Rực rỡ thanh xuân - Chương 96: Giây Phút Ngừng Tim: Khi Tình Cảm Vỡ Ốa Trên Sân Cỏ
Hơi ấm từ bàn tay Long vẫn còn vương vấn trên bàn tay Linh, một cảm giác bình yên và hạnh phúc lạ thường len lỏi trong từng tế bào của cô bé. Khoảnh khắc đứng trên Cầu vượt bộ hành, dưới ánh đèn vàng lấp lánh của thành phố, giữa tiếng gió lộng và tiếng xe cộ xa xăm, đã trở thành một dấu mốc, một lời khẳng định không lời về tình cảm của họ. Họ đã cùng nhau bước qua những gánh nặng, những áp lực vô hình của tuổi trưởng thành, và giờ đây, mỗi bước đi đều như được thắp sáng bởi niềm tin và sự thấu hiểu. Tuy nhiên, tuổi thanh xuân không chỉ có những ngọt ngào và bình yên. Sân cỏ, nơi Long tìm thấy niềm đam mê và trách nhiệm, cũng là nơi những thử thách không lường trước vẫn luôn chực chờ.
***
Tiếng bóng rổ nảy liên hồi trên mặt sân bê tông đã nhuốm màu xanh và đỏ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi chiều muộn tại trường Ánh Dương. Ánh nắng vàng óng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh rì, đổ dài những cái bóng xiêu vẹo trên mặt sân, nhuộm một màu cam cháy lên hàng rào lưới bảo vệ và cả những gương mặt ướt đẫm mồ hôi của các cầu thủ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi mồ hôi mằn mặn, mùi cao su từ quả bóng và đôi khi là mùi đất ẩm thoang thoảng sau trận mưa rào đêm qua. Không khí trên sân năng động, cạnh tranh nhưng cũng đầy nhiệt huyết và sôi nổi.
Ông Hùng, vị huấn luyện viên có vóc dáng cao lớn, vạm vỡ, nước da rám nắng đặc trưng của người gắn bó với thể thao, đứng bên ngoài đường biên, giọng nói dứt khoát vang vọng khắp sân: "Long, chuyền nhanh hơn! Thành, tập trung vào phòng ngự! Duy, đừng để mất bóng dễ dàng thế!"
Long, trong chiếc áo tập màu xanh đậm đã ướt đẫm mồ hôi, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Cậu ấy là linh hồn của đội, di chuyển linh hoạt, ánh mắt hổ phách luôn bao quát toàn sân. Cậu vừa kịp chặn đường chuyền của đối phương, xoay người một cách khéo léo rồi đột phá thẳng vào khu vực dưới rổ. "Tập trung các cậu!" Long hô vang, giọng trầm nhưng đầy uy lực. Kỹ thuật cá nhân của cậu ấy luôn vượt trội, khiến các pha bóng trở nên quyết liệt và đẹp mắt hơn bao giờ hết. Tiếng giày thể thao kẹt rít trên sân, tiếng thở dốc nặng nhọc của các cầu thủ hòa lẫn vào tiếng hò reo cổ vũ lác đác từ vài học sinh còn nán lại xem tập.
Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đang nỗ lực hết mình trong vai trò hậu vệ. Cậu ấy không giỏi kỹ thuật bằng Long, nhưng sự nhanh nhẹn và khả năng phán đoán tốt giúp cậu ấy bù đắp những thiếu sót. Hoàng Minh Khôi, nước da ngăm và vẻ ngoài năng động, liên tục chạy dọc sân, phối hợp ăn ý với Long trong những pha phản công.
Nguyễn Thành và Lê Duy, hai cầu thủ từng có vẻ bất mãn với Long, nay cũng đang tập trung cao độ. Sau buổi tiệc gắn kết mà Linh đã dày công tổ chức, không khí trong đội đã dịu đi đáng kể. Dù vẫn còn đó chút khoảng cách, nhưng sự hợp tác trên sân đã tốt hơn rất nhiều. Thành, với vóc dáng thể thao và mạnh mẽ, cố gắng kèm sát Long, không để cậu ấy dễ dàng ghi điểm. Duy, với mái tóc xoăn và vẻ ngoài lanh lợi, cũng cố gắng tham gia vào các pha tranh chấp bóng, ánh mắt cậu ấy không còn vẻ hằn học mà thay vào đó là sự tập trung vào trận đấu. Long nhận thấy sự thay đổi tích cực này và trong lòng cũng có chút nhẹ nhõm. Cậu biết rằng sự đoàn kết của đội là yếu tố then chốt cho chiến thắng sắp tới.
"Bóng ra biên!" Ông Hùng hô to, tiếng còi vang lên chói tai. "Nghỉ giải lao năm phút!"
Các cầu thủ tản ra, người ngồi bệt xuống sân, người dựa vào hàng rào, thở dốc và lau mồ hôi. Long đi đến bên cạnh Thành và Duy, vỗ vai hai cậu ấy: "Hai cậu hôm nay phòng ngự tốt đấy. Tiếp tục phát huy nhé!"
Thành gật đầu, ánh mắt có chút ngượng ngùng: "Vâng, đội trưởng." Duy cũng khẽ cười, không nói gì nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ khó chịu. Mối quan hệ giữa họ, dù chưa thực sự thân thiết, nhưng ít nhất đã không còn căng thẳng như trước.
Ông Hùng tiến lại gần, giọng vẫn nghiêm nghị: "Long, lần tới tập trung vào việc tạo khoảng trống cho đồng đội. Kỹ năng cá nhân của cậu tốt, nhưng bóng rổ là môn thể thao tập thể. Đừng quá ôm bóng."
Long gật đầu nghiêm túc: "Em hiểu ạ." Cậu ấy biết Ông Hùng muốn cậu ấy phát triển toàn diện, không chỉ là một cầu thủ giỏi mà còn là một người đội trưởng mẫu mực.
Sau năm phút giải lao ngắn ngủi, tiếng còi của Ông Hùng lại vang lên, báo hiệu hiệp đấu tiếp theo bắt đầu. "Vào vị trí! Tiếp tục bài đối kháng!"
Các cầu thủ nhanh chóng trở lại sân, năng lượng dường như đã được nạp đầy. Long nhận bóng từ đường chuyền của Hùng, cậu ấy bật cao, chuẩn bị thực hiện một cú ném rổ tầm trung. Thành và Duy cùng lao đến, cố gắng cản phá. Pha tranh bóng diễn ra quyết liệt, nhưng trong một khoảnh khắc mất tập trung, Thành vô tình giơ tay quá cao, quệt vào cánh tay của Long, khiến cậu mất thăng bằng. Cùng lúc đó, Duy cũng di chuyển đến, chân cậu ấy va vào chân Long. Một tiếng "rắc" khẽ vang lên giữa không khí căng thẳng, Long mất đà, ngã chúi xuống sân, chân trái khuỵu hẳn xuống một cách đau đớn.
"Ư...!" Long cắn răng, một tiếng kêu đau khẽ thoát ra từ kẽ răng. Cậu ấy ôm chặt lấy mắt cá chân trái, khuôn mặt trắng bệch đi vì đau đớn.
Tiếng bóng rổ đang nảy bỗng dừng lại, không khí trên sân như đông đặc. Các cầu thủ chết lặng, nhìn về phía Long đang nằm co quắp trên sân. Ông Hùng lập tức thổi còi inh ỏi, dồn dập, báo hiệu dừng trận đấu.
***
Ngọc Linh, Mai và Lan đang đứng ở một góc sân, ánh mắt dõi theo từng pha bóng. Linh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, nhưng gương mặt cô bé vẫn rạng rỡ và xinh đẹp nổi bật giữa đám đông. Cô bé luôn theo dõi Long một cách đặc biệt, từng đường bóng, từng cử chỉ của cậu ấy đều không lọt qua mắt cô. Mai và Lan, hai người bạn thân của cô, cũng đang chăm chú xem trận đấu. Lan, với dáng người khỏe khoắn và năng động, thỉnh thoảng lại hò reo cổ vũ. Mai, nhỏ nhắn và thanh tú, đôi mắt sáng thông minh qua cặp kính cận, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng khi thấy Long ghi điểm.
Linh đang mải mê ngắm nhìn Long, miệng khẽ mỉm cười khi thấy cậu ấy chuyền bóng một cách điêu luyện. Bỗng nhiên, cô bé thấy Long loạng choạng, rồi ngã gục xuống sân. Trái tim Linh như ngừng đập. Tiếng "Ư...!" đau đớn của Long, dù rất khẽ, nhưng lại vang vọng trong tai cô bé như một tiếng sét đánh ngang tai. Khuôn mặt cô bé tái mét đi, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt hoảng loạn tột độ.
"Long!" Linh hét lên, một tiếng kêu gần như xé lòng. Cô bé không chút do dự, bỏ lại túi xách và chiếc áo khoác đang cầm trên tay, chạy như bay về phía Long. Mái tóc dài đen óng ả bay phấp phới sau lưng, đôi chân nhỏ nhắn lướt đi trên mặt sân bê tông, không màng đến bất cứ điều gì khác. Cô bé phớt lờ những ánh mắt ngạc nhiên, những tiếng gọi của Mai và Lan phía sau.
Mai và Lan cũng kinh ngạc nhìn theo Linh. "Linh! Chờ đã!" Lan gọi với theo, nhưng Linh đã chạy quá nhanh.
Khi đến được chỗ Long, Linh quỳ sụp xuống bên cạnh cậu ấy, ánh mắt to tròn long lanh đã ngấn nước. Cô bé vội vàng cúi xuống, tay chạm nhẹ vào chân Long, giọng run rẩy, gần như hét lên: "Long! Cậu có sao không?! Đau lắm à?!" Giọng nói trong trẻo của cô bé giờ đây nghẹn lại, đầy sự lo lắng và sợ hãi. Cô bé không quan tâm đến Thành và Duy đang đứng gần đó với vẻ mặt bối rối, cũng không để ý đến Ông Hùng và các cầu thủ khác đang vây quanh. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới của Linh chỉ còn lại Long và nỗi đau của cậu ấy.
Long đang cố gắng chịu đựng cơn đau nhói ở mắt cá chân, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cậu ấy mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe của Linh. Một cảm giác bất ngờ và bối rối dâng lên trong lòng cậu ấy. Cậu không ngờ Linh lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy.
Phan Việt Hùng là người đầu tiên đến gần Long sau Linh. Cậu ấy lo lắng cúi xuống: "Long, cậu ổn chứ? Trông cậu đau quá!"
Ông Hùng cũng nhanh chóng có mặt, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng. "Long, sao rồi? Có đứng dậy được không?" Ông ấy nhìn lướt qua tình hình, rồi quay sang một cầu thủ khác: "Y tá! Mau gọi y tá!"
Thành và Duy đứng gần đó, nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn lo lắng. Cả hai đều có chút áy náy. Họ biết mình đã vô tình gây ra chấn thương cho Long. Sự bất mãn trong lòng họ dường như tan biến, chỉ còn lại sự quan tâm chân thành dành cho người đội trưởng.
Linh không rời mắt khỏi Long, bàn tay cô bé vẫn khẽ chạm vào chân cậu ấy, như muốn truyền đi hơi ấm và sự an ủi. "Có đau lắm không Long? Tớ đưa cậu vào phòng y tế nhé?" Cô bé hỏi, giọng vẫn còn run rẩy. Nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má cô bé, không thể kìm nén được nữa.
Long nhìn đôi mắt đỏ hoe của Linh, lòng cậu ấy dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, xua tan đi phần nào cơn đau thể xác. Cậu ấy khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an: "Tớ... tớ không sao đâu. Cậu đừng khóc..."
Cả đội bóng, cùng với Mai và Lan vừa chạy đến, đều chứng kiến cảnh tượng đó. Sự lo lắng tột độ, không chút che giấu của Linh dành cho Long. Cô bé không hề ngần ngại thể hiện cảm xúc của mình trước mặt tất cả mọi người, biến Long thành tâm điểm của sự chú ý không chỉ vì chấn thương, mà còn vì phản ứng của cô bé. Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào hai người họ, những ánh nhìn vừa tò mò, vừa thấu hiểu, và có cả chút ngưỡng mộ. Mối quan hệ giữa Long và Linh, vốn đã được đồn đoán, giờ đây như được khẳng định một cách công khai và đầy cảm xúc.
***
Phòng y tế của trường Ánh Dương nằm khuất trong một góc yên tĩnh, được cải tạo từ một phòng học cũ. Kiến trúc đơn giản với những bức tường sơn màu kem nhạt, có một chiếc giường bệnh nhỏ được trải ga trắng tinh, một chiếc tủ đựng thuốc bằng gỗ sẫm màu, và bàn làm việc gọn gàng của y tá. Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn, phá tan bầu không khí có phần tĩnh lặng. Mùi cồn, thuốc sát trùng và dầu gió đặc trưng của phòng y tế thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác bình yên, an toàn nhưng cũng không kém phần lo lắng.
Long nằm trên giường bệnh, chân trái được nâng cao, mắt cá chân đã được băng bó sơ cứu cẩn thận. Y tá Vũ Thị Hà, một cô y tá hiền lành với chiếc kính cận và giọng nói nhẹ nhàng, đang cẩn thận kiểm tra vết thương lần cuối. "Chỉ là trẹo nhẹ thôi, Long," cô Hà nói với giọng trấn an. "Không quá nghiêm trọng đâu. Cần nghỉ ngơi vài ngày, đừng vận động mạnh, và nhớ chườm đá thường xuyên nhé." Cô ấy nhìn Long với ánh mắt quan tâm, rồi quay sang dặn dò Linh: "Em nhớ nhắc cậu ấy đấy, không được chủ quan đâu."
Linh ngồi sát bên cạnh giường, ánh mắt không rời khỏi Long. Khi nghe cô Hà nói không nghiêm trọng, cô bé thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng nghìn cân. Cô bé khẽ siết nhẹ bàn tay Long đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình, một hành động vô thức nhưng đầy tình cảm. "May quá... Cậu làm tớ sợ chết khiếp!" Linh thì thầm, giọng vẫn còn chút run rẩy và lo lắng, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự nhẹ nhõm. Khuôn mặt cô bé vẫn còn hơi tái, nhưng đôi mắt đã bớt đỏ hoe.
Long nhìn Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ấy ánh lên vẻ phức tạp. Cậu ấy cảm thấy một chút xấu hổ vì sự yếu đuối của mình, nhưng đồng thời cũng cảm động sâu sắc trước sự quan tâm chân thành của Linh. Cậu ấy không quen với việc thể hiện cảm xúc, và cũng không quen với việc được người khác chăm sóc một cách công khai như vậy. "Tớ không sao... Cậu đừng lo lắng quá." Cậu ấy cố gắng nói, giọng hơi khàn.
"Không lo sao được!" Linh ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn đọng nước. "Nhỡ có chuyện gì... nhìn cậu đau tớ cứ tưởng..." Cô bé nghẹn lời, không dám nghĩ đến viễn cảnh xấu nhất. Hình ảnh Long gục xuống sân, ôm chân đau đớn vẫn ám ảnh tâm trí cô bé.
Long khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và dịu dàng, xua đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Cậu ấy đưa ngón cái khẽ vuốt nhẹ lên mu bàn tay của Linh, an ủi. "Cảm ơn cậu, Linh." Lời cảm ơn này không chỉ dành cho sự chăm sóc hiện tại, mà còn cho tất cả những gì Linh đã làm cho cậu ấy và đội bóng trong suốt thời gian qua.
Linh mỉm cười, đôi môi khẽ cong lên. "Cảm ơn gì mà cảm ơn... Cậu phải khỏe lại thật nhanh, để còn dẫn dắt đội bóng chứ." Giọng cô bé nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định. Cô bé tin tưởng vào Long, tin vào khả năng lãnh đạo của cậu ấy.
Y tá Hà mỉm cười nhìn hai cô cậu học trò. Cô đã chứng kiến rất nhiều cặp đôi tuổi học trò, nhưng sự quan tâm mà Linh dành cho Long thực sự rất đặc biệt. "Thôi được rồi, hai em cứ ở đây một lát cho Long nghỉ ngơi. Cô đi lấy thuốc giảm đau và cao xoa cho cậu ấy." Cô Hà nói rồi rời khỏi phòng, để lại Long và Linh trong không gian riêng tư.
Long nhìn theo bóng cô y tá khuất dần, rồi lại quay sang nhìn Linh. Cậu ấy vẫn nằm yên, nhưng ánh mắt cậu ấy không hề tĩnh lặng. Gánh nặng của một người đội trưởng, sự lo lắng về trách nhiệm, và cảm giác bất lực khi bị chấn thương, tất cả đều đang đè nặng lên cậu ấy. Nhưng khi nhìn thấy Linh, nhìn thấy sự quan tâm không hề giấu giếm, lòng cậu ấy lại ấm áp lạ thường. Cậu ấy nhận ra rằng, dù mạnh mẽ đến đâu, cậu ấy cũng cần một điểm tựa, một người thấu hiểu và ủng hộ cậu ấy vô điều kiện. Và người đó, chính là Linh.
Linh vẫn nắm chặt tay Long, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cậu ấy. Cô bé biết rằng Long đang phải đối mặt với nhiều suy nghĩ phức tạp. Cô bé không nói gì, chỉ đơn giản là ở bên cạnh cậu ấy, truyền đi sự ủng hộ và sức mạnh qua cái nắm tay thật chặt. Đôi khi, sự hiện diện và thấu hiểu còn hơn vạn lời nói.
Bên ngoài phòng y tế, tiếng chuông tan học vang lên, báo hiệu một ngày học tập đã kết thúc. Nhưng với Long và Linh, câu chuyện về tuổi thanh xuân rực rỡ của họ vẫn đang tiếp diễn, với những cung bậc cảm xúc thăng trầm, với những thử thách bất ngờ. Sự việc Long bị chấn thương và phản ứng công khai của Linh chắc chắn sẽ trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trong toàn trường, thúc đẩy những lời đồn thổi về mối quan hệ của họ. Việc Long phải nghỉ tập sẽ tạo ra thử thách mới cho đội bóng và vai trò lãnh đạo của cậu ấy, có thể làm căng thẳng nội bộ bùng phát trở lại hoặc tạo cơ hội cho đối thủ. Và sự công khai tình cảm của Linh, dù là vô thức, có thể thu hút sự chú ý không mong muốn từ một nhân vật đối địch.
Nhưng trong khoảnh khắc này, nằm trên giường bệnh, bàn tay trong bàn tay, Long và Linh chỉ cảm nhận được sự ấm áp và bình yên. Họ biết rằng con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng họ sẽ không bao giờ phải đối mặt một mình. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như nắng Hạ Long, vẫn đang tiếp tục tỏa sáng, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường, cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên của sự trưởng thành. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả, vì họ biết, họ không hề cô độc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.