(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 27: Kiếm hội khai mở
Võ đài trong ngày Kiếm hội được bài trí như một sân khấu lớn với hai hàng trống cái chạy dọc hai bên, cờ phướn bay phấp phới khắp nơi. Đối diện võ đài là khu vực dành cho khách quý, với những hàng ghế tựa phủ nhung đỏ, sắp xếp trang trọng. Lúc này, tất cả đều đã có mặt. Hồ Nguyên ngồi ở vị trí chủ tọa, phía bên trái là Ngũ Hổ phái, gồm có Tản Viên Sơn, Thanh Sơn Môn, Hoan Châu Thành và Bắc Sơn Phái; phía bên phải là gia tộc Nguyễn Đăng, Đinh Hầu cùng các động chủ, hào chủ đất thượng. Đối với Hoàng Lão đạo chủ và những người của Nguyên Tiên Giáo, dù bên Ngũ Hổ phái vẫn còn ghế trống, Hồ Nguyên Cốc chủ vẫn sắp xếp họ ngồi ở dãy đối diện. Nhân sĩ võ lâm lúc này cũng đã tề tựu đông đủ, ước chừng đã có cả nghìn người.
Trong lúc tất cả vẫn đang xôn xao tìm chỗ ngồi thích hợp, Phúc liền tách khỏi Lương Nhất Công, tìm đến chỗ những người của Hoàng Gia Trang. Đúng như chàng lo sợ, cả ba lạnh nhạt ra mặt. Phúc hắng giọng, rồi giả ho hai tiếng, nhưng không ai để ý. Chàng ngó qua sắc mặt của Thu Lệ. Nàng lạnh lùng, thờ ơ như lần đầu cả hai gặp gỡ. Trong lúc bối rối không biết mở lời ra sao thì Phùng Tâm đã lên tiếng chất vấn trước:
– Anh Phúc quen với Thanh Sơn Môn à?
– Kh... không. Ta không hề quen biết Thanh Sơn Môn.
– Vậy sao khi nãy tôi thấy anh đến chỗ bọn họ, còn tỏ ra thân thiết, vui vẻ nói cười?
Phúc không biết nói sao cho phải, đành lập lờ:
– Thật ra ta không hề quen biết Thanh Sơn Môn. Chỉ là... thực tình thì... ta quen thân với vị công tử Công của họ. Cả hai cùng trải qua chuyện nguy khốn, tưởng không có cơ hội gặp lại nữa. Nay thấy nhau vẫn bình an vô sự nên mừng vui trong lòng. Tất cả chỉ có thế thôi, trước nay ta chưa từng có qua lại với Thanh Sơn Môn.
– Lấy gì làm tin đây?
– Ta thề mà! Ta không hề nói dối.
Cả hai đang đôi co thì Phùng Trí xen vào:
– Tâm, việc đó để sau đi. Giờ hãy tập trung lên võ đài. Bắt đầu rồi.
Hai hàng trống đông tây dồn dập vang lên, Hồ Nguyên đứng giữa võ đài, lên tiếng:
– Kính chào chư vị tiền bối, bằng hữu cùng toàn thể anh hùng hào kiệt của võ lâm Lĩnh Nam đã quang lâm Mai Hoa Cốc. Hồ thị từ khi về đây lập nghiệp, đến nay đã ba trăm năm, lấy hoa mai làm tên gọi, lấy nghề đúc rèn làm nền tảng phát triển, trải qua nhiều thăng trầm, biến loạn, nhờ có phúc của trời đất, ân đức của tổ tiên mà cơ đồ được giữ vững, nghiệp quý được duy trì lâu bền. Con cháu Hồ thị luôn ghi nhớ ơn đức đó, chỉ mong mỏi được dốc hết tâm sức, làm rạng danh đức độ tổ tiên, hưng thịnh nghiệp truyền đời. Việc này không gì thiết thực hơn việc đúc rèn một thanh binh khí tốt, để nó có thể lưu truyền đến muôn đời sau. Cũng vì vậy, Mai Hoa Cốc mười năm qua đã dùng sắt tốt nhất, dùng thợ rèn giỏi nhất, dùng kỹ thuật tinh túy nhất để đúc lên một thanh kiếm, gọi tên là Bất Diệt. Nay Bất Diệt đã hoàn thành, xin mời các vị cùng thưởng lãm.
Hồ Phát tiến lên, hai tay bưng một tráp gỗ màu nâu trầm, đựng bên trong là Bất Diệt. Hồ Nguyên lấy kiếm, tuốt kiếm khỏi vỏ, giương cao, ánh kim quang tỏa rạng. Lần đầu tiên, võ lâm được chứng kiến tận mắt Bất Diệt. Lưỡi kiếm trắng bạc, chuôi kiếm khảm đá ngọc bích tỏa sắc xanh, đốc kiếm trạm khắc hình hoa mai tinh xảo, toát lên vẻ vừa sắc sảo vừa thanh thoát, thực sự hoàn mỹ. Từ Bất Diệt tỏa ra kiếm khí mãnh liệt. Vị Cốc chủ vung kiếm, một lần nữa chặt đứt xích sắt trong sự trầm trồ thán phục của tất cả.
– Thưa các vị, Bất Diệt chứa đựng tinh hoa ba trăm năm của Hồ thị, là báu vật của Mai Hoa Cốc. Nhưng kiếm quý không phải để giữ riêng làm của. Hôm nay, Mai Hoa Cốc tổ chức kiếm hội, trân trọng mời các anh hùng hào kiệt đến đây cùng tỉ thí luận kiếm để tìm ra chủ nhân xứng đáng của Bất Diệt. Sau đây, việc chủ trì Kiếm hội sẽ giao lại cho Hồ Phát, con trai ta.
Đồng thời, thanh kiếm được trao lại cho Hồ Phát. Thiếu chủ Mai Hoa Cốc phi thân lên Hoa Mai Trụ, cắm kiếm vào chính giữa đài đá. Từ trên đỉnh, Bất Diệt phản chiếu ánh mặt trời, tỏa ra hào quang chói lọi. Hồ Phát đáp xuống, dõng dạc tuyên bố:
– Thưa các bậc tiền bối cùng chư vị anh hùng, Bất Diệt đã được đặt ở đây, bất cứ ai có ý nguyện đều có thể lên đài tranh kiếm. Chỉ cần dùng kiếm nghệ đánh bại tất cả, người đó sẽ trở thành chủ nhân của Bất Diệt.
Cả võ đài rộn ràng hào hứng.
– Đao kiếm vô tình, tỉ kiếm đấu võ không tránh khỏi thương tích. Nhưng hôm nay là ngày quan trọng của Mai Hoa Cốc, mong chư vị anh hùng chiếu cố. Việc tỉ thí chủ yếu là để phân định cao thấp về kiếm nghệ, không nhằm mục đích sinh tử, càng không nên dùng đến sát chiêu độc ác. Chỉ cần trúng chiêu, rơi đài hay tuột kiếm đều bị coi là thua cuộc. Và một điều nữa, để đảm bảo công bằng, khi thượng đài, tất cả sẽ dùng chung kiếm do Hồ thị cung cấp.
Hai giá gỗ lớn được mang ra, đặt phía trước võ đài, trên giá chứa hàng chục thanh kiếm, tất cả đều có hình dáng giống hệt Bất Diệt, chỉ thô ráp hơn nhiều. Hồ Phát tùy ý chọn lấy một thanh:
– Thưa các bậc tiền bối, các vị anh hùng, Hồ Phát tự biết tài nghệ còn hạn chế, kiếm học chưa tinh thông, nhưng vẫn mạo muội mong được lĩnh giáo sở học của chư vị. Xin mời.
Khẩu khí khảng khái, tay giang rộng kiếm, dáng đứng hiên ngang. Dù tài nghệ chưa trổ ra mà quần hùng đã cảm nhận được khí thế của vị thiếu Cốc chủ. Từ phía đông, một bóng người vọt lên, lao vút qua giá kiếm rồi đáp xuống võ đài, thân thủ và động tác lấy kiếm đều vô cùng gọn gàng, mau lẹ. Gã có tướng mạo thô kệch, đầu trọc chân trần, quần áo cũ rách, nhìn qua chẳng phải kẻ có danh tiếng gì. Dù thượng đài nhưng gã không mảy may để ý tới đối thủ, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay với vẻ đắm đuối:
– Kiếm tốt. Tuy thô nhưng vẫn là kiếm tốt.
Hồ Phát cẩn trọng thi lễ:
– Xin hỏi vị anh hùng đây là ai, thuộc môn phái nào?
Gã đầu trọc xua tay, giọng nói ồm ồm:
– Anh hùng cái gì mà anh hùng. Họ Cao tên Phạm, là người Trường Yên (Ninh Bình ngày nay) không môn không phái gì sất. Ta đây thì chẳng có tài cán gì để tranh đoạt Bất Diệt, nhưng vẫn muốn lên đài đánh một trận. Được cầm kiếm này cũng coi như được cầm Bất Diệt, thế là đủ rồi.
Những lời vô cùng thành thực, khiến Hồ Phát thích thú:
– Được lắm, rất hào sảng. Ta xin lãnh giáo kiếm pháp cao minh của tiền bối.
– Ha ha. Cao gì chứ. Ta họ Cao chứ kiếm lại chẳng hề cao. Hồ công tử, đánh nào!
Cả hai vung kiếm, lao vào nhau. Cao Phạm tuy tướng mạo có phần lam lũ thô kệch, nhưng kiếm pháp lại rất sắc sảo. Ngay khi bắt đầu, gã đã tràn lên, không hề kiêng dè, lướt đông lướt tây, liên tục dùng kiếm đàn áp đối thủ. Ngược lại, Hồ Phát thu kiếm về thủ thế. Hai kiếm va nhau, âm thanh vang lên không ngớt. Gã họ Cao càng lúc càng nhanh, có vẻ như đã dốc hết thực lực ra thi thố, tiếng hú, tiếng cười đầy khoái trá:
– Ha ha. Kiếm tốt, kiếm tốt lắm.
Chứng kiến gã trình diễn tài nghệ, Lương Nhất Công cảm thấy hứng thú, nói:
– Không môn không phái mà kiếm nghệ đạt đến mức này. Thiên hạ quả nhiên còn lắm cao thủ ẩn mình.
Phó hộ Đoàn Xuân Huy bên cạnh cũng hồ hởi đồng tình:
– Phải vậy mới đúng là Kiếm hội chứ. Không uổng công ta mong đợi.
Hai bên giao phong, chỉ thoáng chốc đã qua ba mươi chiêu. Cao Phạm có bao nhiêu sở trường dường như đã phô diễn hết, kiếm pháp dù vẫn lanh lẹ sắc sảo nhưng không còn gì mới mẻ. Ngược lại, Hồ Phát sau khởi đầu thăm dò, cảm thấy đã nắm rõ thực lực của đối phương, liền ra chiêu. Một kiếm đâm nhanh trực diện, buộc đối thủ vội vã thu kiếm về thủ, rồi vung cước đá vòng ngang. Cao Phạm bị một cước như trời giáng, đá văng khỏi võ đài, ngã chổng ngửa ra đất.
– Cao tiền bối, đã nhường rồi.
Hồ Phát thi lễ. Cao Phạm đứng ngay dậy, dù nhăn nhó nhưng vẫn tươi cười:
– Hồ công tử đánh hay lắm. Cao Phạm đã thua.
Rồi trả lại kiếm ngay ngắn vào giá. Hồ Phát liền lên tiếng:
– Cao tiền bối, khoan đã! Nếu đã yêu thích kiếm của Hồ thị, xin hãy giữ lấy.
Cao Phạm bất ngờ:
– Cậu cho ta à?
– Đúng vậy. Một người có lòng yêu kiếm như tiền bối, Hồ thị không thể phụ lòng được. Xin cứ giữ lấy bên mình.
– Ha ha ha. Vậy ta xin nhé. Hồ công tử, cảm ơn cậu.
Gã kiếm sĩ cười hềnh hệch, cúi mình thi lễ đầy cảm kích. Đông đảo quần hùng cũng đồng loạt vỗ tay tán thưởng:
– Hay lắm! Hay lắm! Rất hào phóng. Phải vậy mới xứng là Mai Hoa Cốc chứ!
Hồ Nguyên chứng kiến con trai thể hiện trước toàn thể nhân sĩ võ lâm, không khỏi mỉm cười tâm đắc. Sau khi tiếng hò reo kết thúc, Hồ Phát lại đứng giữa võ đài, tiếp tục:
– Các vị anh hùng, xin mời!
Từ đâu, một giọng nói truyền tới:
– Cái gì mà anh hùng chứ? Kẻ không phải anh hùng có tranh kiếm được không?
Thanh âm vang vọng, giọng điệu có phần bỡn cợt. Tất cả cùng ngước mắt tìm kiếm, riêng Phúc thì đã nhận ra:
"Là lão Kiếm Tặc!"
Quả nhiên là vậy, lão Kiếm Tặc đang nằm vắt vẻo trên ngọn liễu cao chót vót ở phía tây, liếc mắt trông xuống. Bị mọi người phát hiện, lão liền rời xuống, lộn nhào mấy vòng trước khi đạp vào chiếc trống cái, chuyển mình lao lên võ đài. Chiếc trống đánh một tiếng "tùng" vang lớn.
Đây là bản quyền của truyen.free, xin quý độc giả ghé thăm và thưởng thức.