Rực rỡ thanh xuân - Chương 49: Hiểu Thấu Giữa Mưa
Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mỗi khoảnh khắc Long và Linh ở bên nhau, cùng nhau vượt qua thử thách, lại khiến tình cảm giữa họ thêm sâu sắc và bền chặt hơn. Dự án này không chỉ là một bài tập học thuật, mà còn là một phép thử cho sự gắn kết của họ, một cơ hội để họ nhận ra tầm quan trọng của đối phương trong cuộc sống và học tập của mình.
***
Sáng hôm sau, Hạ Long đón chào một ngày mới với nắng nhẹ và gió mát lành. Từ hành lang tầng hai của trường Ánh Dương, có thể ngắm nhìn xa xa những dãy núi đá vôi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mỏng, và thấp thoáng màu xanh biếc của biển cả. Tiếng chuông báo hiệu hết tiết một vừa vang lên, tiếng chân học sinh vội vã từ các lớp học đổ ra hành lang, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi phấn bảng từ các lớp học hòa quyện với mùi gió biển từ sân trường thổi vào, mang theo hơi thở trong lành của thành phố biển.
Long và Linh đi bộ cạnh nhau trên hành lang, trên tay là bản nháp sườn bài đã hoàn chỉnh, vừa nộp cho giáo viên hướng dẫn. Cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau buổi làm việc nhóm hiệu quả tối qua. Khuôn mặt góc cạnh của Long giãn ra, không còn vẻ căng thẳng như hôm trước, thay vào đó là một sự bình yên hiếm thấy. Ngọc Linh, với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui, quay sang nhìn Long.
“May mà có cậu, Long ạ,” Linh nói, giọng nói trong trẻo mang theo sự biết ơn chân thành. “Nếu không thì mình không biết phải làm sao với cái dự án này nữa. Mấy cái biểu đồ và công thức phức tạp đó làm mình đau đầu quá chừng.” Cô nàng khẽ lắc đầu, như vẫn còn ám ảnh bởi những con số.
Long khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu ấy dịu dàng hơn thường lệ khi nhìn Linh. “Không sao đâu, Linh. Có gì mà không giải quyết được chứ. Cả nhóm đã rất cố gắng, và cậu cũng đã rất nỗ lực mà.” Cậu ấy biết, Linh luôn là người đặt nhiều tâm huyết vào mọi việc mình làm, và sự nỗ lực của cô nàng là điều Long luôn trân trọng.
“Dù sao thì… cảm ơn cậu rất nhiều,” Linh ngập ngừng một chút, cảm thấy một dòng cảm xúc ấm áp chạy qua. Sự quan tâm và kiên nhẫn của Long tối qua đã chạm đến trái tim cô nàng. Cô ấy cảm thấy không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một thứ tình cảm khó gọi tên, một sự tin tưởng tuyệt đối vào người con trai đang bước đi cạnh mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang thì thầm những giai điệu tình yêu trong gió biển.
“Chúng ta là bạn mà.” Long nói, giọng cậu ấy vẫn trầm ấm, nhưng ánh mắt lại chứa đựng nhiều hơn một lời "bạn bè". Cậu ấy thầm nghĩ về việc cậu thích cảm giác được ở cạnh Linh, được hỗ trợ cô ấy, được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi cô ấy hiểu ra vấn đề. Tình cảm của cậu dành cho Linh đã vượt xa khái niệm bạn bè thông thường từ lâu rồi. Mỗi khi ở gần Linh, Long đều cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác muốn được che chở, bảo vệ cô nàng khỏi mọi khó khăn.
Long và Linh trao đổi ánh mắt, một sự gắn kết vô hình được củng cố sau những giờ làm việc căng thẳng. Không cần nói thành lời, cả hai đều cảm nhận được sự tin tưởng và hiểu nhau hơn. Long khẽ đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai Linh, một cử chỉ thầm kín nhưng đầy ý nghĩa, như một lời động viên và trấn an, báo hiệu rằng cậu sẽ luôn ở bên cô ấy, cùng cô ấy vượt qua mọi thử thách. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp ấy khiến Linh khẽ giật mình, một cảm giác an toàn lan tỏa khắp cơ thể.
Cả hai cùng hướng về phía lớp học, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo của dự án và của tình bạn đang chớm nở. Dự án khoa học xã hội này chỉ là bước khởi đầu. Long biết, sẽ còn nhiều khó khăn nữa ở phía trước, từ việc thu thập dữ liệu, phân tích, đến việc thuyết trình trước toàn trường. Nhưng cậu ấy tin tưởng vào Linh, tin tưởng vào nhóm bạn của mình. Họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, để tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian, kiên cường và rực rỡ như chính thành phố biển xinh đẹp này. Tuổi thanh xuân của họ đang ở giai đoạn đẹp nhất, nơi mỗi thử thách đều là cơ hội để họ khám phá bản thân và những rung động sâu kín nhất trong trái tim.
***
Chiều muộn hôm ấy, một màn mưa phùn lất phất bắt đầu bao phủ thành phố Hạ Long, biến cảnh sắc hùng vĩ thường ngày trở nên mơ màng, huyền ảo. Những hạt mưa nhỏ li ti như những sợi chỉ bạc giăng mắc khắp không trung, mơn man trên những tán lá cây xanh mướt, đậu lại trên khung cửa kính của Thư viện Thành phố. Bên trong tòa nhà lớn với kiến trúc cổ kính nhưng được bảo trì cẩn thận, không khí vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, yên tĩnh thường thấy. Mùi giấy cũ, mùi gỗ thoảng nhẹ hòa cùng hương ẩm ướt của cơn mưa từ bên ngoài tràn vào, tạo nên một không gian đặc trưng cho những ai tìm kiếm sự tri thức và tập trung.
Tại một chiếc bàn gỗ lớn đặt gần cửa sổ, nơi ánh sáng vàng dịu từ những bóng đèn trần hắt xuống, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan đang vây quanh. Những chồng sách, tài liệu nghiên cứu dày cộp chất đống, cùng với những tờ giấy chi chít chữ viết, biểu đồ và công thức khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Tiếng lật trang sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính công cộng lách tách xa xa, và tiếng chân người đi lại khẽ khàng trên sàn nhà đều không thể phá vỡ được sự căng thẳng đang bao trùm lên nhóm.
Ngọc Linh ngồi đối diện với Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng giờ đây lộ rõ vẻ bối rối và mệt mỏi. Mái tóc dài đen óng ả thường ngày được buộc gọn gàng giờ đã có vài sợi lòa xòa trước trán khi cô liên tục cúi đầu. Cây bút chì trong tay cô cứ gạch xóa lia lịa trên trang sổ tay, những đường nét mạnh bạo thể hiện sự bất lực. Cô nàng cắn nhẹ môi dưới, một thói quen mỗi khi tập trung cao độ hoặc gặp khó khăn.
“Trời ơi, phần này rắc rối quá đi mất!” Linh khẽ rên lên, giọng cô nàng nghe như tiếng thở dài bất lực. “Mình không thể nào hình dung nổi cái mối quan hệ nhân quả phức tạp này đâu! Đọc đi đọc lại cả chục lần rồi mà vẫn thấy nó cứ xoắn xuýt vào nhau.” Cô nàng lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt lộ rõ sự tuyệt vọng.
Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp lại khi cười, cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng. Cậu ấy đưa tay gãi đầu, vẻ mặt tinh quái. “Hay là chúng ta… bỏ qua nó đi? Chắc cô không để ý đâu nhỉ? Cả đống số liệu thế này, nhỡ đâu cô Lan Anh cũng hoa mắt thì sao?”
Hoàng Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn, mảnh mai với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, lập tức phản đối bằng một ánh mắt nghiêm túc. Cô nàng lật trang ghi chú của mình, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát. “Không được đâu Hùng, phần này là trọng tâm của đề bài đấy. Nó quyết định cái luận điểm chính của chúng ta có vững chắc hay không. Bỏ qua thì chẳng khác nào tự chặt chân mình.”
Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng gật đầu đồng tình với Mai. Cô ấy nhìn vào màn hình máy tính bảng, ngón tay lướt nhanh trên các biểu đồ. “Đúng rồi. Nếu không làm rõ phần này, toàn bộ phân tích phía sau sẽ bị lung lay hết. Chúng ta cần tìm cách giải quyết triệt để.” Giọng Thanh Lan nhanh, dứt khoát, thể hiện sự thực tế và không muốn lãng phí thời gian.
Long, với khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sâu màu hổ phách, im lặng quan sát Ngọc Linh. Cậu ấy thấy rõ sự bối rối và áp lực đang đè nặng lên cô. Long hiểu Linh không phải là người kém cỏi, ngược lại, cô rất thông minh và nỗ lực. Nhưng có những lĩnh vực kiến thức, đặc biệt là những phần yêu cầu tư duy logic khô khan, lại là điểm yếu của cô nàng. Long nhớ lại những lần Linh đã kiên nhẫn giảng bài môn Văn hay Lịch sử cho cậu, những môn mà cậu không giỏi bằng. Giờ là lúc cậu đền đáp.
Cậu thở ra một hơi nhẹ, ánh mắt dịu dàng hơn thường lệ khi nhìn Linh. “Cậu cứ bình tĩnh, Linh. Đừng quá lo lắng. Để xem nào.” Giọng Long trầm ấm, đủ để xoa dịu phần nào sự căng thẳng của cô nàng. Cậu ấy khẽ nghiêng người, đôi mắt cậu lướt qua những dòng chữ, những con số và biểu đồ phức tạp mà Linh đã đánh dấu bằng nhiều màu sắc khác nhau trong cuốn sách. Cậu biết, Linh đã thực sự cố gắng, nhưng có lẽ cô đang bị mắc kẹt trong mớ thông tin hỗn độn. Cậu cảm nhận được sự thôi thúc muốn giúp đỡ, muốn gỡ rối những khúc mắc trong tâm trí cô nàng, và cũng là gỡ rối cái cảm giác nặng nề trong không khí lúc này.
***
Tiếng mưa phùn bên ngoài cửa sổ vẫn đều đặn, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu cho không gian thư viện tĩnh lặng. Long không nói nhiều, cậu chỉ khẽ kéo chiếc ghế gỗ của mình lại gần Ngọc Linh hơn một chút. Khoảng cách giữa hai người chợt thu hẹp lại, tạo nên một không gian riêng tư nhỏ bé giữa sự bao la của thư viện và nhóm bạn xung quanh. Long mở cuốn sách giáo trình dày cộp của Linh, tìm đến đúng trang mà cô nàng đang vật lộn. Trên tay cậu là một cây bút chì quen thuộc, thân bút bằng gỗ màu vàng nhạt, hơi cũ, nhưng trên đó vẫn hiện rõ nét khắc tên "Long" một cách tỉ mỉ. Đó là cây bút chì mà cậu đã dùng từ hồi lớp 10, một vật phẩm nhỏ bé nhưng gắn liền với những buổi học, những kỳ thi quan trọng.
Giọng Long trầm ấm, chậm rãi vang lên, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm trí đang rối bời của Linh. Cậu không bắt đầu bằng những định nghĩa khô khan, mà bằng cách chỉ vào một biểu đồ phức tạp mà Linh đã vẽ đi vẽ lại. “Đây, phần này, mấu chốt là ở đây. Cậu cứ hình dung nó như một chuỗi domino vậy. Cái này tác động cái kia, và cứ thế lan truyền. Nếu cậu hiểu được điểm bắt đầu và cách nó lan truyền, cậu sẽ nắm được toàn bộ vấn đề.”
Cậu ấy bắt đầu giải thích, không dùng những từ ngữ hàn lâm khó hiểu, mà dùng những ví dụ gần gũi, dễ hình dung. Cậu vẽ thêm những mũi tên, những hình minh họa đơn giản vào khoảng trống trên trang sách của Linh, chỉ rõ từng mối liên hệ, từng nguyên nhân và kết quả. Ngón tay cậu thon dài, uyển chuyển, lướt trên mặt giấy, đôi khi khẽ chạm vào tay Linh khi cậu chỉ vào một điểm cụ thể. Mỗi lần chạm nhẹ, Linh lại khẽ rụt tay lại, một dòng điện nhỏ chạy qua, khiến trái tim cô nàng đập nhanh hơn một nhịp.
Long kiên nhẫn giải thích từng khía cạnh, từng thuật ngữ khó, đôi khi còn dùng những câu hỏi gợi mở để Linh tự tìm ra đáp án. Cậu ấy không vội vàng, không thúc ép, chỉ đơn thuần là dẫn dắt cô nàng từng bước một qua mê cung kiến thức. Vẻ mặt cậu tập trung cao độ, đôi mắt hổ phách chăm chú vào cuốn sách và những ghi chú của Linh, như thể không có bất cứ điều gì khác tồn tại xung quanh.
Linh lắng nghe chăm chú, ánh mắt to tròn của cô ban đầu vẫn còn vẻ hoài nghi, bối rối. Nhưng dần dần, khi Long phân tích từng lớp, từng lớp thông tin, những khái niệm phức tạp kia bỗng trở nên sáng tỏ. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt cô. Cô nàng chớp mắt, rồi khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên.
“À… ra là vậy! Sao mình không nghĩ ra nhỉ?” Giọng Linh tràn đầy sự ngỡ ngàng và nhẹ nhõm. Khuôn mặt cô nàng từ từ giãn ra, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng bắt đầu hé nở. Cô không thể tin được rằng một phần kiến thức mà cô đã vật lộn suốt mấy tiếng đồng hồ lại có thể trở nên đơn giản đến vậy dưới sự hướng dẫn của Long.
Long khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm thấy trên khuôn mặt thường ngày lạnh lùng của cậu. Ánh mắt cậu dịu dàng nhìn thẳng vào Linh. “Không sao. Ai cũng có lúc bế tắc mà. Quan trọng là cậu đã hiểu rồi.” Lời nói của cậu đơn giản, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một lời khẳng định rằng mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Linh nhìn Long, ánh mắt cô nàng không chỉ còn là sự biết ơn hay nhẹ nhõm, mà còn là một thứ cảm xúc sâu sắc hơn, khó gọi tên. Cô cảm nhận được sự ấm áp không chỉ từ kiến thức vừa được khai sáng, mà còn từ sự quan tâm thầm lặng, sự kiên nhẫn vô bờ bến của Long. Cậu ấy không chỉ giỏi giang, mà còn rất tốt bụng và tinh tế. Cây bút chì khắc tên "Long" trên tay cậu, thứ đồ vật nhỏ bé ấy bỗng trở nên vô cùng ý nghĩa trong mắt cô. Nó không chỉ là một công cụ học tập, mà còn là biểu tượng cho sự giúp đỡ, sự đồng hành của cậu ấy. Linh nhớ lại cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, nơi cô lưu giữ những kỷ niệm, những suy nghĩ. Giờ đây, hình ảnh cây bút chì của Long, cùng với ánh mắt và nụ cười ấm áp của cậu, dường như đã khắc sâu vào một trang mới trong cuốn sổ ấy.
“Long… cậu giỏi thật đấy,” Linh nói, giọng cô nàng nhỏ dần, chứa đựng sự cảm phục chân thành. “Và… cậu kiên nhẫn nữa.” Cô nàng cảm thấy như có một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu ngón tay chạm vào sách đến tận trái tim. Tình cảm của Long dành cho Linh đã vượt xa khái niệm bạn bè thông thường từ lâu rồi, nhưng có lẽ, chỉ đến khoảnh khắc này, Linh mới thực sự cảm nhận được độ sâu sắc và mãnh liệt của nó.
Hùng, Mai và Lan ở phía đối diện, sau khi nghe Long giảng giải, cũng đã hiểu ra vấn đề. Hùng gật gù ra vẻ đã thông suốt, Mai thì nhanh chóng ghi chép lại những điểm chính mà Long đã nhấn mạnh, còn Lan thì lướt qua màn hình máy tính bảng với vẻ mặt hài lòng. Cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm, áp lực học tập đã vơi đi đáng kể.
***
Mưa đã tạnh hẳn khi nhóm bạn cùng nhau rời khỏi Thư viện Thành phố. Không khí ngoài trời trở nên trong lành và mát mẻ lạ thường sau cơn mưa, mang theo hương đất ẩm và mùi cây cỏ xanh tươi. Những hạt mưa còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. Giữa không gian yên tĩnh của buổi chiều tối, chỉ còn tiếng bước chân và những câu chuyện ríu rít của nhóm bạn.
Hùng và Lan vẫn không ngừng trêu chọc nhau, tiếng cười khúc khích của Lan vang vọng trong đêm. Hùng cố tình đi lùi, giả vờ vấp ngã để Lan phải đỡ, rồi cả hai lại phá lên cười. Mai thì vẫn miệt mài xem lại ghi chú của mình, ánh mắt chăm chú vào từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại gật gù như đã tìm ra điều gì đó mới mẻ.
Long và Linh bước đi cạnh nhau, không quá gần, cũng không quá xa. Giữa họ có một sự thấu hiểu và gắn kết mới mẻ, một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt hơn sau buổi học nhóm căng thẳng. Linh vẫn còn vương vấn những cảm xúc từ khoảnh khắc Long giảng bài. Hình ảnh cậu ấy kiên nhẫn chỉ dẫn, giọng nói trầm ấm và nụ cười dịu dàng của cậu cứ lởn vởn trong tâm trí cô nàng.
“Cảm ơn Long nhiều lắm,” Linh nhẹ nhàng nói, phá vỡ sự im lặng giữa hai người. “Nhờ cậu mà mình hiểu ra bao nhiêu điều. Cứ nghĩ mình sẽ bó tay với cái phần đấy rồi.” Cô nàng quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn đường, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.
Long nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt cậu ấy trầm tĩnh nhưng giọng nói lại đầy ấm áp. “Không có gì. Cậu hiểu là tốt rồi.” Cậu ấy không muốn khoe khoang, cũng không muốn nhận quá nhiều lời khen. Đối với Long, được nhìn thấy Linh hiểu bài, được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô nàng, đã là phần thưởng lớn nhất rồi. Cậu chỉ mong cô luôn vui vẻ và không gặp phải quá nhiều khó khăn.
Đúng lúc đó, Hùng đi ngang qua, quay đầu lại trêu chọc. “Này hai bạn, đừng có mà đi chậm quá nhé, để lại tụi tớ lạc đường à! Hay là đang có chuyện gì ‘thâm cung bí sử’ mà tụi tớ không được biết vậy?” Cậu ấy nháy mắt tinh quái, rồi lại khoác vai Lan chạy đi trước.
Linh khẽ cười trước câu nói đùa của Hùng, nhưng rồi cô lại quay sang nhìn Long, ánh mắt khác lạ hơn. “Thật đấy, Long… cậu thật sự rất tốt.” Lời nói của Linh không chỉ là một lời khen, mà còn là một sự thừa nhận, một sự cảm nhận sâu sắc về con người cậu. Cô nàng cảm thấy một sự rung động khó tả, một sự tin tưởng tuyệt đối vào người con trai này. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và giờ đây, mỗi khoảnh khắc bên Long đều khiến trái tim cô đập rộn ràng hơn.
Linh khẽ đưa tay lên, một cách vô thức, chạm nhẹ vào khuỷu tay Long. Cái chạm chỉ thoáng qua, nhẹ như một cánh bướm, nhưng nó mang theo bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu lời muốn nói. Ngay lập tức, cô nàng giật mình rụt tay lại, gò má khẽ ửng hồng vì ngượng ngùng. Long cảm nhận được cái chạm nhẹ ấy, cậu nhìn xuống, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp, đủ để Linh cảm nhận được sự thấu hiểu và sẻ chia từ cậu. Ánh mắt Long dịu dàng, như đang nói rằng cậu hiểu, và cậu cũng cảm nhận được những gì cô nàng đang cảm thấy. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang thì thầm những giai điệu tình yêu trong gió biển, trong từng hạt mưa đã tạnh.
Trong khoảnh khắc ấy, tình cảm của Long và Linh được củng cố, mối quan hệ của họ trở nên sâu sắc và phức tạp hơn, không còn chỉ là bạn bè đơn thuần. Cả hai đều cảm nhận được một sự gắn kết đặc biệt, một lời hứa hẹn cho những điều sắp tới trong "Rực rỡ Thanh Xuân" của họ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.