Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 366: Bóng Hình Xa Lạ Trong Mắt Anh
Đêm dài trằn trọc, một đêm không mộng mị nhưng lại nặng nề hơn bất kỳ giấc mơ nào. Trần Hạo giật mình tỉnh dậy, không phải vì tiếng chuông báo thức hay ánh nắng chói chang, mà là bởi một sự trống rỗng, một nỗi bất an không ngừng gặm nhấm. Ánh sáng đầu ngày yếu ớt, mờ đục len lỏi qua tấm rèm cửa dày, nhuộm căn phòng sang trọng một màu xám lạnh. Đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường chỉ 5 giờ sáng, quá sớm so với lịch trình làm việc thường ngày của anh, nhưng đôi mắt anh đã mở thao láot, mệt mỏi và thâm quầng sau những giờ phút vật lộn với những suy nghĩ không tên.
Anh nằm yên trên giường một lúc lâu, cố gắng ép mình quay lại giấc ngủ, nhưng vô vọng. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An trong bức ảnh đêm qua lại hiện rõ mồn một: nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh, và bóng dáng chàng trai lạ đứng sát bên, một sự thân mật đến khó chịu. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo cả sự thất vọng, sự hoài nghi và một chút ghen tuông mà anh không muốn thừa nhận. Cảm giác lạnh lẽo của căn hộ rộng lớn bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể nó đang phản chiếu chính sự cô đơn bên trong anh. Mùi cà phê nguội còn sót lại từ đêm qua, thoang thoảng cùng mùi giấy tờ công việc mà anh đã đọc dở, càng làm không gian thêm phần ảm đạm.
Trần Hạo ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống, để lộ bờ vai rộng và vóc dáng vạm vỡ, nhưng lúc này lại mang một vẻ rệu rã. Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà lát gỗ mát lạnh, cảm giác buốt giá truyền lên từ lòng bàn chân, xuyên thẳng vào tận tâm can. Anh tiến đến bên cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm. Thành phố bên ngoài hiện ra dưới một bầu trời xám xịt, mây giăng đầy đặc, nặng nề như chính tâm trạng của anh. Có vẻ như trời sắp mưa, một cơn mưa nặng hạt có thể trút xuống bất cứ lúc nào, cuốn trôi đi những mảng màu rực rỡ của phố thị, chỉ còn lại một màu u ám, ẩm ướt. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, nghe thật mơ hồ, lạc lõng, càng nhấn chìm anh vào một khoảng lặng cô độc.
Anh nhìn chăm chú vào tấm kính cửa sổ, nơi những hạt sương mỏng đọng lại, làm mờ đi cảnh vật. Hình ảnh Lê An và chàng trai lạ vẫn lởn vởn trong đầu anh, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. "Chắc chỉ là bạn bè thôi... Lê An có nhiều bạn mà. Có gì đâu mà phải nghĩ nhiều đến vậy?" Anh độc thoại, giọng nói trầm khàn tự trấn an, nhưng chính bản thân anh cũng cảm nhận được sự gượng gạo trong từng lời. Lý trí anh đang cố gắng phủ nhận một điều gì đó mà cảm xúc anh đã sớm nhận ra. Lê An đã luôn là một cô gái dịu dàng, trầm lặng, không mấy khi thân mật quá đà với người khác giới, ngoài anh. Thế nên, sự gần gũi trong bức ảnh kia, nụ cười rạng rỡ kia, đã gây cho anh một sự khó chịu nhẹ, một cảm giác lạ lẫm mà anh chưa từng trải qua trước đây. Nó không giống như ghen tuông mãnh liệt, mà giống như một vết xước nhỏ, âm ỉ trong lòng, khiến anh bất an.
Anh quay người lại, rời khỏi cửa sổ. Chiếc điện thoại di động vẫn nằm trên bàn cạnh ly cà phê đã nguội ngắt, màn hình tối đen nhưng sức hút của nó lại lớn đến lạ thường. Anh biết, chỉ cần một cú chạm, anh có thể lại nhìn thấy bức ảnh ấy, lại tự dằn vặt mình. Nhưng anh lại không chạm vào, như thể cố tình trốn tránh một sự thật hiển nhiên. Anh đi vào bếp, pha một ly cà phê nóng. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong không khí, nhưng không thể xua đi được sự lạnh lẽo trong tâm hồn anh. Anh đứng tựa vào quầy bếp, nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài ban công.
Trần Hạo luôn tự hào về sự tập trung và lý trí của mình, những yếu tố đã giúp anh đạt được thành công như ngày hôm nay. Anh tin rằng, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng logic và sự kiên trì. Nhưng vấn đề về Lê An, về cảm xúc của anh, lại nằm ngoài phạm vi kiểm soát của những nguyên tắc đó. Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói, "Thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô ấy, đã luôn thích cô ấy, nhưng anh đã không đủ can đảm để biến cái "thích" ấy thành lời nói, thành hành động. Anh đã để thời gian trôi đi, để khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn. Và giờ đây, khi anh đã có tất cả những gì anh từng mơ ước – sự nghiệp vững chắc, một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố phồn hoa – anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Thành công mà anh đã dày công xây dựng, căn hộ xa hoa này, tất cả bỗng chốc trở nên vô nghĩa, trống rỗng.
Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài hòa vào sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho bức ảnh kia, cho cảm giác khó chịu trong lòng. Có lẽ, Lê An chỉ đơn giản là đã tìm được một người bạn mới, một người bạn có thể chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn ngay tại thị trấn ven sông ấy, trong khi anh lại mải miết chạy theo những ánh đèn đô thị. Điều đó hoàn toàn hợp lý. Ai cũng cần một người bầu bạn, một bến đỗ an yên. Anh đã không thể cho cô ấy điều đó, anh đã quá bận rộn với những tham vọng của riêng mình. Anh tự nhủ rằng mình không có quyền để cảm thấy khó chịu hay ghen tuông. Cô ấy có cuộc sống của cô ấy, và anh cũng có cuộc sống của anh. Đó là quy luật tự nhiên.
Tuy nhiên, dù cố gắng lý trí hóa đến đâu, hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên chàng trai lạ vẫn như một vết mực đen trên tờ giấy trắng, không thể xóa nhòa. Nó cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một bóng ma dai dẳng không chịu tan biến. Trần Hạo đặt ly cà phê xuống, bước đến bàn làm việc. Anh mở chiếc máy tính xách tay, màn hình bật sáng. Hàng loạt email công việc, báo cáo dự án hiện ra. Anh nhìn chằm chằm vào chúng, cố gắng tập trung vào những con số và kế hoạch, nhưng đôi mắt anh cứ vô thức lướt qua, tâm trí anh vẫn lơ đãng, trôi dạt về một thị trấn nhỏ ven sông, nơi có một cô gái đang cười. Anh biết, mình không thể làm việc hiệu quả trong tình trạng này. Sự mệt mỏi thể chất và tinh thần đang giằng xé anh, khiến anh cảm thấy bất an và khó chịu vô cùng. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Cô ấy có người mới rồi ư? Câu hỏi đó cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng.
***
Buổi trưa, cái nắng gắt của thành phố đổ lửa xuống những con đường nhựa nóng bỏng. Trần Hạo xuống căn tin công ty, cố gắng hòa mình vào không khí nhộn nhịp. Tiếng nói chuyện xôn xao của đồng nghiệp, tiếng dao dĩa va chạm lách cách, tiếng máy bán hàng tự động rì rì tạo nên một bản giao hưởng ồn ã quen thuộc. Mùi thức ăn đa dạng, mùi cà phê nồng, mùi rau luộc đặc trưng của căn tin bay lảng vảng trong không khí, kích thích vị giác. Nhưng hôm nay, tất cả những âm thanh và mùi hương ấy dường như đều trở nên vô nghĩa đối với Trần Hạo. Anh cảm thấy lạc lõng, cô độc giữa đám đông, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông.
Anh chọn một góc khuất, ngồi một mình, nhìn những người đồng nghiệp cười nói, bàn tán về công việc, về cuộc sống. Họ trông thật vui vẻ, thật vô tư. Anh tự hỏi, đã bao lâu rồi anh không có một cuộc trò chuyện thật sự thoải mái, không liên quan đến công việc? Đã bao lâu rồi anh không cười một cách tự nhiên, không phải vì một hợp đồng thành công hay một dự án hoàn tất? Câu trả lời chợt hiện ra, rõ ràng và đau đớn: rất lâu rồi. Kể từ khi anh đặt chân lên thành phố này, mọi thứ đều xoay quanh công việc, sự nghiệp và những mục tiêu anh tự đặt ra. Anh đã quên mất cách sống, quên mất cách cảm nhận những niềm vui nhỏ bé, bình dị.
Anh vùi đầu vào đĩa cơm, cố gắng ăn thật nhanh để trở lại làm việc. Món ăn hôm nay không có gì đặc biệt, nhưng anh cũng chẳng còn tâm trí để cảm nhận hương vị. Mỗi miếng cơm anh nuốt xuống đều như có vị đắng chát của sự hối tiếc và bất an. Hình ảnh Lê An và chàng trai lạ lại hiện lên trong tâm trí anh, như một thước phim chiếu đi chiếu lại không ngừng. Anh cố gắng đẩy lùi suy nghĩ đó, tự nhủ rằng mình cần phải tập trung vào sự nghiệp. "Mình phải tập trung vào công việc. Đó mới là điều quan trọng nhất lúc này. Cô ấy có cuộc sống của cô ấy, mình cũng vậy." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết, nhưng trái tim anh lại không ngừng lay động.
Anh biết, anh đang cố gắng lý trí hóa mọi chuyện, cố gắng phủ nhận cảm xúc thật của mình. Anh không muốn thừa nhận rằng mình đang ghen tuông, rằng mình đang cảm thấy hụt hẫng. Một người đàn ông thành đạt như anh, một người luôn đi trước thời đại, không thể để những cảm xúc tầm thường như vậy làm lung lay. Anh đã xây dựng một vỏ bọc kiên cố xung quanh mình, một vỏ bọc của sự mạnh mẽ, quyết đoán và lạnh lùng. Nhưng giờ đây, vỏ bọc ấy đang bắt đầu rạn nứt.
Trần Hạo lấy điện thoại ra, lướt qua màn hình. Một tin nhắn công việc mới hiện lên, yêu cầu anh hoàn thành một báo cáo khẩn cấp. Anh thở phào nhẹ nhõm, như tìm được một cái cớ để thoát khỏi những suy nghĩ đang bủa vây. Đây rồi, công việc, thứ duy nhất có thể giúp anh tạm quên đi những phiền muộn. Anh cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình, gõ nhanh tin nhắn trả lời. Nhưng bàn tay anh, như có một ý chí riêng, lại vô thức lướt đến danh bạ. Tên Lê An hiện ra, sáng rõ trên màn hình.
Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, ngón tay lơ lửng trên nút gọi. Anh muốn gọi, muốn hỏi cô ấy một cách trực tiếp. Muốn biết chàng trai lạ đó là ai. Muốn biết liệu những nghi ngờ trong lòng anh có phải là sự thật hay không. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình lại kéo anh lại. Sợ hãi phải đối mặt với sự thật. Sợ hãi phải nghe một câu trả lời mà anh không muốn nghe. Sợ hãi phải thừa nhận rằng, anh đã thực sự chậm một nhịp, và mọi thứ đã thay đổi.
Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện trước đây với Lê An, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã luôn đổ lỗi cho công việc, cho áp lực nơi thành thị. Anh đã nghĩ rằng Lê An sẽ hiểu, sẽ chờ đợi. Nhưng có lẽ, cô ấy đã mệt mỏi với sự im lặng của anh, với cái khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra. Cô ấy đã tìm kiếm sự quan tâm, tìm kiếm một bến đỗ an yên ở một nơi khác. Điều đó là hoàn toàn tự nhiên, và anh không thể trách cô ấy. Nhưng trái tim anh vẫn nhói lên một cách khó chịu.
Trần Hạo nhanh chóng rời khỏi danh bạ, tắt màn hình điện thoại. Anh không thể tiếp tục ngồi đây được nữa. Không khí ồn ào của căn tin, lẽ ra phải giúp anh phân tán tư tưởng, giờ lại càng khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Anh đứng dậy, bước nhanh ra khỏi căn tin, bỏ lại phía sau những tiếng cười nói xôn xao. Anh cần trở lại văn phòng, cần vùi mình vào công việc, cần một thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống đang ngày càng lớn dần trong tâm hồn anh. Sự bất an, khó chịu kia vẫn bám riết lấy anh, dù anh cố gắng gạt bỏ đến mấy.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng những tòa nhà cao tầng của thành phố, rồi dần lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm. Trần Hạo vẫn ngồi trước màn hình máy tính trong văn phòng của mình, đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi. Anh đã cố gắng làm việc không ngừng nghỉ suốt buổi chiều, nhưng hiệu quả không cao. Những con số nhảy múa trên màn hình, những báo cáo chồng chất, tất cả đều trở nên mơ hồ, khó nắm bắt. Tâm trí anh cứ lơ lửng đâu đó, không thể tập trung hoàn toàn vào công việc. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của anh, tiếng điện thoại rung nhẹ từ bàn làm việc của đồng nghiệp đã về hết, và tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật dở tài liệu, tất cả đều tạo nên một bản nhạc đơn điệu, buồn tẻ. Mùi giấy mới, mùi cà phê đậm đặc anh vừa pha, và mùi không khí điều hòa quen thuộc, tất cả đều không thể xua đi được sự căng thẳng, nặng nề đang bao trùm lấy anh. Sự im lặng của buổi chiều muộn càng làm anh thêm suy tư, càng nhấn chìm anh vào những dòng hồi tưởng.
Anh mở một thư mục ảnh cũ trên máy tính, nơi lưu giữ những kỷ niệm quý giá của tuổi thơ và thời niên thiếu. Hàng trăm bức ảnh hiện ra, trong đó có rất nhiều ảnh chụp chung với Lê An. Lê An trong tà áo dài trắng tinh khôi của buổi lễ bế giảng, Lê An với mái tóc dài xõa ngang vai cười thật tươi bên bờ sông cũ, Lê An đang chăm chú đọc sách dưới tán cây phượng vĩ. Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của ký ức, ùa về trong tâm trí anh, đối lập gay gắt với hình ảnh hiện tại mà anh đã thấy đêm qua.
Anh nhớ lại những buổi tan học chung đường, anh lén nhìn Lê An bước đi phía trước, tà áo bay bay trong gió chiều. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, dưới ánh trăng vàng, nơi anh đã muốn nói ra biết bao điều nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Anh nhớ những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô, những lần anh cố ý đi chậm lại để cô bắt kịp, những lần anh giúp cô mang sách vở nặng trĩu. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, ngày càng lớn dần theo thời gian và khoảng cách địa lý.
"Mình đã làm đúng chưa? Mình có nên... gọi cho cô ấy không?" Anh độc thoại, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe. Một sự hối tiếc mơ hồ dâng lên trong lòng anh, một cảm giác rằng anh đã bỏ lỡ điều gì đó vô cùng quan trọng. "Nhưng rồi sẽ nói gì? Chúc mừng cô ấy có bạn mới sao?" Câu hỏi đó như một nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh chùn bước. Anh không biết phải đối diện với Lê An như thế nào nữa. Anh sợ phải nghe những lời xác nhận, sợ phải chứng kiến rằng Lê An thực sự đã rời xa anh, đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian và khoảng cách sẽ không thể làm phai mờ đi tình cảm của họ, rằng Lê An sẽ mãi chờ đợi anh. Nhưng bức ảnh kia, nụ cười kia, và sự hiện diện của người đàn ông lạ kia, đã đập tan ảo tưởng ấy một cách phũ phàng.
Trần Hạo thở dài, đóng thư mục ảnh lại. Anh không muốn tiếp tục tự dằn vặt mình bằng những kỷ niệm đã qua. Anh mở ứng dụng tin nhắn, gõ nhanh một dòng chữ: "An, dạo này em thế nào rồi? Công việc có thuận lợi không?" Anh nhìn vào dòng tin nhắn, ngón tay lơ lửng trên nút "Gửi". Anh muốn gửi, muốn nối lại sợi dây liên lạc đã mỏng manh từ lâu. Nhưng rồi, anh lại dừng lại. Nếu cô ấy trả lời một cách hờ hững? Nếu cô ấy nhắc đến chàng trai kia? Anh không muốn đối diện với bất kỳ sự thật nào có thể làm lung lay sự ổn định giả tạo mà anh đang cố gắng duy trì. Anh không muốn mình phải thừa nhận rằng, anh đã thua cuộc.
Với một tiếng thở dài nặng nề, anh xóa đi dòng tin nhắn vừa soạn. Xóa đi cả một cơ hội cuối cùng, một lời nói không thành. Anh không thể làm được. Anh không thể đối mặt. Anh đã luôn là người mạnh mẽ, quyết đoán trong mọi việc, nhưng trước Lê An, anh lại trở thành một kẻ hèn nhát, sợ hãi.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã lên đèn rực rỡ, hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Đây là thành công của anh, là những gì anh đã dày công xây dựng. Nhưng lòng anh lại thấy trống rỗng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Thành công này, sự nghiệp này, tất cả đều trở nên vô vị khi không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng nhìn ngắm. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Cô ấy có người mới rồi ư? Câu hỏi đó lại vang vọng, không ngừng nghỉ.
Cảm giác bất an, khó chịu vẫn luẩn quẩn trong anh. Anh đã cố gắng gạt bỏ suy nghĩ, cho rằng đó chỉ là bạn bè. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết điều đó không hoàn toàn đúng. Anh biết, cuộc sống của Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Và điều đó, thật sự, là một cú sốc lớn, một vết cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh nhận ra rằng, có lẽ, anh đã thực sự chậm một nhịp. Sự thờ ơ của anh trong suốt những năm tháng qua, sự ưu tiên tuyệt đối dành cho sự nghiệp, giờ đây đang quay lại cắn xé anh bằng một nỗi day dứt không thể gọi tên. Thành công mà anh đã đạt được, căn hộ xa hoa này, tất cả bỗng chốc trở nên vô nghĩa, trống rỗng.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng, bóng tối bao trùm lấy những gì còn sót lại của một ngày dài. Bước chân anh nặng trĩu, mang theo một nỗi niềm không thể giải tỏa. Anh biết, những ngày tới, hình ảnh chàng trai lạ và nụ cười của Lê An sẽ còn ám ảnh anh dai dẳng. Anh sẽ phải tìm hiểu. Anh sẽ phải đối mặt với sự thật. Nhưng lúc này, anh chỉ muốn chạy trốn, muốn tạm quên đi tất cả. Cảm giác khó chịu và bất an của Trần Hạo, dù cố gắng gạt bỏ, sẽ dần lớn lên và thúc đẩy anh tìm hiểu rõ hơn về cuộc sống của Lê An, đặc biệt là về 'chàng trai lạ'. Việc anh xóa tin nhắn cho Lê An cho thấy sự bế tắc trong giao tiếp và sự sợ hãi đối mặt với thực tế, là một dấu hiệu cho thấy anh sẽ tiếp tục bỏ lỡ cơ hội, đẩy mối quan hệ đi xa hơn. Sự trống rỗng và lạnh lẽo mà Trần Hạo cảm thấy trong căn hộ cao cấp của mình báo hiệu rằng thành công sự nghiệp không thể lấp đầy khoảng trống tình cảm.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.