Rực rỡ thanh xuân - Chương 412: Khoảng Lặng Giữa Giông Bão: Ký Ức và Lời Hẹn Ước
Ánh hoàng hôn cuối ngày buông trên nền trời Hạ Long, nhuộm hồng cả một góc thành phố biển, nhưng trong căn phòng học thêm của trường cấp ba Ánh Dương, không khí vẫn đặc quánh mùi phấn bảng và mực in, cùng với sự mệt mỏi đến rã rời của những cô cậu học trò. Ngọc Linh khẽ gập cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” lại, những dòng chữ nắn nót về mục tiêu đại học Sư phạm Hà Nội bỗng trở nên thật gần, nhưng chặng đường để chạm tới nó vẫn còn dài và đầy chông gai. Cô vẫn còn nhớ rõ lời Long nói, cái cách cậu kiên nhẫn chỉ dẫn cô từng bước một, gỡ bỏ từng nút thắt trong môn Toán tưởng chừng như khô khan. Mỗi lần cô reo lên vì tìm ra lời giải, ánh mắt hổ phách của Long lại ánh lên vẻ ấm áp, nụ cười nhẹ nhàng của cậu như một lời khẳng định niềm tin tuyệt đối, tiếp thêm cho cô sức mạnh. Long đã không chỉ giúp cô tìm lại kiến thức, mà còn bồi đắp thêm niềm tin vào chính mình, vào con đường mà cô đã chọn. Cảm giác bàn tay Long siết chặt tay cô trấn an, cảm giác nhẹ nhõm khi cô hiểu bài, hay nụ cười rạng rỡ của cô khi giải được bài toán khó, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, tạo nên bức tranh tình yêu rực rỡ của tuổi thanh xuân. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn chứng kiến họ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua những con sóng lớn của cuộc đời. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo, một chương mới đầy hứa hẹn của cuộc đời họ.
***
Tiếng chuông tan học cuối cùng của buổi học thêm chiều nay reo lên giòn giã, xé toạc bầu không khí nặng nề đang bao trùm dãy hành lang vắng lặng của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Dù vậy, những cô cậu học trò vẫn chưa vội rời đi. Long, Linh, Hùng, Mai và Lan vẫn ngồi thừ người ra ở một góc hành lang khuất sau hàng cây bàng cổ thụ, sách vở chất chồng thành từng đống nhỏ trên nền gạch, bên cạnh là những chiếc balo nặng trịch. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, nhưng cái oi ả đặc trưng của mùa hè Hạ Long vẫn còn vương vấn, luồn qua kẽ lá, vẽ lên nền gạch những mảng sáng tối nhập nhòe. Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây xanh cổ thụ dường như cũng đang than thở cho sự mệt mỏi của họ.
Khuôn mặt ai cũng hiện rõ vẻ căng thẳng và kiệt sức. Đôi mắt Long tuy vẫn sắc sảo nhưng cũng phảng phất sự uể oải, cậu tựa đầu vào tường, nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu. Ngọc Linh ngồi bên cạnh, mái tóc dài buộc gọn gàng giờ đã hơi xõa ra, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đượm một vẻ mỏi mệt, cô khẽ gục đầu lên vai Long, tựa như một chú chim nhỏ tìm được nơi trú ẩn an toàn. Hoàng Thảo Mai thì đang mân mê chiếc kính cận, cô khẽ nhíu mày, có lẽ đang cố gắng xua đi những công thức toán học hay những dòng văn học cổ điển vẫn còn vương vấn trong đầu. Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn năng động, giờ đây cũng thả lỏng, đôi chân duỗi dài, nhìn xa xăm ra khoảng sân trường đã vắng bóng học sinh. Duy chỉ có Phan Việt Hùng là vẫn còn chút năng lượng để phá vỡ sự im lặng bằng một tiếng thở dài thườn thượt, đầy bi ai.
“Trời ơi, não tớ sắp bốc khói rồi! Cứ thế này chắc tớ hóa thành zombie mất. Suốt ngày từ trường về nhà, từ nhà đến thư viện, rồi lại đến lớp học thêm... vòng tuần hoàn bất tận này bao giờ mới kết thúc đây?” Hùng rên rỉ, hai tay vươn lên cao quá đầu, vặn vẹo thân mình như muốn xua đi sự mệt mỏi đang bám víu. Cậu gãi gãi đầu, mái tóc đầu nấm hơi bù xù. “Hay mình đi đâu đó giải tỏa tí đi? Tớ thề là tớ sắp phát điên rồi!”
Ngọc Linh nghe vậy, khẽ ngẩng đầu khỏi vai Long, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng. Cô nhìn đống sách vở la liệt trên nền gạch, rồi lại nhìn ra khoảng sân trường đang dần chìm vào bóng tối. Một chút phân vân hiện lên trong đôi mắt cô. “Nhưng còn bao nhiêu bài tập chưa làm... Mai kiểm tra 15 phút môn Hóa nữa, tớ vẫn chưa ôn kỹ...” Giọng cô nhỏ dần, thể hiện rõ sự giằng xé giữa mong muốn nghỉ ngơi và ý thức trách nhiệm với việc học. Cô biết mình đã tiến bộ rất nhiều ở môn Toán, nhưng những môn khác vẫn cần sự chăm chỉ không ngừng.
Long khẽ mở mắt, ánh nhìn đầu tiên vẫn hướng về phía Ngọc Linh, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự dịu dàng. Cậu đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, rồi quay sang nhìn các bạn. “Cần thiết đấy.” Giọng cậu trầm ấm, vang đều trong không gian tĩnh lặng của hành lang. “Nghỉ ngơi một chút sẽ hiệu quả hơn là cứ cố nhồi nhét khi đầu óc đã quá tải. Đầu óc chúng ta cũng cần có khoảng lặng để sắp xếp lại thông tin, chứ không phải một cỗ máy chỉ biết chạy liên tục.” Cậu nói, ánh mắt kiên định, như đang truyền sự bình tĩnh và lý trí của mình sang cho những người bạn. Cậu hiểu Ngọc Linh đã nỗ lực thế nào trong mấy tuần qua, và cậu biết rằng một buổi thư giãn đúng lúc sẽ có ích hơn bất cứ bài tập nào.
Thảo Mai gật đầu đồng tình, cô đẩy nhẹ gọng kính lên sống mũi. “Long nói đúng đó. Tớ cũng thấy đúng. Đã lâu rồi chúng ta chưa có một buổi đi chơi thoải mái. Cứ thế này, tớ sợ mình sẽ bị cháy giáo trình mất.” Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng làm khuôn mặt thanh tú của cô thêm phần dịu dàng. Mai luôn là người trầm tĩnh và sâu sắc nhất nhóm, và khi cô lên tiếng, mọi người đều lắng nghe. Cô cũng cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên từng người.
Vũ Thanh Lan, người luôn thực tế và dứt khoát, cũng nhanh chóng đưa ra quyết định. “Vậy thì đi thôi! Mệt mỏi thế này học cũng không vào đâu. Mà cứ ngồi đây ủ rũ thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Đi ăn cái gì đó ngon ngon, hoặc đơn giản là ngồi nói chuyện phiếm thôi cũng đủ rồi.” Giọng cô tuy dứt khoát, nhưng cũng mang theo một chút nhẹ nhõm. Lan luôn là người có khả năng nhìn thẳng vào vấn đề và tìm ra giải pháp nhanh nhất.
Ngay lập tức, không khí u ám ban nãy dường như bị xua tan đi một phần. Hùng reo lên một tiếng đầy phấn khích, bật dậy như lò xo. “Yeah! Lan nói chuẩn! Vậy là thống nhất nhé! Đi đâu bây giờ? Quán Cafe Sắc Màu không? Vừa có đồ uống ngon, vừa có nhạc hay, lại còn có mấy góc sống ảo chất lừ nữa!” Cậu vừa nói vừa khoa tay múa chân, vẻ mặt tươi rói như thể vừa thoát khỏi một nhà tù vô hình.
Long khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu vẫn dõi theo Ngọc Linh. Cậu thấy cô cũng đã mỉm cười theo lời Hùng, đôi mắt to tròn đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một tia sáng hào hứng. Cậu gật đầu. “Được thôi. Nhưng lần này tớ mời. Coi như là phần thưởng cho những nỗ lực của mọi người trong suốt thời gian qua.”
Ngọc Linh nghe vậy, đôi má cô khẽ ửng hồng. Cô biết Long luôn quan tâm và để ý đến cảm xúc của cô và mọi người. Cử chỉ nhỏ nhưng ấm áp ấy khiến trái tim cô rung động. Cô khẽ siết nhẹ bàn tay Long đang đặt trên đùi mình. “Cảm ơn cậu…” cô thầm thì, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai Long.
Cả nhóm bắt đầu thu dọn sách vở. Những quyển sách giáo khoa dày cộp, những chồng đề cương chi chít chữ, tất cả đều được xếp gọn gàng vào balo. Dù vẫn còn đó áp lực của những kỳ thi cận kề, nhưng chỉ cần nghĩ đến một buổi tối được xả hơi cùng bạn bè, trên khuôn mặt ai cũng đã hiện lên chút hào hứng, nụ cười đã bắt đầu nở trên môi. Họ cùng nhau bước đi trên hành lang trường, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng không còn là tiếng bước chân nặng nề của sự mệt mỏi, mà là tiếng bước chân của sự hy vọng, của tuổi trẻ đang khao khát được bung tỏa. Bầu trời Hạ Long về đêm đang dần chuyển sang một màu xanh thẫm, lấp lánh những vì sao đầu tiên, như thể đang vẫy gọi họ đến với một khoảng lặng bình yên, giữa cơn bão lớn của kỳ thi sắp tới.
***
Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc đón nhóm bạn bằng một không khí ấm cúng đến lạ. Bước qua cánh cửa gỗ được sơn màu pastel nhẹ nhàng, mọi âm thanh ồn ào, bụi bặm của phố thị dường như bị bỏ lại phía sau. Thay vào đó là tiếng nhạc acoustic du dương, êm ái như một lời thì thầm vỗ về tâm hồn. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng khắp quán hắt lên khuôn mặt từng người, làm mờ đi vẻ mệt mỏi và căng thẳng ban nãy, thay vào đó là những nét thanh tú, tươi trẻ của tuổi thanh xuân. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tinh thần trở nên thư thái, dễ chịu lạ thường.
Nhóm chọn một góc bàn lớn gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con hẻm nhỏ đã lên đèn. Những cây xanh treo tường rủ bóng, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật với gam màu tươi sáng khiến không gian thêm phần sinh động. Hùng là người đầu tiên khuấy động không khí bằng cách lục lọi chiếc điện thoại của mình, đôi mắt tinh nghịch lướt qua những bức ảnh cũ. “Nào nào, xem ai đây! Mấy đứa có nhớ cái hồi mới vào cấp ba không? Long còn lạnh lùng như tảng băng Bắc Cực ấy, cả lớp đứa nào cũng sợ! Ai dè bây giờ lại biết dỗ ngọt bạn gái thế này!” Cậu vừa nói vừa giơ lên một tấm ảnh chụp Long hồi mới nhập học, với khuôn mặt ít biểu cảm đặc trưng và dáng vẻ có phần xa cách.
Long khẽ nhếch mép cười, nhưng không phản bác. Cậu biết Hùng chỉ đang muốn làm không khí vui vẻ hơn. Cậu đưa tay siết nhẹ bàn tay Ngọc Linh đang đặt dưới gầm bàn, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại từ những ngón tay cô. Ánh mắt cậu tràn ngập sự dịu dàng khi nhìn cô. Cậu nhớ rõ những ngày đầu gặp cô, cô như một đóa hoa hướng dương rạng rỡ và tràn đầy năng lượng, nhưng cũng có chút nhút nhát, e dè. Chính cô là người đã từ từ làm tan chảy tảng băng trong lòng cậu.
Thảo Mai khẽ cười khúc khích, nụ cười hiếm hoi nhưng lại rất đáng yêu. “Đúng là Hùng nói không sai. Linh hồi đó cũng nhút nhát hơn bây giờ nhiều. Còn tớ thì cứ sợ sệt không dám nói chuyện với ai, toàn ru rú một góc với mấy cuốn sách thôi.” Cô nhớ lại những ngày đầu, cô và Linh đều là những cô bé mới lớn, còn nhiều bỡ ngỡ. “Nhưng cũng nhờ Hùng mà tụi mình mới quen nhau, rồi mới thành một nhóm thân thiết như bây giờ.”
Vũ Thanh Lan gật gù. “Công nhận, hồi đó mình ngây thơ thật. Giờ nghĩ lại thấy buồn cười. Nhất là cái vụ Hùng bị thầy Chung phạt đứng ngoài hành lang vì tội nói chuyện riêng trong giờ kiểm tra ấy! Trông mặt cậu lúc đó đúng kiểu ‘ông trời con’ bất cần đời luôn!” Lan cười phá lên, tiếng cười giòn tan xua đi mọi căng thẳng còn sót lại.
Ngọc Linh, với khuôn mặt hơi ửng hồng vì bị trêu chọc, khẽ đánh yêu vào vai Hùng. “Cậu còn trêu tớ nữa! Hồi đó cậu cũng đâu có khá hơn là bao! Cứ hay làm trò con bò cho cả lớp cười mà không sợ thầy cô mắng.” Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch. “Mà Long này, hồi đó anh có thấy em nhút nhát lắm không?”
Long khẽ mỉm cười ấm áp, ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi cô. “Anh nhớ những ngày đầu gặp em, em cứ như một đóa hoa hướng dương vậy, rạng rỡ và tràn đầy năng lượng. Nhưng cũng có chút e dè, giống như một bông hoa mới chớm nở, còn ngại ngùng khoe sắc.” Giọng cậu trầm ấm, lời nói như một bài thơ. “Nhút nhát thì có, nhưng bên trong lại là một cô bé mạnh mẽ và kiên cường. Anh vẫn luôn bị thu hút bởi năng lượng đó của em.” Cậu khẽ siết chặt tay Linh dưới gầm bàn, một cử chỉ riêng tư đầy tình cảm.
Cả nhóm cùng nhau cười phá lên, những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp góc quán, xua đi phần nào căng thẳng của những ngày ôn thi. Họ say sưa xem lại những bức ảnh cũ trên điện thoại Hùng, chỉ trỏ, trêu chọc nhau, hồi tưởng về những kỷ niệm đẹp đẽ của ba năm cấp ba. Có bức ảnh chụp cả nhóm đi cắm trại ở Cát Bà, mặt mũi đứa nào đứa nấy lấm lem bùn đất nhưng nụ cười thì tươi rói. Có bức ảnh Long cõng Linh sau buổi tập bóng đá, Linh cười tít mắt còn Long thì mặt đỏ bừng. Rồi những bức ảnh chụp lén Hùng đang ngủ gật trong giờ học, hay Mai đang chăm chú đọc sách trong thư viện, Lan đang chạy bộ trên sân trường. Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của tuổi thanh xuân rực rỡ, được lưu giữ cẩn thận trong ký ức.
Ngọc Linh nhìn Long, rồi lại nhìn các bạn. Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Tình bạn này, tình yêu này, chính là nguồn động lực lớn nhất giúp cô vượt qua mọi khó khăn. Cô nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng ở thư viện, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, hay những lúc cả nhóm cùng nhau giải tỏa áp lực bằng những buổi đi chơi bất chợt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng đủ sức cuốn trôi mọi lo toan. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến tất cả.
Long khẽ vuốt ve mu bàn tay Linh. Cậu cảm nhận được sự hạnh phúc của cô qua đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ. Hơn ai hết, cậu hiểu rằng những khoảnh khắc như thế này vô cùng quý giá, bởi vì chỉ ít lâu nữa thôi, họ sẽ phải đối mặt với những ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Nhưng ngay lúc này, cậu chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn sự bình yên và vui vẻ bên những người cậu yêu quý nhất. Cả nhóm chìm đắm trong những câu chuyện, những tràng cười và những ánh mắt trao nhau đầy tình cảm, như thể muốn kéo dài mãi khoảng thời gian quý giá này. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, và mùi bánh ngọt vẫn mời gọi, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo về tuổi trẻ, về tình bạn, về tình yêu, và về những ước mơ đang được ấp ủ.
***
Khi những câu chuyện vui, những tràng cười giòn tan dần lắng xuống, không khí trong Quán Cafe Sắc Màu cũng trở nên trầm lắng hơn. Ly nước đã vơi một nửa, ánh đèn vàng dịu của quán vẫn ấm áp, nhưng ánh mắt của mỗi người bạn giờ đây đã thoáng nét suy tư, xen lẫn một chút lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước. Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều, nhưng dường như nó cũng nhuốm màu hoài niệm hơn.
Thảo Mai là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm sâu sắc. Cô khẽ đặt ly trà đào xuống bàn, đôi mắt đượm buồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con hẻm nhỏ đã chìm hẳn vào bóng tối của màn đêm. “Tớ cứ nghĩ mãi về việc chọn trường… Tớ sợ phải xa mọi người quá, nhất là khi mình đã bên nhau suốt ba năm qua, từ những ngày đầu bỡ ngỡ đến bây giờ.” Cô nói, giọng cô hơi nghẹn lại. Nỗi sợ hãi về sự chia ly, về việc mỗi người sẽ đi một con đường riêng, là điều mà bất cứ học sinh cuối cấp nào cũng phải đối mặt. Mai, với bản tính nhạy cảm và sâu sắc, lại càng cảm nhận rõ ràng hơn điều đó.
Vũ Thanh Lan khẽ thở dài, cô dựa lưng vào ghế sofa êm ái. “Ai mà chẳng lo, Mai. Nhưng dù sao cũng phải đối mặt thôi. Cả cuộc đời mà, mình đâu thể cứ mãi bên nhau được. Quan trọng là mình sẽ làm gì sau đó, và giữ liên lạc như thế nào để tình bạn này vẫn bền chặt.” Giọng Lan vẫn dứt khoát, nhưng có thể thấy được sự nặng trĩu trong từng lời nói. Cô luôn là người thực tế, nhưng cũng rất tình cảm. Cô hiểu rằng sự chia ly là điều tất yếu, nhưng cách họ đối diện và giữ gìn mối quan hệ mới là điều quan trọng.
Ngọc Linh nghe những lời Mai và Lan nói, trái tim cô cũng se lại. Nỗi lo lắng về tương lai, về việc chọn trường, về khả năng phải học xa Long và các bạn, lại một lần nữa dâng lên trong lòng cô. Cô nhớ lại khoảng thời gian mình đã từng hoang mang và mất tự tin thế nào sau kỳ thi thử Toán. Nhưng ngay lập tức, ánh mắt cô hướng về Long, người đang siết nhẹ bàn tay cô dưới gầm bàn. Một cảm giác ấm áp và tin cậy lan tỏa trong cô.
“Tớ cũng lo lắm, rất lo là đằng khác, nhất là sau kỳ thi thử Toán vừa rồi. Tớ đã nghĩ mình sẽ không thể nào đạt được mục tiêu của mình nữa.” Linh bắt đầu bộc bạch, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chất chứa đầy cảm xúc. “Nhưng nhờ có Long, tớ thấy tự tin hơn nhiều rồi. Cậu ấy giúp tớ nhận ra là mình không hề đơn độc, và có thể vượt qua mọi thứ, chỉ cần mình đừng bỏ cuộc.” Cô nhìn Long, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tình yêu. “Cậu ấy không chỉ giúp tớ củng cố kiến thức, mà còn giúp tớ củng cố niềm tin vào chính bản thân mình.”
Long nghe Linh nói, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên một vẻ kiên định. Cậu khẽ siết nhẹ tay Linh một lần nữa, như một lời trấn an thầm lặng. Cậu nhìn thẳng vào Mai, Lan và Hùng, ánh mắt cậu chứa đựng một sự mạnh mẽ, một lời hứa không cần phải nói thành lời. “Anh biết mọi người đều lo lắng. Anh cũng vậy. Nhưng dù đi đâu, làm gì, chúng ta vẫn là một. Tình bạn này, tình yêu này, sẽ luôn ở đó. Chúng ta sẽ luôn ủng hộ nhau, dù có chuyện gì xảy ra.” Giọng cậu trầm ấm, vang đều, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Lời nói của Long không chỉ là một lời hứa suông, mà còn là một lời khẳng định niềm tin mãnh liệt vào mối quan hệ của họ, một sự cam kết cho tương lai. Cậu muốn các bạn biết rằng, dù cho những con sóng lớn của cuộc đời có đưa họ đi đâu, thì sợi dây liên kết giữa họ sẽ không bao giờ đứt.
Phan Việt Hùng, người thường ngày hay pha trò, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc một cách bất ngờ. Cậu nhìn Long, rồi nhìn sang Mai và Lan, ánh mắt cậu chứa đựng sự chân thành hiếm thấy. “Đúng vậy! Long nói đúng đó! Dù có ‘lạc trôi’ về đâu, cứ gọi một tiếng là có mặt! Tớ sẽ là người đầu tiên ‘xách dép’ chạy đến ngay lập tức. Cố lên nào các bạn! Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện rồi, thì những thử thách sắp tới cũng chẳng là gì đâu!” Giọng Hùng tuy vẫn còn chút hài hước, nhưng lời nói của cậu lại khiến mọi người cảm thấy nhẹ nhõm và ấm lòng. Cậu giơ ly nước ngọt lên, như muốn đề nghị một lời chúc.
Ngọc Linh cảm thấy một sự xúc động mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Cô nhìn Long, rồi nhìn các bạn, đôi mắt cô rưng rưng. “Cảm ơn mọi người. Thật sự… nhờ có mọi người mà tớ thấy mình có thêm sức mạnh để đối mặt với tất cả.” Giọng cô nghẹn lại, nhưng ánh mắt cô lại tràn đầy sự biết ơn và hy vọng. Cô biết mình thật may mắn khi có những người bạn và một người yêu tuyệt vời đến vậy.
Cả nhóm cùng đưa ly nước của mình lên, cụng nhẹ vào nhau, tạo thành một âm thanh trong trẻo, như một lời hẹn ước thầm lặng về một tương lai tươi sáng và tình bạn bền chặt. Ly trà đào của Mai, ly cà phê sữa của Lan, ly nước cam của Hùng, và ly sinh tố của Linh cùng với Long đều hòa quyện vào nhau, tượng trưng cho sự gắn kết không thể tách rời của họ. Mặc dù nỗi lo lắng về kỳ thi và về những ngã rẽ sắp tới vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, họ cảm thấy vững tâm hơn bao giờ hết.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn tiếp tục chứng kiến câu chuyện của họ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế dịu dàng vỗ về, bồi đắp thêm sức mạnh cho những trái tim trẻ tuổi. Giữa những áp lực, những lo toan, khoảnh khắc này chính là khoảng lặng quý giá, là liều thuốc tinh thần để họ tiếp tục vững bước trên chặng đường sắp tới. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo, một chương mới đầy hứa hẹn của cuộc đời họ, khi họ đối diện với những thử thách lớn hơn, những lựa chọn quan trọng hơn, nhưng luôn có nhau để cùng vượt qua.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.