Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 435: Lời Khuyên Từ Một Người Cũ

Long thức dậy, hay đúng hơn là cậu nhận ra mình chưa hề ngủ sâu. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt đã len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rọi những vệt sáng vàng ươm lên bức tường vôi đã ngả màu thời gian của căn hộ tập thể cũ. Từ những căn hộ lân cận, tiếng loong coong của bát đĩa va vào nhau, tiếng xì xèo của dầu mỡ đang sôi trên chảo, và cả tiếng trẻ con lanh lảnh gọi nhau í ới dưới sân tập thể vọng lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng. Mùi thức ăn nấu nướng từ nhà hàng xóm, lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể đã hàng chục năm tuổi, phảng phất trong không khí. Dù đã được sửa sang, trang trí lại đôi chút, căn hộ nhỏ vẫn giữ nguyên nét giản dị, ấm cúng và quen thuộc ấy.

Long nằm bất động trên giường, đôi mắt sâu màu hổ phách vô định nhìn lên trần nhà. Trải qua một đêm dài trằn trọc, mi mắt cậu nặng trĩu, nhưng đầu óc thì lại tỉnh táo đến đáng sợ. Từng lời nói trong cuộc tranh cãi với Linh tại thư viện cứ tua đi tua lại trong tâm trí cậu như một cuốn băng cũ bị hỏng. "Cậu không hiểu mình muốn gì cả, Long!" – Giọng nói của cô ấy vẫn văng vẳng bên tai, chứa đựng sự thất vọng và tổn thương sâu sắc. Cậu đã nói gì vậy? Đã làm gì vậy? Cậu chỉ muốn tìm một giải pháp thực tế, một con đường an toàn cho cả hai, nhưng lại vô tình bóp nghẹt ước mơ của cô ấy, gạt bỏ cảm xúc của cô ấy sang một bên.

Một cảm giác hối hận như dòng nước lạnh buốt len lỏi khắp cơ thể Long, khiến cậu rùng mình. Cậu vẫn còn nhớ rõ gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe của Linh khi cô ấy quay lưng rời đi. Cái cảm giác bất lực khi đó vẫn còn đeo bám cậu, như một bóng ma vô hình. Long thở dài, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, đè nặng lên lồng ngực cậu. Cậu cố gắng ngồi dậy, đặt chân xuống sàn nhà mát lạnh. Từng động tác đều chậm chạp, nặng nề như thể mang vác cả một tảng đá lớn.

Bàn học của cậu ngổn ngang sách vở, những chồng tài liệu luyện thi cao ngất. Cậu vươn tay cầm lấy cuốn Sách Giáo Khoa Toán, cố gắng ép mình tập trung vào những con số, những công thức khô khan. Nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa lộn xộn trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí cậu. Cứ mỗi lần đọc được một dòng, hình ảnh Linh lại hiện lên, đôi mắt cô ấy trách móc, nỗi buồn bủa vây cả gương mặt xinh đẹp. Áp lực từ kỳ thi đại học vốn đã rất lớn, nay lại càng chồng chất thêm bởi sự căng thẳng trong mối quan hệ của cậu và Linh. Tương lai bỗng chốc trở nên mịt mờ, không lối thoát. Liệu cậu có đang đặt quá nhiều gánh nặng lên vai Linh, hay chính cậu cũng đang bị gánh nặng ấy đè bẹp?

Cậu vò đầu bứt tai, mái tóc đen rối bù càng khiến cậu trông tiều tụy hơn. Cậu nhớ lại những gì mình đã nói, cái cách cậu cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic, bằng những con số khô khan về điểm số, về trường top, về sự nghiệp. Cậu đã hoàn toàn bỏ qua cảm xúc của Linh, bỏ qua ước mơ cháy bỏng mà cô ấy vẫn luôn ấp ủ. Long biết Linh là một cô gái mạnh mẽ, nhưng cũng vô cùng nhạy cảm. Những lời nói của cậu chắc chắn đã làm cô ấy tổn thương rất nhiều. Cậu hình dung ra cảnh Linh đã tìm đến Mai và Lan, hai người bạn thân thiết nhất của cô ấy, để chia sẻ nỗi buồn. Cậu đoán họ đã an ủi cô ấy như thế nào, đã khuyên nhủ cô ấy ra sao. Có lẽ họ đã nói rằng cậu cũng đang phải chịu áp lực, rằng cậu cũng chỉ muốn tốt cho cả hai. Nhưng liệu Linh có tin điều đó không, khi cậu đã hành động thiếu suy nghĩ đến vậy?

"Mình đã nói gì vậy? Linh chắc chắn đang rất buồn. Làm sao mình có thể sửa chữa đây?" Long thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cậu cần phải làm gì đó, không thể cứ ngồi đây và để mọi chuyện tệ hơn được. Tình yêu của cậu và Linh đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió, từ những hiểu lầm vu vơ đến những ghen tuông vô cớ. Long không thể để một cuộc tranh cãi về tương lai lại có thể phá hỏng tất cả. Tình yêu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc mạnh mẽ dữ dội, có lúc lại dịu êm. Nhưng điều quan trọng là bờ cát vẫn luôn ở đó, và những con sóng vẫn luôn tìm về. Cậu không muốn mối tình đầu rực rỡ của mình chỉ còn là hoài niệm.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Long. Tùng. Nguyễn Trọng Tùng. Một người mà Long chưa bao giờ nghĩ sẽ tìm đến để xin lời khuyên, đặc biệt là trong chuyện tình cảm. Nhưng trong những tháng ngày gần đây, Tùng đã thay đổi rất nhiều. Từ một đối thủ tình trường, cậu ta dần trở nên điềm tĩnh, chín chắn hơn. Tùng cũng đã từng có một thời gian dài theo đuổi Linh, cậu ta chắc chắn hiểu được cảm xúc của cô ấy. Và quan trọng hơn, Tùng đã từng trải qua những sai lầm trong cách thể hiện tình cảm, điều mà Long đang lo sợ mình cũng đang mắc phải. Có lẽ, Tùng sẽ cho cậu một góc nhìn khác, một lời khuyên mà cậu đang cần. Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra con phố đã bắt đầu nhộn nhịp. Một tia nắng nhẹ nhàng lướt qua gương mặt cậu, sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá. Cậu cần phải đối diện với vấn đề này, không thể trốn tránh được nữa. Và có lẽ, đây là lúc cậu cần một người bạn, một người đã từng ở trong hoàn cảnh tương tự, để dẫn lối. Cậu rút điện thoại, ngón tay khựng lại trên danh bạ, tìm số của Tùng.

***

Quán Cafe Sắc Màu vào giữa buổi sáng vẫn mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh nắng vàng ươm xuyên qua ô cửa sổ lớn, đổ tràn lên những bức tường sơn màu pastel nhẹ nhàng, làm nổi bật những bức tranh tường nghệ thuật và những chậu cây xanh treo lơ lửng. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa sống động. Mùi cà phê đậm đà, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và chút hương hoa tươi cắm trên bàn, khiến không khí trở nên ấm áp, dễ chịu lạ thường. Khác với những lần trước, không khí giữa Long và Tùng lúc này không còn sự căng thẳng hay đối đầu. Thay vào đó, là một sự ngượng nghịu khó tả, một khoảng lặng chất chứa nhiều suy tư.

Long ngồi đối diện Tùng, hai người chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Ánh sáng dịu nhẹ hắt vào, làm nổi bật đường nét gương mặt góc cạnh của Long, và cả vẻ phong trần, sành điệu của Tùng. Tùng nhâm nhi ly cà phê Americano của mình, đôi mắt sắc sảo nhưng giờ đây lại mang vẻ bình tĩnh, quan sát Long một cách không vội vã. Long thì vẫn giữ vẻ trầm tư, bàn tay đặt trên mặt bàn, khẽ siết chặt. Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu, những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Việc tìm đến Tùng đã là một sự đấu tranh nội tâm rất lớn đối với cậu.

"Tùng, tôi... tôi cần một lời khuyên." Long cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi và nặng nề. Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tùng, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang cuộn trào bên trong. "Chuyện của tôi và Linh..."

Tùng đặt ly cà phê xuống một cách nhẹ nhàng, phát ra tiếng chạm khẽ vào đĩa. "Tôi nghe đây. Cậu cứ nói đi." Giọng cậu ta vẫn dứt khoát, nhưng không còn sự kiêu ngạo hay thách thức như trước. Có vẻ như thời gian và những trải nghiệm đã mài giũa Tùng trở nên chín chắn hơn. Ánh mắt cậu ta vẫn sắc sảo, nhưng lại toát lên vẻ thấu hiểu, không chút phán xét.

Long hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm. "Hôm trước, tôi và Linh đã cãi nhau." Cậu bắt đầu kể, giọng nói ngắt quãng, từng câu từng chữ như được bóc tách từ sâu thẳm tâm can. Cậu kể về cuộc tranh luận về nguyện vọng đại học, về việc cậu đã cố gắng thuyết phục Linh chọn một trường ở Hạ Long, về những lý do thực tế mà cậu đưa ra. Cậu cũng không giấu giếm cảm giác bất lực khi Linh không chịu lắng nghe, và cả sự hối hận khi nhận ra mình đã làm tổn thương cô ấy.

"Tôi chỉ muốn tốt cho cô ấy, Tùng ạ. Tôi lo lắng nếu cô ấy đi học xa, mọi thứ sẽ khó khăn hơn. Chúng tôi sẽ phải yêu xa, và tôi... tôi sợ điều đó sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của cả hai. Tôi không muốn mất cô ấy." Long nói, đôi mắt cậu ánh lên vẻ lo lắng thực sự. Cậu không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc yếu đuối của mình, nhưng trước mặt Tùng lúc này, cậu cảm thấy mình có thể trút bỏ một phần gánh nặng.

Tùng vẫn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Cậu ta không ngắt lời Long, không đưa ra bất kỳ bình luận nào. Chỉ có tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa, tiếng xay cà phê xa xa, và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác làm nền cho câu chuyện của Long. Long tiếp tục kể, chi tiết hơn về những lo lắng của mình, về áp lực từ kỳ thi sắp tới, về những hoài bão của bản thân và cả những điều cậu nghĩ Linh muốn. "Tôi đã cố gắng nghĩ đến một giải pháp mà cả hai đều có lợi, nhưng Linh lại không chịu hiểu. Cô ấy nói tôi không hiểu cô ấy muốn gì." Cậu ngửa đầu ra sau ghế, nhìn lên trần nhà. "Tôi đã sai phải không? Tôi đã quá thực tế, quá lý trí, mà quên mất cảm xúc của cô ấy?"

Long nhìn về phía Tùng, ánh mắt dò hỏi, mong chờ một câu trả lời, một sự xác nhận cho những dằn vặt của cậu. Cậu cảm thấy mình đã đi vào ngõ cụt, không biết phải làm gì để sửa chữa lỗi lầm, để hàn gắn lại vết rạn nứt trong mối quan hệ của họ. Cậu nhớ lại lời của Lan mà Linh có lẽ đã nghe được: "Long có vẻ thực tế, nhưng đôi khi cậu ấy cũng cần học cách lắng nghe cảm xúc của cậu." Đúng vậy, cậu đã quá chú trọng vào "lợi ích" mà quên đi "cảm xúc". Cậu đã tự vẽ ra một con đường cho cả hai, mà không hề hỏi ý kiến Linh, không hề đặt mình vào vị trí của cô ấy để hiểu được ước mơ của cô ấy lớn lao đến nhường nào. Cậu đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là sự bảo bọc, mà còn là sự đồng hành, sự ủng hộ cho những giấc mơ của nhau.

***

Tùng đặt ly cà phê đã vơi một nửa xuống bàn, phát ra một tiếng chạm nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cậu ta nhìn thẳng vào Long, ánh mắt không còn vẻ khách sáo ban đầu, mà thay vào đó là sự chân thành và thấu hiểu sâu sắc. Ánh nắng nhẹ từ ngoài cửa sổ vẫn hắt vào, làm nổi bật làn da trắng nhưng săn chắc của Long, và cả mái tóc tạo kiểu sành điệu của Tùng. Mùi cà phê vẫn lan tỏa, nhưng không khí xung quanh hai người lại trở nên trầm lắng hơn, như thể mọi âm thanh khác đều bị hút vào cuộc đối thoại quan trọng này.

"Long," Tùng mở lời, giọng nói trầm tĩnh và rõ ràng, không mang chút mỉa mai hay hả hê nào. "Tôi từng nghĩ mình yêu Linh. Tôi đã từng làm mọi cách để có được cô ấy, kể cả những cách không đúng đắn. Nhưng tôi đã sai. Sai lầm lớn nhất của tôi không phải là việc cố gắng chiếm hữu Linh, mà là việc chỉ nghĩ cho bản thân mình. Tôi không bao giờ thực sự lắng nghe cô ấy muốn gì, cảm thấy thế nào. Tôi chỉ nhìn vào những gì tôi có thể mang lại, và những gì tôi muốn cô ấy trở thành." Tùng dừng lại, hớp một ngụm cà phê nhỏ, đôi mắt cậu ta ánh lên một chút hoài niệm, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chín chắn. "Cậu và Linh khác. Tình cảm của hai người sâu đậm hơn nhiều. Nhưng áp lực này... áp lực của tương lai, của những lựa chọn quan trọng, nó có thể làm tan vỡ mọi thứ nếu các cậu không tin tưởng nhau và không thực sự thấu hiểu nhau."

Long lắng nghe từng lời của Tùng, như nuốt lấy từng con chữ. Những lời này không phải là lời an ủi sáo rỗng, mà là kinh nghiệm xương máu từ chính Tùng. Long cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ, một sự thấu hiểu mà cậu không ngờ lại có thể tìm thấy ở người từng là đối thủ của mình.

"Linh là một cô gái có ước mơ, Long ạ," Tùng tiếp tục, giọng điệu kiên định. "Cô ấy không phải là loại người sẽ dễ dàng từ bỏ những gì mình muốn chỉ vì người khác. Và cậu, cậu cũng không nên muốn cô ấy làm như vậy. Một tình yêu thật sự không phải là sự hy sinh một chiều, hay việc bó buộc đối phương vào một khuôn khổ nào đó. Nó là sự tin tưởng, sự thấu hiểu và cùng nhau phát triển. Nếu cậu vì cô ấy mà bỏ đi ước mơ của mình, liệu sau này cậu có hối hận không? Và ngược lại, nếu Linh vì cậu mà hy sinh ước mơ, liệu cô ấy có hạnh phúc trọn vẹn không? Và liệu cậu có hạnh phúc không khi thấy người mình yêu không được là chính mình?"

Tùng nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt cậu ta như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng Long. "Đừng vì tình yêu mà hy sinh tất cả. Tình yêu thật sự là cùng nhau phát triển, không phải bó buộc. Điều đó tôi đã học được một cách đau đớn." Cậu ta nói thêm, một nụ cười nhẹ, có chút cay đắng thoáng qua trên môi. "Long, tôi biết cậu lo lắng. Nhưng lo lắng không có nghĩa là áp đặt. Cậu cần lắng nghe Linh. Không phải lắng nghe để thuyết phục cô ấy theo ý mình, mà là lắng nghe để thấu hiểu ước mơ của cô ấy, những nỗi sợ hãi của cô ấy. Hãy chia sẻ nỗi sợ hãi của cậu với cô ấy, một cách chân thành nhất. Đừng giấu giếm, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ. Hãy cho cô ấy thấy cậu cũng đang băn khoăn, cũng đang lo lắng, nhưng cậu tin vào tình yêu của hai người và muốn cùng cô ấy tìm ra giải pháp tốt nhất."

Những lời nói của Tùng như một luồng gió mới thổi bay đi màn sương mù trong tâm trí Long. Cậu đã quá tập trung vào những lý lẽ khô khan, vào sự sắp đặt theo ý mình, mà quên mất yếu tố quan trọng nhất: cảm xúc và ước mơ của Linh. Cậu đã quên mất rằng tình yêu cần sự cân bằng, cần sự tôn trọng lẫn nhau.

"Tin tưởng vào tình yêu của hai người và cùng tìm ra giải pháp tốt nhất." Câu nói cuối cùng của Tùng vang vọng trong tâm trí Long. Nó không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một tia hy vọng. Long cảm thấy một gánh nặng lớn dần được trút bỏ. Cậu chợt nhận ra, việc mình tìm đến Tùng, và việc Tùng sẵn lòng chia sẻ, cũng là một minh chứng cho sự trưởng thành của cả hai.

Long gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên môi cậu. "Cảm ơn cậu, Tùng." Giọng nói cậu vẫn trầm, nhưng đã không còn vẻ nặng nề như lúc ban đầu. Trong lòng cậu, một quyết tâm mới đã nhen nhóm. Cậu sẽ không để những hiểu lầm, những áp lực này phá vỡ tình yêu của cậu và Linh. Cậu sẽ nói chuyện với cô ấy, không phải để tranh cãi hay thuyết phục, mà để lắng nghe, để thấu hiểu, và để cùng nhau tìm ra một con đường. Long biết, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, cậu không còn cảm thấy cô độc nữa. Cậu có một hướng đi rõ ràng hơn, và quan trọng nhất, cậu có tình yêu để tin tưởng. Cậu tin rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của cậu và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ cùng nhau trưởng thành và khám phá thế giới đại học.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free