Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 477: Nỗi Niềm Thanh Xuân: Khoảng Lặng Bên Nhau

Long khẽ đặt chiếc điện thoại xuống bàn, ánh mắt vẫn còn lưu lại dòng tin nhắn cuối cùng từ Ngọc Linh. Một cảm giác nhẹ nhõm nhưng cũng đầy phức tạp dâng lên trong lòng cậu. Cậu biết, cô bé cũng đang nghĩ về cậu, về tương lai, và về những ngã rẽ mà họ sắp phải đối mặt. Cái đêm yên tĩnh ấy đã khép lại một ngày dài của những suy tư và lo lắng, nhưng cũng mở ra một niềm tin mới, một sự kiên định thầm lặng giữa hai trái tim trẻ. Long tin rằng, dù khó khăn đến mấy, họ sẽ tìm được cách. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã được vun đắp từ những rung động đầu đời, và nó sẽ không dễ dàng phai nhạt.

Sáng hôm sau, một tin nhắn từ Phan Việt Hùng gửi đến nhóm chat, rủ rê mọi người tụ tập tại Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc. "Bữa cuối trước khi mỗi đứa mỗi nơi, ai không đi là tớ giận đấy nhé!" Hùng viết, kèm theo hàng loạt icon mặt cười và biểu tượng khóc lóc. Long đọc tin nhắn, một thoáng do dự. Cậu muốn gặp Linh, muốn gặp cả nhóm, nhưng cậu cũng ngại cái không khí nặng nề có thể sẽ bao trùm buổi gặp mặt này. Tuy nhiên, cậu biết rằng đây là điều cần thiết.

Chiều hôm đó, từng thành viên trong nhóm bạn thân tề tựu tại Quán Cafe Sắc Màu. Đây là nơi cất giữ biết bao nhiêu kỷ niệm của tụi nó, từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những lần trốn học đi chơi, hay chỉ đơn giản là ngồi lê đôi mách, chia sẻ những bí mật tuổi học trò. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, tựa như một góc bình yên giữa lòng Hạ Long tấp nập. Những cánh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, nơi thỉnh thoảng có những cơn gió biển lùa vào, mang theo chút mặn mòi quen thuộc.

Bên trong, không gian được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái bọc vải nhung, những bức tranh tường nghệ thuật vẽ phong cảnh biển Hạ Long mộng mơ và vô số chậu cây xanh treo tường, rủ xuống mềm mại. Ánh nắng chiều dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ bóng loáng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, cùng với hương hoa tươi cắm trên mỗi bàn, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ hệ thống loa nhỏ, xen lẫn tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian thư thái, dễ chịu.

Long đến sớm nhất, cậu chọn một góc bàn quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con hẻm và đón được ánh sáng đẹp nhất. Cậu ngồi đó, khẽ nhấp một ngụm trà đào lạnh, cố gắng giữ cho gương mặt mình vẻ bình thản thường ngày. Trong thâm tâm, cậu cảm thấy một sự nặng trĩu khó tả. Sau cuộc trò chuyện qua tin nhắn đêm qua, cậu và Linh đã đạt được một sự đồng thuận ngầm, một niềm tin vào nhau, nhưng điều đó không làm giảm bớt nỗi lo lắng về tương lai. Khó khăn vẫn còn đó, và cậu biết, cả nhóm cũng đang phải đối mặt với những cảm xúc tương tự.

Không lâu sau, Hùng xuất hiện, trên tay cầm một chiếc vòng tay may mắn nhỏ bằng sợi chỉ đỏ. Cậu ta trông có vẻ cố gắng giữ sự vui vẻ, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ bối rối. "Chào Long! Đến sớm thế? Có vẻ cậu cũng nóng lòng gặp mọi người nhỉ?" Hùng cười gượng, cái cười không giòn tan như mọi khi.

Tiếp theo là Vũ Thanh Lan và Hoàng Thảo Mai. Lan vẫn năng động, khỏe khoắn như mọi ngày, nhưng đôi mắt tinh nhanh của cô nàng lại ánh lên một sự trầm tư khác lạ. Mai thì nhỏ nhắn, thanh tú trong chiếc áo sơ mi trắng và váy dài, mái tóc đen dài tết gọn gàng, trên tay vẫn là một cuốn sách. Cả hai cô nàng nhìn nhau, rồi nhìn Long và Hùng, khẽ thở dài.

Cuối cùng, Ngọc Linh bước vào quán. Cô nàng vẫn xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, mái tóc dài đen óng ả được buộc đuôi ngựa gọn gàng. Nhưng nụ cười rạng rỡ thường ngày của cô nàng hôm nay lại phảng phất nét buồn. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé quét một lượt quanh quán, rồi dừng lại ở Long. Ánh mắt hai người chạm nhau, một sự thấu hiểu vô ngôn truyền qua. Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa, rồi nhanh chóng bước đến chỗ cả nhóm.

Họ ngồi vào bàn, đồ uống đã được đặt, nhưng không ai thực sự vui vẻ chạm vào. Ly cà phê sữa đá của Linh, trà sữa của Mai, nước cam của Hùng, và ly trà đào của Long, tất cả đều còn nguyên vẹn. Một khoảng không im lặng bao trùm lấy họ, khác hẳn những lần tụ tập trước kia, khi tiếng cười nói và những câu chuyện không ngừng vang lên. Cái không khí trầm lắng ấy như một bức tường vô hình, ngăn cách họ khỏi sự vui vẻ thường ngày.

Hùng là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên, cậu ta gãi đầu bối rối. "Sao nay mọi người im ắng thế? Không giống mọi khi chút nào! Hay tại vừa thi xong nên mệt hết rồi?" Giọng cậu ta cố gắng lên cao, nhưng lại lạc đi một nhịp.

Mai khẽ thở dài, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Không phải mệt, chỉ là... có nhiều thứ để nghĩ quá." Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại chạm đến đúng mạch cảm xúc của mọi người. Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

Linh ngồi cạnh Long, khẽ siết nhẹ tay cậu dưới gầm bàn. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa ấy khiến Long ngẩng đầu nhìn cô bé. Linh cũng nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh chất chứa nỗi niềm. Cô bé khẽ nói, giọng thì thầm đủ để Long nghe thấy: "Tớ cũng vậy."

Long siết chặt tay Linh, một sự trấn an thầm lặng. Cậu hiểu. Cậu biết rằng nỗi lo lắng về tương lai, về những ngã rẽ sắp tới, không chỉ mình cậu và Linh phải đối mặt, mà cả nhóm bạn thân này cũng đang phải gánh chịu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ sắp kết thúc một chương, và chương mới sẽ là những thử thách lớn lao hơn. Cậu cảm nhận được sự se lạnh trong không khí, dù quán cà phê vẫn ấm cúng. Đó là cái lạnh của sự chia xa, của những điều không chắc chắn.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long. Ánh sáng vàng cam cuối cùng của ngày xuyên qua những ô cửa kính lớn của Quán Cafe Sắc Màu, đổ bóng những hình thù kỳ lạ lên tường. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng dường như không thể xua đi cái không khí trầm lắng vẫn còn đó. Mùi cà phê và bánh ngọt đã quyện vào nhau, tạo thành một hương thơm quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang theo chút hoài niệm.

Sau một khoảng im lặng kéo dài, Linh là người mở lời. Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời nói ra lại như một hạt sương đọng trên lá, chất chứa nỗi buồn. "Tớ... tớ không biết liệu tớ có thể quen với việc không có mọi người bên cạnh mỗi ngày không. Đại học... có vẻ rất xa lạ." Cô bé nhìn từng người bạn, ánh mắt dừng lại lâu nhất ở Long, tìm kiếm sự an ủi.

Long khẽ vòng tay ôm nhẹ vai Linh, kéo cô bé sát vào mình hơn. Cậu hít một hơi thật sâu, giọng cậu ấy trầm hơn, nhưng đầy sự kiên định. "Chúng ta đều phải đối mặt với những ngã rẽ riêng. Nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ xa nhau mãi mãi." Cậu ấy biết mình phải là điểm tựa cho Linh lúc này, phải là người truyền đi sự vững tâm. Trong lòng cậu, cũng có những nỗi lo tương tự, nhưng cậu tin vào lời hứa của họ, tin vào tình yêu của họ.

Lan gật đầu đồng tình, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Long và Linh. "Đúng vậy. Dù có đi đâu, chúng ta vẫn là bạn bè. Quan trọng là chúng ta sẽ giữ liên lạc, đúng không?"

Thấy không khí bắt đầu có vẻ đỡ hơn, Hùng nhanh trí chen vào. Cậu ta cười lớn, cái cười giòn tan quen thuộc bỗng trở lại, dù chỉ trong chốc lát. "Nhớ hồi Long bị cô giáo phạt vì trêu Linh không? Cả lớp cười muốn bể bụng, Long thì mặt đỏ bừng!"

Cả nhóm bật cười theo lời kể của Hùng. Long khẽ nhăn mặt, giả vờ trách móc: "Này, chuyện đó mà cậu cũng nhớ à?" Nhưng trong giọng cậu không có chút giận dỗi nào, chỉ toàn là sự hoài niệm.

Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, miệng nở nụ cười nhẹ nhàng. "Đúng rồi, hồi đó Long đáng ghét lắm, cứ thích chọc tớ hoài." Cô bé nhớ lại cái cảm giác vừa giận vừa thương Long ngày đó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng và đầy ắp kỷ niệm.

Mai, từ nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ cũng mỉm cười nhẹ nhàng. Đôi mắt cô nàng ánh lên vẻ trìu mến khi nhìn Long và Linh. "Linh thì giả vờ giận Long mấy ngày, nhưng lúc nào cũng lén nhìn Long. Cậu ấy còn nhờ tớ chuyển thư cho Long nữa chứ."

Ngọc Linh nghe vậy thì mặt đỏ bừng, khẽ đánh nhẹ vào vai Mai. "Mai! Cậu lại kể chuyện cũ!" Nhưng ánh mắt cô bé lại lấp lánh niềm vui. Những kỷ niệm ngọt ngào, hồn nhiên của tuổi học trò ùa về, như một dòng suối mát lành làm dịu đi cái không khí nặng nề. Họ bắt đầu kể thêm nhiều câu chuyện khác, về những lần cả nhóm cùng nhau trốn học đi chơi ở bãi biển Hạ Long, về những lần cúp cua để đi ăn kem, về những lần cùng nhau thức đêm ôn thi, hay những trò nghịch ngợm không ai ngờ tới.

Hùng kể về lần cả nhóm bị lạc ở Đảo Titop khi đi dã ngoại, phải nhờ Long dẫn đường tìm về. "Lúc đó Long ngầu hết sức! Cả lũ sợ xanh mắt mèo, chỉ có Long là bình tĩnh. Cậu ấy cứ như là người hùng vậy."

Lan bổ sung: "Còn nhớ lần chúng ta cùng nhau làm dự án khoa học không? Mấy đứa thức trắng đêm ở nhà Long, cuối cùng lại ngủ gục trên bàn. Long phải một mình hoàn thành nốt phần cuối đấy."

Những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau, mang họ trở về với những ngày tháng hồn nhiên, vô tư lự. Tiếng cười bắt đầu vang lên nhiều hơn, dù trong đó vẫn pha lẫn chút ngậm ngùi. Long nhìn Linh, thấy cô bé đang cười tươi, lòng cậu cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu biết, đây chính là sức mạnh của tình bạn, của những kỷ niệm, của tuổi thanh xuân rực rỡ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, đã chứng kiến tất cả, và sẽ mãi mãi là một phần không thể thiếu trong ký ức của mỗi người.

Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh đang siết nhẹ tay cậu. Cái cảm giác ấy không chỉ là tình yêu, mà còn là sự tin tưởng, là lời hứa thầm lặng rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Những ký ức đẹp đẽ này là tài sản vô giá, là động lực để họ đối mặt với tương lai. Cậu nhìn sang Hùng, Lan, Mai, thấy ánh mắt họ cũng đong đầy cảm xúc. Tụi nó đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Và dù con đường phía trước có rẽ lối, họ vẫn sẽ mãi là một phần của nhau.

***

Đêm đã tối hẳn. Bên ngoài Quán Cafe Sắc Màu, gió biển thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của buổi tối cuối mùa xuân. Ánh đèn vàng ấm áp trong quán cà phê càng làm nổi bật lên những khuôn mặt trẻ trung, giờ đây đã không còn quá căng thẳng như lúc ban đầu, nhưng vẫn còn đó chút trầm tư, chút hoài niệm. Mùi cà phê đậm đà và hương bánh ngọt đã phai nhạt dần, nhường chỗ cho cái không khí tĩnh lặng hơn.

Kỷ niệm tuy giúp mọi người vui vẻ hơn một chút, nhưng nỗi lo về tương lai vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười. Lan, với tính cách thực tế và luôn nhìn thẳng vào vấn đề, là người lên tiếng. Giọng cô nàng rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn đầy sự quan tâm. "Dù sao thì, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi. Miễn là chúng ta giữ liên lạc, đừng quên nhau là được." Cô nàng đưa mắt nhìn cả nhóm, rồi dừng lại ở Long và Linh, như muốn nhấn mạnh thêm.

Mai khẽ gật đầu, siết nhẹ tay Linh. "Lan nói đúng đấy. Dù có ở đâu, chúng ta cũng sẽ luôn là bạn bè tốt nhất của nhau." Cô nàng nhìn Long và Linh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và trìu mến. Cô bé biết, tình yêu của Long và Linh là một điều gì đó rất đặc biệt, rất đáng trân trọng.

Ngọc Linh nghe lời bạn, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn rất nhiều. Cô bé quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng. Cô bé khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định, như muốn tự hỏi chính mình và cũng là để tìm kiếm sự xác nhận từ Long: "Chúng ta sẽ làm được, phải không anh?" Chiếc vòng tay may mắn nhỏ xinh ở cổ tay cô bé khẽ lay động theo cử chỉ.

Long không nói gì, chỉ khẽ siết chặt tay Linh. Ánh mắt cậu ấy kiên định, sâu thẳm như đại dương, nhìn thẳng vào mắt cô bé. Cậu ấy gật đầu nhẹ, một sự khẳng định chắc nịch, không cần bất kỳ lời nói nào. Nhưng Linh hiểu. Cả nhóm bạn cũng hiểu. Đó là một lời hứa thầm lặng, một cam kết vững vàng, không thể lay chuyển. "Chắc chắn rồi. Luôn luôn." Long thì thầm, giọng cậu ấy trầm ấm, như một lời trấn an mạnh mẽ nhất. Trong khoảnh khắc ấy, Long biết rằng tình yêu của họ sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Nó là một phần của tuổi thanh xuân rực rỡ, một báu vật mà Hạ Long đã ban tặng cho họ.

Hùng, sau khi chứng kiến khoảnh khắc đầy xúc động đó, bỗng nhiên có một ý tưởng. Cậu ta rút điện thoại ra, giơ lên. "Nào, nào! Đủ rồi đó. Tụi bây cứ sướt mướt mãi, tớ không chịu được đâu. Chụp một tấm ảnh kỷ niệm đi! Để sau này nhìn lại mà nhớ những ngày tháng rực rỡ này!" Giọng cậu ta vẫn pha chút hài hước, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm túc. Cậu ấy muốn lưu giữ khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà tình bạn và tình yêu của họ cùng hòa quyện, đối mặt với ngã rẽ cuộc đời.

Cả nhóm xích lại gần nhau, tạo dáng. Long và Linh ngồi cạnh nhau, tay vẫn đan chặt, nụ cười trên môi pha lẫn chút buồn, chút hy vọng, nhưng tràn đầy sự kiên định. Hùng đứng phía sau, giơ điện thoại lên, canh góc. Ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê chiếu rọi lên khuôn mặt từng người, tạo nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ. Tiếng "tách" của máy ảnh vang lên, đóng băng khoảnh khắc ấy. Một khoảnh khắc đầy ý nghĩa, nơi tình bạn và tình yêu được củng cố, nơi họ cùng nhau đối mặt với tương lai.

Long nhìn vào bức ảnh vừa chụp. Trong đó, có nụ cười rạng rỡ của Linh, ánh mắt kiên định của cậu, sự hài hước của Hùng, vẻ trầm tư của Mai, và sự thực tế của Lan. Tất cả đều gói gọn trong một khung hình. Cậu biết, đây không phải là lời chia tay, mà là một lời hẹn ước. Một lời hẹn ước rằng dù có đi đâu, làm gì, họ vẫn sẽ luôn tìm thấy nhau, vẫn sẽ luôn giữ vững tình bạn và tình yêu này. Cái kết mở của cuộc hành trình cấp ba này không phải là dấu chấm hết, mà là một cánh cửa mở ra thế giới đại học đầy thử thách, nhưng cũng đầy những cơ hội mới. Và họ, những người trẻ tuổi với tình yêu và tình bạn rực rỡ như nắng Hạ Long, đã sẵn sàng để khám phá.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free