(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 19: Thiếu nữ bên hồ nước
Đêm xuống, Phúc một mình tìm đến bờ suối. Chàng kiếm một chỗ cao ráo, ngồi tỉ mẩn chỉnh âm cho cây sáo mới. Cứ ngỡ sau buổi sáng luyện võ cùng nhau, vị tiểu thư sẽ trở nên dễ gần, thiện cảm hơn. Ai ngờ, mọi chuyện vẫn chẳng thay đổi. Thu Lệ vẫn lạnh lùng băng giá, dù chàng đã chủ động bắt chuyện làm quen.
Tiếng sáo trong trẻo của Phúc cất lên giữa đêm vắng. Phùng Tâm tìm đến nơi chàng.
– Anh Phúc, sao anh lại ra đây ngồi một mình vậy?
Phúc mỉm cười, đáp:
– Ta đang chỉnh âm cho cây sáo, cần một nơi yên tĩnh.
– Anh thổi sáo hay thật đấy, mai anh dạy tôi được không?
– Được thôi. Chú em cũng thích thổi sáo sao?
– À… cũng không hẳn là thích lắm. – Phùng Tâm thành thật đáp. – Thực ra tôi muốn học thổi sáo, là để làm vui một người.
– Ai vậy nhỉ?
– Tiểu thư nhà tôi ạ.
– Tiểu thư? Là Thu Lệ sao?
– Vâng, chính là cô ấy.
– Chú em thích cô ấy sao?
– À... ừm... cũng không hẳn là vậy. – Phùng Tâm ngại ngùng. – Tôi và tiểu thư đã thân thiết từ nhỏ. Tôi vẫn luôn tìm cách để nàng vui vẻ. Hy vọng nàng sẽ thích nghe tiếng sáo.
Phúc nhìn Phùng Tâm, bất giác trầm giọng hỏi:
– Này chú em, kể ta nghe về tiểu thư của chú đi!
– Tiểu thư Thu Lệ ạ? Anh muốn nghe chuyện gì?
– Tất cả. Tại sao cô ấy lại lạnh lùng, ít nói đến thế?
– Anh muốn biết sao? Vì sao anh lại muốn nghe tôi kể cơ chứ?
– À. Đại loại là ta muốn biết, có phải vì sự có mặt của ta mà cô ấy cảm thấy khó chịu không?
Phúc ngập ngừng. Phùng Tâm nhìn chàng, ánh mắt như muốn xác nhận điều gì đó, rồi phóng tầm mắt ra xa, bắt đầu kể:
– Tôi cũng không biết chắc lắm, chỉ là nghe cha tôi kể lại. Năm lên ba, tiểu thư Thu Lệ mất mẹ trong trận chiến giữa Hoàng trang chủ và môn chủ Thanh Sơn môn. Hoàng phu nhân vì đỡ cho chồng một quyền mà mất mạng. Tiểu thư sống cùng cha và được ông truyền dạy võ nghệ. Nhưng vài năm sau, cha cô ấy, Hoàng trang chủ, cũng lâm bệnh mà mất. Kể từ khi học võ nghệ với cha, cô ấy dần trở nên lầm lì, ít nói. Đặc biệt là sau khi Hoàng trang chủ qua đời, tiểu thư trở nên như bây giờ, lạnh lùng, vô cảm.
– Vậy là cô ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ sao?
– Vâng.
Cuộc trò chuyện giữa hai người bỗng chùng xuống. Phùng Tâm ngước sang nhìn, dưới ánh trăng mờ, chàng trai trẻ thấy khuôn mặt Phúc chất chứa đầy ưu tư.
– Anh sao vậy?
– Không có gì. Chỉ là... nhất thời xúc động. Ta... ta với tiểu thư nhà chú em thật giống nhau.
– Giống nhau? Ý anh là...
Phúc im lặng trong giây lát, rồi đáp:
– Ta cũng mất cha mẹ từ khi còn nhỏ.
Câu nói khiến Phùng Tâm sững sờ:
– Anh cũng mồ côi từ nhỏ sao?
Để không khí không quá bi lụy, Phúc nhoài người khoác vai Phùng Tâm, nói:
– Chuyện đã qua rồi, ta cũng quen với điều đó rồi.
Rồi chàng giơ cây sáo vừa hoàn thiện lên:
– Tặng chú em cây sáo này. Ngày mai, ta sẽ dạy chú em thổi. Hy vọng nàng sẽ thích.
Phùng Tâm nhận cây sáo, vui mừng nói:
– Cảm ơn anh. Tôi sẽ cố gắng luyện thành thục nó. Cũng đến lúc đi ngủ rồi, mai còn phải dậy sớm luyện võ, rồi cả một ngày dài làm việc nữa. Anh cũng về ngủ chứ?
Phúc ngập ngừng đáp:
– Hừm. Chú em cứ về trước đi, ta vẫn muốn ở lại đây thêm một chút nữa. Gió đang mát mà.
– Được thôi. Vậy tôi về trước đây. Hẹn gặp anh sáng mai ở vườn trà.
Phùng Tâm đứng dậy trở về. Phúc ngồi lại một mình, thả hồn vào những suy tư.
"Hóa ra cô ấy cũng giống ta, đều phải chịu cảnh mất đi cha mẹ, mất đi những người thân yêu nhất. Nếu như ngày ấy, ta không được ông nhặt về thì đã bỏ mạng ở nơi rừng hoang vắng rồi. Việc mất đi cha mẹ có lẽ là cú sốc quá lớn, khiến cô ấy không còn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống nữa."
Phúc đưa mắt nhìn khung cảnh Hoàng gia trang:
"Thật không ngờ, một chốn xa hoa, tráng lệ như nơi đây cũng vẫn có người không hạnh phúc."
Đúng lúc này, chàng trông thấy một bóng người, từ trong khu dinh thự vọt ra, chạy lướt từng bước dài trên dãy tường bao. Mỗi bước chân đã đi xa hơn hai trượng, nhẹ nhàng như bay, cho thấy thân thủ quả không tầm thường chút nào. Bóng người băng ngang qua tầm mắt, có lúc chỉ cách chàng mươi trượng, rồi vọt tiếp lên, lướt đi trên những ngọn cây.
"Ai vậy? Chẳng lẽ là trộm?"
Phúc tự hỏi, rồi không chút chần chừ, sử dụng khinh công đuổi theo. Do luyện tập cước pháp của lão Hoàng Cái, cước lực của chàng tăng lên rõ rệt, chỉ vài lần đạp chân đã bám theo ngay sau, âm thầm bí mật. Bóng người kia lướt qua những ngọn cây như đi trên mặt đất, tốc độ càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc đã vòng qua sau núi, đến một hồ nước nhỏ. Mặt nước hồ phản chiếu ánh trăng, hắt lên vách đá một màu trắng bạc, từ xa trông giống như một tấm gương khổng lồ được ai đó treo lên cao. Xung quanh, những hàng trúc đan xen dày đặc, tựa như bức bình phong giấu đi cảnh vật bên trong. Để tránh bị lộ, Phúc chủ động đáp xuống trước một quãng, mon men lại gần. Chàng lẳng lặng quan sát. Con người bí ẩn kia tóc dài buông xõa, dáng vẻ uyển chuyển, dịu dàng.
"Là nữ giới ư?"
Phúc thốt lên trong đầu, có phần bất ngờ. Căn cứ vào thứ khinh công trác tuyệt mà chàng phải gắng sức theo đuổi, chàng vẫn cho rằng bóng người bí ẩn là một nam cao thủ. Phúc dụi mắt. Dù quan sát từ xa, chàng vẫn có thể lờ mờ nhận ra những đường nét mềm mại ẩn sau lớp áo. Những đường nét đó không thể là của một nam nhân võ biền thô kệch được. Chàng thầm nghĩ:
"Ban sáng đã gặp một vị tiểu thư võ nghệ cao cường, bây giờ lại có thêm một nữ cao thủ khinh công tuyệt diệu, khiến ta phải bở hơi tai mới theo kịp. Hoàng gia trang này xem ra còn ẩn chứa nhiều nữ anh hùng, hơn hẳn mấy thanh niên lúc sáng ở vườn trà."
Chàng tiếp tục quan sát. Con người bí ẩn kia ngồi bên mặt hồ, cúi người, nhẹ nhàng đưa tay vốc lấy chút nước. Những giọt nước rơi xuống, long lanh như ngọc, lả lướt rơi trên những cánh hoa súng. Trời về đêm, hoa súng nở rộ thắm hồng. Mặt nước hồ sáng bạc cùng cảnh vật mịt mờ xung quanh tựa như một bức tranh thủy mặc, điểm xuyết những nét hồng chấm phá. Ánh nước hồng soi chiếu gương mặt, làm sáng lên vẻ thanh tú, trong trẻo, tựa như tiên nữ giáng trần.
"Là con gái. Đẹp quá! Vẻ đẹp này, chẳng lẽ nào..."
Phúc mê mẩn. Người thiếu nữ tiến tới hàng trúc mọc chen sát vách đá, ngẩn ngơ ngắm nhìn. Nàng phất tay, những cây trúc lay động. Từ đó, muôn ngàn ánh lưu linh vụt sáng tỏa ra. Những ánh lưu linh như những vì sao lấp lánh, mỗi lúc một tỏa rộng hơn, chớp mắt đã phủ kín cả mặt hồ. Muôn vạn ánh sao rủ nhau đậu lên người thiếu nữ, khiến thân hình nàng hiện lên lung linh huyền ảo trong đêm tối. Nàng lại đưa tay vẫy, những ánh lưu linh đang tản mát bỗng chốc quần tụ lại, kết thành một dải sáng dài mềm mại như dải lụa, quấn quanh cánh tay ngọc ngà của nàng. Dường như tất cả đều tuân theo sự điều động từ đôi tay của nàng. Trên vách đá, ánh hồ soi chiếu dáng liễu càng trở nên đẹp đẽ, huyền ảo. Đến lúc này, Phúc hoàn toàn mê mẩn, chìm đắm trong cảnh sắc ảo mộng:
"Là tiên rồi, không phải là người! Cô Hiền từng kể với ta, các nàng tiên nữ xinh đẹp thường ghé thăm trần gian vào những đêm trăng sáng, dạo chơi ở nơi non cao rừng vắng. Chẳng l��� trước mắt ta thật sự là tiên nữ sao? Nàng tiên xinh đẹp này đến Hoàng gia trang để làm gì?"
Rồi chàng đưa tay đón lấy một đốm sáng lưu linh.
"Là đom đóm!"
Chàng chăm chú theo dõi, chờ đợi. Dường như nàng tiên nữ xinh đẹp kia cũng biết sự hiện diện của chàng. Hơn một canh giờ, nàng chỉ quanh quẩn bên rặng trúc, chơi đùa cùng những con đom đóm. Phúc ngáp một hơi dài. Trời về đêm, cơn buồn ngủ cũng kéo đến. Chàng thấy nàng nằm trên một phiến đá khuất dưới bóng trúc.
"Ngủ luôn rồi sao? Chẳng lẽ lại ngủ ở đây? Đêm đến sẽ rất lạnh chứ?"
Phúc rất muốn tiến đến gần để có thể tận mắt ngắm nhìn dung mạo tuyệt sắc kia. Nhưng chàng lại sợ nàng sẽ thức giấc, sợ không biết giải thích sự có mặt của mình như thế nào. Sau một hồi đắn đo, chàng quyết định rời đi, trong lòng nuôi hy vọng vào những lần gặp gỡ sau này.
Sáng hôm sau, ở sân võ. Phúc nhìn Thu Lệ với chút ngao ngán. Tối qua, chàng được gặp một nàng tiên nữ xinh đẹp tuyệt trần. Còn bây giờ, chàng phải đối diện với một vẻ đẹp khác, thanh cao thoát tục, lạnh lùng vô cảm, lại còn bắt chàng phải đấu võ.
– Phúc, hôm nay chú em và tiểu thư nhà ta sẽ đấu luyện binh khí nhé. Chú em có thể chọn một trong số đó. Tất cả đều làm bằng gỗ, sẽ không gây thương tích nghiêm trọng trong quá trình đấu luyện.
Phùng Trí nói, chỉ tay về những binh khí gỗ được bày trên sân, đủ loại đao, thương, kiếm, kích... Phúc ngớ người, vì chàng vốn không biết dùng binh khí. Mặc dù chàng có được ông dạy về đao kiếm, nhưng cũng chỉ là những bài võ cơ bản để luyện tập lúc mới bắt đầu, không thể đem ra giao đấu.
"Hỏng rồi. Phải làm sao bây giờ? Ta vốn không quen binh khí, nhỡ thua thì có mà ê mặt."
Đối diện chàng, Thu Lệ đã nắm sẵn một thanh kiếm gỗ trong tay, sẵn sàng lâm trận. Phúc đắn đo:
"Hay là ta cứ đánh liều vậy, chứ giờ mà từ chối thì chỉ càng khiến nàng coi thường. Cứ vừa đỡ, vừa dùng thủ bộ để tránh né, tuy không thể thắng nhưng cũng không bại. Dù sao cũng đỡ hơn là xin hàng."
Rồi chàng mạnh dạn quyết định:
– Được. Vậy thì ta dùng kiếm. Nhưng chỉ giao đấu nhẹ nhàng thôi nhé. Ý ta là, binh khí vô tình.
Phúc chọn lấy một thanh kiếm gỗ. Khi chàng còn chưa thực sự sẵn sàng, Thu Lệ đã tràn tới. Vị tiểu thư nhanh như cắt đâm một kiếm, nhắm ngay yết hầu. Phúc hốt hoảng vung kiếm gạt ra, đồng thời nhảy lùi sang một bên.
– Này, này, khoan đã! Chỉ là đấu tập thôi mà. Đâm kiếm như vậy là chết người đó!
Chàng la lên, nhưng Thu Lệ làm như không nghe thấy, lại đâm kiếm tới. Chỉ thấy kiếm ảnh loang loáng, tuy là kiếm gỗ mà vẫn khiến đối thủ cảm thấy sắc lạnh ghê người.
"Chết tiệt!"
Phúc thầm chửi rủa, rồi vội vàng vung kiếm chống đỡ. Kiếm của Thu Lệ là Bạch Hạc kiếm pháp, ẩn sau vẻ ngoài thanh tao, duy mỹ là sự sắc bén, hiểm hóc. Mỗi kiếm mỗi thức tuy gọn ghẽ, chân phương, nhưng đều nhắm vào tử huyệt, có thể đoạt mạng địch thủ. Vì vậy, Phúc phải vận dụng tối đa thủ bộ trong Phá Cước để né tránh. Nhưng Thu Lệ là một cao thủ kiếm pháp, đã có hơn mười năm chuyên tâm tu luyện, nên dùng kiếm vô cùng thuần thục, nhuần nhuyễn. Sau năm mươi chiêu, Phúc không chống đỡ nổi, bị đánh rơi kiếm.
– Haizz. Đã lâu không dùng kiếm, tay chân chậm chạp đi nhiều quá. Để ta dùng đao nhé.
Phúc vụng về bao biện, rồi tiến tới chọn lấy cây đao gỗ. Chàng cho rằng đối với chàng, binh khí cốt để đỡ gạt. Mà đỡ gạt bằng đao sẽ có uy lực hơn, nên chàng quyết định đổi binh khí. Trận đấu bắt đầu, Thu Lệ lại tràn tới, vẫn là những đường kiếm sắc nét, kiếm phong rít vun vút. Phúc tự tin vung đao lên. Quả nhiên đao có sức nặng, những mũi kiếm đâm tới đều bị chém bạt đi, khiến ngay cả người dùng kiếm cũng bị chao đảo. Chàng dương dương đắc ý:
"Tốt rồi, giờ ta có thể chống lại nàng ta!"
Thu Lệ thì vẫn vậy, không vội vàng, không nao núng. Kiếm đâm tới nhanh hơn, từ nhiều góc độ. Lúc này, sự khác biệt giữa đao và kiếm được thể hiện. Đao dù là gỗ, nhưng so với kiếm vẫn nặng hơn, thành ra tốc độ và sự linh hoạt không bằng. Phúc lại không phải cao thủ dùng đao, nên không biết cách khắc phục những hạn chế đó. Vì vậy, sau năm mươi chiêu, đao trên tay lại bị đánh rơi, bản thân chàng cũng bị đánh ngã.
Ở ngoài, Phùng Trí lên tiếng:
– Này Phúc, chú em dùng binh khí chỉ thủ không công, chẳng phải là muốn thua sao?
Phúc nhìn Thu Lệ. Dù đã thắng nhưng nàng không hề tỏ ra hoan hỷ, cũng chẳng có vẻ khinh mạn. Ngược lại, trong ánh mắt lại phảng phất nỗi thất vọng. Dường như đây không phải cuộc tỉ thí mà nàng mong đợi. Phúc cảm thấy ái ngại, nói:
– Mới là buổi đầu thôi. Không ngờ tiểu thư kiếm pháp lại cao siêu đến thế. Hôm nay tạm dừng ở đây nhé. Ngày mai, ta sẽ không để tiểu thư chiến thắng dễ dàng như vậy đâu.
Phùng Trí dù cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng đồng ý. Thực tình y vẫn cho rằng là do Phúc chưa chịu đánh hết sức, có lẽ do lo sợ sẽ gây thương tích. Thu Lệ không nói một lời nào, quay lưng bỏ đi.
Tối đó. Phúc chủ động đến hồ nước từ sớm. Chàng chọn một vị trí gần hơn, đủ kín đáo để có thể ẩn mình. Bầu trời nhiều mây che bớt ánh trăng, như thể đang giúp chàng che giấu thân mình. Đợi chờ nửa canh giờ thì nàng tiên nữ cũng tới. Sau một thoáng suy tư, việc đầu tiên nàng làm là đến bên hồ nước, ngắm nhìn những bông hoa súng. Mặt nước hắt ánh sáng dịu dàng soi chiếu gương mặt nàng. Với khoảng cách đủ gần, Phúc có thể thấy rõ từng đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Chàng kinh ngạc thốt lên:
– Là Thu Lệ!
Dù trong lòng đã có chút hoài nghi, Phúc vẫn vô cùng bất ngờ khi nàng tiên nữ trước mắt lại chính là tiểu thư nhà họ Hoàng. Chàng đưa tay lên chặn miệng, nhưng tiếng kinh ngạc vẫn bật ra khỏi miệng. Từ bên hồ nước, Thu Lệ quắc mắt, bàn tay khẽ phất một cái. Những giọt nước trên tay mang theo kình lực, phóng vút đi như những chiếc phi tiêu, xuyên qua đám lá. Phúc kinh hãi vọt ra sau né tránh. Nhưng khi đôi chân còn chưa chạm đất, bóng người đã lao đến trước mặt chàng.
Vút! Vút!
Một thứ gì đó tựa như kiếm đâm tới. Trong đêm tối, Phúc chỉ biết dựa vào cảm giác để né tránh. Xung quanh chàng, những thân trúc bị đâm gãy, nối tiếp nhau đổ xuống rào rào như mưa. Phúc vội vã kêu lên:
– Đừng đánh! Đừng đánh! Là ta mà!
Trời tối quá, không thể nhận ra nhau. Phúc lách người né một đường kiếm, rồi sử dụng bộ pháp, vọt nhanh ra hồ nước, lại hô lên:
– Tiểu thư Thu Lệ, là ta... Phúc đây!
Phập!
Cảm giác đau buốt nhói lên. Phúc sợ hãi nhìn xuống, thấy một cành trúc đã đâm vào ngực trái, máu đỏ bắt đầu rỉ ra. Chàng trông lên, chạm phải ánh mắt sắc lạnh.
– Là anh?
Thu Lệ cất lời. Lần đầu tiên, Phúc được nghe giọng nói của nàng. Dù chỉ là một câu nói ngắn gọn, nhưng chàng vẫn cảm nhận được âm sắc nhẹ nhàng, trong trẻo. Hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài băng giá của nàng. Phúc gượng đáp:
– Là ta đây.
– Vì sao anh lại đến đây?
– Ta... vừa nãy ngồi dưới vườn trà, thấy từ trong gia trang có bóng người vọt ra. Cứ ngỡ là trộm nên đã cất công đuổi đến tận đây. Hóa ra... hóa ra lại là tiểu thư.
Chàng không nói dối, chỉ là mượn cớ chuyện ngày hôm qua. Thu Lệ vẫn chưa tin hẳn, lại hỏi:
– Thật sao?
Phúc gật đầu chắc nịch:
– Thật.
Sau một hồi đắn đo, nàng thu lại cành trúc, rồi quay đi về phía hồ nước:
– Anh đi đi. Không được tới đây nữa.
Sắc giọng trầm xuống, mang theo ý mệnh lệnh. Phúc hiểu Thu Lệ không muốn sự có mặt của chàng, có lẽ là của bất kỳ ai khác tại hồ nước này.
– Tiểu thư Thu Lệ...
Chàng muốn nói mấy lời, nhưng rồi lại thôi.
– Theo lời tiểu thư.
Rồi tung mình lên những ngọn cây, rời khỏi hồ nước, trở về Hoàng gia trang. Truyện này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn tìm được tri kỷ.