Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 460: Lời Thầm Kín, Mối Quan Hệ Hờ Hững

Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả mình xuống phía tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới tán cây cổ thụ trong công viên thị trấn. Ánh nắng vàng óng vương trên những tán lá xanh mướt, xuyên qua từng kẽ lá tạo thành những vệt sáng nhảy nhót trên thảm cỏ non. Không khí mát mẻ, dễ chịu nhờ làn gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con đường xa. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, cùng với tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con đang chơi đùa ở khu vực cách đó không xa, tất cả dệt nên một bức tranh bình yên đến lạ. Một sự bình yên mà Lê An đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm thấy trọn vẹn nữa, sau những tháng ngày dài đằng đẵng chìm trong hoài niệm và chờ đợi.

Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, không còn mang nặng những ưu tư như trước. Cô đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng ẩn hiện sau rặng cây, rồi lại quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô đọng lại một vẻ tin tưởng và thư thái hiếm thấy. Đã rất lâu rồi, cô mới cảm thấy mình có thể bộc bạch những điều sâu kín nhất trong lòng mình như vậy. Huy, với sự ân cần, chu đáo và kiên nhẫn của anh, đã dần phá vỡ bức tường phòng thủ mà cô dựng lên sau những tổn thương. Cô đã quen với cách anh lắng nghe, cách anh quan tâm mà không đòi hỏi, không phán xét, chỉ đơn thuần là hiện diện. Giữa không gian yên bình ấy, những ký ức tuổi thơ lại ùa về, mờ nhạt nhưng ấm áp một cách kỳ lạ, như những thước phim quay chậm về một thời đã xa, khi cô còn là một cô bé hồn nhiên, chưa vướng bận những định nghĩa về tình yêu và sự mất mát.

Cô bắt đầu kể, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như dòng nước chảy xuôi êm đềm trên con sông quê hương. “Ngày xưa em cứ nghĩ cuộc sống sẽ đơn giản lắm, Huy ạ. Chỉ cần... một người hiểu mình là đủ.” Cô ngừng lại, khẽ mỉm cười, nụ cười ấy mang theo chút hoài niệm nhưng không còn là tiếc nuối khôn nguôi. “Em đã từng là một cô bé đầy mộng mơ, với những ước mơ rất giản dị. Một ngôi nhà nhỏ bên sông, một khu vườn đầy hoa, và một người bạn đồng hành cùng mình ngắm nhìn những mùa lá rơi, những mùa hoa nở. Em đã từng khao khát những điều đó một cách mãnh liệt, cứ ngỡ đó là lẽ dĩ nhiên của cuộc đời mình. Nhưng rồi, cuộc sống không như những gì mình tưởng tượng.” Cô đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc mai bay lòa xòa trước trán, cảm nhận làn gió mát mơn man. “Những ước mơ ấy cứ thế phai nhạt dần, hoặc biến đổi thành một hình hài khác. Em đã học được rằng, đôi khi, sự hiểu biết không phải là tất cả. Sự hiện diện, sự quan tâm thực tế, và cả sự chủ động nữa, mới là điều quan trọng để giữ gìn một mối quan hệ, một niềm tin.”

Nguyễn Hoàng Huy nắm nhẹ tay cô, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà cô đã từng thiếu vắng. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và kiên nhẫn. Nụ cười nhẹ trên môi anh khuyến khích Lê An tiếp tục, như một lời động viên vô hình. Anh cảm nhận được sự tin tưởng mà Lê An đang dành cho mình, và điều đó khiến trái tim anh thêm ấm áp. Anh biết, để cô gái này mở lòng là một hành trình dài, nhưng anh sẵn lòng kiên nhẫn đi cùng cô. “Anh không hứa sẽ hiểu hết mọi điều trong quá khứ của em, An,” anh nói, giọng rành mạch, rõ ràng nhưng rất đỗi dịu dàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thanh bình này. “Bởi vì quá khứ là của riêng em, là một phần đã tạo nên em của ngày hôm nay. Nhưng anh hứa sẽ luôn ở đây để lắng nghe, ngay cả những điều em chưa nói thành lời, những góc khuất em còn e ngại. Và anh sẽ cố gắng để hiện tại và tương lai của em không còn nhiều sóng gió, không còn nhiều tiếc nuối, để em không còn phải bận lòng về 'nếu như ngày đó' hay 'chậm một nhịp' nữa.”

Lời nói của Huy như một dòng suối mát lành xoa dịu những góc khuất trong tâm hồn Lê An. Cô cảm thấy được thấu hiểu, được che chở, như một con thuyền tìm thấy bến đỗ an yên sau bao ngày lênh đênh trên biển. Điều này, hơn bất cứ lời hứa hẹn nào, đã chạm đến trái tim cô một cách sâu sắc. Nó không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như trong phim ảnh, mà là một cảm giác bình yên, an toàn, được nâng niu và trân trọng. “Anh biết không, đôi khi em chỉ muốn một cuộc sống bình yên, không quá nhiều sóng gió,” Lê An tiếp lời, nhìn thẳng vào mắt Huy, tìm thấy sự chân thành phản chiếu trong đó. “Em không cần những điều quá lớn lao, những ánh đèn rực rỡ hay những lời hoa mỹ. Em chỉ cần những điều giản dị, chân thật. Một người có thể cùng em chia sẻ những niềm vui nhỏ nhặt, cùng em vượt qua những khó khăn. Một bến đỗ an yên, thực sự, nơi em có thể là chính mình mà không cần phải cố gắng.” Ánh mắt cô chợt thoáng qua một nỗi hoài niệm mờ nhạt về những điều đã qua, về những hình bóng cũ, về “bên bờ sông cũ” đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm. Nhưng rất nhanh sau đó, cô kéo mình về với hiện tại, với người đàn ông đang ngồi cạnh cô, người đã kiên nhẫn chờ đợi cô, vun đắp cho cô một niềm tin mới.

Huy siết nhẹ tay cô thêm một chút, như một lời khẳng định không lời, một lời hứa không cần phải thốt ra. Anh tựa đầu vào vai cô, hít hà mùi hương thoang thoảng của cỏ cây và mái tóc cô. “Anh hiểu,” anh nói khẽ, giọng đầy yêu thương. “Và anh sẽ làm tất cả để em có được sự bình yên đó. Cuộc sống này vốn dĩ đã có quá nhiều điều phức tạp rồi, không cần phải tự mình tạo thêm những gánh nặng. Anh sẽ là người cùng em gánh vác, cùng em chia sẻ, để những ước mơ giản dị của em không còn chỉ là ước mơ.” Lê An gật đầu, một nụ cười thanh thản nở trên môi, nụ cười thật sự xuất phát từ sâu thẳm tâm hồn. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã khuất hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng không gian quanh họ vẫn ấm áp một cách kỳ lạ. Cô cảm thấy một sự tin tưởng đang lớn dần trong lòng mình, một sự tin tưởng vào người đàn ông này, vào con đường mà cô đang chọn. Cô biết, đã đến lúc buông bỏ hoàn toàn những “nếu như ngày đó”, để đón nhận một “hiện tại” đang được vun đắp. Cô không còn muốn “chậm một nhịp” nào nữa, không còn muốn để “khoảng cách vô hình” nào chia cắt mình với hạnh phúc.

***

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố không ngủ, Trần Hạo đang dùng bữa tại nhà hàng Pháp 'Le Rêve', một địa điểm sang trọng và tinh tế nằm giữa trung tâm nhộn nhịp. Kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao vút, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh thả ánh sáng dịu nhẹ xuống những bức tường được trang trí bằng tranh vẽ và gương lớn, tạo nên một không gian đầy lãng mạn và trang trọng. Bàn ghế bọc vải nhung êm ái, khăn trải bàn trắng tinh tươm, trên mỗi bàn đều có một lọ hoa tươi và những ngọn nến lung linh, tỏa ra ánh sáng ấm áp. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng của một bản giao hưởng nào đó vang lên từ hệ thống âm thanh ẩn mình, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm của các thực khách, tạo nên một bản hòa âm tinh tế của sự xa hoa.

Mùi thức ăn Pháp tinh tế, hương rượu vang đỏ nồng nàn, mùi hoa hồng tươi trên bàn và mùi nước hoa cao cấp từ những người xung quanh quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của giới thượng lưu. Trần Hạo ngồi đối diện Hải Yến, vẻ ngoài lịch lãm trong bộ vest được cắt may tỉ mỉ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, phản chiếu ánh nến, là biểu tượng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Thế nhưng, trái ngược với khung cảnh lãng mạn và tinh tế ấy, tâm trạng của Trần Hạo lại trống rỗng và hờ hững đến lạ.

Hải Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu, cố gắng tạo ra một không khí vui vẻ, sôi nổi. Cô là một đồng nghiệp tài năng, một người phụ nữ tự tin và chủ động, luôn tìm cách để thu hút sự chú ý của Trần Hạo. Cô nói về công việc, về những dự án mới đầy thách thức mà Trần Hạo vừa hoàn thành xuất sắc, về những kế hoạch phát triển đầy tham vọng của Tập đoàn Trần Thịnh. “Dự án mới của anh thật sự rất ấn tượng, Hạo,” cô nói, giọng điệu đầy ngưỡng mộ. “Anh đúng là thiên tài mà. Thành quả lần này chắc chắn sẽ đưa anh lên một tầm cao mới.” Cô nở một nụ cười tươi tắn, ánh mắt long lanh nhìn anh, hy vọng nhận được một sự đáp lại tương xứng.

Trần Hạo chỉ khẽ cười nhạt, một nụ cười gần như không chạm tới mắt. “Cũng chỉ là công việc thôi, Yến,” anh đáp, giọng trầm và ít biểu cảm, không để lộ bất kỳ sự hứng thú hay tự hào nào. Anh cắt một miếng thịt bò tenderloin được chế biến cầu kỳ, nhấm nháp một cách chậm rãi, dường như đang thưởng thức hương vị của món ăn, nhưng thực chất tâm trí anh lại lơ đãng. Ánh mắt anh thường xuyên lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của nhà hàng, nơi ánh đèn thành phố rực rỡ nhưng vô hồn, như một bức tranh phồn hoa mà thiếu đi linh hồn. Những tòa nhà chọc trời vẫn kiêu hãnh vươn lên trong đêm, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những khối bê tông vô tri, lạnh lẽo.

Hải Yến nhận ra sự thờ ơ của anh, nhưng cô không bỏ cuộc. “Anh có vẻ ít nói hơn mọi khi?” cô hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng và thăm dò. “Có chuyện gì không ổn sao? Hay dự án vừa rồi khiến anh quá căng thẳng?” Cô nghiêng đầu, cố gắng đọc vị cảm xúc ẩn giấu trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô muốn hiểu anh, muốn bước vào thế giới của anh, nhưng dường như luôn có một “khoảng cách vô hình” ngăn cách cô với người đàn ông này.

Trần Hạo thở dài, một hơi thở gần như không nghe thấy. “Không có gì, Yến. Có lẽ chỉ là hơi mệt chút thôi.” Anh đặt dao dĩa xuống, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nhạt nhẽo đang bao trùm lấy anh. Anh không muốn chia sẻ, không muốn giải thích, bởi vì anh biết, những gì anh cảm nhận là một sự trống rỗng mà không ai trong số những người ở đây có thể hiểu được. Anh đã thử, đã cố gắng hòa nhập vào những mối quan hệ xã giao này, đã hẹn hò với một vài người, nhưng tất cả đều kết thúc trong sự hờ hững và thiếu vắng sự đồng điệu. Họ chỉ nhìn thấy Trần Hạo thành đạt, giám đốc điều hành của tập đoàn lớn, chứ không thấy một Trần Hạo cô đơn, đang vật lộn với những khoảng trống trong tâm hồn.

Buổi tối cứ thế trôi đi trong sự gượng gạo. Hải Yến tiếp tục cố gắng trò chuyện, đưa ra những chủ đề khác nhau, từ nghệ thuật, du lịch đến những tin tức thời sự. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt cô không giấu được sự thất vọng. Cô biết mình xinh đẹp, thông minh, và nhiều người đàn ông khác sẽ ao ước được ở vị trí của cô. Nhưng Trần Hạo thì khác, anh như một tảng băng trôi giữa đại dương, chỉ lộ ra phần bề mặt hùng vĩ mà che giấu đi phần lớn tảng băng chìm. Anh lịch thiệp, chu đáo, nhưng luôn có một rào cản vô hình, một sự thờ ơ khó hiểu khiến cô không thể nào chạm tới trái tim anh. Anh không từ chối cô, nhưng cũng không đón nhận cô. Mối quan hệ của họ, nếu có thể gọi là mối quan hệ, chỉ là một sự tồn tại hờ hững, không có chút sâu sắc nào.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi. “Thành phố này không ngủ,” anh nhớ lại lời Anh Long. Nhưng đối với anh, nó chỉ là một biểu tượng cho sự cô đơn không bao giờ dừng lại. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Những mối quan hệ này... chỉ là vỏ bọc, những “lời nói không thành”, những nụ cười giả tạo. Anh tự hỏi, liệu có phải tất cả mọi người đều sống như vậy? Hay chỉ mình anh là người lạc lõng? Anh thèm khát một sự kết nối thật sự, một sự đồng điệu trong tâm hồn, một điều gì đó vượt xa khỏi những giá trị vật chất và địa vị xã hội. Nhưng nơi đây, giữa lòng thành phố phồn hoa này, anh không thể tìm thấy.

***

Đêm đã khuya, những con phố dần thưa vắng bóng người, nhưng ánh đèn thành phố vẫn miệt mài tỏa sáng, vẽ nên một bức tranh rực rỡ và cô độc. Trần Hạo lái xe trở về căn hộ penthouse của mình, một không gian sang trọng và hiện đại nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Cánh cửa tự động khép lại sau lưng anh, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh còn sót lại của thành phố. Trong căn hộ, một bản nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng kèn saxophone du dương, trầm bổng, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch và lạnh lẽo của không gian. Mùi gỗ mới từ nội thất đắt tiền, mùi da thuộc từ chiếc sofa Ý và mùi nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm tâm can anh.

Anh cởi bỏ chiếc áo khoác vest, ném nó một cách tùy tiện lên chiếc ghế sofa da màu đen tuyền. Chiếc cà vạt được nới lỏng, giải phóng chiếc cổ áo đang siết chặt, như giải phóng một phần gánh nặng vô hình. Trần Hạo ném mình xuống sofa, cả cơ thể chìm nghỉm trong lớp đệm êm ái, nhưng tâm hồn anh lại không sao tìm thấy sự an tĩnh. Anh ngửa đầu ra sau, nhìn chằm chằm vào trần nhà cao vút, nơi ánh sáng từ thành phố xuyên qua cửa sổ kính lớn, vẽ nên những vệt sáng lạnh lẽo và dài ngoằng trên sàn gỗ bóng loáng. Ánh sáng ấy, rực rỡ đến mấy, cũng không thể sưởi ấm trái tim đang dần lạnh đi của anh.

Anh nhớ lại buổi tối vừa qua tại nhà hàng 'Le Rêve'. Những lời khen ngợi xã giao, những câu chuyện hời hợt về công việc, những nụ cười giả tạo. Tất cả chỉ là một màn kịch, một vở diễn mà anh là một trong những diễn viên chính, phải cố gắng để hoàn thành vai diễn của mình một cách hoàn hảo. Hải Yến, cô gái xinh đẹp và tài năng ấy, đã cố gắng rất nhiều để tiếp cận anh, để tìm kiếm một sự kết nối. Nhưng anh biết, giữa họ là một “khoảng cách vô hình” mà anh không thể nào vượt qua, và cô cũng không thể nào lấp đầy. Anh đã không thể tìm thấy một chút sự đồng điệu nào trong cuộc trò chuyện của họ, không một chút cảm xúc thật sự, không một khoảnh khắc nào anh cảm thấy được là chính mình, được chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh của buổi tiệc, nhưng càng cố gắng, chúng càng trở nên rõ nét hơn. Anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước: sự nghiệp thành công rực rỡ, địa vị xã hội đáng ngưỡng mộ, tài sản kếch xù. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một món quà từ chính anh cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ, là biểu tượng cho tất cả những điều đó. Thế nhưng, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Sự thành công vật chất hiện hữu xung quanh anh, nhưng không thể lấp đầy cái lỗ hổng trong tâm hồn anh, một lỗ hổng mà càng ngày càng trở nên lớn hơn, sâu hơn.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hình ảnh Lê An chợt hiện về trong ký ức anh, mờ nhạt như một bức ảnh cũ đã phai màu, nhưng lại ấm áp một cách kỳ lạ. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ “bên bờ sông cũ”, tiếng cười trong trẻo của cô gái nhỏ, ánh mắt trong veo của cô khi nhìn anh. Anh nhớ về sự bình yên giản dị của thị trấn ven sông, nơi mà những mối quan hệ không cần phải được xây dựng bằng những lời nói hoa mỹ hay những món quà đắt tiền, mà chỉ cần sự chân thành và hiện diện. Đó là một sự đối lập hoàn toàn với thực tại anh đang sống, một thực tại hào nhoáng mà lạnh lẽo, sôi động mà cô độc.

“Cứ như vậy mãi sao...” Anh thốt lên, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Đó là một câu hỏi mà anh tự hỏi chính mình, một câu hỏi không có lời đáp. Anh đã tự mình xây nên một bức tường kiên cố xung quanh bản thân, để rồi giờ đây anh lại là người bị mắc kẹt bên trong. Anh đã “chậm một nhịp” quá lâu, đã để “lời nói không thành” và “khoảng cách vô hình” nhấn chìm những cơ hội của mình. Anh đã đánh mất đi ánh sáng của riêng mình, đánh mất đi cái bến đỗ an yên mà anh hằng khao khát.

Nỗi cô đơn và trống rỗng của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với những mối quan hệ vô nghĩa này, với những bữa tiệc xã giao giả tạo. Anh cần một điều gì đó thật sự ý nghĩa, một sự kết nối sâu sắc, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà, nơi có một người thật sự hiểu và chấp nhận anh, không phải vì Trần Hạo, giám đốc điều hành của Tập đoàn Trần Thịnh, mà vì Trần Hạo, một con người. Nhưng liệu anh có còn cơ hội để tìm lại điều đó, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về “nếu như ngày đó” anh đã không “chậm một nhịp”?

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free