(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 111: Cuộc đấu trong rừng
Mọi chuyện tưởng chừng đã xong. Nhưng ngay khi chàng vừa trèo qua tường rào, một vật thể từ phía sau lao vụt tới. Phúc chỉ kịp đạp mạnh vào bờ tường, tung mình lộn ngược lên không trung.
"Xoạt... BÙM!" Liên tiếp những tiếng nổ kinh động. Một mảng lớn hàng rào tre gộc bị đánh bay. Ngay sau đó, một cây mít cổ thụ từ phía ngoài vườn bị đánh gãy, đổ sập vào trong. Vô số c��nh lá như những chiếc roi ào ạt quật xuống, mặt đất dội lên cát bụi mù mịt. Phúc vừa tiếp đất đã phải lật mình né tránh. Chàng ngoái đầu nhìn lại, cách đó hơn bảy trượng, phía bên kia vườn ngô là tên sư béo người Tống. Theo sau hắn còn có gã vương giả bí ẩn, tên đạo sĩ gầy gò và ả tì nữ. Chính tên sư béo là kẻ đã ném chiếc cối đá, chặn đường Phúc trốn chạy. Chiếc cối nặng bảy tám mươi cân, bị ném đi bằng thần lực phi phàm, sức công phá chẳng khác gì đạn pháo.
"Không xong rồi. Bọn chúng đã kéo đến." Phúc thầm nghĩ, đoạn liếc mắt nhìn chếch sang bên trái. Sau lưng chàng, tên tiêu sĩ Mộ Bạch vẫn thản nhiên đứng đó, chẳng chút nóng vội, dường như rất tự tin sẽ tóm gọn được chàng. "Năm đánh một, không chột cũng què. Vẫn phải chuồn thôi," Phúc tự nhủ, rồi mặc kệ kẻ địch, vắt giò lên cổ bỏ chạy. Chàng nhanh như cắt phi thân qua chỗ tường rào bị phá, rồi nhắm thẳng rừng cây rậm rạp mà lao tới. Ngoại trừ gã vương giả và ả tì nữ, ba tên người Tống còn lại lập tức đuổi theo. Khinh công của chúng không hề tệ. Dù Phúc đã dùng đến Phá Cước để di chuyển, cả ba tên vẫn bám ngay sau như hình với bóng. Mộ Bạch là tên ở gần nhất, cũng là kẻ bám sát nhất. Sau khi đuổi chừng hơn một dặm, hắn liền hô lên:
- Con chuột nhắt, chạy đâu cho thoát! Rồi vút một cái, hắn phóng cây tiêu trong tay đi. Cây tiêu được quán lực, chẳng khác gì mũi tên, xé gió lao đi. Phúc vừa nghe thấy tiếng gió rít bên tai, vội vã túm lấy một nhánh dây rừng mà giật người lại. Cây tiêu lao sượt qua ngay trước ngực, thiếu chút nữa là đã đánh trúng. Nó bắn thẳng về phía trước, đâm phập vào một thân cây cách đó hơn trượng.
"Nguy hiểm thật. Suýt nữa thì tiêu rồi!" Phúc giật mình hú vía. Chàng nhìn cây tiêu đang cắm ngập hơn nửa trong thân gỗ, thầm mường tượng. Nếu đích đến là thân mình thay vì cái cây kia, ắt hẳn đã bị nó xuyên thủng. Cùng lúc này, kẻ địch đã từ sau dồn tới. Phúc vừa ngoái lại nhìn, liền hốt hoảng giật mạnh dây. Cả người chàng theo nhánh dây rừng mà phi lên không, kịp tránh một quyền của tên sư béo. Quyền kình bạo phát xé gió, khiến đám cây rừng phía trước liên tiếp đổ rạp.
Phúc vừa định thân, gã tiêu sĩ đã phóng lên. Cả hai cùng đứng trên một cành cây lớn vắt ngang giữa không trung. Mộ Bạch không kịp lấy lại tiêu, mà liền sử ra chưởng pháp. Song chưởng quỷ dị, chưởng kình ào ạt, tuyệt chẳng phải thứ công phu sơ lược. Phúc nhìn những chưởng thế trùng trùng đánh tới, nhíu mày: "Không cần tới tiêu sao? Được, để ta xem chưởng pháp của ngươi thế nào!"
Chàng liền dụng Vô Tướng Quyền đánh trả. Từ khi luyện được cước pháp, đã lâu rồi Phúc không còn dùng đến quyền pháp. Chàng nghiêng người tránh song chưởng, rồi thình lình nhập nội, trả lại một quyền. Quyền này cường hãn, tống thẳng tới ngực. Mộ Bạch phát giác, liền thoái lui vài bước, đồng thời hai tay thu về. Tay trái hắn vận nhu chưởng áp xuống, trấn thẳng vào quyền kình của Phúc.
Quyền kình từ tay phải vừa bị chặn, Phúc lập tức vung tay trái lên, phất quyền đánh tới. Mộ Bạch lại vung chưởng lên đỡ. Một chưởng đấu một quyền, rõ ràng gã tiêu sĩ muốn lấy nội lực ra để so kè. Không còn tiêu trong tay, hắn cũng thoát khỏi dáng vẻ tiêu sĩ nho nhã thường ngày, thay vào đó là phong thái của một cường giả.
Phúc v��a đánh tới chưởng của Mộ Bạch thì lập tức biến chiêu. Chàng thoáng chốc thu tay, thủ pháp tức thì chuyển hóa từ quyền thành trảo. Một trảo vòng qua màn chưởng, chụp lấy cổ tay đối phương. Những ngón tay như vuốt sắc nhắm thẳng đến các huyệt đạo. Trong khi ngón cái cấu vào huyệt Đại Lăng, thì ngón giữa lại bắt vào huyệt Dương Trì.
Đây đều là các yếu huyệt nơi cổ tay; kẻ luyện võ mà bị khống chế những huyệt này, cả cánh tay coi như phế bỏ. Phúc sau khi thi triển Vô Tướng Quyền, giờ lại sử ra thủ pháp xảo diệu và tàn độc, thủ đoạn quyết đoán đến lạnh người.
Nhưng Mộ Bạch cũng chẳng phải kẻ tầm thường. Hắn vừa thấy cổ tay mình nhói lên tê buốt thì lập tức dồn khí lực xung phá huyệt đạo, đồng thời kéo ngược đối thủ về. Phúc bị kéo theo, cả người xồ đến. Đón chờ ngay trước mắt chàng là một chưởng khác của đối phương. Chàng vội vã tung người lên không, lộn ngược qua đầu Mộ Bạch mà tránh. Trảo pháp cầm nã cũng vì vậy phải buông bỏ.
Hai người lại tiếp tục giao đấu hơn mười chiêu nữa. Phúc dù đã sử ra mấy bộ biến hóa, từ trảo, chưởng tới đao, nhất thời vẫn chưa chiếm được ưu thế, thầm nghĩ: "Tên khốn này thật khó đối phó. Trên cành cây chật hẹp, tấn pháp không thể phát huy, Vô Tướng Quyền cũng không dụng theo ý được."
Trong đầu Phúc liền nảy sinh ý định dùng Phá Cước. Ngay lúc chưởng của Mộ Bạch lần nữa đánh tới, Phúc thình lình hạ thấp tấn bộ, toàn thân trùng xuống. Chàng chúi đầu, cúi gập người luồn qua màn chưởng, đồng thời lật một cước vòng lên. Cước này không đánh trực diện, mà lại vòng từ hông bên phải đánh lên, phương vị vô cùng quỷ dị. Mộ Bạch bị bất ngờ, vội dùng tả chưởng đỡ lấy. Lấy chưởng đỡ trực diện với cước, tất nhiên là điều cực chẳng đã. Phúc chỉ chờ có vậy, liền bật người lao lên. Cả người chàng xoay vòng trên không, trong lúc xoay mình, cước trái tung ra. Một cước như đao chém ngang. Mộ Bạch vừa dùng chưởng đỡ cước, lòng bàn tay còn tê dại. Lúc này, đối diện với cước kình hung bạo, hắn không dám trực diện đối đầu. Hắn ngửa ngược ra sau tránh đi, cả người như nằm ngang trên không. Đường cước quét qua ngay trên ngực. Phúc chỉ chờ có vậy, nhân đà của cước pháp, chân trái vừa thu cước về thì chân phải đã lập tức phất lên. Đây là cước thứ bảy trong Phá Cước.
"Xem cước ta đây!" Phúc hét lên thật l��n. Một cước phất ngang qua đầu, rồi bổ thẳng xuống. Thế cước cường hoành như thiên lôi oanh đỉnh, sát ý kinh hồn, tất chẳng cho đối thủ kịp xoay xở. Mộ Bạch lúc này như cá nằm trên thớt, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Hắn từng bị đánh gãy tiêu bởi chiêu thức này, nên vô cùng kinh hãi, nét hoảng hốt hiện rõ trên khuôn mặt. Trong khoảnh khắc sinh tử, gã tiêu sĩ để cứu mình, buộc phải lật gấp sang bên. Cả người hắn mất chỗ dựa, rơi thẳng xuống từ độ cao hơn bảy trượng. Ngọn cước đánh hụt, bổ thẳng vào cành cây, khiến nó bị xé toạc. Mộ Bạch may mắn bám được vào đám dây leo, tránh khỏi cảnh thịt nát xương tan. Đoạn cành lớn rơi rụng, bị gã sư béo dùng quyền kình phá nát. Phúc đứng từ trên cao dõi mắt trông xuống, tiếc nuối.
"Khốn thật. Vẫn để hắn bình an thoát được!" Chàng muốn cho Mộ Bạch một trận thê thảm để xả những căm ghét bấy lâu. Nhưng đối phương cũng thuộc hàng cao thủ, nào dễ đắc thủ. Phúc lại nhìn hai kẻ còn lại. Trong khi gã sư béo tỏ ra hung dữ, hai quyền dựng lên chờ sẵn, thì tên đạo sĩ lại thể hiện sự bàng quan, điềm nhiên đứng từ xa quan sát toàn cục. Dường như, nếu đồng bọn chưa bị đánh bại hết, hắn sẽ không chịu ra tay. Phúc suy tính: "Bọn chúng đông người, ta trước sau vẫn khó lòng địch lại."
Rồi thình lình quát lên: "Muốn ỷ đông sao? Ta đến với các ngươi đây!" Chàng bất ngờ rời chỗ đứng chân, vung cước. Một cước từ độ cao hơn bảy trượng đánh xuống, nếu không phải liều mạng bất chấp thì chỉ có thể là cường chiêu kinh thiên động địa. Mộ Bạch và gã sư béo nghiêm thần thủ thế. Đã hơn một lần chạm mặt, vì vậy cả hai rất thận trọng. Khí thế áp bức càng lúc càng đè nặng xuống. Mộ Bạch cùng gã sư béo ngầm vận động chân khí, tất cả đều sẵn sàng cho một cuộc va chạm dữ dội. Nhưng ngay lúc còn cách mặt đất hơn hai trượng, Phúc đột ngột túm vào một nhánh dây rừng mà chuyển hướng. Chàng vọt ngược lên cao hơn bốn trượng, hệt như chơi trò đánh đu, rồi liền đạp trên các cành lá mà lao vút đi trong sự ngỡ ngàng của lũ người Tống. Hóa ra, ngọn cước giáng xuống chỉ là đòn đánh lạc hướng.
- Mấy con lừa. Ở lại nhé!
Bản văn này được biên tập bởi truyen.free, với mong muốn mang lại trải nghiệm đọc trọn vẹn cho độc giả.