Rực rỡ thanh xuân - Chương 58: Ánh Mắt Vụn Về, Lòng Loạn Nhịp
Cô bé biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến, và cô bé không thể đứng ngoài cuộc được nữa.
Ngọc Linh cảm nhận được sự căng thẳng dâng lên như thủy triều trong không khí. Hơi ấm từ bàn tay Long vẫn còn vương vấn trên cổ tay cô bé, một lời khẳng định thầm lặng nhưng đầy quyền lực. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy, lạnh băng khi nhìn Tùng, lại thoáng qua một tia lo lắng khi dừng lại trên gương mặt cô bé. Long đang bảo vệ cô bé, điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng cách cậu ấy làm lại khiến Linh càng thêm bối rối. Cô bé không muốn làm Tùng tổn thương, cậu ấy đã có lòng chuẩn bị chu đáo đến vậy. Nhưng cô cũng không muốn phủ nhận sự hiện diện của Long, hay những gì cậu ấy đang cố gắng làm cho mình. Trái tim Linh đập thình thịch, như một con chim nhỏ bị mắc kẹt giữa hai bức tường. Cô bé hít một hơi thật sâu, vị mặn của gió biển Hạ Long thoảng qua, hòa cùng mùi phấn và sách vở từ sân trường. Ánh hoàng hôn đã nhuộm một dải màu cam hồng lên những mái ngói rêu phong của trường Ánh Dương, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng, nhưng tâm trạng Linh lại hoàn toàn ngược lại.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cô bé hơi gượng gạo, tựa như một đóa hoa vừa chớm nở đã bị sương đêm làm cho run rẩy. Cô bé nhìn thẳng vào Tùng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh, nhưng bên trong, lồng ngực cô bé như muốn vỡ tung. “Tùng à, tớ cảm ơn lòng tốt của cậu rất nhiều. Phim ‘Mây Lang Thang’ đúng là tớ rất thích. Nhưng mà…” Linh ngập ngừng, ánh mắt lướt qua Long trong tích tắc, một cái liếc nhìn nhanh như chớp, nhưng đủ để cô bé cảm nhận được sự căng thẳng đang dần dịu xuống từ phía cậu ấy. “Tớ… tối mai tớ có hẹn học nhóm với các bạn rồi. Mấy môn cuối kì này khó quá, tụi tớ phải cày hết sức. Để lần khác nhé, Tùng.”
Lời nói của Linh, dẫu là một lời nói dối khéo léo, nhưng lại mang theo một sự nhẹ nhõm bất ngờ cho Long. Cậu ấy không nói gì, ánh mắt hổ phách chỉ lướt qua Linh và Tùng một cách vô cảm, nhưng khóe môi Long khẽ giãn ra một chút, một dấu hiệu nhỏ bé mà chỉ những người tinh ý nhất mới có thể nhận ra. Sự nhẹ nhõm nhanh chóng được thay thế bằng một cảm giác khó chịu mơ hồ khi cậu ấy nhận ra rằng mình đã để Tùng đẩy Linh vào thế khó xử. Cậu ấy tự hỏi liệu Linh có đang nói dối để chiều lòng cậu hay không, và điều đó khiến lòng Long nặng trĩu. Cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng, những con sóng ngầm vẫn đang cuộn trào.
Tùng thoáng chút bất ngờ, đôi mắt hắn hơi nheo lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã lấy lại được vẻ tự tin vốn có. Hắn nhún vai một cách điệu nghệ, nụ cười vẫn treo trên môi, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm hơn, như thể hắn đang tính toán điều gì đó. “Ồ, vậy sao? Không sao đâu Linh. Học hành quan trọng hơn mà. Nhưng Linh cứ suy nghĩ nhé, có vẻ hôm nay cậu cần thư giãn.” Hắn nhấn mạnh từ “thư giãn” với một ý tứ ẩn sâu, như muốn ám chỉ rằng Linh đang phải chịu áp lực từ một ai đó, và hắn ở đây để giải thoát cô bé. Sau đó, hắn quay lưng bước đi, bóng dáng cao ráo của hắn khuất dần sau cánh cổng trường, để lại một khoảng trống mơ hồ và một cảm giác căng thẳng vẫn còn vương vấn trong không khí.
Ngay khi Tùng vừa khuất dạng, Long gần như lập tức quay lưng lại với Linh, bước nhanh ra khỏi cổng trường. Cậu ấy không nói một lời nào, không một cái nhìn, như thể muốn xóa bỏ mọi dấu vết của cuộc đối đầu vừa rồi. Sự lạnh lùng đột ngột của Long khiến Linh cảm thấy hụt hẫng. Cô bé không hiểu. Cậu ấy vừa bảo vệ cô bé, nhưng giờ lại quay lưng đi như thể cô bé là một gánh nặng. Những suy nghĩ rối bời cứ thế bủa vây tâm trí Linh. Cậu ấy có vui vì cô bé đã từ chối Tùng không? Hay cậu ấy đang thất vọng vì cô bé đã không đủ dũng cảm để nói thẳng?
Phan Việt Hùng, vẫn luôn là người bạn thân thiết và tinh ý nhất của Long, vỗ nhẹ vai cậu ấy khi đi ngang qua. “Này Long, đi đâu mà vội thế? Đợi tụi tớ với chứ!” Hùng nói, giọng điệu vẫn vui vẻ như thường lệ, nhưng ánh mắt cậu ấy không ngừng liếc nhìn về phía Linh, như muốn thăm dò. Long chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời, bước chân vẫn nhanh và dứt khoát. Hùng thở dài, quay sang nhìn Mai và Lan, nhún vai một cái như thể nói "Tôi cũng chịu".
Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan bước đến bên Linh, ánh mắt đầy lo lắng. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc đen dài của Mai hòa cùng hương thơm năng động từ Lan, tạo nên một sự an ủi nhẹ nhàng. “Cậu sao thế Linh? Vẫn còn nghĩ chuyện lúc nãy à?” Mai hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm. Cô bé vén một lọn tóc mai ra sau tai, đôi mắt đeo kính cận lấp lánh sự thấu hiểu.
Linh khẽ thở dài, cảm giác bối rối vẫn cuộn xoáy trong lòng. “Tớ… tớ không biết nữa, Mai ạ. Tớ chỉ thấy hơi khó hiểu. Long… cậu ấy vừa nãy thì…” Linh ngừng lại, không biết phải diễn tả thế nào. “Tớ không hiểu cậu ấy muốn gì nữa. Một mặt thì cậu ấy lạnh lùng, mặt khác thì lại bảo vệ tớ. Rồi lại quay lưng đi như chưa có gì.”
Lan, với vẻ mặt dứt khoát, lên tiếng: “Thôi được rồi, đừng nghĩ nhiều quá. Chắc cậu ấy cũng có lý do của riêng mình. Có khi là để tránh cho cậu khỏi bị khó xử hơn thôi. Mà cậu ấy cũng đâu có nói gì đâu, chỉ làm thôi mà.” Lan nói, giọng cô bé hơi nhanh nhưng đầy sự thực tế. “Dù sao thì cậu cũng đã xử lý rất khéo rồi đó. Giờ thì về thôi, đói bụng chết mất.”
Ba cô bạn cùng nhau bước ra khỏi cổng trường, tiếng cười nói của họ dần nhỏ lại, hòa vào tiếng còi xe và tiếng người qua lại tấp nập của giờ tan tầm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn tiếp tục dòng chảy của nó, mang theo những câu chuyện, những cảm xúc mới chớm nở của tuổi học trò. Linh vẫn ngoái lại nhìn về phía Long, bóng dáng cậu ấy đã khuất sau những hàng cây phượng vĩ. Cô bé vẫn không ngừng suy nghĩ. Cô bé biết, có điều gì đó đang thay đổi giữa cô và Long, một điều mà cả hai đều chưa dám gọi tên.
***
Sáng hôm sau, không khí tại hành lang Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn náo nhiệt và đông đúc như mọi ngày. Tiếng học sinh di chuyển, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng giày trên nền gạch lát đá hoa cương cũ kỹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ cao, chiếu xuống sàn nhà, tạo thành những vệt sáng vàng óng. Mùi sách vở, mùi mực in, và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn trường hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác trong lành và quen thuộc.
Linh đi cùng Mai và Lan, trên tay ôm một chồng sách giáo khoa chuẩn bị cho tiết học đầu tiên. Tâm trí cô bé vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về Long từ tối hôm qua. Cậu ấy đã làm gì? Tại sao lại hành động như vậy? Long vẫn giữ khoảng cách với cô bé trong suốt buổi sáng, chỉ trao đổi những câu nói ngắn gọn về bài tập. Cậu ấy không còn đi bên cạnh cô bé như thường lệ, mà đi trước một đoạn, như thể muốn tránh né. Điều đó càng khiến Linh thêm khó hiểu và có chút buồn bã. Cô bé cứ mải suy nghĩ, đôi mắt trong trẻo lơ đãng nhìn về phía trước, không để ý đến bậc thang nhỏ ngay trước mặt.
“Cẩn thận, Linh!” Mai khẽ gọi, nhưng đã quá muộn.
Trong một khoảnh khắc mất tập trung, chân Linh vấp phải bậc thang. Toàn bộ trọng tâm cơ thể cô bé đổ dồn về phía trước. “Á!” Một tiếng kêu nhỏ thoát ra khỏi môi Linh. Chồng sách trên tay cô bé văng ra tung tóe, giấy tờ bay lả tả trên hành lang. Một cuốn vở bài tập mở ra, những dòng chữ nắn nót của Linh hiện rõ mồn một. Cô bé nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cú va chạm đau điếng xuống nền gạch lạnh lẽo.
Nhưng cú ngã không đến. Thay vào đó, một bàn tay mạnh mẽ, ấm áp bất ngờ vòng qua eo cô bé, giữ chặt lấy Linh. Cô bé mở mắt ra, và nhìn thấy Long.
Cậu ấy đang đứng ngay trước mặt Linh, cách đó chỉ vài bước chân. Cậu ấy đã cố tình đi trước cô bé một đoạn, tạo ra một khoảng cách vô hình, nhưng dường như bản năng đã khiến cậu ấy phản ứng nhanh hơn cả lý trí. Gương mặt Long vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu ấy lại ánh lên một tia lo lắng khó tả. Cậu ấy giữ Linh đứng vững, đôi tay vẫn còn đặt hờ trên eo cô bé, cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại từ cơ thể Linh. Một thoáng bối rối vụt qua trong ánh mắt Long, cậu ấy nhanh chóng rút tay lại, như thể vừa chạm phải một vật nóng.
Long không nói một lời nào. Cậu ấy cúi xuống, động tác nhanh nhẹn và dứt khoát, bắt đầu nhặt từng cuốn sách, từng tờ giấy rơi vãi trên sàn. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu ấy hơi rủ xuống trán khi cậu ấy tập trung nhặt nhạnh. Linh đứng đó, ngẩn ngơ nhìn Long. Cậu ấy vẫn giữ khoảng cách, không nhìn thẳng vào cô bé, nhưng hành động của cậu ấy lại tràn đầy sự quan tâm. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Linh khi cô bé nhận ra những cử chỉ mâu thuẫn này.
Khi Long nhặt đến cuốn sách cuối cùng – một cuốn tiểu thuyết mà Linh yêu thích, bìa sách đã hơi nhàu – tay cậu ấy vô tình chạm vào tay cô bé. Một cái chạm nhẹ, thoáng qua, nhưng đủ để khiến cả hai giật mình. Cảm giác ấm áp và hơi thô ráp từ bàn tay Long truyền sang, làm tim Linh đập lỗi nhịp. Long lập tức rụt tay lại, nhanh chóng đặt chồng sách đã được xếp ngay ngắn vào tay Linh. Cậu ấy không nhìn cô bé, chỉ khẽ hắng giọng, giọng nói hơi cụt lủn nhưng vẫn trầm ấm: “Cẩn thận hơn đi.”
Nói rồi, cậu ấy lập tức quay lưng đi, bước nhanh như thể muốn thoát khỏi một cái bẫy vô hình. Bóng dáng cao ráo của Long khuất dần ở cuối hành lang, bỏ lại Linh đứng chôn chân tại chỗ, ôm chồng sách trên tay, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cậu ấy đã cứu cô bé một cú ngã đau điếng, nhặt sách giúp cô bé, nhưng lại không cho cô bé một cơ hội để nói lời cảm ơn. Cậu ấy cố gắng giữ khoảng cách, nhưng hành động lại tố cáo hoàn toàn ngược lại. Những cử chỉ quan tâm vụng về của Long khiến Linh không ngừng suy nghĩ, trái tim cô bé loạn nhịp. Cô bé nhìn theo bóng lưng cậu ấy, cảm giác bối rối xen lẫn một chút cảm động len lỏi trong lòng. Mùi hương nam tính thoang thoảng còn vương lại trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của cậu ấy. Mai và Lan đứng bên cạnh, trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng không ai nói gì, để Linh tự mình chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn tiếp tục chứng kiến những khoảnh khắc vụng về, đáng yêu của tình cảm tuổi học trò.
***
Buổi chiều, trong tiết học cuối cùng, không khí trong phòng học trường Ánh Dương trở nên trầm lắng hơn. Tiếng giảng bài đều đều của cô giáo Lan Anh, tiếng ghi chép sột soạt của học sinh, tiếng quạt trần quay đều đều trên trần nhà, tất cả tạo nên một không gian yên tĩnh, tập trung. Mùi phấn bảng mới, mùi mực in từ những cuốn sách giáo khoa và mùi gỗ cũ của bàn ghế hòa quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác học thuật quen thuộc. Ánh nắng chiều đã dịu đi, hắt những vệt sáng vàng cam qua khung cửa sổ, chiếu lên những khuôn mặt đang chăm chú lắng nghe.
Ngọc Linh ngồi ở bàn thứ ba, hàng thứ hai, giả vờ ghi chép bài giảng, nhưng tâm trí cô bé lại không ngừng trôi dạt về phía Long. Cậu ấy ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, vẻ mặt vẫn lạnh lùng và tập trung như mọi khi. Nhưng Linh biết, bên trong vẻ ngoài ấy là một sự giằng xé mà cô bé không thể nào hiểu nổi. Kể từ sự cố ở hành lang sáng nay, Long dường như càng cố gắng giữ khoảng cách hơn nữa. Cậu ấy tránh ánh mắt cô bé, chỉ nói chuyện khi cần thiết, và luôn có vẻ bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình.
Linh lén lút quan sát Long. Cậu ấy đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây phượng vĩ đang đung đưa nhẹ trong làn gió chiều Hạ Long. Đôi mắt hổ phách của cậu ấy, thường sắc lạnh, giờ đây lại mang một vẻ xa xăm, trầm tư. Linh tự hỏi cậu ấy đang nghĩ gì. Có phải cậu ấy đang hối hận vì những hành động "vụng về" của mình sáng nay không? Hay cậu ấy đang cố gắng tìm cách để "trốn tránh" những cảm xúc đang dần lớn lên giữa hai người?
Trong một khoảnh khắc, Long dường như cảm nhận được ánh mắt của Linh. Cậu ấy khẽ quay đầu lại, đôi mắt hổ phách lướt qua một lượt cả lớp rồi dừng lại thoáng qua trên gương mặt Linh. Một cái chạm mắt nhanh như điện xẹt, chỉ kéo dài chưa đầy một giây, nhưng đủ để khiến trái tim Linh đập thình thịch. Cô bé vội vàng cúi xuống trang vở, giả vờ viết bài, nhưng tai cô bé đã nóng bừng. Khi Linh ngẩng đầu lên một lần nữa, Long đã quay lại với khung cửa sổ, nhưng cô bé để ý thấy vành tai cậu ấy hơi ửng đỏ, một dấu hiệu nhỏ bé tố cáo sự bối rối mà cậu ấy đang cố gắng che giấu. Cử chỉ đó khiến một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Linh, một nụ cười đầy ẩn ý và có chút tinh nghịch.
Không xa Long, Nguyễn Trọng Tùng cũng đang ngồi ở bàn của mình, đôi mắt sắc sảo của hắn không ngừng quan sát cả Long và Linh. Tùng biết rõ có điều gì đó đang xảy ra giữa hai người, và hắn không hề có ý định bỏ cuộc. Hắn mỉm cười nhạt, ngón tay khẽ gõ nhẹ chiếc bút chì khắc tên mình xuống mặt bàn gỗ, tạo ra những âm thanh lách cách nhỏ. Âm thanh đó như muốn nhắc nhở cả Long và Linh về sự hiện diện của hắn, về một đối thủ vẫn đang chờ thời cơ. Tiếng gõ bút chì của Tùng, dù rất nhỏ, nhưng lại vang lên trong không gian tĩnh lặng của lớp học, khiến Linh giật mình. Cô bé vội vàng quay mặt về phía bảng, cố gắng tập trung vào bài giảng của cô giáo.
Cô giáo Nguyễn Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và ánh mắt tinh tường, đã không bỏ lỡ bất kỳ điều gì. Cô ấy quan sát sự tương tác ngầm giữa ba học trò của mình, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô. Cô biết rõ những rung động đầu đời, những bối rối của tuổi học trò, và cô tin rằng những trải nghiệm này sẽ giúp các em trưởng thành hơn. Cô Lan Anh dừng lại một chút, nhìn lướt qua Long, Linh và Tùng, rồi nói bằng giọng điệu tự nhiên, nhưng lại có chút ý tứ sâu xa: “Long, Linh, hai em có vẻ hơi mất tập trung hôm nay? Có chuyện gì khiến các em bận tâm hơn bài giảng của cô sao?”
Lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy tinh tế của cô giáo Lan Anh khiến Linh giật bắn mình. Má cô bé ửng hồng. Cô bé cảm thấy lúng túng, không biết phải trả lời thế nào. Cả lớp khẽ xì xào, một vài ánh mắt tò mò quay về phía Linh và Long. Long vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi vai cậu ấy khẽ cứng lại. Tùng chỉ mỉm cười, ánh mắt hắn như muốn nói "cô giáo đã nhìn ra rồi đó".
Linh càng thêm bối rối. Cô bé cúi gằm mặt xuống, cố gắng che giấu sự ngại ngùng. Tất cả những gì đang diễn ra, từ lời mời khó xử của Tùng, đến những hành động mâu thuẫn của Long, và giờ là lời nhắc nhở của cô giáo, đều khiến cô bé cảm thấy như mình đang đứng giữa một vòng xoáy cảm xúc. Cô bé tự hỏi, liệu mình có đang thực sự cảm thấy điều gì đó với Long không? Và Long, cậu ấy thực sự có cảm xúc gì với cô bé? Những câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí Linh, khiến cô bé không thể tập trung vào bất kỳ điều gì khác. Cô bé biết, đây không còn là những rung động vu vơ nữa, mà là một điều gì đó lớn lao hơn, đang dần hình thành trong trái tim cô bé. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần trở thành nhân chứng cho một tình yêu chớm nở, đầy bối rối và thử thách. Cô bé biết, những ngày tới sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô bé cũng cảm thấy một sự tò mò, một sự háo hức khó tả về những gì sắp tới.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.