Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 98: Tia Lửa Ghen Tuông: Long Nhận Ra Tình Cảm

Tiếng chuông trường Ánh Dương ngân vang, lảnh lót như lời chào bình minh, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ rợp bóng. Nắng Hạ Long buổi sáng sớm vàng ươm, trải một tấm thảm lụa óng ánh trên sân trường lát gạch sạch sẽ, len lỏi qua từng tán lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên hành lang rộng rãi. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách thoang thoảng từ các lớp học, xen lẫn chút hương hoa sữa dịu nhẹ còn vương vấn từ đêm qua, tạo nên một bầu không khí trong lành và đầy sức sống. Học sinh tấp nập đổ về, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tất cả tạo nên một bản hòa ca rộn rã của tuổi trẻ.

Giữa dòng người hối hả ấy, có hai bóng dáng đặc biệt thu hút mọi ánh nhìn. Trần Hoàng Long, đội trưởng đội bóng, vẫn còn hơi tập tễnh khi bước đi, dáng người cao ráo thường ngày giờ đây có chút gượng gạo. Bên cạnh cậu, Lê Ngọc Linh, nữ sinh xinh đẹp nổi bật của trường, bước đi chậm rãi và nhẹ nhàng, mắt luôn dõi theo từng bước chân của Long. Cô ấy mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Gương mặt thanh thoát của cô ấy tràn đầy sự quan tâm và lo lắng.

“Cậu đi chậm thôi, đừng vội quá,” Linh khẽ nhắc, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô bé vươn tay định đỡ lấy khuỷu tay Long, nhưng cậu đã khẽ hất tay cô ra một cách vô thức. Đôi má Long hơi ửng đỏ, cậu không quen với việc được quan tâm công khai như thế này, nhất là khi có quá nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía họ. Thay vì để Linh đỡ, Long khẽ cúi người, nắm lấy chiếc cặp sách của cô bé đang đeo trên vai, nhẹ nhàng xách giúp. Một hành động nhỏ, nhưng đủ để Linh cảm thấy ấm lòng, và những ánh mắt xung quanh càng thêm phần tò mò.

Từ hôm vụ chấn thương của Long trên sân bóng, rồi đến việc Linh công khai chạy đến chăm sóc cậu ở phòng y tế, và cả những ngày Linh thường xuyên lui tới nhà Long để ôn bài, mọi chuyện đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất của trường Ánh Dương. Những ánh mắt dò xét, những lời xì xầm to nhỏ cứ như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát, liên tục nối tiếp nhau, không ngừng vây quanh Long và Linh. Có ánh mắt ngưỡng mộ, có ánh mắt ghen tị, và cả những ánh mắt tinh quái đầy trêu chọc. Long, vốn dĩ là một người trầm tính và ít để ý đến xung quanh, giờ đây cũng cảm nhận được sự chú ý đặc biệt ấy. Cậu cảm thấy hơi khó chịu, bứt rứt, nhưng đồng thời, khi nhìn sang gương mặt thanh tú, đầy vẻ quan tâm của Linh, một cảm giác ấm áp lại lan tỏa trong lòng cậu.

Đang đi giữa hành lang, bỗng có hai bóng người nhanh nhẹn chạy đến, phá tan bầu không khí ngượng ngùng ấy. Đó là Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan, hai cô bạn thân thiết của Linh. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh dưới cặp kính cận, nhìn Long rồi lại nhìn Linh với nụ cười tinh tế.

“Long đỡ hơn nhiều rồi nhỉ? Cậu chăm mát tay thật đấy, Linh ơi!” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ trêu chọc.

Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt tươi tắn và đôi mắt tinh nhanh, lập tức hùa theo. “Cả trường đang bàn tán về hai cậu đấy, Long à. Kiểu như ‘cặp đôi hoàn hảo’ vậy!” Lan cười khúc khích, rồi nháy mắt với Linh.

Linh nghe vậy, đôi má cô bé lập tức ửng hồng. Cô bé khẽ đánh nhẹ vào vai Lan, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa có chút hờn dỗi đáng yêu. “Lan nói bậy! Chẳng có cặp đôi nào hết. Tớ chỉ lo cho Long thôi mà.”

Long chỉ khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại khiến gương mặt cậu bừng sáng. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt ửng hồng của Linh lâu hơn một chút. Trong giây phút ấy, Long cảm thấy một sự gắn kết vô hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Cậu biết, những lời bàn tán này có thể phiền phức, nhưng nó cũng là một cách để thế giới xung quanh nhận ra một sự thật mà cậu vẫn đang từ từ khám phá: Linh, cô bé này, đã trở nên quan trọng với cậu đến nhường nào. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đang mang đến những rung động đầu đời mãnh liệt, mà cả cậu và Linh đều đang học cách đối diện.

***

Buổi chiều, sau giờ học, sân bóng rổ của trường Ánh Dương lại trở nên nhộn nhịp. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, kẻ vạch rõ ràng, dưới ánh nắng chiều vàng óng, trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng hò reo cổ vũ của vài học sinh đi ngang qua, cùng tiếng thở dốc của các cầu thủ, tất cả tạo nên một bầu không khí năng động và đầy nhiệt huyết. Mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi trẻ, mùi cao su từ quả bóng, xen lẫn chút mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, phảng phất trong không khí.

Đội bóng đang tập nhẹ dưới sự giám sát của Ông Hùng, huấn luyện viên với dáng người cao lớn, vạm vỡ và giọng nói dứt khoát. Long chỉ có thể ngồi ngoài quan sát từ băng ghế dự bị, đôi chân vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau chấn thương. Cậu cảm thấy bứt rứt không yên, ánh mắt dõi theo từng đường bóng, từng pha chuyền của đồng đội. Cảm giác bất lực khi không thể cùng anh em trên sân khiến lòng cậu nặng trĩu. Ông Hùng, sau khi thổi còi kết thúc một lượt chạy, quay sang Long.

“Long, cứ ngồi ngoài quan sát đi, đừng vội. Chấn thương chưa lành hẳn đâu,” ông Hùng nhắc nhở, giọng nói có phần nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại đầy quan tâm. “Cậu là đội trưởng, cậu còn phải là chỗ dựa cho cả đội. Đừng nóng vội mà làm vết thương nặng hơn.”

Long khẽ gật đầu, trong lòng hiểu rõ lời thầy nói là đúng, nhưng sự sốt ruột vẫn không ngừng gặm nhấm cậu. Cậu nhấp một ngụm nước, ánh mắt vẫn không rời sân bóng.

Bỗng nhiên, một làn gió nhẹ mang theo hương hoa lài thoang thoảng lướt qua. Từ xa, ba bóng dáng quen thuộc xuất hiện, mang theo những chai nước mát lạnh. Đó là Linh, Mai và Lan. Linh vẫn rạng rỡ như ánh nắng, mái tóc đen óng ả hơi bay trong gió, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ vui tươi khi nhìn thấy các chàng trai trên sân. Cô bé khoác trên mình chiếc áo phông trắng giản dị, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút đặc biệt.

“Duyệt! Cố lên nha mọi người!” Linh hô to, giọng nói trong trẻo vang vọng cả sân bóng. Mai và Lan cũng vẫy tay chào các thành viên trong đội.

Các chàng trai trên sân, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, nhưng khi thấy Linh xuất hiện, dường như tinh thần lại được nâng cao gấp bội. Đặc biệt là Lê Duy, một thành viên trẻ tuổi và năng nổ của đội, với nước da ngăm, tóc xoăn và vẻ ngoài lanh lợi. Cậu ta vốn đã có chút ngưỡng mộ Linh từ lâu, và nay lại càng có cơ hội để thể hiện điều đó.

Duy lập tức chạy đến chỗ Linh, bỏ lại đồng đội đang nghỉ ngơi. Cậu cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng bóng. “Linh, cậu lại đến cổ vũ tụi mình à? Cậu lúc nào cũng xinh đẹp và nhiệt tình nhất luôn đó!” Duy nói, giọng đầy phấn khích, rồi không ngần ngại cầm lấy một chai nước lạnh từ tay Linh, mở nắp và đưa cho cô bé, như thể đó là việc làm rất tự nhiên. “Uống đi Linh, hôm nay nắng lắm, đừng để khát.”

Linh hơi giật mình trước cử chỉ bất ngờ của Duy. Cô bé khẽ đỏ mặt, nụ cười trên môi có chút gượng gạo. “Không có gì đâu Duy, mình chỉ tiện ghé qua thôi. Cậu cứ uống đi, mình mang nhiều mà.” Linh cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng ánh mắt cô bé khẽ liếc về phía Long, nơi cậu đang ngồi trên băng ghế dự bị.

Long, từ phía xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Ánh mắt cậu dán chặt vào Duy và Linh, dõi theo từng cử chỉ, từng nụ cười của họ. Chai nước lạnh trong tay Long bỗng trở nên nóng ran, cậu siết chặt nó đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Long, một cảm giác khó chịu và bức bối chưa từng có bỗng nhiên dâng trào trong lòng cậu. Đó là một cảm giác lạ lẫm, không phải là sự tức giận thông thường, mà là một sự bứt rứt, một sự khó chịu khi thấy một người khác quá gần gũi với Linh. Cậu nhận ra, đây chính là ghen tuông.

Trái tim Long đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu chưa bao giờ cảm thấy như vậy trước đây. Duy chỉ là một người đồng đội, một người bạn, và Linh cũng chỉ đang tỏ ra lịch sự. Nhưng cái cách Duy nhìn Linh, cái cách cậu ta tự nhiên đưa nước cho cô bé, và cả nụ cười có chút ngượng ngùng của Linh, tất cả đều như một nhát dao cứa vào trái tim Long. Cậu muốn đứng dậy, muốn đi đến đó, kéo Linh ra xa khỏi Duy, muốn khẳng định một điều gì đó mà chính cậu cũng chưa dám nói thành lời. Nhưng đôi chân cậu vẫn còn đau, vẫn còn yếu ớt.

Long nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trỗi dậy dữ dội trong lòng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến một cảm xúc mới mẻ và đầy thách thức trong trái tim cậu. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát bảo vệ Linh, muốn cô bé chỉ thuộc về cậu. Đây không còn là tình bạn đơn thuần nữa, cậu biết rõ điều đó. Tình cảm của cậu dành cho Linh, nó đã vượt xa những gì cậu từng nghĩ.

***

Tối muộn, sau buổi tập, không khí tại quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc gần trường vẫn náo nhiệt. Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại trên đường, và mùi đồ ăn chiên nướng đặc trưng của ẩm thực đường phố Hạ Long hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động và ấm cúng. Trời đã sẩm tối, nhưng những ánh đèn vàng từ quán và từ các nhà xung quanh vẫn đủ để soi rõ những gương mặt trẻ trung đang say sưa trò chuyện.

Long ngồi im lặng đối diện với Hùng, tay khuấy đều ly trà đá, ánh mắt nhìn xa xăm, vô định. Cậu vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn độn từ cảnh tượng trên sân bóng chiều nay. Gương mặt cậu trầm tư khác thường, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là một sự bối rối, một nỗi niềm khó tả.

Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười, nhanh chóng nhận ra sự khác lạ ở Long. Hùng đã quen với việc Long ít nói, nhưng hiếm khi nào cậu ấy lại trầm tư đến mức này. Sau khi cắn một miếng nem chua rán giòn rụm, Hùng nhấm nhẳng nói, giọng pha chút trêu chọc.

“Này Long, sao nay trông cậu cứ như người mất hồn vậy? Chắc không phải vì ‘cái đứa’ cứ lẽo đẽo theo Linh hôm nay chứ?” Hùng nói, rồi cười tinh quái, ánh mắt ranh mãnh nhìn thẳng vào Long.

Long giật mình, ánh mắt đang nhìn ra khoảng không vô định bỗng trở về, bắt gặp ánh mắt đầy dò xét của Hùng. Cậu cố gắng lảng tránh, vờ như không hiểu ý Hùng. “Không có gì. Chỉ là... vết thương hơi nhói thôi.” Cậu nói, giọng hơi gằn xuống, cố tạo ra vẻ bình thản.

Hùng nhún vai, vẻ mặt không tin. “Xì, vết thương nhói mà mặt cậu cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy á? Thôi đi, tớ biết tỏng rồi. Cậu ghen đúng không?�� Hùng hỏi thẳng, rồi chống cằm nhìn Long, vẻ mặt chờ đợi một câu trả lời. Hùng biết rõ bạn mình, biết Long là người ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng những gì diễn ra chiều nay, và cả thái độ của Long bây giờ, đã quá rõ ràng.

Long im lặng một lúc, hớp một ngụm nước lạnh. Nước đá trôi qua cổ họng, mang theo một chút cảm giác tê buốt, nhưng không đủ để dập tắt ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng cậu. Cậu nhìn Hùng, rồi thở dài một tiếng nặng nề. Gương mặt cậu dần dần không còn vẻ lảng tránh nữa, thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự đối mặt với chính cảm xúc của mình. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ánh lên một tia sáng phức tạp, xen lẫn bối rối và một sự thấu hiểu mới mẻ.

“Có lẽ... là vậy thật,” Long khẽ nói, giọng nói trầm và chậm rãi, như thể cậu đang tự nói với chính mình hơn là với Hùng. Cậu không phủ nhận nữa. Cái cảm giác khó chịu, bứt rứt khi nhìn thấy Duy gần gũi với Linh, cái khao khát muốn kéo cô bé về phía mình, cái nỗi lo lắng vô cớ khi nghĩ đến việc ai đó có thể cướp mất Linh khỏi cậu – đó chính là ghen tuông. Và khi nhận ra điều đó, Long bỗng nhận ra thêm một điều quan trọng hơn: cậu yêu Linh, yêu cô bé hơn cả những gì cậu từng dám nghĩ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành những con sóng lớn, cuồn cuộn trong tâm hồn cậu.

Hùng nhìn Long, nụ cười tinh quái trên môi dần tắt. Thay vào đó là một ánh mắt thấu hiểu và động viên. Cậu vỗ nhẹ vào vai Long, không nói thêm lời nào. Hùng biết, Long đang trải qua một khoảnh khắc quan trọng, một khoảnh khắc định hình lại cảm xúc và nhận thức của cậu về tình yêu.

Long vẫn giữ ánh mắt nhìn xa xăm, nhưng giờ đây, trong đôi mắt cậu đã có thêm một tia quyết tâm mới. Cảm giác ghen tuông không chỉ là nỗi khó chịu, mà nó còn là một lời khẳng định mạnh mẽ về tình cảm của cậu. Nó khiến cậu nhận ra rằng, cậu không thể để mất Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã mang đến cho cậu một tình yêu trong trẻo, và cậu sẽ không bao giờ để nó vụt mất. Duy chỉ là một khởi đầu. Cậu biết, sẽ còn nhiều thử thách nữa đến với mối quan hệ của cậu và Linh. Những ánh mắt ghen tị, những đối thủ tiềm năng, tất cả đều đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, Long không còn cảm thấy bối rối hay bất lực nữa. Cậu cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi thứ để bảo vệ tình yêu này. Bởi vì, Linh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu. Và đó, chính là lời hẹn ước tuổi thanh xuân của Long, một lời hẹn ước không cần nói thành lời, nhưng đã khắc sâu trong trái tim cậu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free