Rực rỡ thanh xuân - Chương 474: Bản Đồ Tương Lai: Những Ngã Rẽ và Khoảng Cách
Long siết chặt vòng tay ôm Linh hơn nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô bé. Cậu không trả lời ngay. Cậu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi những chòm sao lấp lánh như đang thầm thì những câu chuyện cổ tích. Một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi trong lòng, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một động lực, một lời hứa thầm lặng mà cậu dành cho Linh, và cho cả chính mình. Cậu biết, để giữ vững tình yêu này, cả hai sẽ phải trưởng thành hơn rất nhiều, phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua. Nhưng nhìn Linh đang tựa đầu vào vai cậu, chìm vào sự bình yên tạm thời, Long cảm thấy một sức mạnh lạ thường dâng trào trong tim. Dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, cậu cũng sẽ không buông tay. Cậu sẽ tìm cách, dù là phải hy sinh một phần ước mơ cá nhân, dù là phải nỗ lực gấp bội, cậu cũng sẽ làm. Bởi vì, tình yêu của họ không chỉ là tình yêu đầu đời, mà nó còn là một phần rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân, là thứ mà cậu không bao giờ muốn đánh mất. Cậu khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc Linh, thì thầm một lời hứa chỉ đủ cho hai người nghe thấy, giữa không gian tĩnh lặng của công viên Bình Minh. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm một con đường, Linh ạ. Anh sẽ không bao giờ để chúng ta xa cách."
Lời thì thầm của Long như một sợi chỉ mỏng manh nhưng bền chặt, níu giữ Linh lại giữa những lo âu hỗn độn. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long, nơi ẩn chứa sự kiên định và cả một chút mệt mỏi. "Vậy... chúng ta phải làm gì đây, Long?" Giọng cô bé vẫn còn chút run rẩy nhưng đã vơi đi sự tuyệt vọng, thay vào đó là một khao khát được Long chỉ dẫn, được Long tìm thấy một con đường. Long mỉm cười nhẹ, nụ cười trấn an nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự trăn trở. Cậu biết, lời hứa thôi chưa đủ. Họ cần hành động, cần đối mặt với thực tế nghiệt ngã đang chờ đợi ở phía trước. Long xoa nhẹ lưng Linh, cảm nhận sự mềm mại qua lớp áo mỏng. Gió đêm Hạ Long bắt đầu se lạnh, như báo hiệu những đổi thay sắp tới. Cậu đứng dậy, nắm tay Linh kéo cô bé đi theo. "Về nhà thôi. Đã khuya rồi."
Trên con đường về nhà, cả hai vẫn nắm chặt tay nhau, bước đi chậm rãi. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng họ in dài trên vỉa hè. Không gian tĩnh mịch của đêm khuya bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng bước chân đều đặn và tiếng gió khẽ xào xạc qua những tán cây. Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, một cảm giác an toàn quen thuộc đã theo cô bé suốt những năm tháng thanh xuân này. Nhưng dù vậy, nỗi lo lắng về tương lai vẫn lơ lửng trong không khí, một đám mây xám xịt chẳng chịu tan đi. Mỗi bước chân là một sự tiến gần hơn đến ngã ba đường, nơi họ sẽ phải lựa chọn con đường riêng. Linh ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên sự bất an. Cậu ấy vẫn cao lớn và vững chãi như thế, bờ vai rộng luôn là nơi cô bé có thể dựa vào. Nhưng liệu bờ vai ấy có đủ sức gánh vác khoảng cách địa lý mênh mông sắp tới?
Long cảm nhận được ánh nhìn của Linh, cậu khẽ quay sang mỉm cười trấn an. Nụ cười ấy đã từng xua tan bao nỗi buồn, bao sự tự ti trong lòng cô bé. Nhưng lần này, nó không thể xua đi hết những đám mây u ám. Cậu biết, cô bé đang nghĩ gì. Cậu cũng đang nghĩ như vậy. Trở về khu tập thể cũ của Linh, ánh đèn vàng yếu ớt từ hành lang hắt lên gương mặt cả hai, phản chiếu nét ưu tư. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã im bặt, chỉ còn vài tiếng ho khan hay tiếng trở mình từ những căn hộ đã chìm vào giấc ngủ. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà cũ vẫn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi hương quen thuộc từ quần áo của Linh, một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết. Họ cởi giày, nhẹ nhàng bước vào căn hộ.
Linh bật chiếc đèn bàn nhỏ ở góc phòng khách, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào bóng tối và sự nặng nề. Long đặt tay lên vai Linh, vỗ nhẹ, như một lời động viên không lời. "Mình... mình nên xem xét thật kỹ, Long ạ. Cứ né tránh mãi cũng không được." Linh nói, giọng cô bé nhỏ xíu, nhưng chất chứa một sự kiên quyết đáng ngạc nhiên. Cô bé không muốn chỉ dựa dẫm vào Long nữa, cô muốn cùng cậu đối mặt. Long gật đầu, siết nhẹ vai Linh. "Anh biết. Dù thế nào, anh cũng sẽ cùng em tìm hiểu." Cậu nhìn sâu vào mắt cô bé, khẳng định lại lời hứa của mình. Cậu hiểu, đây là lúc họ cần thực tế. Cậu không thể để nỗi sợ hãi nhấn chìm Linh, hay nhấn chìm cả hai. Bản thân cậu cũng có những nỗi lo, nhưng cậu phải là người mạnh mẽ hơn. Cậu phải là người dẫn đường, ít nhất là trong lúc này, khi Linh đang chông chênh.
Linh đi tới góc phòng, lấy ra chiếc laptop cũ kỹ của mình. Chiếc máy đã theo cô bé từ những năm đầu cấp ba, chứng kiến bao nhiêu đêm thức khuya học bài, bao nhiêu lần tìm kiếm thông tin cho các dự án. Giờ đây, nó sẽ là công cụ để họ đối mặt với một trong những quyết định quan trọng nhất cuộc đời. Cô bé đặt laptop lên bàn, cắm sạc, sau đó quay lại ngồi cạnh Long trên chiếc sofa cũ. Căn phòng khách nhỏ của Linh, với những bức tường đã ngả màu và vài món đồ nội thất giản dị, bỗng trở thành một không gian quan trọng, nơi tương lai của hai người đang được định hình. Tiếng quạt trần quay đều đều, tạo ra một làn gió nhẹ, xua đi chút oi bức còn sót lại của những ngày cuối xuân đầu hè.
Long và Linh ngồi sát vào nhau, vai kề vai, hơi ấm từ người kia truyền sang sưởi ấm lẫn nhau trong không khí se lạnh của đêm khuya. Chiếc laptop cũ của Linh khởi động chậm chạp, màn hình hiện lên ánh sáng xanh nhạt, phản chiếu vào đôi mắt đang chất chứa nhiều suy tư của cả hai. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của Linh khi cô bé tìm kiếm thông tin về các trường đại học vang lên đều đều, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
"Anh muốn xem trường nào trước?" Linh hỏi khẽ, giọng cô bé vẫn còn chút mệt mỏi sau những cảm xúc dồn nén. Long thở dài nhẹ, tay cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh. "Cứ xem những trường mà chúng ta đã nhắm tới đi. Cứ bắt đầu từ Hà Nội trước." Long nói, giọng trầm ấm nhưng cũng chất chứa một sự quyết đoán. Cậu biết, đây là một cuộc chiến, và họ phải đối mặt với nó một cách lý trí nhất có thể. Cậu tập trung vào các trường kỹ thuật và kinh tế hàng đầu, những nơi sẽ giúp cậu thực hiện ước mơ xây dựng sự nghiệp vững chắc. "Trường Bách Khoa Hà Nội... ngành này điểm khá cao. Hoặc Ngoại Thương TP.HCM cũng tốt," Long vừa lướt chuột, vừa lẩm bẩm, mắt chăm chú vào màn hình. Cậu phân tích điểm chuẩn, chương trình học, cơ hội việc làm sau này. Với Long, mọi thứ phải rõ ràng, có kế hoạch. Cậu không thể chấp nhận một tương lai mơ hồ, đặc biệt là khi nó liên quan đến Linh.
Linh nghiêng đầu, đọc cùng Long. Cô bé không nói gì, chỉ khẽ gật gù. Từng con số, từng dòng chữ hiện lên trên màn hình như những gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng mong manh của cô. Hà Nội, TP.HCM... đều là những thành phố xa xôi, cách Hạ Long hàng trăm, thậm chí hàng nghìn cây số. Cô bé nhớ lại những buổi chiều hoàng hôn trên biển Hạ Long mà họ đã nắm tay nhau, những rung động đầu đời trong trẻo như sóng biển vỗ nhẹ vào bờ cát. Liệu những kỷ niệm ấy có đủ sức níu giữ khi khoảng cách địa lý trở nên quá lớn?
Sau khi Long lướt qua vài trường ở Hà Nội và TP.HCM, Linh khẽ hắng giọng. "Giờ đến lượt em nhé." Cô bé nói, tay lướt chuột tìm kiếm những trường đại học thuộc khối ngành Sư phạm và Ngoại ngữ. "Sư phạm Hà Nội thì gần hơn, nhưng ngành du lịch thì ở Sài Gòn lại mạnh hơn..." Linh ngập ngừng, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ bối rối. Cô bé vốn mơ ước được trở thành một giáo viên tiếng Anh, hoặc một hướng dẫn viên du lịch để giới thiệu vẻ đẹp của Hạ Long đến với bạn bè quốc tế. Nhưng ước mơ ấy giờ đây lại đặt cô bé vào thế khó xử, khi mà những lựa chọn tốt nhất lại nằm ở hai đầu đất nước. Long im lặng lắng nghe, ánh mắt cậu dõi theo từng thao tác của Linh. Cậu nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa những lựa chọn của họ. Cậu tìm kiếm sự nghiệp, sự ổn định, còn Linh tìm kiếm đam mê và một phần nào đó, là sự gần gũi.
Càng tìm hiểu, không khí trong phòng càng trở nên nặng nề. Tiếng gõ phím dần thưa thớt, thay vào đó là sự im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng thở dài khe khẽ của Linh. Bản đồ Việt Nam hiện ra trên màn hình laptop, với những chấm đỏ đánh dấu các thành phố lớn nơi có các trường đại học mơ ước của họ, trải dài từ Bắc vào Nam. Một chấm ở Hà Nội, một chấm ở TP.HCM. Khoảng cách địa lý bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bức tường vô hình ngăn cách họ. Long khẽ chỉ vào màn hình, giọng cậu trầm xuống, pha chút chua xót. "Vậy là... Hà Nội... và Sài Gòn..." Cậu ấy không cần nói thêm. Cả hai đều hiểu. Đó là hai thành phố, hai ngã rẽ hoàn toàn khác biệt, và chúng cách nhau một khoảng rất, rất xa.
Linh khẽ siết chặt tay Long, cảm nhận sự ấm áp và rắn rỏi của bàn tay cậu. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn vào Long, không nói nên lời. Nỗi sợ hãi về sự xa cách, về những thử thách của tình yêu xa bỗng chốc trở nên hiện hữu, không còn là những suy nghĩ mông lung nữa. Nó là một bản đồ, là những cái tên trường, là những thành phố cụ thể, được đặt ra ngay trước mắt họ. Long nhìn lại Linh, ánh mắt cậu đầy sự trăn trở. Cậu nhìn thấy nỗi buồn và sự lo lắng tột cùng trong đôi mắt cô bé. Cậu muốn ôm cô bé thật chặt, muốn nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, nhưng những từ ngữ ấy dường như nghẹn lại ở cổ họng. Thực tế quá phũ phàng, và cậu biết, họ không thể lảng tránh nó thêm nữa.
Họ tiếp tục ngồi đó, không gian tĩnh mịch bao trùm. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như đếm ngược từng khoảnh khắc bình yên ít ỏi còn lại. Linh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm khuya, mà là vì nỗi sợ hãi về tương lai bất định. Mùi ẩm mốc nhẹ của căn hộ cũ, mùi giấy sách cũ trên bàn, mùi hương quen thuộc từ người Long đang ngồi cạnh, tất cả đều trở nên thật xa lạ, như thể chúng đang dần trôi đi cùng với những tháng ngày thanh xuân rực rỡ ở Hạ Long. Long vuốt nhẹ lưng Linh, tay cậu siết chặt bàn tay cô bé. Cậu biết, đây là một khoảnh khắc quan trọng. Cậu phải mạnh mẽ, phải là điểm tựa cho Linh.
Chiếc laptop đã tắt tự lúc nào không hay, màn hình tối sẫm như tấm gương phản chiếu nỗi buồn. Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa, vai kề vai, tay vẫn đan chặt vào nhau. Ánh đèn bàn vàng vọt yếu ớt hắt lên hai bóng hình bé nhỏ, đổ dài trên bức tường đã ngả màu. Nỗi buồn chia xa hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, nó không còn là một ý niệm mơ hồ mà là một thực tại cay đắng, khắc nghiệt đang chờ đợi họ ở phía chân trời. Họ không nói nhiều, nhưng ánh mắt và cái nắm tay đã nói lên tất cả. Sự thật về những ngã rẽ địa lý khác biệt đã đập vào mắt họ, không thể ch���i cãi.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi của bờ vai cậu. Hơi thở đều đều của Long phả vào tóc cô bé, mang theo mùi hương quen thuộc mà cô bé đã yêu quý suốt bao năm. "Xa quá, Long ạ..." Linh khẽ thì thầm, giọng cô bé nhỏ xíu, yếu ớt như một tiếng thở dài. Nước mắt lại chực trào ra nơi khóe mi, nhưng cô bé cố kìm nén, không muốn Long phải lo lắng thêm. Cô bé hình dung ra cảnh mình một mình ở một thành phố lạ, không có Long ở bên, không có những buổi chiều cùng nhau dạo biển, không có những lúc cậu kiên nhẫn giảng bài. Trái tim cô bé thắt lại.
Long vòng tay ôm lấy Linh, vỗ nhẹ lên lưng cô bé, như đang trấn an một đứa trẻ lạc lối. Cậu khẽ đặt cằm lên mái tóc mềm mại của Linh, hít hà mùi hương dịu nhẹ. Cậu cũng cảm thấy nặng trĩu. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu len lỏi qua rèm cửa, nhuộm một vệt hồng nhạt lên bầu trời đêm dần tan. Hạ Long đang thức giấc, mang theo một ngày mới, nhưng cũng mang theo cả hy vọng và những lo toan mới. Khoảng cách địa lý là một thử thách khủng khiếp, cậu biết điều đó. Những câu chuyện về tình yêu xa tan vỡ vẫn ám ảnh trong tâm trí cậu. Nhưng nhìn Linh trong vòng tay mình, cậu lại cảm thấy một sức mạnh mãnh liệt dâng trào.
"Nhưng không phải là không thể." Long nói, giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng lại chắc chắn và kiên định đến lạ. Cậu siết chặt tay Linh hơn nữa, như muốn truyền cho cô bé tất cả sức mạnh của mình. "Chúng ta sẽ tìm cách, Linh ạ. Anh đã hứa rồi mà." Lời nói của Long tuy đơn giản nhưng lại có sức mạnh xoa dịu kỳ diệu. Nó không chỉ là một lời hứa suông, mà là một lời cam kết cho tương lai, một lời hẹn ước thanh xuân mà cả hai sẽ cùng nhau gìn giữ. Cậu biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc họ phải đối mặt với sự cô đơn, với những cám dỗ, với những hiểu lầm không đáng có. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ. Cậu tin rằng, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là một ngọn hải đăng, soi sáng cho con đường phía trước.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long, đôi mắt ướt lệ nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. Cô bé không còn hoài nghi nữa, không còn sợ hãi tột cùng nữa. Chỉ cần Long ở bên, chỉ cần Long tin tưởng, cô bé sẽ có đủ dũng khí để đối mặt với mọi thứ. Cả hai cùng nhìn ra cửa sổ, nơi mặt trời đã bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời, vẽ nên một bức tranh rực rỡ, tươi sáng. Bình minh luôn mang theo hy vọng, dù là cho những ngày đẹp trời hay những ngày giông bão. Long và Linh vẫn ngồi đó, vai kề vai, tay đan chặt. Mặc dù viễn cảnh mỗi người một nơi đã được cụ thể hóa, báo hiệu những thách thức của tình yêu xa sẽ là trọng tâm trong các chương tiếp theo, nhưng ngay lúc này, họ vẫn tìm thấy sự an ủi và một niềm tin thầm lặng vào nhau. Cái kết mở này, dù đầy lo âu, nhưng cũng là lời hứa cho một hành trình mới, nơi Long và Linh sẽ khám phá thế giới đại học và đối mặt với những thử thách mới của tình yêu xa, hay những ngã rẽ cuộc đời. Và họ biết, dù thế nào đi chăng nữa, họ sẽ cùng nhau bước tiếp.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.