Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 106: Sát

Phúc nhanh chóng sà xuống, ôm choàng lấy Lan Thanh. Chàng ghì chặt nàng vào lòng, thốt lên: - Lan Thanh! Lan Thanh! Chàng run rẩy gạt mớ tóc rối trên gương mặt nàng, rồi chạm vào vết thương đang tuôn máu không ngừng. Nước mắt chàng lã chã tuôn rơi. Lan Thanh lúc này đã lạnh toát, sắc mặt tím tái. Nàng quơ tay, nắm lấy tay chàng. Nàng nấc nghẹn một tiếng, cất tiếng gọi: - Tráng... sĩ! Tiếng gọi khẽ khàng, nghe không rõ ràng. - Lan Thanh! Phúc nghẹn ngào đáp: - Sao lại làm vậy? Vì sao lại che cho ta? Lan Thanh gắng gượng: - Cha tôi đã lừa gạt, bỏ rơi tráng sĩ. Nhưng... tôi không thể làm vậy. Giọng nàng thều thào, mỗi từ mỗi chữ đều vô cùng khó nhọc. Nghe Lan Thanh thú nhận về cha mình, Phúc càng thêm đau xót. Nhưng dù cho có là gì đi nữa, lỗi lầm đó đâu thuộc về nàng? Chàng lắc đầu, gạt đi ý nghĩ đó: - Cũng đâu cần phải đến mức này chứ? Rồi chàng nói trong nước mắt: - Cô đâu cần phải hy sinh mạng sống vì ta? Vì sao? Vì sao chứ? Chàng lại ghì chặt đôi tay nàng. Lan Thanh nằm trọn trong vòng tay chàng, càng lúc càng yếu. Nàng cố gắng gom góp chút sức tàn, thều thào: - Tráng sĩ, thực lòng... thực lòng... sau đêm ấy... Lan Thanh đã... Lan Thanh vừa nói, vừa nhìn Phúc đầy âu yếm, cố gắng đưa tay với lên nhưng không kịp nữa. Nàng nấc lên một tiếng, rồi ngửa ra bất động. Gương mặt tựa trăng rằm hoa thắm, giờ đã trắng bệch không còn chút sắc khí. Trên khóe miệng tím tái của nàng, một nụ cười nhợt nhạt khẽ nở. Phúc bàng hoàng lay gọi tên nàng trong vô vọng: - Lan Thanh! Lan Thanh! Dù không thực sự có tình cảm sâu đậm, nhưng cái chết của Lan Thanh, việc nàng hy sinh tính mạng vì chàng, vẫn khiến Phúc vô cùng đau đớn. Chàng hét lên một tiếng thật lớn, như muốn thấu tận trời xanh: - Không...

Dân phường Chiếu vây quanh, không ai bảo ai, đều đổ gục xuống, ôm mặt khóc rưng rức. Cùng lúc đó, đám môn hạ phái Long Biên đứng cả ngoài mũi thuyền. Tất cả đều cầm đao kiếm trên tay, bỗng nhiên sợ hãi, chẳng kẻ nào dám liều mình xông vào. Phúc nhìn chúng, nghiến răng gằn giọng: - Các ngươi. Chính các ngươi đã giết Lan Thanh. Chàng để lại Lan Thanh nằm trên sàn, rồi lao tới. Bọn địch lập tức nháo nhào. - Bụp. Bụp. Bụp. Ba tên đứng đầu lập tức trúng cước. Một tên chui lọt xuyên qua sàn gỗ, hai tên còn lại bay vút đi. Hai tiếng “ùm” lớn vang lên, mặt nước phía xa dưới chân thuyền dội lên hai cột nước trắng xóa. Phúc tiếp tục lao tới, mục tiêu nhắm thẳng vào tên cột tóc đuôi ngựa. Chớp mắt, chàng đã sừng sững hiện ra trước mặt gã. Tên cột tóc đuôi ngựa hốt hoảng vung đao lên chém. Lưỡi đao chẻ dọc, xả thẳng xuống vai Phúc. Phúc không màng tránh né. Một cú đá trấn ngược lên, đánh thẳng vào tay cầm đao. Thanh đao bị quán tính văng mạnh lên không trung, quay tít trước khi cắm phập xuống mặt thuyền. Tất cả kẻ địch đều kinh hãi, dạt ra sát mép thuyền. Tên cột tóc đuôi ngựa nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí của Phúc, sợ hãi đến run lẩy bẩy. Gã ra lệnh cho đám đồng bọn. - Chúng... chúng mày... mau... mau... bắt lấy... nó... Giọng gã lắp bắp, như có cục nghẹn chắn ngang cổ họng. Gã còn chưa kịp thốt dứt chữ “nó” thì: - Bộp. Một cú đá nhanh như cắt vụt qua. Đầu gã lập tức ngoặt sang một bên. Cả người gã xoay tròn trên không, trước khi ngã vật xuống mặt sàn. Máu từ mũi, miệng và tai từ từ rỉ ra. Tên cột tóc đuôi ngựa cơ bản đã vỡ đầu, gãy cổ mà chết. Phúc nhìn cái xác nằm chình ình bất động trước mặt, cơn thịnh nộ trong lòng vẫn chưa nguôi. Chàng lại vung chân. Ngọn cước vút lên cao, rồi bổ thẳng xuống đầu gã. - RẬP… Mặt thuyền rung chuyển, ván sàn dưới chân nứt toác. Cái đầu bị đạp xuống, kéo theo nửa thân trên chìm hẳn xuống ván gỗ. Những dăm gỗ tua tủa như mũi kim xiên vào da thịt. Máu cứ thế chảy ra, nhỏ tong tỏng thành dòng, nghe rõ mồn một. Một cảnh tượng kinh dị, hãi hùng khiến tất cả phải rùng mình thảng thốt. Đám môn hạ còn trên thuyền, tên nào tên nấy mặt mũi tái mét, cắt không còn giọt máu. Tận mắt chứng kiến đồng bọn phải nhận cái chết bất đắc kỳ tử, dù là kẻ gan lì nhất cũng phải rúng động. Tất cả đều run rẩy đến mức muốn ngã khụy. Chúng phải cố gắng lắm mới không để tuột đao kiếm khỏi tay. Ngay lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến: - Chúng mày còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau, giết chết nó! Là giọng của Quách Nhị. Từ trên bờ, Quách Nhị, trưởng môn phái Long Biên, tận mắt chứng kiến đệ tử thân tín bị giết chết, vừa kinh vừa giận, lập tức ra lệnh. Giao kèo đã nhận, nợ máu lại chồng chất, xem ra hôm nay, lão chẳng thể để cho Phúc toàn mạng được. Chỉ là, trong đám môn hạ của lão, kẻ nào dám tuân lệnh đây. Hơn chục tên trên thuyền dấp dểnh, chần chừ. Kẻ nào cũng sợ, chẳng dám lao lên. Nhưng lệnh của sư phụ đã ra, không thể không nghe theo. Tình thế tiến thoái lưỡng nan khiến chúng chôn chân tại chỗ một hồi lâu. Quách Nhị thấy vậy càng thêm giận dữ, lại lớn tiếng quát tháo: - Còn không mau giết nó? Bộ muốn tạo phản sao? Chúng mày muốn chết hết cả lũ à? Lời hăm dọa khiến đám môn hạ giật bắn mình. Với cung cách cai quản hà khắc cùng bản mặt luôn bực dọc, cau có, thường ngày, Quách Nhị đã luôn là nỗi sợ hãi thường trực. Nay lão lại còn dọa sẽ cho cả lũ chết, khiến mười mấy tên như mất hết hồn vía. Xông lên chưa chắc đã chết, nhưng nếu kháng lệnh thì chắc chắn không thể sống được. Dù sao thì chúng cũng có quân số đông đảo, chỉ phải đối phó với một người, không phải không có cơ hội. Nghĩ là vậy, mười mấy tên liền tự sốc lại tinh thần, tay nắm chặt lấy đao kiếm. Nhưng ngay khi ánh mắt chúng trở nên kiên quyết hơn thì: - Ối... hự! Phúc thình lình lao đến như chớp giật. Một tên chẳng kịp phản ứng, liền bị cước của chàng tống thẳng tới ngực. Nguyên bộ xương sườn của hắn gãy lìa mấy cái. Cả người hắn bị đá văng, bay xa hơn ba trượng rồi rớt “bịch” ngay dưới chân Quách Nhị. Mấy con ngựa sợ hãi, chồm lên hí loạn. Quách Nhị nhìn gã đệ tử nằm gục dưới chân, nghiến răng không nói một lời. Trên thuyền, đám môn hạ phái Long Biên lập tức vung đao chém tới. Nhưng đao còn chưa kịp chém tới, thì cước đã đến. Một tên khác trúng c��ớc, bay thẳng về phía đuôi thuyền. Mấy bức vách còn sót lại, vốn chưa bị tổn hại lúc trước, liền bị phá nát hoàn toàn. Cả người và bức vách nằm lẫn lộn, bất động. Tình thế đã đổi thay. Lần này, Phúc không còn đứng yên đợi kẻ địch xông đến, mà chủ động xuất cước tấn công. Chàng không phải muốn “tiên phát chế nhân” mà chỉ là đang trong cơn cuồng nộ tột cùng. Với chàng, đám người phái Long Biên đã chẳng còn khả năng hòa hoãn. Sự hung bạo của chúng, đặc biệt là tội ác đã gây ra với Lan Thanh, nhất định phải bị trừng trị thích đáng. Quyết là vậy, nên mỗi cú đá tung ra đều cuồng liệt, không nhân nhượng. Kẻ trúng phải, dù không chết cũng bị gãy xương, dập nát lục phủ ngũ tạng, chẳng dễ gì sống sót được. Phúc dùng Phá Cước, tung hoành giữa vòng vây của kẻ địch. Càng đánh, cước lực càng gia tăng, Phúc hành cước dồn dập, gấp gáp, như không muốn để cho kẻ nào có cơ hội trốn thoát. Kẻ thì bị đánh gục tại chỗ, tên thì bị đá bay xuống sông. Số môn hạ phái Long Biên trên thuyền càng lúc càng trở nên thưa thớt. Giữa lúc tình thế đang áp đảo, bất chợt, Phúc nghe thấy tiếng gió rít bên tai. Rồi một thanh đao từ phía sau, nhanh như chớp đâm tới. Chính Quách Nhị đã ra tay. Phúc nghiêng đầu, xoay mình né tránh, đồng thời tung ra một cước phản công. Quách Nhị cũng lanh lẹ tránh được, phát đao chém lại. Đao pháp của lão ta thật hung hiểm. Đám môn hạ của phái Long Biên thấy sư phụ trực tiếp tham chiến thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, lại hăng máu xông đến. Đao kiếm của chúng chỉ chờ có vậy, tua tủa chĩa ra, chụp thẳng xuống đầu Phúc. Đổi lại, Phúc càng thêm kích động, những cú đá tung ra càng bạo liệt hơn. Cuộc quần chiến diễn ra được mấy hiệp thì bất chợt chững lại. Sau hồi tung cước cuồng bạo, cơn thịnh nộ trong người Phúc đã dịu xuống đôi chút. Chàng nhảy vọt ra mũi thuyền, giữ khoảng cách với kẻ địch. Người của phái Long Biên thấy vậy cũng không vội truy đuổi, phần vì đã thấm mệt. Trong số chúng, chỉ có Quách Nhị là vẫn sung mãn nhất. Lão cầm Đại Long Đao trong tay, sẵn sàng lao tới. Phúc đánh mắt nhìn kẻ địch và khung cảnh trước mặt, rồi giật mình kinh hãi. Trước mắt chàng là một khung cảnh tàn phá chết chóc. Con thuyền đã chẳng còn chỗ nào nguyên lành. Xác người nằm la liệt trên boong thuyền. Quá nửa số môn hạ phái Long Biên đã bị hạ gục. Có kẻ còn thoi thóp, có kẻ đã nằm im lìm. Rất nhiều kẻ đã phải chịu cái chết thảm khốc, tất cả đều do cước của chàng gây ra. Trong cơn giận dữ kích động, chàng đã bức phát toàn bộ luồng chân khí của lão Hoàng Cái. Đám môn hạ kia đương nhiên chẳng thể nào chịu nổi. Chưa bao giờ, Phúc lại giết nhiều người đến thế. Bỗng nhiên, chàng cảm thấy thật hoang mang, sợ hãi, một mớ cảm xúc hỗn độn trỗi dậy. Ngay lúc Phúc bị xao nhãng, Quách Nhị đã thừa cơ đâm đao tới. Ánh đao khẽ lóe lên trong màn đêm. Phúc vừa kịp nhận ra, vội nghiêng người né tránh. Quách Nhị lại liên tiếp dồn đao tấn công. Vì đang bị những cảm xúc hỗn độn chi phối, Phúc thành thử không muốn sử dụng cước pháp. Chàng không muốn phải giết người thêm nữa. Chàng chỉ dùng thủ bộ để linh động tránh né. Phúc vừa phải đối phó với Quách Nhị, vừa bận tâm đến những k�� địch phía sau, thật khó lòng xoay sở. Chàng dù đã cố gắng hết sức, vẫn chẳng thể tránh né hết được. Để rồi, trong một khoảnh khắc bị vây hãm, đao của Quách Nhị đã chém tới, cắt một đường chéo trên ngực chàng. Một cơn đau nhói lên, tê buốt lan khắp vùng ngực chàng. Vết cắt không sâu, nhưng cũng đủ khiến da thịt ứa máu. Phúc nhìn vết cắt đang thấm máu đỏ qua lớp vải áo, trong lòng dâng lên cơn giận dữ: “Bọn chúng thực sự muốn lấy mạng ta. Hôm nay, nếu ta không đánh bại chúng, thì chỉ có nước ta bị chúng giết mà thôi. Tình hình đã đến bước đường cùng, ta cũng chẳng thể làm khác được.” Nghĩ vậy, chàng liền bỏ mặc hết những sợ hãi và mặc cảm tội lỗi, Phá Cước lại được dựng lên, lao thẳng tới.

Truyen.free là đơn vị sở hữu bản quyền của tác phẩm này, xin chân thành cảm ơn sự tôn trọng từ bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free