Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 492: Bến Xe Chia Ly và Lời An Ủi Giữa Phố

Long bước đi trên con đường vắng, mang theo những lời hẹn ước và niềm tin vững chắc vào một tương lai không xa. Sự trống trải bao trùm lấy cậu khi cánh cửa nhà Linh khép lại, nhưng trong lòng cậu không phải hoàn toàn là nỗi buồn. Có một sự kiên định lạ lùng, một ngọn lửa ấm áp của tình yêu rực cháy, xua tan đi phần nào bóng tối của sự chia ly. Cậu ngước nhìn bầu trời Hạ Long đầy sao, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của đêm muộn. Cậu biết, đây chỉ là một khoảnh khắc tạm lắng trước khi bão tố của sự thay đổi ập đến, nhưng cậu đã sẵn sàng.

Sáng hôm sau, những tia nắng đầu hè rọi qua khung cửa sổ nhỏ, len lỏi vào căn phòng quen thuộc của Ngọc Linh. Cô nàng giật mình tỉnh giấc, đôi mắt to tròn chớp chớp, cố gắng thích nghi với ánh sáng. Không khí trong căn hộ tập thể cũ, vốn dĩ luôn rộn ràng bởi tiếng cười nói, tiếng sinh hoạt của gia đình, giờ đây lại có vẻ tĩnh lặng hơn thường lệ. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể vẫn vọng lên, tiếng TV từ các nhà lân cận vẫn râm ran, nhưng tất cả đều như bị kéo giãn ra, trở nên xa xăm và mơ hồ. Cô nàng cảm nhận một nỗi trống trải mênh mang đang bao trùm lấy tâm hồn, như thể một phần nào đó của mình đã bị đánh cắp trong đêm.

Cô nàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và cả mùi hương quen thuộc của gia đình – mùi bột giặt trên quần áo mẹ, mùi sách cũ từ góc học tập của cô nàng. Tất cả những mùi hương ấy, vốn dĩ là biểu tượng của sự ấm áp và an toàn, giờ đây lại càng khiến nỗi buồn trong lòng Linh thêm trỗi dậy. Cô nàng lại nhớ đến buổi tối hôm qua, bữa tiệc chia tay đầy cảm xúc, những lời hứa hẹn, và cả sự lo lắng về tương lai. Nỗi sợ hãi về khoảng cách, về những thay đổi không ngừng nghỉ của cuộc đời cứ thế len lỏi, bám víu lấy tâm trí cô nàng.

Linh tiến đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa để đón những luồng gió mát đầu hè. Gió lùa vào, làm lay động tấm rèm cửa mỏng, mang theo hương vị mặn mòi của biển cả và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con phố gần đó. Cô nàng tựa cằm lên bệ cửa sổ, nhìn ra đường phố. Dòng người thưa thớt hơn thường ngày, những chiếc xe cộ lướt qua như những bóng ma. Cô nàng mơ hồ nhận ra rằng, đây là một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời mình, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc phải chia tay với những gì đã từng quen thuộc, thân thương.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ vang lên, rồi cánh cửa phòng khẽ mở. Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, bước vào với nụ cười dịu dàng trên môi, trên tay là một đĩa bánh mì ốp la thơm lừng và một ly sữa nóng. Mái tóc mẹ búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ được nét trẻ trung, đôi mắt mẹ ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy con gái đang trầm tư.

"Dậy rồi à con gái?" Mẹ hỏi, giọng nói ấm áp như xoa dịu đi phần nào nỗi trống trải trong lòng Linh. Mẹ đặt bữa sáng lên bàn học của cô nàng, rồi nhẹ nhàng tiến đến bên cạnh. "Sao vậy, con gái? Vẫn còn suy nghĩ về chuyện tối qua sao?"

Linh khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu. Cô nàng quay sang nhìn mẹ, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. "Mẹ ơi, con thấy lạ quá... tự nhiên mọi thứ yên ắng hẳn." Cô nàng thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan biến vào không khí. "Cứ như... mọi thứ đã thay đổi chỉ sau một đêm vậy."

Mẹ Linh dịu dàng vuốt mái tóc dài của cô nàng. Bàn tay mẹ ấm áp, mang theo sự quan tâm và thấu hiểu. "Mỗi cuộc chia ly đều mang theo một chút trống trải, con gái ạ. Đó là điều tự nhiên. Chúng ta đã quen với sự hiện diện của những người bạn, những thói quen hàng ngày, và khi những điều đó thay đổi, lòng mình sẽ thấy hụt hẫng." Mẹ nhìn sâu vào mắt Linh, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, như thể mẹ cũng đang sống lại những ký ức chia ly của riêng mình. "Nhưng rồi cũng sẽ quen, và những kỷ niệm đẹp sẽ ở lại. Chúng sẽ là hành trang quý giá nhất mà con mang theo trên chặng đường sắp tới."

Linh tựa đầu vào vai mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc của mẹ – mùi nước xả vải dịu nhẹ, mùi hương của sự bình yên và yêu thương. Cô nàng cảm thấy như được trở về với vòng tay bao bọc của tuổi thơ, nơi mọi nỗi sợ hãi đều tan biến. "Nhưng con sợ... sợ rằng mọi thứ sẽ không còn như xưa nữa. Sợ rằng chúng con sẽ dần xa cách, mỗi người một ngả."

"Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng, con gái ạ. Mọi thứ đều sẽ thay đổi. Điều quan trọng là mình phải biết chấp nhận và thích nghi." Mẹ Linh nhẹ nhàng xoa lưng cô nàng. "Tình bạn, tình yêu chân thành sẽ vượt qua mọi khoảng cách và thời gian. Mẹ tin vào con, và mẹ cũng tin vào Long."

Nghe mẹ nhắc đến Long, trái tim Linh khẽ run lên. Cô nàng nhớ đến lời hứa của cậu đêm qua, lời cam kết vững chắc như tảng đá. Cô nàng ngẩng đầu lên, nhìn mẹ với ánh mắt biết ơn. "Vâng, con cũng tin Long, mẹ ạ."

Mẹ Linh mỉm cười. "Vậy thì đừng lo lắng quá. Hãy tận hưởng bữa sáng đi. Hôm nay con có hẹn với Long ở bến xe đúng không?"

Linh giật mình. "Vâng, mẹ. Con quên mất." Cô nàng vội vã với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, lướt qua vài tin nhắn. Có một tin nhắn từ Long, gửi từ sáng sớm, hỏi cô nàng đã dậy chưa và chuẩn bị đến bến xe. Nụ cười khẽ nở trên môi Linh, một nụ cười thật sự, xua đi phần nào những gợn sóng buồn bã trong lòng. Cô nàng nhanh chóng gõ vài dòng tin nhắn trả lời Long, trái tim cô nàng ấm áp hẳn lên khi nghĩ đến việc sẽ sớm được gặp cậu. Dù nỗi buồn chia ly vẫn còn đó, nhưng sự hiện diện của Long, sự quan tâm của mẹ, đã giúp cô nàng tìm thấy một điểm tựa vững chắc để đối mặt với những gì sắp đến.

***

Buổi trưa cùng ngày, nắng Hạ Long đổ lửa xuống bến xe buýt liên tỉnh. Mặt đường nhựa đen hấp hơi, tạo nên những ảo ảnh mờ ảo. Long đứng đó, cao ráo và vững chãi, dưới mái hiên của một quầy bán vé đã cũ kỹ. Cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jean, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút đặc trưng. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu lướt qua dòng người hối hả, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Tiếng loa phát thanh thông báo các chuyến đi vang vọng khắp bến xe, hòa lẫn với tiếng động cơ xe buýt gầm rú, tiếng hành khách trò chuyện ồn ào và tiếng bánh xe vali kéo lạch cạch trên nền gạch. Mùi dầu diesel nồng nặc hòa quyện với mùi bụi đường và mùi đồ ăn nhanh từ các quán ăn xung quanh, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự dịch chuyển, của những cuộc chia ly và hội ngộ.

Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hối hả, ồn ào xung quanh. Cậu đã trải qua nhiều lần đưa đón bạn bè, người thân ở đây, nhưng hôm nay lại mang một cảm giác khác hẳn. Một cảm giác nặng nề, xen lẫn chút hoài niệm và cả sự lo lắng. Cậu biết, hôm nay không chỉ có những người bạn thân thiết của cậu rời đi, mà rất nhiều gương mặt quen thuộc từ trường Ánh Dương cũng sẽ bắt đầu hành trình riêng của mình. Mỗi chuyến xe lăn bánh là một lời tạm biệt, là một sự chấm dứt của một giai đoạn, và là một khởi đầu cho một chặng đường hoàn toàn mới.

Rồi cậu nhìn thấy Linh. Cô nàng xuất hiện từ phía cổng, mái tóc dài đen óng ả tung bay nhẹ trong gió, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát. Dù chỉ mặc chiếc váy đơn giản nhưng cô nàng vẫn nổi bật giữa đám đông. Đôi mắt to tròn của cô nàng cũng đang lướt tìm cậu, và khi ánh mắt hai người chạm nhau, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Linh, xua đi phần nào vẻ trầm tư trên khuôn mặt cô nàng.

Long bước nhanh đến đón Linh, nắm chặt tay cô nàng. Bàn tay Linh hơi lạnh, nhưng lại mềm mại và ấm áp trong lòng bàn tay cậu. "Em đến rồi à?" Long hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.

Linh gật đầu, siết nhẹ tay Long. "Vâng. Anh đợi lâu chưa?"

"Vừa đến thôi." Long nói dối một chút, cậu đã ở đây được gần nửa tiếng rồi. Cậu không muốn cô nàng phải lo lắng. "Mình đi thôi, ra kia xem."

Cả hai cùng nắm tay nhau, bước về phía khu vực bãi đỗ xe buýt. Từng chiếc xe buýt màu sắc khác nhau xếp hàng dài, chờ đợi khách. Hành khách hối hả lên xuống, mang theo những vali hành lý to nhỏ. Xa xa, Long nhận ra một vài gương mặt quen thuộc. Đó là những người bạn cùng lớp, cùng khối, những người đã cùng cậu và Linh trải qua ba năm thanh xuân rực rỡ dưới mái trường Ánh Dương. Có người đang ôm chặt bạn bè, người thân, đôi mắt đỏ hoe. Có người vẫy tay chào tạm biệt qua khung cửa kính, nụ cười gượng gạo ẩn chứa biết bao nỗi niềm. Lại có những người lặng lẽ bước lên xe, quay lưng lại với quá khứ, hướng về một tương lai xa xăm, ánh mắt đầy suy tư.

Linh siết chặt tay Long hơn nữa. Cô nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình. Nỗi buồn, sự tiếc nuối, và cả một chút sợ hãi về những điều chưa biết. "Có lẽ đây là lần cuối chúng ta thấy nhiều người trong số họ ở Hạ Long... ít nhất là trong một thời gian dài." Long khẽ nói, giọng cậu trầm lắng, như một lời nhận định đầy khắc khoải. Cậu hiểu rằng, đây là một thực tế phũ phàng của tuổi trưởng thành, khi mỗi người phải tự tìm cho mình một con đường riêng.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt cô nàng rưng rưng. "Tớ biết mà, nhưng vẫn khó chấp nhận quá. Cứ như một chương sách đã kết thúc vậy." Cô nàng cảm thấy một sự mất mát lớn lao, như thể một phần tuổi trẻ của mình đang dần trôi đi cùng với mỗi chuyến xe buýt rời bến. Những kỷ niệm vui buồn, những buổi học nhóm, những trò nghịch ngợm, những trận bóng đá nảy lửa, tất cả như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí cô nàng.

Long vuốt nhẹ mái tóc Linh, an ủi. Cậu cũng cảm thấy nỗi trống trải tương tự. Cậu nhìn theo một chiếc xe buýt màu xanh lá cây đang từ từ lăn bánh ra khỏi bến. Bên trong xe, cậu thoáng thấy bóng dáng một vài người bạn cùng lớp, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự nuối tiếc. Cảm giác "một chương sách đã kết thúc" không chỉ là của Linh, mà còn là của chính cậu.

"Rồi sẽ có chương mới thôi, Linh à." Long nói, giọng cậu đầy kiên định. "Và chúng ta sẽ cùng nhau viết nên chương đó." Cậu nắm chặt tay Linh, như muốn truyền cho cô nàng toàn bộ sức mạnh và niềm tin của mình. "Tớ biết, mọi thứ sẽ khác. Sẽ có những thử thách mới, những khó khăn mới. Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc. Chúng ta sẽ luôn có nhau."

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô nàng lấp lánh như có ngàn vì sao. Trong ánh mắt cậu, cô nàng thấy một sự vững vàng, một điểm tựa mà cô nàng có thể tin tưởng hoàn toàn. Cô nàng khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng biết bao hy vọng. "Ừm... chúng ta sẽ có nhau."

Họ đứng đó thêm một lúc lâu, cùng nhau chứng kiến những cuộc chia ly diễn ra. Mỗi khuôn mặt, mỗi cử chỉ đều nói lên một câu chuyện riêng, một nỗi niềm riêng. Cảnh tượng này khiến Long và Linh nhận ra một cách sâu sắc rằng, tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã đến lúc phải khép lại một chương cũ, để mở ra một chương mới đầy hứa hẹn, nhưng cũng không kém phần thử thách. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.

***

Sau khi rời bến xe, Long và Linh tìm đến Quán Cafe Sắc Màu, nơi lưu giữ vô vàn kỷ niệm của họ. Nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng con hẻm nhỏ dẫn vào quán. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại vẫn giữ được nét quyến rũ riêng, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng và những chậu cây xanh treo tường. Bước vào bên trong, mùi cà phê đậm đà hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, lập tức xoa dịu đi sự ồn ào, bụi bặm của bến xe.

Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy pha chế, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng lấp đầy không gian. Những chiếc ghế sofa êm ái, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật, tất cả đều quen thuộc đến lạ, như một chốn bình yên để họ trú ẩn khỏi những bộn bề, lo toan của cuộc sống. Long và Linh chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi họ có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Ánh đèn vàng dịu của quán bắt đầu được thắp sáng, tạo nên một bầu không khí ấm áp, lãng mạn.

Họ ngồi đối diện nhau, ly cà phê bốc hơi nghi ngút đặt trên bàn. Không cần quá nhiều lời, chỉ cần ánh mắt và sự hiện diện của đối phương cũng đủ để xoa dịu những nỗi lo lắng, trống trải. Linh đưa tay chạm vào thành ly cà phê ấm nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn vương vấn chút buồn man mác.

"Cậu biết không, Long?" Linh khẽ nói, giọng cô nàng nhỏ nhẹ, gần như tan vào tiếng nhạc. "Nhìn các bạn rời đi, tớ vừa buồn vừa sợ. Sợ rằng mọi thứ sẽ thay đổi... Sợ rằng chúng ta sẽ không còn được như bây giờ nữa." Nỗi sợ hãi ấy, dù đã được Long an ủi nhiều lần, nhưng vẫn cứ lẩn quất trong tâm trí cô nàng, như một đám mây xám xịt treo lơ lửng trên bầu trời thanh xuân.

Long đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Linh, ánh mắt cậu đầy trìu mến và kiên định. Cậu hiểu rõ cảm giác của cô nàng, bởi vì cậu cũng đang trải qua những cảm xúc tương tự. Sự trống rỗng khi những người bạn thân thiết dần xa, sự không chắc chắn về con đường phía trước, tất cả đều là những thử thách mà tuổi trẻ phải đối mặt. "Tớ cũng vậy, Linh à." Long đáp, giọng cậu trầm ấm, đầy chân thành. "Tớ cũng cảm thấy buồn, và cũng có chút lo lắng. Nhưng dù có thay đổi thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn ở đây, vẫn là chúng ta. Tớ sẽ luôn ở cạnh Linh."

Cậu siết nhẹ bàn tay cô nàng đặt trên bàn, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long lan truyền sang Linh, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. Cô nàng nhìn sâu vào đôi mắt cậu, thấy trong đó một sự tin cậy tuyệt đối, một lời hứa không thể lay chuyển. Cô nàng biết, Long sẽ không bao giờ để cô nàng một mình.

"Tớ tin cậu..." Linh nói, tựa đầu vào vai Long. Mùi hương quen thuộc của cậu, mùi hương của nắng, của gió, và của sự mạnh mẽ, vỗ về tâm hồn cô nàng. Cảm giác bình yên lan tỏa khắp cơ thể cô nàng, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương lòng. Cô nàng nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập đều đặn của trái tim Long, cảm thấy mình được bao bọc, được che chở.

Họ ngồi đó thật lâu, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đẹp đã qua. Từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh, từ những trận bóng đá nảy lửa đến những buổi chiều lang thang trên bãi biển Hạ Long. Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ niệm đều như một viên ngọc quý, lấp lánh trong tâm trí họ, nhắc nhở họ về một tuổi thanh xuân rực rỡ, đầy ắp tiếng cười và những rung động đầu đời.

"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta..." Long khẽ thì thầm, ánh mắt cậu xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Cậu biết, dù họ có đi đâu, về đâu, Hạ Long sẽ mãi là nơi trái tim họ thuộc về, là nơi bắt đầu của tình yêu và tình bạn của họ.

Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long. "Và nó sẽ mãi là như vậy, Long nhỉ?"

Long mỉm cười, một nụ cười ấm áp và tràn đầy hy vọng. "Mãi là như vậy. Thanh xuân của chúng ta, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, nhưng nó sẽ mở ra một chương mới, một hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách mới, cùng nhau xây đắp những kỷ niệm mới. Anh tin, tình yêu của chúng ta sẽ là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc để chúng ta vượt qua tất cả." Cậu khẳng định, lời nói của cậu không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời hứa, một lời cam kết vững chắc cho tương lai.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt cô nàng lấp lánh. Cô nàng biết, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều ngã rẽ, nhưng chỉ cần có Long bên cạnh, cô nàng sẽ không bao giờ sợ hãi. Sự trầm lắng và hoài niệm bao trùm lấy họ, nhưng đó không phải là một nỗi buồn tuyệt vọng. Đó là một nỗi buồn ngọt ngào, một sự tiếc nuối cho quá khứ, nhưng cũng là một sự chuẩn bị tâm lý cho những điều lớn lao hơn sắp đến.

Họ tiếp tục trò chuyện, cùng nhau thưởng thức những chiếc bánh ngọt vị dâu tây và kem, vị ngọt nhẹ tan chảy trong miệng, xoa dịu những tâm hồn đang thổn thức. Tiếng chuông điện thoại rung khe khẽ từ túi quần Long, cậu lấy ra xem rồi lại cất đi, không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên này. Quán Cafe Sắc Màu, với ánh đèn vàng dịu và tiếng nhạc du dương, đã trở thành một ốc đảo yên bình, nơi họ có thể tạm quên đi những lo toan, những chia ly, và chỉ tập trung vào tình yêu mà họ dành cho nhau. Long và Linh biết rằng, cái kết mở của tuổi thanh xuân này không phải là một sự kết thúc, mà là một lời hứa cho phần tiếp theo, nơi họ sẽ khám phá thế giới đại học và đối mặt với những thử thách mới của tình yêu xa, hay những ngã rẽ cuộc đời. Và họ đã sẵn sàng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free