Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 751: Tin Dữ Giữa Đỉnh Vinh Quang

Chiếc xe lăn bánh nhanh hơn, đưa anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An và những kỷ niệm đau đáu. Thị trấn dần biến mất sau những ngọn đồi, những hàng cây, chỉ còn lại một chấm nhỏ mờ ảo trong gương chiếu hậu. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh, mang theo tất cả những gì đã lỡ làng, tất cả những hối tiếc không thể nói thành lời. Nó là giọt nước mắt cho một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời," cho những "khoảng cách vô hình" không thể vượt qua, cho những "lời nói không thành" đã mãi mãi nằm lại trong trái tim anh.

Anh tựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi hoàng hôn đang dần tắt. Trần Hạo đã chính thức là một người đàn ông đơn độc, mang theo vết sẹo không thể xóa nhòa của tình yêu đã lỡ. Hình ảnh anh không quay đầu khi rời thị trấn báo hiệu một hành trình dằn vặt nội tâm kéo dài và sự vĩnh viễn của sự mất mát này, dẫn đến một cuộc gặp gỡ trong tương lai giữa hai người đã hoàn toàn khác xưa, trên một chuyến tàu, nhiều năm về sau. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại với nỗi đau và sự chấp nhận, rằng tình yêu của anh và Lê An đã mãi mãi trở thành hai đường thẳng song song.

***

Nhiều năm sau, trong một chiều cuối thu, khi những cơn mưa lất phất bắt đầu ghé thăm thành phố, phủ lên những tòa nhà chọc trời một màn sương mỏng, Trần Hạo ngồi trong căn phòng làm việc của mình, ở tầng cao nhất của tòa tháp Trần Thiện Minh. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, từ vị trí của anh, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang co mình trong ánh chiều tàn. Những khối bê tông sừng sững, những dòng xe cộ như đàn kiến bò trên đường, và ánh đèn vàng bắt đầu le lói, vẽ nên một bức tranh về sự phồn hoa không ngủ. Bên trong căn phòng, nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng, từ chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó với những đường vân tự nhiên tinh xảo, đến chiếc ghế da cao cấp màu đen tuyền, ôm lấy dáng người anh một cách vừa vặn. Một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại, trừu tượng treo trên bức tường còn lại, cùng với một giá sách lớn chứa đầy tài liệu chuyên ngành và những cuốn sách triết học dày cộp, tất cả đều toát lên vẻ uy quyền và sự tinh tế.

Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký bên ngoài vọng vào không đủ để phá v vỡ bầu không khí tĩnh lặng mà anh luôn tìm kiếm. Thỉnh thoảng, tiếng điện thoại nội bộ reo khẽ, rồi lại im bặt. Mùi gỗ mới, mùi da thuộc từ nội thất hòa quyện với mùi cà phê đậm đặc còn vương lại trong chiếc cốc sứ trắng trên bàn, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự nghiệp và thành công. Trần Hạo, với vẻ ngoài vẫn phong độ và lịch lãm như ngày nào, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu không một nếp nhăn, đang duyệt một báo cáo tài chính phức tạp trên màn hình máy tính lớn. Hàng loạt biểu đồ, con số nhảy múa, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung. Ánh mắt anh đôi lúc lướt qua cửa kính, nhìn ra những giọt mưa đang trượt dài trên mặt kính, như thể đang tìm kiếm điều gì đó xa xăm mà anh không thể gọi tên.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh trên cổ tay anh, vẫn là một biểu tượng không thể phủ nhận của sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng nhiều thứ. Nó nhắc nhở anh về những năm tháng miệt mài, những đêm trắng trên bàn làm việc, những quyết định lạnh lùng để đạt được vị trí này. Nhưng sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay cũng không khác gì sự lạnh lẽo đang ngự trị trong trái tim anh. Thành công này, vinh quang này, đôi khi lại mang theo một cảm giác trống rỗng đến vô hạn. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước về vật chất, nhưng lại đánh mất đi thứ quan trọng nhất – một bến đỗ bình yên, một "bên bờ sông cũ" mà anh đã từng có.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động đặt trên bàn rung lên bần bật, phá vỡ sự yên tĩnh mà Trần Hạo cố gắng duy trì. Anh hơi giật mình, đưa tay cầm lấy điện thoại. Là Thanh Tùng, người bạn thân duy nhất anh vẫn còn giữ liên lạc mật thiết từ những ngày xưa cũ.

"Hạo à... cậu có khỏe không?" Giọng Thanh Tùng trầm xuống, mang theo một chút gì đó lo lắng, khác hẳn với vẻ thường ngày. "Tớ có chuyện này... cần báo cho cậu."

Trần Hạo nhíu mày, trực giác mách bảo anh điều gì đó không lành. Anh ít khi nghe thấy Thanh Tùng dùng giọng điệu này. "Có chuyện gì, Tùng?" Giọng anh trầm và đều đều, nhưng trong lòng đã dấy lên một dự cảm bất an.

Thanh Tùng ngập ngừng một lát, như thể đang cân nhắc cách nói. Tiếng thở dài của cậu ấy vọng qua điện thoại, càng khiến Trần Hạo thêm sốt ruột. "Lê An... cô ấy... sắp lấy chồng rồi."

Cả thế giới như ngừng lại. Tiếng gõ phím ngoài kia đột ngột biến mất, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ như bị bóp nghẹt. Trần Hạo cảm thấy một cú sốc chạy dọc sống lưng, lạnh buốt. Anh im lặng, hơi thở như bị nín lại. Mặc dù anh đã chứng kiến đám cưới của cô ấy nhiều năm trước, đã chấp nhận sự thật đó, nhưng cái tên Lê An, và tin tức về một "lần nữa", lại khiến vết thương cũ trong lòng anh nứt toác. Anh đã nghĩ mình đã vượt qua, đã chôn vùi tất cả, nhưng hóa ra, đó chỉ là một lớp băng mỏng manh phủ lên một hố sâu thăm thẳm.

"Cậu nói gì?" Giọng Trần Hạo khàn đặc, không còn sự bình tĩnh thường ngày. Anh lặp lại, như thể muốn tự mình xác nhận lại từng câu chữ vừa nghe thấy. "Thanh Tùng... cậu nói gì?"

"Tớ biết... chuyện này hơi đột ngột," Thanh Tùng nói tiếp, giọng đầy thông cảm. "Cô ấy đã ly hôn cách đây vài năm, cậu biết đấy. Và giờ... cô ấy sắp tái hôn. Với một người đàn ông rất tốt, tớ nghe nói vậy."

Trần Hạo gác máy, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống rỗng, những con số và biểu đồ giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn không nghĩa lý. Cảm giác trống rỗng mà anh đã cố gắng lấp đầy bằng công việc và sự thành công bỗng chốc bị thay thế bằng một cơn sốc dữ dội và sự dằn vặt khôn nguôi. Ly hôn? Tái hôn? Anh không hề biết. Cuộc sống của Lê An vẫn tiếp diễn, vẫn có những biến cố, những ngã rẽ mà anh hoàn toàn không hay biết. Anh đã tự nhủ mình đã buông bỏ, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chưa bao giờ thực sự buông tay.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi chiếc bàn làm việc, đi thẳng đến cửa sổ. Ánh mắt anh vô định nhìn ra thành phố đang dần lên đèn. Những ánh đèn cao áp, đèn đường, đèn từ những tòa nhà chọc trời thi nhau bừng sáng, tạo nên một biển ánh sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên tấm kính, một người đàn ông thành đạt, đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại chất chứa một nỗi cô đơn đến tột cùng. "Nếu như ngày đó..." Lời nói không thành, câu hỏi không lời một lần nữa lại dằn vặt anh. Giá như anh dũng cảm hơn một chút, giá như anh không "chậm một nhịp", giá như anh đã nói ra "lời nói không thành" kia sớm hơn, thì liệu mọi chuyện có khác? Cái cảm giác hối tiếc và day dứt như một mũi dao sắc nhọn cứa vào tim anh, từng nhát, từng nhát một, nhắc nhở anh về những gì đã mất, những gì đã lỡ. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây lại càng rõ ràng hơn bao giờ hết, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách của thời gian, của những biến cố cuộc đời mà anh không có mặt. Anh đã từng có mọi thứ, nhưng lại không đủ dũng cảm để giữ lấy.

***

Đêm đó, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời khác, cách văn phòng không xa. Thiết kế căn hộ theo phong cách mở, tối giản, với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Một quầy bar mini với đầy đủ các loại rượu vang hảo hạng, và một phòng tập gym riêng biệt, tất cả đều là biểu tượng của một cuộc sống xa hoa, không thiếu thứ gì.

Anh không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng của ánh đèn thành phố hắt vào. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh tự động phát lên, như một bản nhạc nền buồn bã cho tâm trạng của anh. Tiếng điều hòa phả hơi mát đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động êm ái, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh mịch, lạnh lẽo của căn phòng và của chính anh. Mùi gỗ sồi mới, mùi da thuộc từ chiếc sofa, mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo sơ mi anh, và cả mùi rượu vang nồng nàn từ ly rượu anh đang cầm trên tay – tất cả hòa quyện, tạo nên một thứ không gian vừa sang trọng, vừa cô độc.

Anh đứng lặng lẽ bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống biển ánh sáng rực rỡ bên dưới. Những hồi ức và sự hối tiếc ùa về như một cơn sóng thần, cuốn phăng đi mọi sự bình yên mà anh đã cố gắng xây dựng trong những năm qua. Hình ảnh Lê An, nụ cười dịu dàng của cô, mái tóc dài buông xõa "bên bờ sông cũ", lời hứa năm xưa về một tương lai mà cả hai cùng vẽ nên, tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy đau đớn. Anh nhớ lại đêm anh đứng trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, cái giá phải trả lại hiện hữu, rõ ràng đến vậy.

Anh cầm điện thoại, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt trong bóng tối. Anh phân vân giữa việc gọi lại cho Thanh Tùng để xác nhận thêm thông tin, để hỏi han về cuộc sống của Lê An trong những năm qua, hay tự mình tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội. Anh lướt qua danh bạ, tìm thấy số của Thanh Tùng, nhưng ngón tay anh lại ngập ngừng, không thể ấn nút gọi. Anh sợ phải nghe thêm những gì mình không muốn nghe, sợ phải đối mặt với một sự thật còn phũ phàng hơn. Nhưng rồi, một quyết định bùng lên trong anh, phá vỡ sự rụt rè cố hữu đã từng khiến anh "chậm một nhịp" và đánh mất cô.

"Không thể... Mình phải về." Anh thì thầm với chính mình, giọng nói khàn đặc trong bóng tối. Đó không phải là một câu nói, mà là một mệnh lệnh, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Anh không thể ngồi yên ở đây, để mặc Lê An bước vào một cuộc hôn nhân mới mà anh không hay biết gì. Dù biết rằng đã quá muộn, dù biết rằng anh không thể thay đổi bất cứ điều gì, nhưng anh cần phải đối mặt. Anh cần phải nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa, một lần nữa.

Anh đi đến bàn làm việc, bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh của đèn LED bỗng chốc tràn ngập căn phòng, xua tan đi sự u ám. Trần Hạo vội vã lấy ra một chiếc túi du lịch nhỏ, chỉ đựng vài bộ quần áo đơn giản. Mọi hành động của anh đều gấp gáp, dứt khoát, khác hẳn vẻ trầm tĩnh, ung dung thường ngày. Anh mở máy tính xách tay, bàn tay hơi run rẩy khi gõ những dòng chữ tìm kiếm về các chuyến xe khách về thị trấn. Anh muốn đi ngay lập tức, không thể chờ đợi thêm một giây phút nào. Chuyến xe sớm nhất, dù là vào lúc tờ mờ sáng hôm sau, cũng không thành vấn đề. Anh cần về đó, cần đối mặt với quá khứ, cần đối mặt với chính mình.

Anh cầm điện thoại, bấm số thư ký của mình. "Hủy tất cả lịch trình trong tuần tới," anh nói, giọng dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. "Tôi cần về quê gấp." Anh không giải thích, cũng không cần giải thích. Cuộc đời anh, dù có vẻ hoàn hảo bên ngoài, nhưng bên trong vẫn luôn ẩn chứa một lỗ hổng không thể lấp đầy. Và giờ đây, lỗ hổng đó lại một lần nữa bị khoét sâu bởi tin tức về Lê An. Anh đã từng buông bỏ, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình không thể. Cái "nếu như ngày đó" cứ day dứt, ám ảnh anh không ngừng. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, những "lời nói không thành" đã chôn vùi, tất cả như được tái hiện, đau đớn và rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng "sai một bước, lỡ cả một đời", và giờ đây, anh không biết mình sẽ làm gì. Nhưng anh biết, anh không thể trốn tránh nữa.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mù mỏng manh, khi không khí vẫn còn se lạnh của một buổi sớm mùa đông, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách liên tỉnh. Vẻ ngoài lịch lãm, chiếc áo khoác dạ đắt tiền và chiếc túi du lịch đơn giản vắt trên vai khiến anh có chút lạc lõng giữa dòng người hối hả, ồn ào. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo về các tuyến xe vang lên lặp lại liên hồi, tiếng người gọi khách, tiếng trò chuyện xôn xao hòa lẫn với mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc đặc trưng của bến xe. Tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, hối hả, nhưng Trần Hạo dường như không để tâm. Ánh mắt anh chỉ tập trung tìm kiếm chiếc xe mang biển số mà anh đã đặt trước.

Bác Tài Xế Taxi, người vừa chở anh đến bến xe, nhìn anh với vẻ tò mò. "Đi đâu mà sớm thế cậu? Mới có năm giờ sáng thôi đấy." Bác tài xế vừa nói, vừa đưa tay chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai đã sờn cũ. "Đường xá giờ này cũng vắng vẻ, dễ đi."

Trần Hạo khẽ gật đầu, giọng trầm. "Về quê ạ." Anh trả tiền xe, không nói thêm gì. Anh không muốn giải thích, cũng không muốn bất cứ ai biết về lý do vội vã của mình.

Anh Tám, người tài xế của chuyến xe khách anh đã đặt, một người đàn ông vóc người trung bình, vẻ mặt sạm nắng và có vẻ ít nói, đang đứng dựa vào thân xe, châm một điếu thuốc. Thấy Trần Hạo tiến đến, anh Tám chỉ hờ hững phả ra một làn khói trắng, rồi nói cụt lủn: "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Giọng anh Tám hơi khàn, mang đậm chất của những người lái xe đường dài.

Trần Hạo bước lên chiếc xe khách cũ kỹ, thân xe đã nhuốm màu thời gian, nhưng vẫn chạy ổn định. Anh tìm đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài mà không bị làm phiền. Chiếc ghế nệm đã sờn, nhưng vẫn đủ thoải mái. Anh đặt túi du lịch lên giá hành lý phía trên, rồi ngồi xuống, tựa đầu vào tấm kính cửa sổ lạnh toát.

Chiếc điện thoại di động thế hệ mới, kiểu dáng sang trọng, vẫn được anh cầm chặt trong tay, như một vật cứu cánh, một sợi dây liên kết anh với thế giới bên ngoài, nhưng cũng là vật chứa đựng tin tức đã khiến anh phải vội vã như thế này. Anh nhắm mắt lại, tiếng động cơ xe bắt đầu gầm rú, chuẩn bị lăn bánh. Tiếng còi xe vang lên một tiếng dài, báo hiệu cho hành khách và tài xế xung quanh. Chiếc xe bắt đầu chuyển động chậm rãi, rời khỏi bến xe ồn ào.

Những hình ảnh về Lê An và thị trấn cũ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, hòa lẫn với tiếng động cơ xe đang gầm rú. Bờ sông cũ, con đường đất nhỏ, những buổi tan học chung đường, tiếng cười đùa của Lê An, ánh mắt ngại ngùng của anh – tất cả như một thước phim tua lại. Anh đã hứa sẽ không quên cô, nhưng chính anh lại là người để "khoảng cách vô hình" lớn dần, để "lời nói không thành" mãi mãi nằm lại trong lòng. Anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời", và giờ đây, anh đang quay về, không phải để sửa chữa, mà để đối mặt với cái giá của sự chậm trễ.

Anh không biết mình sẽ làm gì khi đến nơi. Liệu cô ấy có chấp nhận gặp anh? Liệu anh có thể nói ra tất cả những điều đã cất giấu bấy lâu? Hay anh sẽ chỉ lại đứng từ xa, nhìn cô hạnh phúc bên một người khác, và lại một lần nữa chấp nhận sự thật đau lòng? Cảm giác tuyệt vọng xen lẫn quyết tâm, như một dòng điện chạy khắp cơ thể anh. Anh không dễ dàng từ bỏ, dù kết quả có thể nghiệt ngã. Hành trình vội vã này, dù chỉ là một chuyến xe khách bình thường, nhưng đối với Trần Hạo, đó là một hành trình cấp bách và mang tính quyết định, có thể là cơ hội cuối cùng, hoặc là sự đối mặt đau đớn nhất trong cuộc đời anh.

Chiếc xe lăn bánh nhanh hơn, rời xa ánh đèn rực rỡ của thành phố, tiến vào con đường mờ ảo trong sương sớm. Trần Hạo vẫn nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, để cho những cảm xúc hỗn độn lắng xuống. Thành công vật chất mà anh đang có, dường như chẳng thể mang lại hạnh phúc thực sự, chẳng thể bù đắp cho những mất mát tình cảm đã qua. Anh đã học được bài học đó, một bài học mà anh không bao giờ mong muốn.

Trần Hạo đã chính thức bắt đầu hành trình quay về quá khứ, nơi có "bên bờ sông cũ" và mối tình đầu đã "chậm một nhịp".

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free