Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 108: Chuyện ở Thanh Sơn môn

Thanh Sơn môn.

– Những việc ta giao, con đã làm đến đâu rồi?

Vừa về đến bản môn, Lương Thành Nghiệp đã cho gọi Lương Nhất Công tới để hỏi chuyện.

– Thưa cha, con đã làm xong cả rồi. Đài tế đã được lập, chỉ cần chỉnh trang lại, dựng thêm cờ phướn, sửa soạn đường vào… những việc này dự kiến sẽ hoàn tất trong ngày mai. Nhà lao thì cha đã thấy rồi đó, lũ ma đầu đều đã bị tống vào. Chỗ ăn ở cho các môn phái cũng đã thu xếp ổn thỏa. Về cơ bản, mọi thứ cho Tế Hội Đồ Ma đã sẵn sàng.

– Ừm. Thế còn việc báo tin?

– Ngoại trừ ngũ hổ phái, con đã cho người phát thư tới bang Phương Xá ở Lang Tài, phái Ngọc Diệp, Triện Quang ở Định Quang, phái Lâm Sơn ở xứ Đoài, hội năm phái ở Đông Triều… Tổng cộng đã có mười hai môn phái được thông báo. Con cũng đang chờ cha về để xin ý kiến, liệu có cần thông báo thêm nữa không ạ?

Lương Thành Nghiệp thoáng suy ngẫm:

– Cứ thế thôi. Cũng không nên quá phô trương làm gì.

Lương Nhất Công hỏi:

– Cha đang lo ngại điều gì ư?

Lương Thành Nghiệp đáp:

– Ừm. Tế Hội Đồ Ma là việc cần làm để trấn an tâm lý của quần hùng, ổn định lại trật tự võ lâm. Nhưng dù gì chúng ta cũng là người trong giang hồ, những chuyện như thế này không nên làm quá ồn ào.

Lương Nhất Công liền đoán:

– Cha sợ đánh động tới triều đình ư? Nếu vậy, việc chúng ta lập đài tế, rồi quần hùng các phái kéo đến, chắc chắn sẽ gây sự chú ý. Đám quan lại không lẽ nào lại không biết việc này.

Lương Thành Nghiệp lại có suy nghĩ khác:

– Với quan lại, họ chẳng bận tâm chúng ta nghĩ gì hay làm gì. Miễn là ta giữ cho địa bàn của họ được yên ổn, cống nạp đầy đủ. Chừng nào còn được ăn no ngủ kỹ, bọn họ sẽ chẳng để mắt đến ta đâu.

Nghe cha nói vậy, Lương Nhất Công không nghĩ ngợi gì thêm. Lương Thành Nghiệp cũng gác lại chuyện công việc, rồi hỏi tiếp:

– Thương thế của con thế nào rồi?

Lương Nhất Công đưa tay lên ngực khẽ cảm nhận, đáp:

– Con đã khá hơn nhiều rồi, thưa cha. Về cơ bản, chân khí đã ổn định, ngực không còn căng tức nữa. Nếu lúc ấy không có cha điều khí, e rằng thương thế đã trầm trọng hơn rất nhiều.

Lương Thành Nghiệp gật đầu:

– Tốt. Tên ma đầu đó, chưởng lực của hắn thực sự rất nặng. Ta không ngờ con có thể chịu đựng được đến vậy. Đường xa vất vả, nhớ tranh thủ tẩm bổ thêm. Trong phòng thuốc còn ít sâm Ngọc Linh rất tốt cho việc trị thương, ta sẽ bảo Lai Đông mang cho con.

Vị môn chủ nhẹ nhàng vỗ vai, rồi nói tiếp:

– Tố Như thế nào rồi, con? Chắc cô ấy cũng đã biết việc chúng ta bắt được hung thủ rồi chứ?

– Vâng, thưa cha. Con đã báo cho Tố Như biết. Cô ấy rất cảm kích.

– Ừm. Con bé thân gái một mình. Con phải quan tâm đến nó đấy nhé.

– Cha đừng lo. Con đã nhờ Diệu Linh rồi. Có em ấy bầu bạn, Tố Như cũng đỡ lẻ loi hơn. Hai chị em thân với nhau lắm, đi đâu cũng thấy có đôi có cặp.

Nghe nhắc đến cô con gái diệu, Lương Thành Nghiệp như chợt nhớ ra, liền hỏi:

– Mà cái con bé cứng đầu cứng cổ đó đâu rồi? Mọi khi thấy ta về là nó đến nhanh lắm mà. Sao nay vẫn chưa thấy mặt mũi nó đâu cả?

Lương Nhất Công đáp:

– Con cũng không rõ nữa. Con bé nhà cha chắc lại đang tập võ với người ta rồi. Từ ngày phát hiện có Phúc đến chơi, em nó cứ đến rủ rê suốt.

Nghe nhắc đến cái tên “Phúc”, Lương Thành Nghiệp tỏ ra lạ lẫm:

– Ai vậy?

Lương Nhất Công liền nhắc:

– Là người anh em kết nghĩa của con đó, cha quên rồi sao? Con đã đưa Phúc đến gặp cha ở Mai Hoa cốc rồi mà.

Lương Thành Nghiệp lúc này bấy giờ mới nhớ ra:

– À, là cậu ta ��ó. Đầu óc dạo này vướng bận quá. Lần trước ở Mai Hoa cốc, con cũng nói là muốn mời cậu ấy về chơi. Khi nào cậu ấy tới, cha sẽ ra chào một tiếng. Thôi, con có việc gì cứ làm đi. Ta phải tranh thủ qua chào mẹ con đã. Dù gì cũng về đến nhà, không thể không ghé qua một tiếng. Phụ nữ mà, ai chẳng thích được quan tâm. Con cũng nên học tập đấy nhé.

Lương Nhất Công hiểu ý cha, liền đáp một tiếng “dạ”. Hai cha con cùng rời khỏi thư phòng.

Trận chiến ở Tam Cốc kết thúc, sau cuộc rượu mừng chiến thắng, Lương Nhất Công được lệnh về trước lo sắp đặt công việc. Lương Thành Nghiệp cùng người của các phái áp giải đám người Tống đi theo đường thủy, sau ba ngày thì về đến Thanh Sơn môn. Môn chủ Thanh Sơn môn đã thống nhất với thủ lĩnh các phái, sẽ tổ chức một hội tế để công bố với toàn thể giới võ lâm Lĩnh Nam, cũng như tế những vong hồn đã mất. Đồ Ma Tế Hội, theo lịch là vào ngày mười một tới, tức là còn bảy ngày nữa sẽ diễn ra. Ngay lúc này, tin tức về tế hội đã được lan truyền khắp chốn giang hồ. Quần hùng, nhân sĩ các lộ đang rục rịch kéo nhau về.

Bên ngoài Thanh Sơn môn, lúa đã gặt xong từ cuối thu, chỉ còn trơ lại gốc rạ cùng những sợi rơm vương vãi. Những con trâu đen lầm lũi đi thành đàn, thè chiếc lưỡi dài ngoằng gặm đám cỏ bờ xơ xác. Trên cánh đồng trống trải, Phúc đang cùng Lương Diệu Linh đấu võ. Tiếng thiếu nữ lảnh lót vang lên giữa không gian bao la:

– Hây… ha.

Ngồi bên rệ đường, nép mình dưới hàng tre, Tố Như lặng lẽ quan sát. Nàng lơ đãng để mặc ánh mắt nhìn xa xăm. Từ phía sau, Lương Nhất Công bước tới.

– Tự bao giờ tiểu thư của Phong Châu lại quan tâm tới chuyện đánh đấm đến thế?

Chàng muốn trêu đùa một chút, nhưng vô tình lại nhắc tới hai chữ “Phong Châu”. Tố Như thoáng nét u buồn, khẽ đáp:

– Là Diệu Linh rủ tới đây. Tố Như ngồi một mình không biết phải làm gì, nên đành xem hai người vậy, chứ thực lòng chẳng phải quan tâm gì cho cam.

Liền sau đó, nàng lại nói:

– Thực ra, biết võ cũng tốt mà. Con gái biết võ, như Diệu Linh, sẽ không lo bị kẻ khác bức hại. Biết đâu lại có thể…

Tố Như nói đến đây thì ngừng lại. Lương Nhất Công thấu hiểu tâm trạng của nàng, bèn ghé lại gần, để nàng tựa đầu vào vai mình.

Trước mặt, trên cánh đồng trống trải, đôi nam nữ vẫn đang trong màn đấu luyện hăng say:

– Hây, ha… vút… vút.

Lương Diệu Linh tung người lên không, đâm liền mấy nhát kiếm. Phúc nhẹ nhàng né tránh. Tiểu thư Thanh Sơn môn lại lướt đến, liên tiếp chém mấy đường kiếm. Dù chỉ là một thiếu nữ, nhưng thân pháp của nàng vô cùng mau lẹ, kiếm pháp cũng khá sắc sảo. Nhưng chừng đó là chưa đủ để làm khó Phúc. Chàng không động đến quyền cước, chỉ dựa vào thủ bộ biến ảo để hóa giải. Đã ngoài trăm chiêu kiếm, Diệu Linh vẫn chưa một lần đánh trúng. Trên khuôn mặt như hoa ngọc đã hiện rõ vẻ bực tức. Làm sao không bực tức cho được, khi đối thủ chỉ vờn mà không đánh, rõ ràng có ý coi thường nàng. Càng nghĩ vậy, tiểu thư nhà họ Lương càng nhất quyết phải đánh trúng cho bằng được. Tiếng hô trong trẻo, lảnh lót cứ thế vang lên không ngớt:

– Đừng có chạy. Anh đứng lại đi, đừng có chạy mà.

Từ chỗ ngồi, Lương Nhất Công đứng dậy, tiến đến gần:

– Hai người, đến lúc nghỉ ngơi rồi đấy.

Lời nói của Lương Nhất Công làm gián đoạn cuộc đấu. Lương Diệu Linh thấy anh trai xuất hiện thì cố tình lờ đi, lại đâm kiếm về phía Phúc.

– Không được, trận này chưa dừng được.

Kiếm trong tay nàng nhanh thoăn thoắt. Phúc vẫn nhẹ nhàng né tránh. Lương Nhất Công lúc này buộc phải bước vào giữa, chắn ngang hai người.

– Diệu Linh, em đánh từ nãy đến giờ rồi. Em không định cho bạn của anh nghỉ sao?

Lương Diệu Linh phụng phịu nói:

– Có đánh được gì đâu mà nghỉ chứ! Mà bạn của anh cũng kỳ lắm cơ. Anh ấy chỉ chạy qua chạy lại mà chẳng hề đánh trả, rõ ràng là coi thường người ta còn gì? Hứ.

Nàng nói rồi đánh mắt lườm Phúc một cái, như thể trách móc. Phúc không biết phải giải thích thế nào. Rõ là chàng chẳng hứng thú gì với việc này. Là nàng ta cứ đến chèo kéo mãi, lại thêm có lời của Lương Nhất Công. Cực chẳng đã, Phúc mới phải đồng ý. Chàng chủ định không dùng đến quyền cước, nhưng cũng không thể cứ giả bộ để bị đánh trúng. Dù chỉ là giao đấu vui, Lương Diệu Linh luôn xuất chiêu rất quyết liệt. Lỡ đâu trúng một kiếm của nàng, có khi xui xẻo lại phải đi ngủ với giun liền. Phúc nghĩ vậy, nên suốt cuộc đấu chỉ dùng thủ bộ để né tránh mà thôi. Lương Nhất Công cũng hiểu nên có ý nói đỡ cho Phúc:

– Không chạy thì làm sao được. Em dùng kiếm, còn người ta thì tay không tấc sắt? Em muốn người ta phải đánh lại thật sao?

Lương Diệu Linh cự lại:

– Nhưng bạn của anh giỏi lắm mà. Chẳng phải anh từng kể rằng, anh Phúc đã một mình chống lại bọn phỉ Khăn Đen, rồi còn đả bại bọn người Tống ở Kiếm Hội đó sao?

Hai chàng trai đều đứng ngây ra. Hôm dẫn Phúc về Thanh Sơn môn, Lương Nhất Công đã cao hứng mà giới thiệu hơi quá lời. Theo lời anh ta, Phúc đích thực là một cao thủ có võ công tuyệt đỉnh, một bậc anh hùng đội trời đạp đất khiến cả chị em phải xao xuyến. Lời đã chót lỡ nói ra rồi, Lương Nhất Công đành vụng về chống chế:

– Thì tại em mạnh quá mà. Đệ nhất nữ hiệp của Thanh Sơn môn, há là kẻ tầm thường? Đám giặc phỉ hay lũ Tống kia làm sao có thể so với em được chứ? Người ta sợ, nên phải chạy thôi.

Lương Diệu Linh vẫn không chịu nghe theo, đôi môi xinh xắn lại trề ra:

– Anh nói dối. Anh nghĩ em là con nít ư? Nếu mấy tên ác Tống không mạnh, sao anh và cha, rồi cả các môn phái phải hợp lực vây bắt? Rõ ràng là coi thường, không muốn đấu với người ta chứ gì!

Nàng ngúng nguẩy, vung vẩy thanh kiếm trong tay. Sắc mặt nàng đỏ bừng lên, đôi mắt rưng rưng, long lanh như sắp khóc. Lương Nhất Công hốt hoảng, vội vỗ về:

– Thôi, ngoan nào. Để mai anh sẽ bảo Phúc đấu tiếp với em. Lần tới sẽ nghiêm túc hơn. Còn giờ, em hãy ra chơi với chị Tố Như đi. Em cứ để chị ấy ngồi một mình lâu như thế kia, không sợ chị ấy sẽ buồn sao.

Lương Diệu Linh liếc mắt nhìn về rệ đường, nơi Tố Như đang ngồi, phụng phịu:

– Người ta thì hết mình giúp anh như vậy mà…

Lương Nhất Công dỗ dành:

– Thôi ngoan nào, ra chơi với chị Tố Như đi.

Lương Diệu Linh cuối cùng cũng chịu nghe theo. Trước khi rời đi, nàng không quên nhắc lại:

– Anh nhớ là mai đấy.

Rồi liếc mắt nhìn Phúc, ánh mắt thiếu nữ trong trẻo nhưng đầy vẻ hờn dỗi. Cả hai chàng trai cùng trông theo bóng nàng. Lương Nhất Công nói:

– Em gái ta là thế. Nó bướng bỉnh, ương ngạnh, lại hiếu thắng. Thường ngày ở Thanh Sơn môn, ai cũng nhường nhịn nó, ngay cả việc luyện võ cũng vậy. Thành ra, nó cứ ngỡ võ nghệ của mình rất cao.

Phúc đáp:

– Cũng rất khá mà.

Chàng thoáng nhớ về Thu Lệ. So với Thu Lệ, Diệu Linh tất nhiên là không bằng, nhưng cũng không đến nỗi nào. Lương Nhất Công nói tiếp:

– Bù lại, nó là một đứa tình cảm, luôn quan tâm đến mọi người. Một đứa với vẻ ngoài cứng cỏi, nhưng kỳ thực nội tâm lại yếu mềm, rất dễ xúc động.

Vị thiếu môn chủ như muốn giới thiệu về người em gái mình. Phúc không mấy bận tâm, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Lương Nhất Công liền hỏi:

– Sao, vẫn chưa hết buồn à?

Phúc gật đầu:

– Dù sao thì cô ấy cũng vì em mà chết.

Lương Nhất Công thở dài:

– Tất cả là do lão Phú kia. Vì lão mà con gái người ta phải chịu hậu quả.

Phúc đau xót:

– Tại sao lão ta lại có thể làm vậy chứ? Em đã từng nghĩ lão rất tốt với mình. Hóa ra…

Lương Nhất Công thở dài:

– Cuộc sống mà. Luôn có những người vì danh lợi, tiền tài mà bất chấp thủ đoạn. Họ đâu ngờ rằng, rồi một ngày, chính những việc làm đó sẽ mang tai họa đến cho những người thân yêu xung quanh họ.

Phúc lúc này bỗng lại thấy thế gian thật đáng sợ, đúng như lời ông và bác Hổ đã từng nói trước đây. Chàng muốn trở lại chốn biên viễn, an yên sống vui cùng mọi người. Lương Nhất Công thấy chàng chìm vào suy tư thì vỗ vai, nói:

– Ta cũng từng mất đi những anh em, những người đã cùng ta vào sinh ra tử.

Chàng ngước mắt nhìn lên trời cao, cảm thán:

– Cuộc sống này là vậy, luôn có sự đánh đổi và mất mát. Muốn bảo vệ những gì ta đang có, sống tốt thôi thì chưa đủ. Ta chỉ có thể dựa vào sức lực của chính mình, buộc phải mạnh mẽ hơn mà thôi.

Phúc cũng ngước mắt trông theo. Chàng chẳng nghĩ đến chuyện tranh đấu trên chốn giang hồ, chỉ muốn mau chóng tìm được quê hương, rồi sẽ về miền biên viễn sinh sống. Hai chàng trai, hai tâm trạng, hai dòng suy nghĩ khác biệt.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free