Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 68: Ngầm Hiểu Dưới Hoàng Hôn

Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn còn vương vấn trên hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, rải những vệt vàng ấm áp lên những bức tường gạch cũ kỹ và khung cửa sổ kính hiện đại. Tiếng chuông tan học đã reo vang từ lâu, nhưng dư âm của nó vẫn còn lảng vảng trong không khí, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của những học sinh cuối cùng rời khỏi lớp. Mùi phấn bảng thoang thoảng, xen lẫn mùi giấy sách mới và chút hương cà phê nhẹ từ căng tin, tạo nên một không gian quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một sắc thái đặc biệt.

Trần Hoàng Long đứng tựa vào bức tường cạnh cửa lớp của Ngọc Linh, dáng người cao ráo, cân đối của cậu nổi bật giữa hành lang vắng. Khuôn mặt góc cạnh thường ngày vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại ánh lên một sự bối rối khó tả, cùng với chút căng thẳng và quyết tâm. Cậu đã chờ ở đây được một lúc, từng lời nói đã được sắp xếp trong đầu, nhưng giờ đây, khi khoảnh khắc sắp đến, một làn sóng hồi hộp vẫn dâng lên trong lòng. Bờ vai rộng của Long, thường là biểu tượng của sự vững chãi, giờ đây lại ẩn chứa một sự mong manh rất riêng. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu biết, đây là một khoảnh khắc quan trọng.

Từ bên trong lớp, Ngọc Linh bước ra, mái tóc dài đen óng ả khẽ đung đưa theo nhịp bước chân. Cô bé đang thu dọn sách vở, chuẩn bị về nhà, và trong đầu vẫn còn vương vấn những suy nghĩ từ buổi sáng, từ khoảnh khắc ánh mắt cô bé và Long chạm nhau ở hành lang. Cái gật đầu nhẹ nhàng của cậu ấy, nụ cười vô thức của cô bé, và cái chạm vai thoáng qua đã để lại một dư âm mạnh mẽ, khiến trái tim cô bé cứ mãi xao động không ngừng. Cô bé cảm thấy một sự rõ ràng đến bất ngờ về những cảm xúc của mình, và một khao khát muốn được nói chuyện, được thấu hiểu.

Khi Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé bắt gặp ánh mắt của Long. Cô bé khẽ giật mình, một chút ngạc nhiên lướt qua vẻ mặt, nhưng rồi thay vào đó là một nụ cười nhẹ, đầy sự thấu hiểu và một chút ngại ngùng. Cậu ấy đã đợi cô bé. Điều đó khiến tim Linh đập nhanh hơn, một nhịp điệu rộn ràng như những con sóng nhỏ đang hân hoan vỗ vào bờ cát Hạ Long. Làn da trắng hồng của cô bé khẽ ửng đỏ, nhưng cô bé không hề né tránh ánh mắt của Long.

Long nhìn thẳng vào mắt Linh, giọng trầm ấm của cậu hơi khẽ, nhưng đủ rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của hành lang chiều muộn. "Linh, cậu có rảnh không?" Cậu hỏi, một chút ngập ngừng nhưng ánh mắt vẫn kiên định, như đang muốn truyền tải một điều gì đó sâu sắc hơn. "Tớ... muốn nói chuyện một chút."

Ngọc Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là điều cô bé cũng muốn. "À, ừm... Được thôi." Giọng cô bé trong trẻo, nhưng cũng có chút run nhẹ vì sự bối rối. Cô bé nhìn Long, nụ cười trên môi cô bé dần trở nên rạng rỡ hơn, như ánh nắng Hạ Long sau cơn mưa, xua tan đi sự ngượng nghịu ban đầu. Đôi mắt cô bé ánh lên vẻ tò mò, xen lẫn sự mong đợi.

Long khẽ mỉm cười đáp lại, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự ấm áp lạ thường, khiến trái tim Linh như được sưởi ấm. Cậu ấy khẽ nghiêng đầu, ra hiệu cho cô bé. Hai người cùng bước ra khỏi cửa lớp, sải bước chậm rãi trên hành lang, hướng về phía cổng trường. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một bản nhạc riêng của tuổi thanh xuân, nơi những rung động đầu đời đang bắt đầu cất tiếng.

Long và Linh bước qua sân trường đã vắng vẻ, dưới ánh nắng chiều đã dần nhạt màu. Những cây phượng vĩ cổ thụ rợp bóng, tạo nên những vệt sáng tối đan xen trên lối đi. Tiếng ve kêu râm ran đã dịu đi, nhường chỗ cho tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, mang theo chút hơi ẩm mặn mà của biển cả. Bầu không khí vẫn trong lành, nhưng đã không còn sự hối hả của giờ tan học.

Long và Linh không đi về cổng chính mà rẽ sang một lối nhỏ dẫn ra phía sau dãy nhà học cũ, nơi có một cầu thang sắt rỉ sét dẫn lên sân thượng. Đó là một khu vực ít người qua lại, một nơi mà lũ học trò thường tìm đến để trốn học, hóng mát, hoặc đơn giản là tìm một không gian riêng tư để suy tư. Long đi trước, cậu mở cánh cửa sắt cũ kỹ đã bị khóa một cách lỏng lẻo, tạo ra một tiếng cọt kẹt rợn người, rồi quay lại nhìn Linh, ánh mắt như muốn hỏi cô bé có đồng ý đi cùng hay không.

Ngọc Linh gật đầu, theo Long bước lên những bậc thang sắt lạnh lẽo. Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng động vang vọng, nhưng cô bé không hề sợ hãi. Trái tim cô bé đập thình thịch, không phải vì lo lắng, mà vì một sự hồi hộp xen lẫn tò mò. Cô bé muốn biết Long sẽ nói gì, và sâu thẳm trong lòng, cô bé cũng muốn được giải tỏa những cảm xúc đang cuộn trào trong mình.

Khi cánh cửa sân thượng được mở ra, một làn gió mát lạnh ùa đến, ôm lấy hai người. Khu sân thượng bê tông rộng lớn hiện ra trước mắt, với những vết nứt và mảng rêu phong bám trên nền xi măng. Lan can sắt cũ kỹ, có chỗ đã han gỉ, nhưng vẫn vững chãi. Một vài mảng tường graffiti nghệ thuật đã phai màu, minh chứng cho những thế hệ học trò từng ghé thăm nơi đây. Tầm nhìn từ sân thượng bao quát toàn cảnh thành phố Hạ Long, với những dãy nhà cao tầng, những con đường tấp nập xe cộ, và xa xa là những hòn đảo đá vôi kỳ vĩ ẩn hiện trong màn sương chiều.

Long và Linh tìm một góc khuất, nơi có một chiếc ghế đá cũ kỹ và một bức tường thấp, đủ để họ có thể ngồi xuống và ngắm nhìn cảnh vật. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, vẽ nên những dải màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp trên nền trời xanh biếc. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt biển, lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi không khí trong lành, đôi khi thoảng chút mùi mặn mòi của biển cả và mùi rêu phong ẩm ướt từ những bức tường cũ kỹ.

Ban đầu, không khí giữa hai người có chút ngượng nghịu. Họ ngồi cạnh nhau, vai kề vai, nhưng không ai nói lời nào. Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ là làm nền cho sự im lặng đầy ý nghĩa này. Long khẽ thở dài, cậu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm vào lòng biển. Đôi mắt hổ phách của cậu phản chiếu ánh sáng hoàng hôn, trở nên ấm áp và sâu thẳm hơn bao giờ hết.

"Cậu có vẻ không được vui mấy hôm nay..." Long phá vỡ sự im lặng, giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cậu không nhìn Linh mà vẫn hướng mắt về phía biển, như để cho cô bé có không gian và thời gian để phản ứng. "Tớ thấy vậy."

Ngọc Linh khẽ giật mình, cô bé không ngờ Long lại tinh tế đến mức nhận ra điều đó. Lòng cô bé dâng lên một cảm giác ấm áp, pha chút bối rối. "À, tớ... chỉ là có chút chuyện." Giọng cô bé nhỏ dần, có chút ngập ngừng. Cô bé nhớ lại những áp lực học tập, những suy nghĩ mông lung về tương lai, và cả tin nhắn động viên bí ẩn đêm qua – mà giờ đây cô bé đã chắc chắn là của Long.

Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt cậu đầy sự thấu hiểu. "Tớ... chỉ là không muốn thấy cậu buồn." Lời nói của cậu đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng lạ thường, như một lời khẳng định về sự quan tâm không cần phải nói thành lời. Đôi mắt cậu ánh lên sự chân thành, không hề có chút giả dối hay khách sáo.

Ngọc Linh nhìn sâu vào đôi mắt của Long, trái tim cô bé lại một lần nữa đập thình thịch. Cô bé cảm nhận rõ ràng sự ấm áp và chân thành trong lời nói của cậu. Mọi gánh nặng, mọi nỗi buồn dường như tan biến dưới ánh mắt ấy. "Tớ cảm ơn cậu." Cô bé nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự biết ơn. "Nhờ cậu mà tớ... cảm thấy tốt hơn nhiều." Cô bé khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy ý nghĩa, như muốn ngầm nói rằng cô bé đã hiểu, đã nhận được sự quan tâm của cậu. Làn gió nhẹ lướt qua, làm mái tóc dài của Linh khẽ bay bay. Cô bé đưa tay vén một lọn tóc rủ xuống trước mặt, nhưng gió lại nghịch ngợm thổi nó về chỗ cũ.

Long đưa mắt nhìn lọn tóc đang bay bay trước mặt Linh. Một cách vô thức, cậu khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng chỉnh lại lọn tóc cho cô bé, để nó gọn gàng sau tai. Khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại. Cái chạm tay thoáng qua, nhẹ nhàng như một cánh bướm, nhưng lại mang theo một dòng điện mạnh mẽ chạy dọc cơ thể Linh. Cô bé hơi giật mình, nhưng không hề né tránh. Mắt cô bé mở to, nhìn thẳng vào Long, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trong đôi mắt hổ phách của cậu. Gương mặt Long ở gần đến lạ, và cô bé có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cậu. Trái tim cô bé đập nhanh đến nỗi cô bé sợ rằng Long có thể nghe thấy.

Long cũng cảm nhận được sự im lặng đột ngột này, một chút bối rối lướt qua gương mặt cậu. Nhưng cậu vẫn giữ tay mình ở đó thêm một giây, như một sự khẳng định vô hình, rồi mới khẽ rút về. Ánh mắt cậu vẫn nhìn sâu vào Linh, chứa đựng một sự dịu dàng và lo lắng. "Tớ... tớ luôn ở đây nếu cậu cần." Cậu nói, giọng nói ấm áp và chân thành, như một lời hứa hẹn không cần phải thốt ra bằng những từ ngữ hoa mỹ. Cậu muốn Linh biết rằng, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, cậu vẫn sẽ ở bên cạnh cô bé. Đó là một lời hứa của tuổi thanh xuân, đơn giản nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

Ngọc Linh nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên những cảm xúc hỗn độn: sự biết ơn, sự cảm động, và cả một niềm hạnh phúc dâng trào. Cô bé không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cô bé đã trở nên rạng rỡ hơn, không còn chút ngại ngùng hay bối rối nào nữa. Cô bé cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, như mọi gánh nặng đã được trút bỏ. Cậu ấy hiểu cô bé. Cậu ấy thật sự hiểu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười với hai trái tim non nớt ấy, báo hiệu một chặng đường thanh xuân rực rỡ hơn đang chờ đợi.

Hoàng hôn dần chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đầu tiên của thành phố Hạ Long bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài vô tận. Từ trên sân thượng, Long và Linh có thể nhìn thấy những con tàu đêm bắt đầu hành trình ra khơi, những ngọn đèn hải đăng xa xa nhấp nháy, và những ánh đèn đường tạo nên những sợi dây vàng óng ánh xuyên qua bóng tối. Gió vẫn nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi sương đêm lành lạnh, nhưng không khí giữa hai người lại ấm áp đến lạ.

Sau khoảnh khắc chạm tay và lời hứa hẹn ngầm hiểu, một sự im lặng bao trùm lấy hai người. Nhưng đó không phải là sự im lặng gượng gạo, mà là một sự im lặng đầy ắp cảm xúc, nơi mọi điều không cần phải nói thành lời. Họ ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn thành phố dần chìm vào bóng tối, ngắm nhìn những ánh đèn lung linh huyền ảo, và cảm nhận sự hiện diện của đối phương. Mỗi nhịp thở, mỗi cử động nhỏ đều được cảm nhận một cách rõ ràng.

Long khẽ nghiêng đầu, đôi mắt hổ phách của cậu lại tìm thấy đôi mắt to tròn của Linh. Lần này, không có sự né tránh. Ánh mắt họ giao thoa, chứa đựng tất cả những điều chưa thể nói thành lời, nhưng lại được thấu hiểu một cách sâu sắc. Trong ánh mắt của Long, Linh nhìn thấy sự quan tâm không hề vơi cạn, sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô bé, và một niềm hy vọng rạng rỡ. Ánh mắt ấy như muốn nói: "Tớ hiểu mà. Tớ luôn ở đây." Không cần bất kỳ ngôn từ nào, Linh đã đọc được tất cả.

Đáp lại ánh mắt ấy, một nụ cười nhỏ dần nở trên môi Linh, một nụ cười nội tâm, đầy nhẹ nhõm và hân hoan. Đó là nụ cười của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu, và của một niềm hạnh phúc giản dị. Trong đôi mắt Linh, Long cũng nhìn thấy điều tương tự: sự biết ơn, sự tin tưởng, và một tình cảm đang lớn dần, một tình cảm tinh tế như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm nhưng bền bỉ. Ánh mắt cô bé như muốn nói: "Tớ cũng vậy. Tớ tin cậu."

Long khẽ gật đầu, một động tác nhỏ, gần như không thể nhận ra trong bóng tối nhập nhoạng, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc, như một lời hứa, một sự xác nhận cho mối liên kết vô hình đang ngày càng trở nên mạnh mẽ giữa hai người. Đó là một cái gật đầu của sự đồng điệu, của sự khởi đầu.

Ngọc Linh cũng khẽ gật đầu đáp lại, nụ cười trên môi cô bé càng thêm phần rạng rỡ. Trái tim cô bé tràn ngập sự hân hoan, một cảm giác bình yên và hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Giờ đây, cô bé không còn bối rối hay sợ hãi nữa. Sợi dây kết nối đặc biệt giữa họ, giờ đây, đã trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đủ để cả hai cùng nhau bước tiếp trên hành trình rực rỡ của tuổi trẻ.

Họ cùng đứng dậy, cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn. Dù không có một lời tỏ tình lãng mạn, không có một cái nắm tay hay một cái ôm nồng nhiệt, nhưng cuộc trò chuyện ngầm hiểu dưới ánh hoàng hôn này đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ của họ. Nó không chỉ củng cố tình bạn, mà còn khẳng định những rung động đầu đời đang lớn dần trong trái tim cả hai.

Long và Linh bước xuống cầu thang sắt, rồi đi bộ ra khỏi trường dưới ánh đèn đường. Bóng họ đổ dài trên con đường vắng, kề sát bên nhau. Mỗi bước chân của Long giờ đây trở nên vững vàng và tự tin hơn, như thể cậu đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Còn Linh, mỗi bước chân của cô bé đều trở nên nhẹ nhàng và hân hoan, như một người vừa tìm thấy được hướng đi mới cho trái tim mình.

Sự 'ngầm hiểu' này sẽ là nền tảng vững chắc cho mối quan hệ của Long và Linh, giúp họ vượt qua những hiểu lầm và thử thách trong tương lai. Việc Long chủ động và tinh tế thể hiện sự quan tâm báo hiệu vai trò người bảo vệ và chỗ dựa tinh thần của cậu trong mối quan hệ này, một vai trò mà cậu sẽ luôn giữ vững. Nụ cười và ánh mắt đầy hứa hẹn của cả hai khi rời đi hé mở cho một giai đoạn mới của tình cảm, nơi họ sẽ dần dũng cảm hơn để đối mặt với cảm xúc thật, để nắm giữ lấy tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, nơi Hạ Long sẽ mãi là nơi cất giữ những rung động đầu đời đẹp đẽ nhất của họ.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free