị hụt đà, ngước mắt nhìn lên đã thấy lão Kiếm Tặc ở trên cao hai trượng, chẳng mấy chốc sẽ chạm tới đài đá.
"Nguy rồi."
Sau khi thốt lên, Hồ Phát liền gấp gáp đuổi theo, dồn hết mọi nguồn sức vào cước lực. Nhưng khi Hồ Phát vừa phi thân lên thì bất ngờ từ trên, lão Kiếm Tặc xoay người lại, vung tay chém xuống. "Véo véo". Từ cành trúc, hai đạo kình lực lướt nhanh xuống. Đối diện với tình huống nguy cấp, lại ở thế lưng chừng, Hồ Phát buộc phải lộn người né tránh, cũng vì thế mà không thể đuổi lên đư���c nữa. Khi hai chân vừa chạm đất, một bóng đen đã vụt ngang qua đầu. Thì ra, lấy Bất Diệt chỉ là cái cớ, còn dụ địch lên cột đá rồi từ trên cao đánh xuống, sau đó thừa cơ tập hậu mới là chủ đích thực sự của lão. Hồ Phát lại nhớ đến lúc giao chiến với Quách Nhị, chợt hiểu ra chiêu thức phân định thắng bại của lão. Vừa thoáng thấy bóng đen lướt qua đầu, vị thiếu cốc chủ liền lập tức xoay người, vung kiếm chém vòng ra sau. Đối thủ tập kích từ sau, nhất định sẽ bị kiếm này chém trúng. Một chiêu phản khách vi chủ, quả thực bất ngờ. Nhưng quái đản thay, đối thủ lại không tràn tới, đường kiếm chém vào hư không. Lão Kiếm Tặc quá ranh mãnh. Ngay khi tiếp đất, lão không vội vã tranh thắng, mà thong thả đợi đối phương ra đòn hồi mã, đường kiếm đi hết rồi mới ập đến.
Hồ Phát sững người nhìn cành trúc đâm thấu ngực, vết máu đỏ thấm ra. Vị thiếu cốc chủ chết lặng trong khoảnh khắc. Cơn đau nhói nơi ngực cũng không khiến chàng cảm thấy đau đớn. Trước mặt, lão Kiếm Tặc hí hửng:
– Hồ công tử à, lại nhường ta rồi, cảm ơn nha.
Thắng bại đã phân định. Với cương vị của mình, dù không muốn, Hồ Phát vẫn phải thi lễ với đối phương, rồi cúi mặt rời khỏi đài. Thấy con mình rầu rĩ, thất vọng, Hồ Nguyên điềm tĩnh nói:
– Lão Kiếm Tặc hai lần trộm kiếm không được nên đâm ra cay cú, đến chọc phá ta mà thôi. Lão vốn chẳng có ý đoạt kiếm. Con không tỉnh táo nên mắc mưu hắn, không sao cả.
Cả võ đài bỗng chốc chìm vào im lặng. Những kẻ khi nãy giễu cợt, khinh bỉ thì giờ như ngậm hột thị, không dám hé răng. Duy chỉ có Phó hộ của núi Tản Viên là ồn ào lên:
– Hay lắm. Cái gã trộm cắp này kiếm pháp không tồi. Để ta đấu với gã.
Phiên bản truyện này do truyen.free độc quyền cung cấp, kính mong bạn đọc đón nhận.