Rực rỡ thanh xuân - Chương 487: Ngã Rẽ Thanh Xuân: Khi Những Ước Mơ Thành Hiện Thực
Cánh cổng trường Ánh Dương, giờ đây đã đóng lại, như một dấu chấm hết cho một giai đoạn, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà Long và Linh sẽ cùng nhau bước tiếp, với lời hẹn ước thanh xuân mãi mãi không đổi thay. Đêm ấy, họ chia tay nhau trong một cái ôm thật chặt, một nụ hôn nhẹ lên trán, mang theo cả nỗi buồn man mác của ngày chia ly và sự háo hức, lo âu về tương lai đang chờ đợi. Những giấc mơ tuổi 18, những lựa chọn đầu đời, tất cả đều đang dần hình thành, chờ đợi một cái gật đầu cuối cùng.
Sáng hôm sau, một buổi sáng tháng Bảy âm u, trời Hạ Long đổ một cơn mưa phùn lất phất, phủ lên thành phố một lớp màn sương mờ ảo, se lạnh. Không khí đặc quánh sự hồi hộp, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn hộ tập thể cũ kỹ mà Long đang sống. Khu nhà 4 tầng xây từ những năm tám mươi, chín mươi với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ bằng đá mài đã mòn vẹt qua bao thế hệ, tường vôi bong tróc, và hành lang chung hẹp dài hun hút. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa lẫn với mùi thức ăn nấu nướng từ các căn hộ lân cận, tạo nên một thứ mùi quen thuộc đến lạ lùng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường vọng lên lanh lảnh, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể hòa lẫn với tiếng TV từ các nhà bên cạnh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay, nó lại có vẻ gì đó khác lạ, căng thẳng hơn.
Long ngồi trước màn hình máy tính cũ, ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cậu, khiến vẻ điển trai thường ngày của cậu trở nên nhợt nhạt và căng thẳng hơn bao giờ hết. Đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo âu khó tả. Cậu cố giữ bình tĩnh, hít thở thật sâu, nhưng đầu ngón tay vẫn run nhẹ khi đặt trên bàn phím. Cậu đã dồn hết tâm huyết cho kỳ thi này, và giờ đây, chỉ một cú click chuột sẽ quyết định cả một chặng đường phía trước. Bên cạnh cậu, mẹ Hà ngồi tựa vào lưng ghế, dáng người dịu dàng, gương mặt phúc hậu thường ngày luôn nở nụ cười ấm áp, giờ cũng tái đi vì lo lắng. Bà không ngừng siết chặt hai bàn tay vào nhau, đôi môi mấp máy cầu nguyện.
"Bình tĩnh nào con, dù sao cũng đã cố gắng hết sức rồi," mẹ Hà nói, giọng bà nhỏ nhẹ, cố gắng trấn an Long, và có lẽ là cả chính bà. Long chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình, chờ đợi đến đúng giờ công bố kết quả. Trong đầu cậu, những kiến thức đã học, những đêm thức khuya miệt mài, những buổi giải đề cùng Linh, tất cả như một thước phim quay chậm. Cậu nhớ lại lời hứa với Linh, lời hẹn ước về một tương lai cùng nhau, dù cho con đường có khác biệt. Cậu phải đỗ, không chỉ vì bản thân, vì gia đình, mà còn vì lời hứa ấy, vì tình yêu mà cậu và Linh đã vun đắp.
Đúng 8 giờ sáng, trang web chính thức của Bộ Giáo dục và Đào tạo bật sáng. Long hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy gõ số báo danh của mình vào ô tìm kiếm. Trái tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảnh khắc chờ đợi kết quả hiện ra dường như dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Cậu nghe tiếng mẹ Hà khẽ kêu lên một tiếng, rồi im lặng nín thở.
Và rồi, con số điểm hiện lên rõ mồn một trên màn hình. Một sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn nghe thấy tiếng quạt máy kêu rè rè và tiếng tim Long đập dồn dập. Cậu nhìn chằm chằm vào những con số, rồi lướt xuống dưới, tìm tên trường đại học mà cậu đã đăng ký nguyện vọng 1.
"Con... con đỗ rồi mẹ ơi!" Long vỡ òa. Giọng cậu lạc đi vì xúc động, niềm vui sướng không thể kìm nén. "Nguyện vọng 1... Bách Khoa!" Cậu reo lên, gần như là hét, sự căng thẳng tích tụ bấy lâu nay tan biến trong khoảnh khắc, thay vào đó là một niềm hạnh phúc tột độ.
Mẹ Hà nghe con trai reo lên, bà cũng bật khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt phúc hậu của bà, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm vui và sự tự hào. Bà ôm chầm lấy Long, siết chặt cậu vào lòng. Cái ôm của mẹ thật ấm áp, nó chứa đựng tất cả tình yêu thương, sự hy sinh và những lời cầu nguyện thầm lặng của bà dành cho cậu con trai.
"Mẹ biết mà, mẹ biết con trai mẹ sẽ làm được mà!" Bà nghẹn ngào nói, vuốt ve mái tóc của Long. Long cũng ôm chặt mẹ, cảm nhận được sự nhẹ nhõm và hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Cậu đã làm được. Cậu đã thực hiện được ước mơ của mình, và quan trọng hơn, cậu đã không phụ lòng tin của mẹ, của Linh. Cậu nhanh chóng rút điện thoại ra, ngón tay thoăn thoắt bấm số của Linh, mong muốn được chia sẻ niềm vui này với cô nàng ngay lập tức. Tiếng chuông điện thoại reo lên, và cậu biết rằng, ở đầu dây bên kia, Linh cũng đang trải qua những khoảnh khắc tương tự, hoặc có thể, cô nàng cũng đang chờ đợi cuộc gọi này từ cậu. Ánh sáng đã bắt đầu hắt vào căn phòng, xua đi vẻ âm u của buổi sáng sớm, mang theo một không khí tươi sáng và tràn đầy hy vọng.
***
Trong khi Long đang vỡ òa trong niềm hạnh phúc, cách đó không xa, tại một căn hộ tập thể khác, Linh cũng đang trải qua những cung bậc cảm xúc tương tự. Nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, rọi vào căn phòng nhỏ, xua đi cái se lạnh của buổi sáng sớm. Giờ đây, căn phòng ngập tràn ánh sáng, mang theo một không khí tươi sáng và ấm áp hơn. Mùi hương thức ăn buổi sáng từ căn bếp nhỏ của mẹ Hương, mùi cà phê thoang thoảng từ quán quen dưới tầng trệt, và cả mùi hương nước hoa dịu nhẹ của mẹ, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thân thuộc và bình yên.
Ngọc Linh ngồi trước chiếc laptop cá nhân, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi cong vút khẽ chớp liên hồi, dán chặt vào màn hình. Gương mặt xinh đẹp của cô nàng, vốn luôn rạng rỡ như ánh nắng, giờ đây lại đong đầy sự căng thẳng và hồi hộp. Mái tóc dài đen óng ả, thường được buộc cao gọn gàng, nay lại buông lơi, vài sợi tóc mềm mại vương trên trán. Bên cạnh Linh, mẹ Hương, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, giờ đây cũng không giấu nổi sự lo lắng. Bà nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tin tưởng.
"Mẹ biết con gái mẹ giỏi mà," mẹ Hương nói, giọng bà nhẹ nhàng, truyền thêm sức mạnh cho Linh. Bà tin vào năng lực của con gái mình, tin vào những nỗ lực không ngừng nghỉ của Linh trong suốt ba năm cấp ba. Linh chỉ khẽ gật đầu, bàn tay cô nàng nắm chặt đến mức mồ hôi ướt đẫm. Cô nàng đã mơ ước được vào Sư phạm Hà Nội từ rất lâu, nơi cô nàng có thể theo đuổi đam mê giảng dạy, nơi cô nàng có thể trở thành một người truyền cảm hứng cho thế hệ tương lai. Nhưng đồng thời, cô nàng cũng lo lắng về việc sẽ phải xa Hạ Long, xa gia đình, và xa Long.
Thời gian trôi qua thật chậm rãi, từng giây, từng phút như kéo dài vô tận. Khi đồng hồ điểm 8 giờ 15 phút, Linh quyết định hít một hơi thật sâu và bấm nút 'Tìm kiếm'. Trái tim cô nàng đập loạn xạ, từng nhịp đập mạnh mẽ vang vọng trong lồng ngực. Màn hình tải chậm rãi, mỗi pixel hiện lên đều khiến cô nàng nín thở.
Và rồi, kết quả hiện ra.
Điểm số. Và tên trường.
"Con... con đỗ rồi mẹ ơi!" Linh thốt lên, giọng cô nàng nghẹn ngào, pha lẫn tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Cô nàng không thể tin vào mắt mình. Sư phạm Hà Nội. Nguyện vọng 1. Cô nàng đã làm được! Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ bừng sáng trên gương mặt cô nàng, xua tan đi mọi lo lắng.
Mẹ Hương ôm chầm lấy Linh, nước mắt bà cũng rưng rưng. "Mẹ tự hào về con lắm, con gái của mẹ!" Bà siết chặt Linh vào lòng, cảm nhận sự trưởng thành và thành công của con mình. Đối với một người mẹ, không gì hạnh phúc hơn khi thấy con mình đạt được ước mơ.
Trong niềm vui vỡ òa ấy, điện thoại của Linh reo lên. Đó là Long. Cô nàng vội vàng bắt máy, giọng nói vẫn còn run run vì xúc động.
"Long ơi, tớ đỗ rồi!" Linh reo lên, vừa cười vừa có chút rưng rưng. "Sư phạm Hà Nội! Cậu sao rồi? Cậu có đỗ không?"
Ở đầu dây bên kia, giọng Long trầm ấm, nhưng đầy vẻ hạnh phúc và tự hào. "Tớ cũng vậy, Linh. Bách Khoa. Nguyện vọng 1. Chúng ta đã làm được!"
Niềm vui của Linh được nhân đôi. Cô nàng hạnh phúc tột độ khi biết Long cũng đã đạt được nguyện vọng của mình. Cả hai cùng nhau chia sẻ những tiếng reo vui, những lời chúc mừng qua điện thoại. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy, một nỗi bâng khuâng nhẹ nhàng chợt len lỏi vào trái tim Linh. Cô nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời Hạ Long trong xanh. Bách Khoa và Sư phạm Hà Nội, hai ngôi trường danh tiếng, nhưng lại nằm ở hai đầu thành phố lớn. Hà Nội sẽ là nơi họ đặt chân đến, nhưng cũng sẽ là nơi họ phải học cách xa nhau.
"Long..." Linh khẽ gọi, giọng cô nàng nhỏ lại. "Vậy là... chúng ta sẽ ở Hà Nội. Nhưng... sẽ không học cùng trường nữa."
Long hiểu được nỗi bâng khuâng trong giọng nói của Linh. "Ừ. Nhưng chúng ta vẫn sẽ ở cùng một thành phố mà, phải không? Sẽ gặp nhau thường xuyên thôi." Giọng cậu vẫn cố gắng trấn an cô nàng, nhưng Linh biết, khoảng cách địa lý tuy không quá xa, nhưng sự khác biệt trong môi trường học tập, trong lịch trình sinh hoạt, chắc chắn sẽ tạo ra những thử thách mới cho tình yêu của họ.
Niềm vui đỗ đại học vẫn còn ngập tràn, nhưng nỗi buồn chia xa cũng đã bắt đầu len lỏi, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, báo hiệu một chặng đường mới đầy thử thách nhưng cũng không kém phần rực rỡ.
***
Buổi chiều hôm đó, nắng Hạ Long đã lên rực rỡ, xua tan đi cái âm u của buổi sáng, trả lại vẻ đẹp vốn có của thành phố biển. Gió mát lành từ biển thổi vào, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng, và bầu trời trong xanh không một gợn mây. Long và Linh hẹn nhau tại Quán Cafe Sắc Màu – nơi gắn liền với bao kỷ niệm của nhóm bạn. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ quen thuộc. Bên trong, nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, cùng với mùi hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn và vô cùng dễ chịu.
Khi Long và Linh bước vào, Hùng, Mai, và Lan đã ngồi sẵn ở một góc quen thuộc. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, vừa thấy hai người bạn đã vẫy tay lia lịa. "Hai cái đứa này, làm gì mà giờ mới chịu vác mặt đến! Tớ với Mai, Lan đợi dài cả cổ rồi đây này!" cậu ta lanh lảnh nói, rồi nhanh chóng đẩy một chiếc ghế trống về phía Long.
"Vừa mới ăn mừng xong, cậu muốn tụi tớ bay đến ngay lập tức à?" Linh cười trêu, gương mặt vẫn còn rạng rỡ niềm hạnh phúc.
Sau khi đã ổn định chỗ ngồi, Long và Linh cũng nhanh chóng chia sẻ tin vui của mình. "Tớ đỗ Bách Khoa rồi," Long nói, giọng cậu trầm ấm nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào. "Còn Linh thì Sư phạm Hà Nội."
Cả nhóm reo hò chúc mừng. Hùng vỗ đùi cái đét. "Tuyệt vời! Đúng là cặp đôi hoàn hảo của Ánh Dương!" Mai, cô bạn trầm tư với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng mỉm cười thật tươi. "Chúc mừng hai cậu nhé. Tớ biết hai cậu sẽ làm được mà." Lan, với mái tóc ngắn ngang vai năng động, giơ tay làm điệu bộ cụng ly. "Chất lừ! Hai đứa đúng là không hổ danh 'học bá'!"
Long và Linh cũng hỏi thăm kết quả của các bạn. Hùng, dù cố gắng che giấu vẻ bùi ngùi, nhưng vẫn không giấu được niềm vui khi nói: "Còn tớ á? Thì... tớ sẽ là hướng dẫn viên du lịch đẹp trai nhất Hạ Long đây! Tớ đỗ Du lịch Hạ Long rồi! Mấy đứa đi chơi nhớ gọi tớ, tớ sẽ dẫn đi ăn hải sản ngon bá cháy!" Cậu ta lại cố tỏ ra hài hước, nhưng Long có thể thấy ánh mắt cậu ta thoáng buồn khi nói đến việc sẽ ở lại Hạ Long một mình.
Mai khẽ đẩy gọng kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm. "Tớ đỗ Y Dược Hà Nội. Vậy là tớ cũng sẽ lên Hà Nội với Long và Linh. Nhưng... xa quá nhỉ?" Câu nói cuối của Mai khiến không khí chùng xuống một chút. Hà Nội tuy cùng thành phố, nhưng để gặp nhau thường xuyên giữa lịch học dày đặc của Y Dược và Bách Khoa, Sư phạm không phải là chuyện dễ dàng.
Lan thì khác, cô nàng tự tin và tràn đầy năng lượng. "Tớ thì sẽ bay vào Sài Gòn, theo đuổi ngành thiết kế. Sài Gòn sẽ là nơi tớ thể hiện bản thân. Chúng mình phải giữ liên lạc đấy, đừng có đứa nào quên tớ nha!" Lan nói, giọng dứt khoát, đầy khí thế của một người trẻ sẵn sàng chinh phục những chân trời mới. Nụ cười của Lan vẫn tươi tắn, nhưng trong đôi mắt cô nàng, Long và Linh cũng nhận ra một chút xao xuyến.
Năm người bạn nhìn nhau, mỗi người một con đường, một ngã rẽ. Cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17', vật phẩm đã từng được Long và Linh cùng nhau ghi chép, giờ đây dường như hiện hữu trong tâm trí mỗi người. Những ước mơ ngày ấy, giờ đây đã thành hiện thực, nhưng lại đi kèm với một cái giá: sự chia xa.
Linh khẽ thở dài, tay cô nàng vô thức siết chặt tay Long dưới gầm bàn. "Vậy là... mỗi đứa một nơi rồi." Cô nàng thốt ra, giọng nói mang theo chút tiếc nuối. "À, mà Tùng thì sao nhỉ? Cậu ấy có đỗ không?"
Hùng nhấp một ngụm cà phê, rồi đáp: "À, thằng Tùng á? Nghe đâu cũng đỗ một trường kinh tế danh tiếng ở Sài Gòn rồi. Chắc cậu ấy vui lắm." Long khẽ gật đầu. Như vậy, Tùng cũng đã có con đường riêng của mình, không còn là một cái tên quá nặng nề trong mối quan hệ của cậu và Linh. Cậu ta đã trưởng thành, và có lẽ, đã tìm được định hướng mới cho bản thân.
"Dù ở đâu, chúng ta vẫn là bạn tốt nhất," Long nói, ánh mắt cậu lướt qua từng người bạn. "Và chúng ta sẽ gặp lại. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, sẽ mãi là nơi chúng ta tìm về. Sẽ có những lúc khó khăn, nhưng hãy nhớ rằng chúng ta luôn có nhau."
Cả nhóm cùng cụng ly nước ngọt và cà phê. Tiếng "ting" nhỏ vang lên, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, như một lời hẹn ước thầm lặng. Có người cười tươi, có người rưng rưng nước mắt. Đó là niềm vui của sự thành công, của những ước mơ được chạm đến, nhưng cũng là nỗi buồn man mác của tuổi thanh xuân đang dần khép lại một chương, để mở ra một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn nhiều điều rực rỡ.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu tràn đầy yêu thương và kiên định. Cậu biết rằng, chặng đường phía trước sẽ không dễ dàng. Tình yêu xa, tình bạn bị phân tán, những môi trường mới lạ và những con người mới sẽ là những thử thách mà họ phải đối mặt. Nhưng cậu tin, với lời hẹn ước đã trao, và với tình yêu làm kim chỉ nam, họ sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân của họ, dù có những ngã rẽ khác nhau, vẫn sẽ rực rỡ như nắng Hạ Long. Và một ngày không xa, họ sẽ lại hội ngộ, để kể cho nhau nghe những câu chuyện mới, những trải nghiệm mới trên hành trình trưởng thành của mình. Buổi tiệc chia tay thật sự, có lẽ, sẽ còn nhiều nước mắt hơn thế.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.