Rực rỡ thanh xuân - Chương 70: Ước Mơ Chung Dưới Màn Đêm Thanh Xuân
Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian công viên. Hoàng hôn bắt đầu hé lộ những sắc màu đầu tiên ở phía chân trời, đỏ ối, cam rực, pha lẫn chút tím biếc, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Hoạt động ngoại khóa "Ngày Thanh Xuân Năng Động" cũng đã kết thúc, để lại trong lòng mỗi học sinh những kỷ niệm khó quên. Tiếng nhạc nền đã dịu xuống, chỉ còn tiếng trò chuyện thì thầm của các nhóm bạn trẻ đang chuẩn bị ra về.
Long, Linh, Hùng, Mai và Lan cùng nhau đi dạo quanh hồ nước lớn trong công viên trước khi chia tay. Con đường lát gạch quanh hồ trở nên lãng mạn hơn dưới ánh nắng cuối ngày. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lành từ mặt hồ, làm xao động những tán lá cây ven bờ. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước xa xa, tạo nên một bản nhạc êm đềm, an yên.
"Hôm nay vui quá Long nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng trong trẻo, ánh mắt cô bé hướng về phía mặt hồ lấp lánh, phản chiếu những tia nắng yếu ớt cuối cùng.
Long bước đi chậm lại, vai cậu khẽ chạm vào vai Linh. "Ừ, vui thật," cậu đáp, giọng trầm ấm. Đôi mắt hổ phách của cậu không nhìn hồ, mà trìu mến nhìn Linh, ngắm nhìn gương mặt rạng rỡ của cô bé dưới ánh hoàng hôn. Cậu thấy lòng mình thật bình yên.
Hùng và Lan đi phía trước, vẫn còn đang bàn tán sôi nổi về kết quả các trò chơi. Mai thì đi cạnh họ, thỉnh thoảng lại đưa tay đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt vẫn tinh tế quan sát cặp đôi đi sau. Cô khẽ mỉm cười, để lộ vẻ thấu hiểu. Long và Linh dần tách khỏi ba người bạn một chút, tạo thành một khoảng không gian riêng tư. Họ không cần nói nhiều, chỉ cần đi bên nhau, cảm nhận sự hiện diện của đối phương, hít thở cùng một bầu không khí trong lành.
"Cậu... có thấy mệt không?" Long hỏi, giọng quan tâm, ánh mắt vẫn không rời Linh.
Linh lắc đầu, mái tóc dài khẽ bay trong gió. "Không, mình ổn mà. Nhờ có Long..." Cô bé ngừng lại, hơi ngượng ngùng khi nhận ra mình suýt nói ra điều gì đó quá mức.
Long chỉ cười nhẹ, một nụ cười ấm áp, dịu dàng. Cậu hiểu ý cô bé. Cậu biết Linh muốn nói rằng nhờ có cậu mà cô bé cảm thấy vui vẻ, an toàn hơn. Sự "ngầm hiểu" đó thật tuyệt vời, không cần lời nói cũng đủ để họ cảm nhận được sự kết nối sâu sắc.
Khi họ đi ngang qua một chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua hồ, ánh hoàng hôn càng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, nhuộm đỏ cả một góc trời. Linh dừng lại một chút, đưa tay lên che mắt, ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ đó. Long cũng đứng lại bên cạnh cô bé. Vai họ khẽ chạm nhau một lần nữa, lần này lâu hơn một chút, đủ để cảm nhận hơi ấm từ đối phương. Linh không né tránh, ánh mắt cô vẫn hướng về phía chân trời, nhưng lòng cô lại tràn ngập cảm giác an yên đến lạ. Long khẽ đưa tay xuống, bàn tay to lớn của cậu khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, một cái chạm nhẹ nhàng, rồi buông ra nhanh chóng. Cái chạm tay thoáng qua đó, như một lời hứa hẹn, một sự khẳng định cho mối liên kết đặc biệt giữa họ. Nó không phải là một lời tỏ tình ồn ào, mà là một hành động tinh tế, đầy ý nghĩa, chỉ dành riêng cho hai người.
Họ trao nhau một nụ cười, không cần lời nói. Nụ cười của Linh rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, nụ cười của Long ấm áp như hoàng hôn cuối ngày. Cả hai cùng bước tiếp, dưới ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc giản dị. Những rung động đầu đời trong trái tim họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự gắn kết ngày càng mạnh mẽ của nhóm bạn thân, những cử chỉ quan tâm tinh tế và sự "ngầm hiểu" giữa Long và Linh báo hiệu rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua nhiều thử thách trong tương lai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tuổi thanh xuân rực rỡ của họ, nơi những câu chuyện tình bạn và tình yêu sẽ tiếp tục được viết nên, từng bước một, như dòng chảy êm đềm của thời gian.
***
Long và Linh chầm chậm bước đi, tách biệt hẳn khỏi nhóm bạn đang rộn ràng tiếng cười nói. Dù vẫn còn ở trong không gian quen thuộc của Công viên Bình Minh, nhưng dường như một bức tường vô hình đã được dựng lên, gói trọn hai người vào một thế giới riêng tư. Ánh hoàng hôn vẫn còn vương lại trên những tán lá cây, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên con đường lát gạch. Tiếng huyên náo của những người đang tập thể dục, tiếng trẻ con nô đùa, hay tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tất cả đều trở thành một phông nền mờ ảo, không thể chen chân vào khoảnh khắc của họ.
Linh đi bên Long, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé vẫn còn vương vấn chút hơi ấm từ cái chạm thoáng qua của cậu ban nãy. Tim cô đập nhẹ nhàng, không phải vì mệt mỏi sau buổi hoạt động mà vì một thứ cảm xúc bâng khuâng, khó gọi tên. Cô bé ngước nhìn Long, gương mặt cậu dưới ánh chiều tà trở nên điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy dường như đang ẩn chứa nhiều điều mà cô muốn khám phá.
"Cậu có muốn đi đâu đó yên tĩnh hơn một chút không, Linh?" Long chợt lên tiếng, giọng cậu trầm ấm, phá tan bầu không khí im lặng vừa lãng mạn vừa có chút ngượng ngùng. "Có vẻ như chúng ta cần một nơi để nói chuyện thật sự."
Linh hơi giật mình, nhưng ngay lập tức, một tia sáng vui vẻ loé lên trong đôi mắt cô bé. Cô hiểu ý Long. Những lời trêu chọc của Hùng và Mai về "cặp đôi Long - Linh" vẫn còn văng vẳng trong đầu, khiến cô đỏ mặt mỗi khi nhớ lại. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại thấy thật ấm áp. Long đã luôn là người tinh tế như vậy, luôn biết cách tạo ra không gian và thời điểm thích hợp.
"Ừm... Tớ cũng muốn," Linh khẽ đáp, giọng cô nhỏ dần. Cô bé nhìn Long với ánh mắt đầy chờ đợi, vừa tò mò vừa tin tưởng. "Mình đi đâu bây giờ?"
Long mỉm cười nhẹ, nụ cười làm bừng sáng cả khuôn mặt cậu dưới ánh hoàng hôn. Cậu khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, nhưng hành động của cậu đã thay cho vạn lời muốn nói. Cậu xoay người, nhẹ nhàng dẫn Linh ra khỏi con đường chính, rẽ vào một lối đi nhỏ hơn, ít người qua lại hơn, dẫn về phía rìa công viên. Nơi đó là một con dốc thoai thoải, cuối con dốc là một dãy nhà cao tầng cũ kỹ, nơi có "Khu Sân Thượng Cũ" – địa điểm bí mật mà chỉ hai người họ biết.
Mỗi bước chân của Long đều chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc này. Cậu cảm nhận rõ sự hiện diện của Linh bên cạnh, mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô bé thoang thoảng trong gió chiều. Cậu biết rằng sau buổi hoạt động ngoại khóa vui vẻ này, những cảm xúc ngầm hiểu giữa cậu và Linh đã đạt đến một đỉnh điểm mới. Đã đến lúc, họ cần một không gian riêng tư, không bị quấy rầy bởi bất kỳ ai, để những tâm tư, những ước mơ thầm kín có thể được bộc bạch một cách trọn vẹn nhất. Long muốn Linh biết, cậu không chỉ đơn thuần là một người bạn, mà còn là một người sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ và bảo vệ cô bé trên mọi nẻo đường sắp tới.
Linh bước theo Long, lòng cô bé tràn ngập sự háo hức và một chút hồi hộp. Cô tin tưởng tuyệt đối vào Long, tin tưởng vào sự lựa chọn của cậu. Cô cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ bờ vai rộng của cậu, từ sự hiện diện vững chãi của cậu. Mùi cỏ xanh vẫn vương vấn trong không khí, quyện với mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng côn trùng bắt đầu rả rích đâu đó trong những lùm cây, báo hiệu một buổi tối yên bình đang đến.
Khi họ đi đến chân con dốc, bóng tối đã bắt đầu bao phủ, nhưng những ánh đèn đường đầu tiên đã bật sáng, tạo nên một đường viền lung linh cho thành phố. Long dừng lại, quay sang nhìn Linh. "Mình lên đó nhé?" Cậu hỏi, ánh mắt trìu mến.
Linh gật đầu, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. "Vâng."
Họ cùng nhau bước lên những bậc thang cũ kỹ, nơi từng viên gạch đã sờn màu thời gian, nơi những bức tường rêu phong kể lại bao câu chuyện thầm lặng. Mỗi bước chân là một nhịp đập, đưa họ gần hơn đến nơi cất giữ những bí mật, những ước mơ và những rung động đầu đời của riêng họ. Long cảm thấy trái tim mình đập mạnh mẽ hơn một chút, một sự quyết tâm lớn lao đang trỗi dậy trong cậu. Cậu biết, khoảnh khắc này sẽ là một dấu mốc quan trọng, một lời hẹn ước vô hình cho tương lai mà cả hai cùng hướng tới.
***
Những bậc thang cũ kỹ cuối cùng cũng đưa Long và Linh lên đến Khu Sân Thượng Cũ. Gió trên cao lộng hơn, mang theo hơi mặn của biển và mùi không khí trong lành của đêm Hạ Long. Trước mắt họ, thành phố biển đã lên đèn, lung linh huyền ảo như một tấm thảm dệt bằng hàng triệu viên ngọc. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh sáng, những con đường uốn lượn như dải lụa vàng, và xa xa là những con tàu đêm đang lướt nhẹ trên vịnh, điểm xuyết những đốm sáng nhỏ bé. Một khung cảnh tuyệt đẹp, gói trọn sự bao la và lãng mạn, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào, náo nhiệt bên dưới.
Sân thượng bê tông rộng rãi, dù có chút cũ kỹ với những vết nứt và mảng rêu phong, nhưng lại mang đến một cảm giác tự do khó tả. Lan can sắt rỉ sét, vững chãi, trở thành điểm tựa lý tưởng để ngắm nhìn toàn cảnh. Tiếng gió rít qua các khe hở, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, hòa cùng tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ, như một lời thì thầm của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Mùi bụi, mùi rêu phong ẩm ướt, và cả mùi kim loại han gỉ từ các vật dụng bỏ đi như thùng phuy, ghế cũ, tất cả đều tạo nên một nét đặc trưng riêng biệt, một mùi hương của tự do và hoài niệm.
Long dẫn Linh đến một góc khuất, nơi có một chiếc ghế đá cũ được đặt tựa vào bức tường đã bạc màu. Cả hai ngồi xuống cạnh nhau, vai kề vai, cảm nhận sự yên bình và tĩnh lặng bao trùm. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí mát lành. Cô bé ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, dù vẫn còn e ấp ẩn mình sau ánh đèn thành phố.
"Đẹp quá, Long nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ nhẹ, đầy vẻ mơ mộng. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh ánh sao, phản chiếu những ánh đèn rực rỡ phía dưới.
Long không đáp lời ngay. Cậu chỉ im lặng ngắm nhìn Linh. Ngoại hình xinh đẹp của cô bé dưới ánh đèn đêm, mái tóc dài khẽ bay trong gió, và nụ cười rạng rỡ của cô khiến trái tim cậu bỗng trở nên mềm mại. Cậu thấy lòng mình tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Long khẽ quay đầu, đôi mắt hổ phách của cậu dừng lại trên gương mặt cô bé, ánh lên vẻ trìu mến và đầy yêu thương. Cậu thấy Linh hôm nay không còn ngại ngùng như ban nãy, mà đã hoàn toàn thả lỏng, tự tin và tràn đầy sức sống.
"Ừ, rất đẹp," Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm. "Nhưng cảnh đẹp nhất là khi có cậu ở đây."
Linh nghe vậy, má cô bé ửng hồng. Cô khẽ quay sang nhìn Long, ánh mắt giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại. Chỉ có hai người họ, và những rung động tinh tế đang lớn dần trong tim.
"Long này," Linh bắt đầu, giọng cô bé hơi ngập ngừng. "Cậu... có bao giờ nghĩ về tương lai chưa?"
Long gật đầu. "Có chứ. Rất nhiều lần là đằng khác." Cậu hít một hơi sâu, rồi quay hẳn người về phía Linh, ánh mắt đầy chân thành. "Tớ đã nghĩ rất nhiều về những năm tháng cấp ba còn lại, về đại học, về công việc sau này... và cả về những người quan trọng trong cuộc đời mình."
Linh mỉm cười, ánh mắt cô bé khuyến khích Long. "Tớ cũng vậy. Tớ ước mơ được vào trường Sư phạm, hoặc Ngoại ngữ. Tớ muốn trở thành một giáo viên giỏi, truyền đạt kiến thức và niềm đam mê cho học trò. Hoặc là tớ muốn theo ngành du lịch, để được đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, khám phá những nền văn hóa khác nhau. Hạ Long của chúng ta đẹp thật đấy, nhưng tớ luôn tò mò về thế giới bên ngoài." Cô bé nói, đôi mắt lấp lánh niềm khát khao, đầy nhiệt huyết.
Long lắng nghe chăm chú từng lời Linh nói. Cậu thấy được sự trong sáng, nhiệt huyết và cả sự mơ mộng của cô bé. Ước mơ của Linh thật đẹp, thật ý nghĩa. Cậu khẽ đưa tay, bàn tay to lớn của cậu khẽ chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đặt trên ghế, một cái chạm nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở. Linh không rụt lại, mà để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay cậu.
"Ước mơ của cậu thật tuyệt vời, Linh," Long nói, giọng cậu mềm mại hơn bao giờ hết. "Tớ tin cậu sẽ làm được. Với sự thông minh và nhiệt huyết của cậu, bất cứ điều gì cậu muốn cũng sẽ thành hiện thực." Cậu dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Tớ thì muốn thử sức với Bách Khoa hoặc Ngoại Thương. Tớ thích những thứ liên quan đến kỹ thuật, đến việc tạo ra những giá trị mới. Hoặc tớ cũng muốn học kinh tế, để có thể hiểu biết hơn về cách vận hành của xã hội, để có thể làm được điều gì đó lớn lao hơn."
Linh chăm chú lắng nghe Long. Cô bé thấy được sự quyết tâm, sự mạnh mẽ trong lời nói của cậu. Long không chỉ có vẻ ngoài lạnh lùng, mà ẩn sâu bên trong là một khối óc thông minh và một trái tim đầy hoài bão. Cô bé khẽ siết nhẹ bàn tay Long, như một lời động viên, một sự thấu hiểu.
Long nhìn vào mắt Linh, ánh mắt cậu trở nên sâu sắc và chân thành hơn bao giờ hết. "Nhưng dù lựa chọn của chúng ta có là gì, dù con đường của mỗi người có khác biệt đến đâu đi chăng nữa, tớ cũng muốn cậu luôn ở bên cạnh, Linh ạ." Cậu nói, từng lời như khắc sâu vào không gian. "Tớ muốn chúng ta vẫn sẽ cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, mọi khó khăn trong cuộc sống. Tớ sẽ luôn ở đây, luôn ủng hộ mọi quyết định của cậu, và luôn là chỗ dựa vững chắc cho cậu."
Linh nghe những lời đó, tim cô bé đập mạnh. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Cô bé chưa bao giờ nghe Long nói những lời chân thành đến thế. Những lời nói ấy không chỉ là lời hứa suông, mà là sự cam kết từ tận đáy lòng cậu. Đôi mắt cô bé lấp lánh ánh nước, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc và sự xúc động. Cô bé cảm nhận được sự bảo vệ, sự an toàn tuyệt đối khi ở bên Long.
"Tớ cũng vậy, Long," Linh khẽ thì thầm, giọng cô bé nghẹn lại vì xúc động. Cô bé siết chặt bàn tay Long hơn một chút, như muốn truyền tải tất cả những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. "Tớ cũng muốn chúng ta luôn ở bên nhau. Tớ tin cậu, Long. Tớ tin vào những gì cậu nói, và tớ tin vào chúng ta."
Cô bé khẽ ngả đầu vào vai Long, một cái tựa nhẹ nhàng, đầy tin tưởng. Mái tóc dài của cô bé khẽ cọ vào má Long, mang theo mùi hương dịu nhẹ. Long không di chuyển, cậu chỉ nhẹ nhàng vòng tay qua vai Linh, ôm lấy cô bé một cách trìu mến. Khoảnh khắc ấy, dưới ánh đèn lấp lánh của thành phố đêm, và bầu trời bao la với những vì sao e ấp, tình cảm của họ dường như đã được gọi tên, dù không cần bất kỳ lời tỏ tình hoa mỹ nào. Một lời hẹn ước thầm lặng, nhưng lại chắc chắn và bền vững hơn bất cứ lời nói nào. Long cảm thấy trái tim mình nhẹ nhõm, ấm áp. Mọi lo lắng, mọi nghi ngại về việc bộc lộ cảm xúc đều tan biến. Cậu biết rằng, tình yêu đầu đời này, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, sẵn sàng cùng họ vượt qua mọi sóng gió.
***
Sau những lời chia sẻ chân thành và xúc động, Long và Linh chìm vào một khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa. Khoảng khắc ấy không hề gượng gạo, mà ngược lại, nó chứa đựng tất cả những cảm xúc mà lời nói không thể diễn tả hết. Gió đêm vẫn lộng, vuốt ve mái tóc và làn da của họ, mang theo chút hơi lạnh nhưng lòng họ lại ấm áp đến lạ thường. Từ vị trí của họ trên Khu Sân Thượng Cũ, thành phố Hạ Long dưới màn đêm hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết, những ánh đèn lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ trải dài đến tận chân trời, và xa hơn nữa, những vì sao đã bắt đầu hiện rõ, điểm xuyết trên nền trời đen thẳm.
Linh vẫn khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng lớn và vững chãi của cậu. Cô bé hít một hơi sâu, mùi hương đặc trưng của Long – mùi của gió, của sách vở, và một chút hương gỗ thoang thoảng – khiến cô bé cảm thấy an toàn và bình yên đến lạ. Bàn tay Long vẫn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô bé, và cái siết nhẹ vừa rồi của cậu như một lời khẳng định, một lời hứa không cần thốt ra. Cô bé nhắm mắt lại một chút, để những cảm xúc hạnh phúc và tin tưởng lan tỏa khắp cơ thể.
Long khẽ nghiêng đầu, đôi mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh đang lấp lánh. Trong ánh mắt ấy, cậu thấy sự tin tưởng tuyệt đối, sự rạng rỡ của một tình cảm trong trẻo. Cậu nhìn sâu vào đó, như thể muốn khắc ghi hình ảnh cô bé vào tận tâm trí. Mọi nỗi lo lắng, mọi áp lực về việc liệu cậu có thể luôn bảo vệ và ở bên Linh như đã hứa, tất cả đều tan biến khi cậu nhìn thấy nụ cười hạnh phúc và ánh mắt trong veo của cô bé. Niềm tin vào tình cảm của cậu dành cho Linh đã chiến thắng mọi nghi ngại.
"Tớ sẽ luôn ở đây, Linh," Long khẽ thì thầm, giọng cậu trầm ấm và kiên định, như một lời thề nguyện được gió mang đi. Cậu khẽ siết nhẹ bàn tay Linh một lần nữa, chậm rãi và đầy tình cảm.
Linh ngẩng đầu lên, gương mặt cô bé rạng rỡ một nụ cười hạnh phúc. Cô bé không nói gì, chỉ đơn giản là nắm chặt tay Long hơn một chút, tựa đầu vào vai cậu một lần nữa, nhưng lần này là một cái tựa đầy ý nghĩa. "Và tớ cũng vậy, Long. Chúng ta sẽ cùng nhau."
Cả hai cùng nhìn về phía chân trời, nơi ánh đèn thành phố hòa vào màn đêm sâu thẳm. Không cần thêm bất kỳ lời nói nào, một lời hẹn ước thầm lặng đã được thiết lập. Đó không phải là một lời hứa hẹn bồng bột của tuổi trẻ, mà là một sự cam kết từ sâu thẳm trái tim, một niềm tin mãnh liệt vào tương lai chung. Họ hiểu rằng, con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, những ước mơ của họ có thể dẫn họ đến những ngã rẽ khác nhau, và những thách thức của tuổi trưởng thành sẽ không ngừng thử thách tình cảm này. Những lời đồn thổi, những ghen tuông vu vơ, những hiểu lầm từ bên ngoài có thể sẽ xuất hiện, nhưng họ tin rằng, với sự gắn kết sâu sắc và sự thấu hiểu này, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Long khẽ nhích người lại gần Linh hơn một chút, hơi ấm từ cậu lan tỏa sang cô bé. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Arc đầu tiên của câu chuyện thanh xuân rực rỡ này đã khép lại bằng một cái kết đầy hy vọng, một nền tảng vững chắc cho những chương tiếp theo. Những rung động đầu đời của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, bền bỉ, mang theo ước mơ và lời hẹn ước về một tương lai tươi sáng.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười cùng họ. Gió biển thổi nhẹ mang theo hơi mặn đặc trưng, như một lời chúc phúc cho đôi bạn trẻ. Ánh mắt kiên định của Long và nụ cười tin tưởng tuyệt đối của Linh báo hiệu một tình yêu sẽ lớn mạnh và bền vững theo thời gian, một câu chuyện sẽ còn được viết tiếp, từng trang, từng chương, với biết bao cảm xúc và thử thách. Tuổi thanh xuân rực rỡ của họ, dưới màn đêm Hạ Long huyền ảo, đang mở ra một hành trình mới, nơi tình yêu và tình bạn sẽ cùng nhau trưởng thành, vững vàng bước vào thế giới rộng lớn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.