Rực rỡ thanh xuân - Chương 84: Áp Lực Trận Ra Quân: Chiến Thuật Dưới Ánh Đèn Thư Viện
Bài nhảy kết thúc trong tràng pháo tay như sấm dậy, kéo dài không dứt. Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo vang vọng khắp sân vận động Thiên Thanh, tạo nên một bầu không khí phấn khích tột độ. Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ, đẫm mồ hôi của các cô gái trong đội cổ động viên. Linh và các bạn cúi chào khán giả, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Cô bé cảm thấy toàn thân rã rời, từng thớ cơ đều đau mỏi sau một màn trình diễn dồn hết sức lực. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán, nhưng trái tim cô bé thì ngập tràn hạnh phúc và sự mãn nguyện. Cảm giác chinh phục được sân khấu, chinh phục được trái tim khán giả thật sự là một điều diệu kỳ.
Trong khoảnh khắc đó, Linh đưa mắt tìm kiếm Long giữa hàng ghế khán giả đang dần thưa thớt. Cô bé biết cậu ấy sẽ ở đó, như một điểm tựa vững chắc. Giữa biển người đang dần giải tán, ánh mắt cô bé bất chợt chạm phải ánh mắt của cậu. Long đang nhìn cô, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy lấp lánh một vẻ tự hào không thể che giấu. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi cậu, và một cái gật đầu nhỏ, đầy ý nghĩa. Cái gật đầu ấy không cần lời nói, nhưng đã truyền đi một thông điệp mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Đó là sự công nhận, sự ngưỡng mộ, và cả sự quan tâm sâu sắc.
Khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, mọi lo lắng của Linh đều tan biến như bong bóng xà phòng. Cô bé cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu đi những cơn đau nhức. Cô bé biết rằng, ánh mắt đó, nụ cười đó là tất cả những gì cô cần. Cậu ấy không cần phải nói những lời hoa mỹ, chỉ cần một ánh mắt như thế cũng đủ để cô bé cảm thấy được trân trọng, được yêu thương. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại đủ sức cuốn đi mọi muộn phiền.
Phan Việt Hùng, với vẻ mặt hớn hở, không bỏ lỡ khoảnh khắc Long và Linh trao nhau ánh mắt. Cậu vỗ vai Long một cái thật mạnh, cười khà khà. “Thấy chưa! Linh nhà mình đỉnh của chóp! Có động lực để đá hay hơn chưa, đội trưởng?” Giọng Hùng lanh lảnh, trêu chọc. Cậu biết rõ Long có ý gì với Linh, và cậu rất ủng hộ mối quan hệ này.
Hoàng Minh Khôi cũng phụ họa theo, đôi mắt tinh nhanh nhìn Long đầy ẩn ý. “Đúng là cặp đôi vàng của trường mình có khác. Cổ động viên cũng phải ‘chất’ như vậy thì mới hợp với đội bóng chứ!” Khôi nói, rồi nháy mắt với Long. Cậu và Hùng đã nhận ra sự thay đổi trong Long mỗi khi cậu ấy ở bên Linh, hoặc thậm chí chỉ là nhắc đến tên cô bé. Vẻ lạnh lùng thường ngày của Long luôn được thay thế bằng một sự dịu dàng khó tả.
Long chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên một chút. Cậu không phản đối, cũng không phủ nhận những lời trêu chọc của bạn bè. Cậu biết, từ giờ trở đi, những lời bàn tán, những ánh mắt dò xét sẽ ngày càng nhiều hơn. Mối quan hệ của cậu và Linh, dù chưa được chính thức gọi tên, đã trở thành tâm điểm của toàn trường.
Linh, từ xa, vẫn nhìn Long. Dù không nghe rõ những gì Hùng và Khôi nói, nhưng cô bé có thể đoán được. Cảm giác ấm áp trong lòng càng lúc càng mãnh liệt. Cô bé tin tưởng vào Long, tin tưởng vào sự quan tâm tinh tế mà cậu ấy dành cho cô. Ánh mắt ấy... ấm áp đến lạ. Cậu ấy luôn ở đó, dõi theo mình. Điều đó khiến cô bé cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ, mọi ánh mắt soi mói hay những lời đồn thổi. Sự nổi bật của Long trong vai trò đội trưởng đội bóng và của Linh trong vai trò trưởng nhóm cổ động viên chắc chắn sẽ thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn ánh mắt ghen tị.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa chứng kiến một khoảnh khắc ngọt ngào của tuổi thanh xuân rực rỡ. Dù tương lai có thể ẩn chứa những thử thách, những cơn bão nhỏ của tuổi trẻ, nhưng với ánh mắt tự hào của Long làm động lực, Linh cảm thấy mình có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Mối quan hệ của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy còn non nớt nhưng đang dần định hình, vững chắc và đầy hứa hẹn.
***
Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn vàng óng ả, nhưng không còn gay gắt như giữa trưa, chỉ còn lại sự dịu nhẹ, lướt qua những ô cửa sổ lớn của Thư viện Thành phố, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ cũ kỹ. Nơi đây, không khí luôn trầm mặc, tĩnh lặng, như một thế giới khác tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc và một chút bụi thời gian thoang thoảng trong không gian, tạo nên cảm giác hoài niệm, thân thuộc. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính công cộng lách cách rất khẽ, và thỉnh thoảng là tiếng chân ai đó đi lại nhẹ nhàng giữa các kệ sách cao ngút, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tập trung.
Tại một góc khuất, hơi khuất sau một giá sách đồ sộ về lịch sử địa phương, Long đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Cậu ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ, dáng người cao ráo, bờ vai rộng khẽ khàng tựa vào thành ghế. Chiếc bàn trước mặt cậu bày la liệt sách báo, tài liệu về bóng đá, và một chiếc máy tính bảng đang hiển thị những con số thống kê khô khan về các đội bóng trung học trong khu vực. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm thường ngày vẫn lạnh lùng, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ tập trung cao độ, quét nhanh qua từng dòng chữ, từng con số trên màn hình. Long không chỉ đọc, cậu còn phân tích, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay bìa cứng. Cây bút chì khắc tên "T.H.L" mà cậu luôn mang theo lướt nhanh trên trang giấy, vẽ nên những sơ đồ chiến thuật nhỏ, những mũi tên chỉ hướng, những vòng tròn khoanh vùng điểm yếu, điểm mạnh.
Trận đấu ra quân sắp tới, gặp đối thủ không hề dễ chơi – đội bóng THPT Kim Cương, một đội có tiếng là kỷ luật và thể lực. Áp lực đè nặng lên vai cậu, Long thừa nhận điều đó. Cậu là đội trưởng, là người gánh vác niềm tin của cả đội, của thầy Hùng, và cả của toàn trường Ánh Dương. Một thất bại ngay trận đầu có thể ảnh hưởng đến tinh thần của cả mùa giải. Cậu day day thái dương, cảm nhận rõ cơn đau nhức nhẹ đang âm ỉ. Cậu đã ở đây hơn hai tiếng đồng hồ rồi, sau khi tan học, và dường như thời gian cứ trôi đi mà cậu không hề hay biết.
Trong tâm trí Long, hình ảnh Linh vừa tỏa sáng trên sân khấu hôm qua chợt hiện lên. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt kiên định, và cả sự mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của cô bé. Long vẫn nhớ rõ ánh mắt Linh nhìn cậu tìm kiếm sự ủng hộ, và cái gật đầu nhỏ của cậu đã mang lại cho cô bé niềm tin. Giờ đây, Long cảm thấy chính cậu cũng cần một niềm tin như thế. Ánh mắt tự hào của Linh, lời động viên thầm lặng của cô bé – đó là nguồn động lực lớn lao, giúp cậu tạm quên đi những con số khô khan, những sơ đồ phức tạp để hít thở một hơi thật sâu.
"Long, cậu vẫn ở đây à?"
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh, khiến Long giật mình khẽ ngẩng đầu. Tuấn Anh, cậu bạn cùng lớp, với vẻ ngoài thư sinh, mái tóc gọn gàng và cặp kính cận, đang đứng cạnh bàn cậu. Tuấn Anh luôn là một người cẩn thận và trách nhiệm, và cũng là một nguồn tài liệu đáng tin cậy.
"À, Tuấn Anh," Long đáp, giọng trầm hơn bình thường một chút vì tập trung. "Tớ đang nghiên cứu một chút."
Tuấn Anh khẽ đẩy gọng kính lên, nhìn lướt qua chồng tài liệu trên bàn Long. "Về trận đấu sắp tới với Kim Cương à? Tớ nghe nói đội đó mạnh lắm."
Long gật đầu. "Đúng vậy. Họ có một hàng công rất sắc bén và lối chơi pressing khó chịu. Tớ đang cố tìm ra điểm yếu của họ." Cậu thở dài, một thoáng mệt mỏi lướt qua đôi mắt.
"Có cần tớ giúp gì không?" Tuấn Anh đề nghị, giọng chân thành. "Tớ có thể tìm thêm một vài bài báo phân tích về chiến thuật của các đội bóng khác, hoặc các thống kê chuyên sâu hơn về cầu thủ của Kim Cương. Tớ khá rảnh buổi tối nay."
Long suy nghĩ một lát. Cậu luôn muốn tự mình làm mọi thứ một cách tỉ mỉ nhất, nhưng cậu cũng biết, một trận đấu không phải là chuyện riêng của một mình đội trưởng. "Ừm, nếu được, cậu có thể giúp tớ tìm hiểu về lịch sử đối đầu giữa Ánh Dương và Kim Cương trong ba năm gần đây không? Đặc biệt là những trận đấu mà Kim Cương bị thủng lưới nhiều. Có thể sẽ tìm ra một vài quy luật."
Tuấn Anh gật đầu ngay lập tức, vẻ mặt nghiêm túc. "Được thôi. Tớ sẽ cố gắng hết sức."
"Cảm ơn cậu, Tuấn Anh," Long nói, nở một nụ cười nhẹ. Sự giúp đỡ của Tuấn Anh, dù chỉ là tìm kiếm tài liệu, cũng giống như một mảnh ghép nhỏ nhưng quan trọng trong bức tranh lớn mà Long đang cố gắng hoàn thiện. Cậu quay lại với chiếc máy tính bảng, ánh mắt lại dán chặt vào những con số, nhưng trong lòng đã nhẹ nhõm hơn đôi chút. Sự tỉ mỉ và nghiêm túc của cậu báo hiệu một trận đấu căng thẳng nhưng cũng đầy kịch tính, nơi Long sẽ thể hiện tài năng lãnh đạo của mình không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng cả trí tuệ và chiến thuật. Hạ Long chìm dần vào bóng tối, nhưng trong thư viện, ngọn lửa của sự chuẩn bị vẫn đang cháy âm ỉ, hứa hẹn một cuộc đối đầu rực lửa trên sân cỏ.
***
Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thành phố Hạ Long bằng tấm áo đen huyền ảo, thì Long cùng Hùng, Khôi, Thành và Duy mới có mặt trong một phòng học chuyên dụng của trường Ánh Dương. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa chiếu sáng căn phòng, làm nổi bật tấm bảng trắng lớn trên tường, nơi đã được Long vẽ nguệch ngoạc đầy các sơ đồ chiến thuật, những mũi tên chỉ hướng, những ký hiệu khó hiểu với người ngoài nhưng lại là ngôn ngữ quen thuộc của bóng đá. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi phấn bảng và mùi không khí buổi tối se lạnh, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự yên tĩnh của thư viện lúc chiều.
Long đứng trước bảng, dáng người cao ráo, bờ vai vững chãi. Vẻ mặt cậu vẫn nghiêm túc và căng thẳng, nhưng đôi mắt hổ phách lại ánh lên sự quyết đoán. Tay cậu cầm một chiếc bút lông đen, chỉ vào từng vị trí trên sơ đồ.
"Đây là sơ đồ tấn công thường thấy của Kim Cương," Long bắt đầu, giọng trầm và rõ ràng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Chúng nó thường sử dụng sơ đồ 4-3-3, với một tiền đạo cắm rất nhanh và khả năng dứt điểm tốt. Hai tiền vệ cánh của họ cũng rất linh hoạt, có xu hướng bó vào trung lộ để tạo khoảng trống cho hậu vệ biên dâng cao. Duy, Thành cần chú ý kèm chặt tiền đạo cắm và tiền vệ cánh phải của chúng nó. Đừng để chúng nó có khoảng trống để xoay sở."
Duy, cậu bạn có nước da ngăm và mái tóc xoăn, gật đầu lia lịa, ánh mắt lanh lợi. "Vâng, tớ hiểu rồi, đội trưởng." Cậu có vẻ hơi bốc đồng muốn thể hiện bản thân, nhưng trong những buổi họp chiến thuật như thế này, cậu luôn lắng nghe rất nghiêm túc.
Thành, với dáng người thể thao và mạnh mẽ, cũng khẽ nhíu mày, tập trung cao độ. "Tớ sẽ cố gắng hết sức để khóa chặt khu vực đó."
Hùng, ngồi chống cằm, đôi mắt híp lại khi suy nghĩ. Cậu vẫn giữ vẻ hài hước thường ngày, nhưng khi nói đến chiến thuật, cậu lại trở nên nghiêm túc bất ngờ. "Thủ môn của chúng nó hình như hơi yếu bóng bổng, Long nhỉ? Tớ có đọc được mấy bài phân tích nói rằng cậu ta thường lúng túng khi đối mặt với những pha tạt cánh từ biên vào."
Long gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ đồng tình. "Đúng vậy, Hùng. Đó là một trong những điểm yếu mà tớ đã ghi nhận. Chúng ta có thể tận dụng những pha tạt bóng tầm trung hoặc những cú sút xa có quỹ đạo khó chịu. Khôi, cậu có thể thử những cú sút xa từ ngoài vòng cấm. Cậu có lực sút tốt."
Khôi, thẳng tính và nhiệt tình, lập tức đáp lời. "Đánh thẳng vào cánh phải của chúng nó đi, Long. Cánh đó thường bỏ trống khi hậu vệ trái của họ dâng cao hỗ trợ tấn công. Chúng ta có thể dùng tốc độ để khoét vào đó, tạo ra những pha phản công nguy hiểm." Cậu vừa nói vừa chỉ tay vào một điểm trên sơ đồ.
Long lắng nghe chăm chú từng ý kiến. Cậu biết rằng mỗi người trong đội đều có những góc nhìn và kinh nghiệm khác nhau. Vai trò của cậu không chỉ là đưa ra chiến thuật, mà còn là tổng hợp, phân tích và đưa ra quyết định cuối cùng. "Ý kiến của Khôi rất hay. Chúng ta sẽ tập trung vào việc khai thác khoảng trống ở hai biên khi họ dâng cao. Thành, Duy, các cậu cần phải rất nhanh chóng trong việc chuyển đổi trạng thái từ phòng ngự sang tấn công. Hùng, cậu sẽ là người điều tiết nhịp độ trận đấu, giữ bóng chắc và phân phối hợp lý. Đừng quên những pha chọc khe bổng cho tiền đạo cắm khi có cơ hội."
Cậu dùng bút lông gạch chân một vài điểm trên sơ đồ, rồi quay sang nhìn cả đội. "Nhưng quan trọng nhất, các cậu phải giữ vững tinh thần. Trận đấu này sẽ rất khó khăn, nhưng chúng ta có đủ khả năng để giành chiến thắng. Tinh thần đồng đội và sự quyết tâm sẽ là chìa khóa." Cậu nói, ánh mắt kiên định. Những thảo luận về điểm yếu của đối thủ có thể sẽ là chìa khóa, nhưng cũng có thể là một cái bẫy nếu họ quá tự mãn.
Cả đội im lặng lắng nghe, rồi đồng loạt gật đầu. Ai cũng hiểu được trọng trách của trận đấu sắp tới. Long cảm nhận được sự tin tưởng và quyết tâm từ đồng đội. Cảm giác mệt mỏi từ buổi chiều dường như tan biến, thay vào đó là một luồng năng lượng mới, mạnh mẽ hơn. Cậu biết, mình không đơn độc trong cuộc chiến này. Cây bút chì khắc tên "T.H.L" vẫn nằm gọn trong tay cậu, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm và sự cẩn trọng. Đây là tuổi thanh xuân rực rỡ, nơi những áp lực cũng được biến thành động lực, nơi những thử thách sẽ định hình nên những con người trưởng thành.
***
Khi buổi họp chiến thuật kết thúc, đồng hồ trên tường đã chỉ gần mười giờ đêm. Trời đã tối hẳn, gió đêm Hạ Long bắt đầu thổi những luồng se lạnh, mang theo hơi mặn của biển. Ba chàng trai Long, Hùng và Khôi bước ra khỏi cổng trường Ánh Dương, bóng họ đổ dài trên con đường vắng hoe dưới ánh đèn vàng hắt hiu. Vẻ mặt của Long vẫn còn chút căng thẳng, nhưng sự quyết tâm thì không hề giảm sút.
"Mệt phờ râu trê," Hùng vươn vai, cố gắng làm giảm đi sự mệt mỏi. "Đầu óc tớ quay mòng mòng với mấy cái sơ đồ chiến thuật của Long rồi. Mai chắc phải làm một giấc bù mới được."
Khôi cười hì hì. "Cậu thì lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ngủ. Nhưng mà công nhận, Long phân tích đối thủ quá kỹ lưỡng. Tớ thấy tự tin hơn nhiều rồi."
Long chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cậu vẫn đang sắp xếp lại những ý tưởng cuối cùng trong đầu, hình dung về trận đấu sắp tới. Chiếc cặp trên tay cậu nặng trịch bởi tài liệu và cuốn sổ ghi chép dày đặc.
Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở phía đối diện, cũng vừa bước ra từ khu nhà đa năng. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt to tròn vẫn sáng ngời. Đó chính là Linh, cùng vài cô bạn trong đội cổ vũ, cũng vừa kết thúc buổi tập khuya. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt cô bé, làm nổi bật làn da trắng hồng và nụ cười nhẹ.
Linh nhìn thấy Long và các bạn, đôi mắt cô bé thoáng vẻ ngạc nhiên rồi chuyển sang lo lắng. Cô bé lập tức bước nhanh về phía họ, bỏ lại các bạn phía sau một chút.
"Long, các cậu vẫn còn ở đây sao?" Giọng Linh trong trẻo, nhưng mang theo sự quan tâm rõ rệt. "Mười giờ rồi đấy! Tập luyện vất vả lắm phải không?" Cô bé nhìn Long, ánh mắt dò xét. Cô bé có thể thấy rõ sự mệt mỏi hằn trên khuôn mặt cậu, dù cậu vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. Bóng đêm và ánh đèn đường không thể che giấu được sự căng thẳng đang ẩn hiện trong đôi mắt hổ phách ấy.
Long ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Linh. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng nở trên môi cậu, xua đi phần nào vẻ căng thẳng. "Chỉ là họp chiến thuật một chút thôi, Linh. Cũng không quá vất vả." Cậu dừng lại một chút, đáp lại bằng một câu hỏi chân thành. "Các cậu cũng vừa tập về à? Tập cổ vũ có vẻ cũng mệt lắm nhỉ?"
Linh khẽ gật đầu, đôi môi mỉm cười. "Ừm, cũng khá mệt. Nhưng mà vui! Bài mới rất sôi động, bọn tớ phải luyện kỹ để cổ vũ cho các cậu thật sung sức." Cô bé ngừng một chút, nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt đầy sự tin tưởng và ủng hộ. "Cố gắng lên nhé, trận đấu sắp tới rồi. Tớ và cả đội cổ vũ sẽ cổ vũ hết mình, hứa đấy!"
Lời nói của Linh, dù đơn giản, lại như một luồng gió mát xoa dịu đi mọi mệt mỏi và áp lực trong lòng Long. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Ánh mắt ấm áp, chân thành của cô bé khiến cậu cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh. Cậu gật đầu, nụ cười trên môi chân thành hơn. "Cảm ơn cậu, Linh." Chỉ ba từ ngắn gọn, nhưng chứa đựng cả sự trân trọng và biết ơn sâu sắc.
Hùng và Khôi nhìn nhau, nháy mắt đầy ẩn ý. Họ biết, ánh mắt ấm áp và lời động viên của Linh dành cho Long, cùng với phản ứng của Long, càng củng cố sự gắn kết giữa họ, đồng thời gián tiếp báo hiệu rằng mối quan hệ này sẽ sớm thu hút nhiều sự chú ý hơn, cả tích cực lẫn tiêu cực. Mối quan hệ của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên rõ nét hơn, không còn là những rung động thầm kín nữa.
Linh vẫn đứng đó, dõi theo Long cho đến khi cậu và các bạn đi khuất vào bóng đêm. Cảm giác tin tưởng và tự hào trong lòng cô bé càng lúc càng lớn. Cô bé biết Long sẽ làm được. Cậu ấy luôn là người như thế, luôn nỗ lực hết mình cho mọi việc. Và cô bé, sẽ luôn ở bên cạnh để cổ vũ, để ủng hộ cậu ấy. Hạ Long về đêm tĩnh lặng, nhưng trong trái tim của những người trẻ, những rung động đầu đời và những khát vọng tuổi thanh xuân rực rỡ vẫn đang cháy bỏng, hứa hẹn một tương lai đầy rực rỡ và những thử thách đáng mong chờ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.