Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 421: Kế Hoạch Nước Rút: Sức Mạnh Từ Yêu Thương

Đêm cuối xuân, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm từ biển Hạ Long phả vào thành phố, mơn man qua từng ngóc ngách của những con phố đã chìm vào tĩnh lặng. Long khẽ nắm tay Linh, dẫn cô đi qua con hẻm nhỏ dẫn vào khu tập thể cũ kỹ, nơi căn hộ của cô nằm khuất mình giữa những khối kiến trúc đã nhuốm màu thời gian. Tiếng bước chân của cả hai dường như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng của đêm khuya, xen lẫn là tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng từ cánh cửa sắt cũ kỹ của một căn hộ nào đó vừa được đóng lại, hay tiếng chó sủa văng vẳng từ xa. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa quyện với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà tập thể, một mùi hương vừa lạ lẫm vừa thân thuộc đối với bất kỳ ai lớn lên ở nơi này.

Căn hộ của Linh nằm trên tầng ba. Cầu thang bộ cũ kỹ với những bậc xi măng đã mòn vẹt dưới dấu chân của biết bao thế hệ, và bức tường vôi bong tróc lờ mờ hiện ra dưới ánh đèn yếu ớt, chập chờn. Tiếng TV từ một căn hộ tầng dưới vọng lên, lẫn với tiếng cười khúc khích của trẻ con, dù đã khuya. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật, giản dị nhưng ấm cúng của khu tập thể. Long vẫn giữ tay Linh, khẽ siết nhẹ như một lời trấn an vô hình. Cậu ấy cảm nhận được sự im lặng bất thường của cô, một sự im lặng khác hẳn với vẻ hoạt bát, tươi vui thường ngày của Linh. Ánh mắt Long lướt qua khuôn mặt cô, cố gắng đọc những suy nghĩ đang ẩn giấu trong đôi mắt to tròn, long lanh kia.

Mở cánh cửa căn hộ, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn trong phòng Linh hắt ra, chào đón họ. Bên trong, không khí vẫn giữ nguyên sự ấm cúng, quen thuộc mà Linh đã vun đắp. Những cuốn sách giáo khoa chất chồng trên bàn học, trên kệ sách, tạo thành những ngọn núi tri thức đang chờ được chinh phục. Long bước vào phòng Linh, khẽ khép cửa. Cô thả mình xuống chiếc giường nhỏ, đôi vai khẽ run lên. Long đứng tựa cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phía xa, những ngọn đèn của thành phố Hạ Long vẫn còn lung linh, huyền ảo dưới màn đêm. Nhưng trong mắt cậu, vẻ đẹp ấy dường như bị phủ một lớp màn sương mỏng của sự lo âu.

"Mọi người ai cũng có con đường riêng rồi... Em thấy hơi sợ, Long ạ." Giọng Linh khẽ khàng, yếu ớt, như thể cô đang nói với chính mình. Đôi mắt cô nhìn vào khoảng không vô định, nỗi sợ hãi về một tương lai xa cách, về những ngã rẽ không thể tránh khỏi bỗng chốc ập đến, đè nặng lên trái tim non nớt. Cô nhớ lại những lời chia sẻ của Thảo Mai, của Hùng, của Lan, của Tùng. Mỗi người một hướng, mỗi người một ước mơ, và tất cả đều mang theo sự nuối tiếc về những ngày tháng thanh xuân rực rỡ bên nhau. Ánh mắt cô dừng lại trên cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đặt trên đầu giường, những nét chữ nắn nót ghi lại những dự định ngây thơ của cả nhóm, giờ đây có cái đã thành hiện thực, có cái lại phải nhường chỗ cho những lựa chọn thực tế hơn. Nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm hồn cô.

Long xoay người lại, ánh mắt hổ phách sâu lắng nhìn thẳng vào Linh. Cậu ấy bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, đặt bàn tay ấm áp lên vai cô. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng dưới lớp áo. "Sợ gì chứ, ngốc ạ?" Giọng Long trầm ấm, đầy trấn an, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Linh. "Chúng ta đã có lời hẹn ước rồi mà, em quên rồi sao?" Cậu ấy khẽ siết chặt vai cô hơn một chút, truyền đi sự kiên định và niềm tin bất diệt. "Giờ là lúc biến nỗi sợ thành hành động, Linh. Chúng ta không thể để những lo lắng đó làm lung lay ý chí của mình."

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào Long. Trong ánh mắt cậu, cô tìm thấy sự bình yên và sức mạnh. Long luôn là như vậy, luôn là điểm tựa vững chắc mỗi khi cô yếu lòng. Cậu ấy không nói những lời sáo rỗng, mà bằng hành động, bằng ánh mắt, bằng giọng nói trầm ấm mà cô yêu thương, Long đã tiếp thêm cho cô niềm tin. Cô gật đầu nhẹ, như một lời khẳng định, một lời hứa với chính mình và với Long. "Em biết... nhưng đôi khi em vẫn không thể ngăn mình nghĩ đến những điều không hay. Rằng mọi thứ sẽ thay đổi, rằng chúng ta sẽ không còn được ở bên nhau như bây giờ nữa." Giọng cô thì thầm, chứa đựng nỗi sợ hãi thầm kín nhất.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ ấm áp để xua tan đi phần nào bóng tối trong lòng Linh. "Thay đổi là điều tất yếu của cuộc sống, Linh. Nhưng tình yêu của chúng ta thì không." Cậu ấy nhẹ nhàng đưa tay vén lọn tóc vương trên trán cô, ánh mắt tràn đầy trìu mến. "Lời hẹn ước của chúng ta không phải là một lời hứa suông, mà là một cam kết. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, cùng nhau xây dựng tương lai. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, anh sẽ luôn ở đây, cùng em đối mặt." Long biết rằng, những lời nói này không chỉ là để trấn an Linh, mà còn là để củng cố niềm tin trong chính cậu. Cậu cũng cảm thấy áp lực nặng nề, cũng lo lắng về tương lai, nhưng cậu không thể để Linh nhìn thấy điều đó. Cậu phải là chỗ dựa, là ngọn hải đăng vững chắc giữa biển khơi giông bão của tuổi trẻ. Cậu nghĩ về những ngày tháng sắp tới, những cuộc chia ly bạn bè, những kỳ thi cam go, và nhận ra rằng chỉ có sự kiên định của cả hai mới có thể giữ cho lời hẹn ước của họ không bị mai một.

Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cậu ấy lan tỏa khắp cơ thể. Mùi hương nam tính quen thuộc của Long, mùi của sách vở, của nắng gió và của riêng cậu, khiến cô cảm thấy an toàn lạ thường. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn sự bình yên mà Long mang lại. "Em biết... Có anh ở đây, em thấy đỡ sợ hơn nhiều rồi." Cô nói, giọng đã bớt run rẩy. Ánh mắt cô trao đổi với Long sự thấu hiểu và quyết tâm. Họ nhìn nhau, không cần nhiều lời, chỉ cần một ánh mắt là đủ để truyền tải vạn điều. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng mãnh liệt, và giờ đây, những con sóng ấy đang cùng nhau vượt qua những ghềnh đá đầu tiên của cuộc đời.

Long khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Vậy thì, chúng ta không có nhiều thời gian để sợ hãi nữa đâu." Cậu ấy nhẹ nhàng đứng dậy, nhìn về phía bàn học chất đầy sách vở. "Kỳ thi đại học không chờ đợi ai cả. Chúng ta đã mất một buổi tối để nhìn lại, để chia sẻ. Giờ là lúc chúng ta phải tập trung hoàn toàn vào mục tiêu của mình." Cậu ấy nắm tay Linh, kéo cô đứng dậy. "Nào, chúng ta bắt đầu thôi." Ánh mắt Long ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá, một quyết tâm không chỉ vì bản thân, mà còn vì lời hẹn ước thiêng liêng mà họ đã trao cho nhau. Cậu ấy tin rằng, chỉ cần họ cùng nhau, không gì là không thể vượt qua. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực phi thường của họ.

***

Đêm khuya càng về khuya, không khí trong căn hộ của Linh càng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút viết sột soạt trên giấy và tiếng thì thầm trao đổi của Long và Linh. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn vẫn kiên trì chiếu sáng, hắt lên những trang sách trắng đầy chữ, lên khuôn mặt tập trung cao độ của Long và vẻ mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của Linh. Từ bên ngoài, thi thoảng có tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của đêm cuối xuân, nhưng trong căn phòng nhỏ, nhiệt độ dường như tăng lên bởi sự căng thẳng và nỗ lực không ngừng nghỉ của hai người. Mùi giấy sách cũ, mùi mực mới, và cả mùi hương tinh dầu thoang thoảng từ chiếc đèn xông hương nhỏ xinh trên bàn của Linh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của những đêm ôn thi nước rút.

Hàng loạt sách giáo khoa, vở ghi, đề cương được trải rộng khắp bàn học của Linh. Đó là những cuốn sách Toán, Lý, Hóa, Văn, Anh – những môn học chủ chốt cho kỳ thi Đại học sắp tới. Long ngồi đối diện Linh, bờ vai rộng của cậu ấy hơi cúi xuống, ánh mắt kiên định lướt qua từng trang tài liệu. Cậu tỉ mỉ ghi chú vào một cuốn sổ riêng, phân tích từng dạng bài, từng chuyên đề. "Mỗi ngày phải hoàn thành ít nhất ba chuyên đề, Linh," giọng Long trầm ấm, rõ ràng, cậu ấy dùng cây bút chì khắc tên của mình để gạch dưới những điểm quan trọng trong đề cương ôn tập. Cây bút chì đó, một món quà từ Linh, giờ đây trở thành công cụ đắc lực, minh chứng cho sự đồng hành của họ. "Và không được bỏ qua phần vận dụng cao. Đó là những câu để phân loại học sinh, quyết định chúng ta có vào được trường top hay không." Ánh mắt cậu ấy ánh lên vẻ nghiêm túc, pha lẫn một chút lo lắng nhưng được che giấu khéo léo. Long luôn là người đặt ra mục tiêu rõ ràng và có kế hoạch cụ thể cho mọi việc.

Linh lắng nghe, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn theo những đường kẻ của Long. Cô gật đầu, rồi khẽ nhíu mày. "Nhưng em thấy nếu cứ theo khuôn khổ quá, dễ bị áp lực lắm, Long à." Giọng cô trong trẻo nhưng chứa đựng sự băn khoăn. "Mình nên có những khoảng nghỉ ngắn để não bộ được thư giãn, chứ cứ ép mình vào lịch trình dày đặc như thế này, em sợ sẽ bị kiệt sức mất." Linh, dù thông minh và chăm chỉ, lại có phần nhạy cảm hơn Long với áp lực. Cô cần sự linh hoạt, sự cân bằng để duy trì năng lượng. Cô miết nhẹ ngón tay lên mép cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, như tìm kiếm một lời nhắc nhở về lý do của tất cả những nỗ lực này. Những ước mơ ngây thơ ngày xưa giờ đây đã trở thành động lực to lớn, nhưng cũng là gánh nặng vô hình.

Long ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Linh. "Anh biết. Nhưng thời gian không còn nhiều, Linh. Kỳ thi Đại học là một cuộc đua khắc nghiệt." Cậu ấy thở dài nhẹ, rồi khẽ điều chỉnh tư thế ngồi. "Tuy nhiên, em nói cũng có lý. Chúng ta có thể xen kẽ những khoảng nghỉ 10-15 phút sau mỗi giờ học chuyên sâu. Nhưng..." Long dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm nghị hơn. "Cũng không thể lơ là bất cứ giây phút nào. Anh sẽ kiểm tra em mỗi tối, Linh. Bất cứ khi nào em lơ là, anh sẽ biết." Cậu ấy nở một nụ cười nửa miệng, mang theo chút hóm hỉnh nhưng cũng đầy kiên quyết. Long hiểu rằng, đôi khi Linh cần một sự thúc đẩy nhẹ nhàng, một sự giám sát để không bị phân tâm.

Linh bật cười khúc khích, nhưng trong nụ cười đó vẫn có chút căng thẳng. "Kiểm tra em sao? Nghe cứ như anh là thầy giáo của em vậy." Cô khẽ trêu chọc, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp. Cô biết Long làm vậy là vì lo lắng cho cô, vì muốn cô đạt được kết quả tốt nhất. "Được thôi, nhưng anh cũng phải học cùng em đấy nhé. Nếu em thấy anh lơ là, em cũng sẽ 'kiểm tra' anh đấy." Cô cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ, nhưng bên trong, nỗi lo lắng về kỳ thi vẫn len lỏi. Ánh mắt cô thoáng nhìn về phía cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng cô cảm giác được ánh bình minh đang dần hé rạng, báo hi��u một ngày mới với vô vàn bài tập và áp lực.

Cả hai tiếp tục công việc của mình. Long say sưa phân tích các bài tập Vật Lý phức tạp, giải thích từng bước một cách logic. Giọng cậu ấy trầm và rõ ràng, khiến những khái niệm khó nhằn trở nên dễ hiểu hơn. Linh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi, đưa ra những ý tưởng mới để giải quyết vấn đề. Cô gõ nhẹ ngón tay lên bàn, cố gắng sắp xếp mọi thứ trong đầu, hình dung ra lộ trình ôn tập khoa học và hiệu quả nhất. Cô đưa cho Long xem một cuốn sách tổng hợp các dạng đề thi thử, đánh dấu những phần mà cô cảm thấy còn yếu. Long cầm lấy, lật dở từng trang, ánh mắt chăm chú. Cậu ấy nhận thấy Linh đã tự mình tìm kiếm và phân loại rất nhiều tài liệu, cho thấy sự nghiêm túc và nỗ lực không ngừng của cô.

Trong quá trình làm việc, có lúc Linh khẽ thở dài, mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Áp lực của thời gian, của khối lượng kiến thức khổng lồ và của sự cạnh tranh khốc liệt để giành một suất vào các trường đại học top đầu, tất cả đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của cô. Cô biết rằng, đây là chặng đường quyết định tương lai, không chỉ riêng cô mà còn là tương lai của cả hai, tương lai của lời hẹn ước mà họ đã trao nhau. Long, dù đang tập trung cao độ, vẫn không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của Linh. Cậu ấy nhận thấy sự căng thẳng trong từng cử chỉ nhỏ của cô, đôi mắt cô đã bắt đầu đỏ hoe vì thức khuya và nhìn màn hình máy tính quá lâu để tìm kiếm tài liệu. Cậu ấy biết, Linh đang đấu tranh nội tâm rất nhiều. Nỗi sợ thất bại, nỗi lo lắng về khả năng phải xa cách, tất cả đang vây lấy cô.

Long dừng lại, đặt cây bút chì khắc tên xuống bàn. Tiếng "cạch" nhỏ của cây bút vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt dịu dàng hơn, không còn vẻ nghiêm nghị của một người "thầy giáo" nữa. "Linh này..." Giọng Long khẽ khàng, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cậu ấy vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang gõ nhẹ lên mặt bàn của cô, siết nhẹ. "Em đang nghĩ gì vậy? Anh thấy em căng thẳng quá rồi." Long luôn là người tinh tế như vậy, luôn biết cách quan tâm và thấu hiểu những cảm xúc của cô. Cậu ấy biết rằng, đôi khi, sự im lặng và lắng nghe lại có giá trị hơn bất kỳ lời khuyên nào. Cậu ấy cũng đang phải gồng mình chống chọi với áp lực, nhưng hơn hết, cậu ấy muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho Linh, không để cô một mình đối mặt với những nỗi sợ hãi ấy. Sự tỉ mỉ và nghiêm túc trong kế hoạch ôn tập của Long và Linh báo hiệu một giai đoạn học hành cực kỳ căng thẳng và đầy thử thách phía trước, nhưng chính khoảnh khắc này, sự quan tâm của Long, lại là sợi dây kết nối, giữ cho họ không bị cuốn trôi bởi dòng chảy áp lực.

***

Kế hoạch ôn tập nước rút đã gần như hoàn thiện, những dòng chữ chi chít, những mũi tên nối liền nhau, những con số khô khan về thời gian biểu và mục tiêu đã phủ kín vài trang giấy. Tuy nhiên, cái giá của sự hoàn hảo đó là đôi mắt đã đỏ hoe, là sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt Linh. Cô gục đầu xuống bàn, mái tóc dài đen óng xõa xuống che khuất khuôn mặt. Hơi thở đều đều nhưng nặng nhọc, cho thấy cô đã thực sự kiệt sức. Từ bên ngoài, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường đã bắt đầu vọng lên, lẫn với tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng với Long và Linh, đó vẫn là một đêm dài miệt mài.

Long nhẹ nhàng xoa đầu cô, những ngón tay khẽ luồn vào mái tóc mềm mượt. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ đỉnh đầu Linh, và cả sự căng thẳng đang dần tan chảy trong giấc ngủ chập chờn của cô. Cậu ấy biết Linh đã cố gắng rất nhiều, biết cô ấy đã phải đối mặt với bao nhiêu áp lực, bao nhiêu nỗi sợ hãi mà không phải lúc nào cô cũng bộc lộ ra. Long khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa xót xa vừa tự hào. Cậu ấy nhẹ nhàng kéo ghế lại gần hơn, rồi đỡ Linh tựa vào bờ vai rộng của mình. Mùi hương tinh dầu nhẹ nhàng từ phòng Linh hòa quyện với mùi sách cũ, tạo nên một không gian ấm cúng, riêng tư giữa thế giới đang dần thức giấc bên ngoài.

Khoảnh khắc đó, mọi áp lực, mệt mỏi dường như tan biến. Họ không nói gì, chỉ đơn giản là ở bên nhau, cảm nhận hơi ấm và sự đồng điệu. Chính trong sự im lặng ấy, họ tìm thấy sức mạnh, sự an ủi mà không lời nói nào có thể diễn tả. Lời hẹn ước từ chương trước, lời hứa về một tương lai cùng nhau, dường như càng trở nên rõ nét và vững chãi hơn bao giờ hết. Long khẽ siết chặt vòng tay, ôm lấy Linh. Cậu ấy cảm nhận được sự nhỏ bé, mong manh của cô, nhưng cũng biết bên trong cô là một ý chí kiên cường không kém gì cậu.

"Mệt rồi sao, bé con?" Long khẽ thì thầm, giọng cậu ấy trầm ấm như tiếng gió đêm, vuốt ve tâm hồn Linh. Cậu ấy không muốn đánh thức cô, chỉ muốn cô cảm nhận được sự hiện diện của mình, sự an toàn mà cậu mang lại.

Linh khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Ưm... Long à..." Giọng cô khẽ khàng, như một tiếng thở dài nhẹ. "Em sợ... sợ không làm được." Nỗi sợ hãi đã âm ỉ từ tối qua, giờ đây lại trỗi dậy trong khoảnh khắc yếu lòng nhất. Cô sợ rằng những nỗ lực của họ sẽ không đủ, sợ rằng họ sẽ phải đi hai con đường khác nhau, sợ rằng tình yêu đầu đời này sẽ không thể vượt qua được thử thách mang tên "đại học". Ánh mắt cô dù nhắm nghiền, nhưng Long có thể cảm nhận được những dòng nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má cô.

Long nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên tóc Linh, trấn an cô. Cậu ấy ôm chặt hơn, như muốn dùng cả cơ thể mình để che chở cô khỏi mọi giông bão. "Ngốc của anh. Sao lại nói những lời đó?" Giọng cậu ấy trầm ấm, đầy yêu thương. "Có anh ở đây mà. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, Linh. Anh đã nói rồi, em không đơn độc đâu." Cậu ấy khẽ vuốt ve mái tóc cô, từng cử chỉ đều chất chứa sự dịu dàng và quyết tâm. Khoảnh khắc Linh yếu lòng và được Long động viên cho thấy sẽ có những lúc một trong hai người gặp khó khăn, và người kia sẽ là chỗ dựa vững chắc.

Linh tựa đầu vào vai Long, nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên đang lan tỏa trong từng tế bào. Những giọt nước mắt vẫn lăn dài, nhưng không còn là nước mắt của sợ hãi, mà là của sự giải tỏa, của niềm tin và của tình yêu. "Cảm ơn anh, Long..." Cô thì thầm, giọng nói đã nhẹ nhàng hơn, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Long luôn là như vậy, luôn biết cách thắp sáng niềm hy vọng trong lòng cô, luôn là người kéo cô dậy mỗi khi cô vấp ngã.

Long khẽ mỉm cười. Cậu ấy biết rằng, con đường phía trước sẽ còn rất nhiều chông gai, rất nhiều áp lực. Kỳ thi Đại học chỉ là bước khởi đầu. Nhưng cậu ấy cũng tin rằng, chỉ cần họ có nhau, chỉ cần họ kiên định với lời hẹn ước này, họ sẽ vượt qua tất cả. Cậu ấy khẽ nâng cằm Linh lên, để cô có thể nhìn thấy ánh mắt mình. "Giờ thì, ngừng khóc đi, ngốc. Nhìn kìa..."

Cậu ấy nhẹ nhàng chỉ tay về phía cửa sổ. Ngoài kia, đường chân trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng. Những vệt nắng đầu tiên của bình minh đang từ từ ló dạng, xé toạc màn đêm u tối. Ánh sáng vàng cam dịu nhẹ của buổi sớm mai tràn vào căn phòng, xua đi những bóng tối và mang theo một nguồn năng lượng mới. Mùi hoa nhài thoảng từ ban công nhà hàng xóm bay vào, dịu mát và tinh khiết. Cả hai cùng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên đang dần hé lộ, hứa hẹn một ngày mới đầy nỗ lực, đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang thức giấc sau một đêm dài. Và Long cùng Linh, trong vòng tay ôm chặt của nhau, cũng đang sẵn sàng đón nhận những thử thách mới. Họ biết rằng, họ sẽ không bao giờ buông tay nhau. Khoảnh khắc này, sự bình yên và niềm tin đã thay thế hoàn toàn nỗi sợ hãi. Họ sẽ cùng nhau biến áp lực thành động lực, biến nỗi sợ thành sức mạnh. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ rực rỡ như nắng Hạ Long, đủ để soi sáng mọi con đường phía trước. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, một chương mới của tuổi trẻ rực rỡ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free