Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 404: Kế Hoạch Cứu Vãn: Sức Mạnh Đồng Đội

Những ngọn đèn đường sáng rực khắp trường, soi rõ lối đi, nhưng cái ánh sáng ấy cũng chẳng thể xua đi hết những lo lắng còn đọng lại trong lòng Long, Linh và Mai. Gió đêm Hạ Long thổi qua, mang theo hơi lạnh se se, luồn qua mái tóc, vờn nhẹ trên gò má, nhưng thứ khiến họ cảm thấy nhẹ nhõm nhất lại là ngọn lửa hy vọng vừa được thắp lên trong lòng. Họ biết, một cuộc chiến mới đã bắt đầu, nhưng giờ đây, họ không đơn độc. Có cô Lan Anh, có sự can thiệp của người lớn, và quan trọng hơn, họ có nhau.

Tiếng chuông tan học cuối cùng của buổi chiều đã ngân vang, kéo dài rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi âm thanh ồn ào của học sinh ùa ra từ các lớp học. Long, Linh và Mai bước chậm rãi trên hành lang dãy nhà B, nơi mà những ô cửa kính lớn phản chiếu ánh nắng vàng vọt cuối ngày. Sân trường phía dưới, những nhóm học sinh vẫn còn nán lại, tiếng cười nói râm ran, tiếng bóng rổ nảy trên mặt sân xi măng vang vọng. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hòa quyện với mùi thức ăn trưa còn vương vấn từ căng tin, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của tuổi học trò. Những cây phượng già sừng sững bên hiên, tán lá xanh um vẫn chưa kịp chuyển màu đỏ rực báo hiệu mùa hè, nhưng lòng người đã nặng trĩu những suy tư. Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây cổ thụ như một lời thì thầm buồn bã, gợi nhớ về những ngày hè vô lo đã qua.

“Mấy đứa!”

Một giọng nói dứt khoát vang lên, kéo họ khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tùng và Lan đang đứng tựa vào lan can tầng hai, ánh mắt lo lắng nhìn về phía họ. Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu thường ngày, hôm nay trông có vẻ nghiêm túc hơn hẳn, đôi mắt sắc sảo của cậu ấy giờ đây ẩn chứa sự sốt ruột. Dáng người hơi gầy nhưng nhanh nhẹn của Tùng hiện rõ trong bộ đồng phục chỉnh tề. Lan, mái tóc ngắn ngang vai năng động, cũng không giấu được vẻ căng thẳng trên gương mặt tươi tắn, rám nắng nhẹ của mình. Cô khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh nhanh đảo qua từng người, chờ đợi.

Long là người lên tiếng trước, giọng cậu ấy trầm và rõ ràng, mang theo sự vững chãi quen thuộc. Cậu ấy cao ráo, bờ vai rộng, mang lại cảm giác an tâm. “Cô Lan Anh rất quan tâm, cô ấy sẽ giúp đỡ hết sức. Nhưng có lẽ vấn đề của Hùng phức tạp hơn chúng ta nghĩ.” Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Tùng và Lan, cố gắng truyền tải mức độ nghiêm trọng của những gì họ vừa nghe. Ánh mắt Long ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc, nhưng cũng đầy quyết đoán.

Linh đứng cạnh Long, hai bàn tay cô ấy đan vào nhau, ánh mắt to tròn long lanh ẩn chứa nỗi lo. Gương mặt xinh đẹp, làn da trắng hồng của cô ấy giờ đây phảng phất vẻ mệt mỏi. “Cô ấy cũng nhắc đến việc Hùng trông rất mệt mỏi, và có vẻ như đang cố gắng che giấu điều gì đó. Cô Lan Anh còn nói, dựa trên những biểu hiện của Hùng và những gì Mai kể, có thể cậu ấy đang phải đối mặt với áp lực tài chính hoặc thậm chí là bị đe dọa từ bên ngoài.” Giọng Linh, thường ngày trong trẻo như tiếng chim hót, giờ đây khẽ run rẩy. Cô nhớ lại ánh mắt đầy ưu tư của cô giáo, và cảm giác bất lực khi nghĩ đến việc Hùng có thể đang chịu đựng một mình. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong trái tim cô, sợ rằng người bạn thân thiết của họ đang chìm dần vào một vũng lầy nào đó.

Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường lệ, gọng kính cận hơi trượt xuống sống mũi, cô ấy đẩy nhẹ gọng kính lên và bổ sung bằng một giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tính phân tích. Mái tóc dài đen óng ả của cô ấy tết gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ thông minh, điềm đạm. “Cô Lan Anh nhấn mạnh rằng những dấu hiệu như Hùng tránh mặt mọi người, sợ hãi khi thấy người lạ, và đặc biệt là việc cậu ấy giấu điện thoại đi, đều không phải là biểu hiện đơn thuần của áp lực học hành. Cô ấy nghĩ rằng có thể có một yếu tố bên ngoài đang tác động mạnh mẽ đến Hùng.” Mai nhắc lại lời của cô giáo một cách chính xác, từng từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như một cuốn sách đang được lật mở những trang đầy bí ẩn. Cô nhớ lại những chi tiết vụn vặt mà Tùng đã kể, và giờ đây, chúng ghép lại thành một bức tranh đáng sợ hơn bao giờ hết.

Tùng cau mày, vẻ mặt cậu ấy chìm trong suy tư. Cậu ấy nhìn xa xăm về phía sân trường, nơi những bóng học sinh đang dần thưa thớt, tiếng cười nói cũng nhỏ dần. “Người lạ mặt, điện thoại... chẳng lẽ Hùng đang bị đe dọa hay liên quan đến chuyện gì đó ngoài tầm kiểm soát?” Giọng Tùng vang lên, dứt khoát nhưng cũng chứa đựng sự kinh ngạc. Cậu ấy nhớ lại hình ảnh Hùng vội vã giấu chiếc điện thoại, ánh mắt đầy sợ hãi mà cậu ấy đã thoáng thấy ở chợ đêm. Đó là một hình ảnh hoàn toàn đối lập với Phan Việt Hùng hài hước, vô tư mà cậu ấy từng biết. "Nếu đúng là như vậy, thì mọi chuyện còn tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Tớ từng nghĩ chỉ là áp lực thi cử thôi, nhưng giờ thì..." Cậu ấy siết chặt nắm tay, cảm thấy một sự bất lực khó chịu.

Lan gật đầu đồng tình, vẻ mặt cô ấy cũng trở nên nghiêm trọng. Cô ấy khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh nhanh đảo qua từng người bạn. “Nhưng chúng ta phải làm gì bây giờ? Nếu Hùng không mở lòng, chúng ta làm sao giúp được cậu ấy?” Cô ấy đặt ra câu hỏi mà tất cả đều đang trăn trở. Lan là người thực tế, cô ấy muốn có một giải pháp cụ thể, không chỉ là những suy đoán. Lòng cô ấy quặn thắt khi nghĩ đến người bạn thân thiết đang phải đối mặt với những điều đáng sợ.

Linh siết chặt tay Long, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay cậu ấy truyền sang. “Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn, không thể để Hùng một mình như vậy.” Ánh mắt cô ấy kiên định, dù trong lòng vẫn còn chất chứa bao nỗi lo. “Cô Lan Anh đã hứa sẽ giúp đỡ, và chúng ta cũng phải làm hết sức mình. Hùng là bạn của chúng ta mà.” Cô ấy không thể chấp nhận việc Hùng phải gánh chịu mọi thứ một mình trong cái bóng tối mà cậu ấy đang cố giấu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không ai đáng phải cô đơn trong đau khổ. Nước mắt chực trào nơi khóe mắt, nhưng cô cố gắng kìm nén.

Long nhìn từng người bạn một, ánh mắt cậu ấy dừng lại ở Linh, rồi Mai, Tùng và Lan. Trong đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu ấy, sự lo lắng vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một ngọn lửa quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu ấy biết, gánh nặng này không chỉ của riêng mình, mà là của cả nhóm. “Cô Lan Anh đã hẹn chúng ta sáng mai đến phòng tư vấn để bàn bạc kế hoạch cụ thể hơn. Cô ấy nói sẽ cần sự phối hợp chặt chẽ từ chúng ta.” Giọng Long vang lên, trầm ấm và đầy sức nặng, như một tiếng neo vững chắc giữa dòng nước xoáy. Cậu ấy cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, một cảm giác rằng họ *phải* làm được điều này.

Tùng gật đầu, vẻ mặt cậu ấy kiên quyết. “Tớ sẽ có mặt. Không thể bỏ rơi Hùng lúc này được.” Cậu ấy cảm thấy sự đồng điệu với lời nói của Long. Lan cũng vậy, cô ấy hít một hơi thật sâu, như để nạp thêm năng lượng. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Hùng sẽ không phải một mình.” Tiếng gió xào xạc qua tán cây cổ thụ như một lời đồng tình, và ánh nắng dịu cuối ngày vẫn vương trên khuôn viên trường, mang lại một chút bình yên giữa những lo toan.

Họ trao đổi ánh mắt, một sự cam kết không lời, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Gió Hạ Long vẫn thổi, mang theo vị mặn của biển, nhưng lòng họ không còn nặng trĩu. Thay vào đó là một ý chí sắt đá, một niềm tin vào sức mạnh của tình bạn, tin rằng họ sẽ kéo Hùng ra khỏi bóng đêm sâu thẳm mà cậu ấy đang mắc kẹt. Ánh nắng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong tim họ, một tia sáng hy vọng vẫn bừng lên, rực rỡ và kiên định. Họ biết rằng, dù Hùng có cố gắng che giấu đến đâu, tình bạn của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối.

***

Sáng hôm sau, tiết trời Hạ Long dịu mát, nắng nhẹ trải khắp các con phố, xuyên qua kẽ lá của những hàng cây xanh mướt trước cổng trường. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp đã vang lên từ lâu, nhưng trong căn phòng tư vấn học đường ấm cúng, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Long, Linh, Mai, Tùng và Lan ngồi đối diện với cô Nguyễn Lan Anh, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ nghiêm túc.

Phòng tư vấn học đường, nằm ở góc khuất của dãy nhà hành chính, luôn mang đến một cảm giác yên tĩnh và an toàn. Căn phòng có diện tích vừa phải, được bài trí đơn giản nhưng tinh tế. Bàn ghế gỗ màu sáng được sắp xếp gọn gàng, một lọ hoa nhỏ cắm vài cành hoa ly trắng đặt trên bàn tỏa hương thơm thoang thoảng, làm dịu đi không khí căng thẳng. Ánh nắng ban mai hiền hòa xuyên qua khung cửa sổ lớn, chiếu lên những bức tranh cổ động về sức khỏe tinh thần treo trên tường, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa cởi mở, nơi những tâm sự có thể được giãi bày mà không sợ phán xét. Mùi sách, giấy mới và đôi khi là mùi tinh dầu cam thoang thoảng từ máy xông hương nhỏ, khiến không khí trở nên dễ chịu hơn, xóa tan đi phần nào sự ngột ngạt. Tiếng bút sột soạt của cô Lan Anh khi ghi chép những điều quan trọng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Cô Lan Anh ngồi thẳng lưng, gập cuốn sổ nhỏ trên bàn, mái tóc cắt ngắn cá tính của cô ấy khẽ đung đưa theo cử động. Ánh mắt cô ấy dừng lại ở từng gương mặt trẻ trung nhưng đầy ưu tư trước mặt. “Cô đã nói chuyện với Hùng.” Giọng cô trầm tĩnh, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc ẩn chứa bên trong. “Cậu ấy rất khép kín, gần như không muốn chia sẻ gì cả. Luôn miệng nói ‘em ổn, cô đừng lo’, nhưng cô cảm nhận được sự lo lắng tột độ, một nỗi sợ hãi đang dồn nén bên trong cậu ấy. Vấn đề có thể không chỉ là học hành.” Cô thở dài nhẹ, ánh mắt đầy trăn trở. “Cô cũng thấy cậu ấy rất mệt mỏi, và có vẻ như đang cố gắng che giấu điều gì đó rất lớn. Cô đã thấy cậu ấy có dấu hiệu của sự căng thẳng và có thể là trầm cảm, dù cậu ấy cố gắng tỏ ra bình thường.”

Long gật đầu, ánh mắt cậu ấy trầm tư. Cậu ấy cao ráo, khuôn mặt góc cạnh nhưng giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng. “Chúng em cũng nghĩ vậy, cô ạ. Có lẽ cần tiếp cận từ nhiều phía, không chỉ tập trung vào việc học.” Cậu ấy cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến viễn cảnh Hùng đang phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng nào đó một mình. Tình bạn của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, không thể để Hùng chìm vào bóng tối. Long biết, đây là lúc họ phải trưởng thành và đối mặt với những điều khó khăn nhất.

“Chính xác. Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện.” Cô Lan Anh nói, giọng cô ấy trở nên kiên quyết hơn, thể hiện sự trách nhiệm và kinh nghiệm của một người giáo viên tận tâm. Cô ấy đứng dậy, tiến đến chiếc bảng trắng nhỏ đặt ở góc phòng. Trên đó, cô bắt đầu viết ra những gạch đầu dòng rõ ràng bằng một cây bút dạ màu xanh. “Đầu tiên, cô sẽ liên hệ với gia đình Hùng. Nhưng chúng ta cần làm điều này một cách tế nhị nhất có thể, tránh gây thêm áp lực cho cậu ấy và gia đình. Cô sẽ tìm cách nói chuyện với ba mẹ Hùng về tình hình học tập và sức khỏe của cậu ấy, khơi gợi để họ quan tâm hơn đến những biểu hiện bất thường. Chúng ta không thể bỏ qua vai trò của gia đình.”

Linh sốt ruột. Cô ấy khẽ cựa quậy trên ghế, đôi mắt to tròn nhìn cô giáo đầy mong đợi. “Nếu ba mẹ Hùng không hợp tác thì sao ạ?” Giọng cô ấy có chút run rẩy, hình ảnh Hùng cô đơn cứ hiện lên trong tâm trí cô.

Cô Lan Anh mỉm cười nhẹ trấn an, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Cô tin là không ai không yêu thương con mình cả. Quan trọng là cách chúng ta truyền tải thông tin. Sau đó là những buổi nói chuyện riêng với Hùng. Cô sẽ cố gắng tạo một không gian an toàn để cậu ấy có thể mở lòng, có thể là tại đây, trong căn phòng này, hoặc một nơi nào đó cậu ấy cảm thấy thoải mái. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự ủng hộ liên tục từ các em.” Cô ấy quay lại nhìn nhóm bạn, ánh mắt đầy tin tưởng. “Các em là những người Hùng tin tưởng nhất. Sức mạnh của tình bạn của các em là vô giá lúc này. Các em chính là cầu nối quan trọng nhất.”

Mai giơ tay, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự chủ động. “Về việc học, em có thể soạn một thời khóa biểu ôn bài mới, nhẹ nhàng hơn cho Hùng. Không đặt nặng áp lực điểm số, chỉ là để cậu ấy không bị bỏ lại quá xa, và có một mục tiêu nhỏ để hướng tới. Em sẽ tìm những tài liệu dễ hiểu, những bài tập đơn giản hơn để Hùng có thể làm được, dần dần lấy lại sự tự tin.” Cô ấy nhớ đến những lần Hùng đã giúp đỡ mình trong các hoạt động ngoại khóa, và giờ đây, đến lượt cô ấy báo đáp lại. Mai tin rằng việc có một kế hoạch rõ ràng sẽ giúp Hùng có cảm giác kiểm soát được cuộc sống.

Tùng cũng lên tiếng, giọng cậu ấy dứt khoát. Cậu ấy nhìn Long, rồi nhìn Lan, như để khẳng định sự quyết tâm của mình. “Em sẽ cố gắng rủ Hùng đi chơi bóng rổ, hoặc đơn giản là ngồi cạnh cậu ấy ở canteen trong giờ ăn trưa. Dù Hùng có không nói chuyện, thì cũng không để cậu ấy cảm thấy bị cô lập. Em sẽ kể cho cậu ấy nghe mấy chuyện vui ở lớp, hay mấy trận game mới ra. Cứ như ngày xưa ấy, để cậu ấy thấy mọi thứ vẫn bình thường, để cậu ấy không cảm thấy mình là gánh nặng.” Cậu ấy cảm thấy có lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn, và giờ đây, cậu ấy muốn bù đắp, muốn đưa Hùng trở lại với những niềm vui tuổi học trò.

Lan bổ sung, giọng cô ấy rõ ràng và có chút nhanh. “Em sẽ cùng Tùng làm điều đó. Em nghĩ chúng ta nên luân phiên nhau, mỗi người một buổi, để Hùng luôn có một người bạn bên cạnh. Hoặc rủ cậu ấy tham gia mấy hoạt động nhóm nhỏ như đọc sách ở thư viện, hay phụ giúp cô giáo một việc gì đó. Miễn là cậu ấy không ở một mình quá lâu, không có thời gian để chìm đắm vào những suy nghĩ tiêu cực.” Cô ấy là một người năng động, và cô tin rằng việc vận động, tương tác sẽ giúp Hùng thoát khỏi tình trạng hiện tại.

Long nhìn những người bạn của mình, lòng cậu ấy dâng lên một cảm xúc khó tả. Sự đoàn kết này, sự thấu hiểu này, chính là điều khiến tuổi thanh xuân của họ trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Cậu ấy cảm thấy một sức mạnh to lớn từ tình bạn này. “Anh sẽ tìm cách liên lạc với anh Thắng,” Long nói, giọng cậu ấy trầm ấm. Anh Thắng là anh họ của Hùng, một người khá thân thiết với cậu ấy, hiện đang học đại học ở Hà Nội. “Anh ấy nói sẽ cố gắng tìm hiểu từ phía gia đình Hùng một cách khéo léo nhất, xem có điều gì bất thường đang xảy ra mà chúng ta không biết không. Hoặc ít nhất, anh ấy cũng là một người lớn có thể giúp đỡ Hùng ở một góc độ khác, một người thân mà Hùng có thể tin tưởng.”

Cô Lan Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu. Cô ấy viết lại các ý tưởng của họ trên bảng trắng, sắp xếp chúng thành một kế hoạch hành động cụ thể và có hệ thống. Những dòng chữ rõ ràng, dứt khoát hiện lên trên nền bảng trắng. “Rất tốt. Kế hoạch này khá toàn diện. Cô sẽ phụ trách phần liên hệ gia đình và nói chuyện riêng với Hùng. Các em sẽ là tuyến phòng thủ thứ hai, tạo một vòng tròn hỗ trợ ấm áp xung quanh Hùng. Mục tiêu của chúng ta là làm cho Hùng cảm thấy an toàn, được yêu thương, và tin tưởng để có thể mở lòng. Chúng ta sẽ làm điều này một cách chậm rãi, kiên nhẫn.”

Cô ấy nhìn Long và Linh, rồi đến Mai, Tùng và Lan. “Nhưng cô cũng muốn nhắc nhở các em. Đây là một vấn đề nhạy cảm và phức tạp. Sẽ có lúc Hùng từ chối, sẽ có lúc cậu ấy nổi nóng, hoặc thậm chí là làm tổn thương các em bằng lời nói. Hãy chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Quan trọng nhất là sự kiên nhẫn và tình yêu thương không điều kiện. Đừng cố gắng ép buộc Hùng, hãy để cậu ấy cảm nhận được rằng các em luôn ở đó, không bao giờ bỏ rơi cậu ấy.” Cô Lan Anh nói, giọng cô ấy mềm mại hơn, nhưng vẫn đầy trọng lượng.

Long siết chặt nắm tay, trong lòng cậu ấy trào dâng một sự quyết tâm mạnh mẽ. “Chúng em hiểu rồi ạ. Chúng em sẽ làm hết sức mình. Hùng là bạn của chúng em, và chúng em sẽ không bỏ rơi cậu ấy.” Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt hai người giao nhau, truyền đi một thông điệp không lời về sự đồng lòng, về một lời hẹn ước sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

Cả nhóm bạn gật đầu đồng loạt. Tiếng chuông báo hiệu hết giờ giải lao vang lên, kéo họ trở về với thực tại của buổi học. Nhưng trong lòng mỗi người, một nhiệm vụ lớn lao và thiêng liêng đã được đặt ra. Bước ra khỏi phòng tư vấn, ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây nó dường như mang một ý nghĩa khác – ý nghĩa của hy vọng và sự đồng hành trong một hành trình đầy thử thách. Họ biết rằng Hùng đang đứng trước một vực sâu, và họ chính là những sợi dây thừng duy nhất có thể kéo cậu ấy trở lại.

***

Buổi tối cùng ngày, Quán Cafe Sắc Màu lung linh dưới ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi khắp không gian, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, ngôi nhà cũ được cải tạo lại, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, và những cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm quen thuộc. Bên trong, nội thất vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái bọc vải nhung và những chậu cây xanh treo tường, điểm xuyết bằng những bức tranh vẽ tường nghệ thuật, tạo cảm giác ấm cúng và thư thái. Mùi cà phê đậm đà hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, một không gian đa giác quan hấp dẫn.

Long, Linh, Mai, Tùng và Lan ngồi quanh một chiếc bàn tròn ở góc quán, mỗi người đều cầm một cuốn sổ nhỏ hoặc chiếc điện thoại để ghi chép. Những ly nước ép trái cây đủ màu sắc và cốc cà phê nóng bốc hơi nghi ngút đặt trên bàn, nhưng không ai bận tâm đến chúng quá nhiều. Sau cuộc họp với cô Lan Anh, họ cần một không gian riêng tư hơn để củng cố lại kế hoạch, phân công nhiệm vụ cụ thể và chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới. Không khí nghiêm túc bao trùm, đối lập hẳn với vẻ lãng mạn, thư thái của quán cà phê.

“Được rồi, vậy là chúng ta đã có một kế hoạch khá rõ ràng từ cô Lan Anh.” Long mở lời, giọng cậu ấy trầm và rõ ràng, thu hút sự chú ý của mọi người. Cậu ấy đẩy gọng kính cận lên một chút, ánh mắt sâu màu hổ phách quét qua từng người bạn. “Vậy Linh và Mai sẽ là người chủ động nhất trong việc tiếp cận Hùng về học tập và tâm lý. Chúng ta sẽ không ép Hùng phải học ngay lập tức, mà tập trung vào việc khơi gợi lại hứng thú của cậu ấy. Linh, em sẽ là người chủ động nhất trong việc nói chuyện, vì Hùng có vẻ dễ mở lòng với em hơn, dù cậu ấy đang cố gắng che giấu.” Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy đầy tin tưởng và động viên.

Linh gật đầu, ánh mắt cô ấy kiên định, dù trong lòng vẫn còn chất chứa bao nỗi lo lắng cho Hùng. “Em hiểu rồi. Em sẽ tìm cách rủ Hùng đi dạo biển, hay đến những nơi mà cậu ấy thích ở Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta. Sau đó sẽ nhẹ nhàng hỏi han, chia sẻ. Không chỉ về học tập, mà còn về những áp lực mà cậu ấy có thể đang gặp phải. Em sẽ cố gắng tạo không khí thật tự nhiên, để Hùng cảm thấy thoải mái nhất có thể.” Cô ấy thở dài nhẹ, đôi tay khẽ siết chặt. “Quan trọng nhất là chúng ta phải kiên nhẫn. Hùng không dễ mở lòng đâu, đặc biệt là khi cậu ấy đang cố gắng che giấu điều gì đó.”

Mai bổ sung, giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng đầy sự suy tư. “Em sẽ chuẩn bị những tài liệu ôn tập mà Long đã nói. Em sẽ làm chúng thật đơn giản và dễ tiếp cận, không gây áp lực. Và em sẽ nói chuyện với Hùng về việc giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ, vì dạo này cậu ấy trông gầy đi rất nhiều. Em sẽ đưa cho cậu ấy mấy công thức nấu ăn đơn giản mà lại ngon, hoặc gợi ý mấy món ăn mà cậu ấy thích.” Cô ấy nhớ đến những lần Hùng đã giúp đỡ mình trong các hoạt động ngoại khóa, và giờ đây, đến lượt cô ấy báo đáp lại bằng sự quan tâm tỉ mỉ.

Tùng chống cằm, ánh mắt cậu ấy nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả con hẻm, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường ẩm ướt. “Đừng lo, bọn tớ sẽ làm hết sức. Hùng là bạn của chúng ta mà.” Cậu ấy quay lại, ánh mắt sắc sảo hơn thường lệ, chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy. “Em sẽ cố gắng kéo Hùng ra ngoài nhiều hơn. Rủ cậu ấy đi đá bóng, hay đơn giản là ngồi chơi game cùng nhau. Dù Hùng có không nói gì, thì ít nhất cậu ấy cũng không phải ở một mình trong căn phòng tối tăm. Em cũng sẽ để ý xem có bất kỳ người lạ mặt nào tiếp cận Hùng không, giống như lần ở chợ đêm ấy. Nếu có gì bất thường, em sẽ báo ngay.” Cậu ấy cảm thấy có lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn, và giờ đây, cậu ấy muốn bù đắp, muốn đưa Hùng trở lại với những niềm vui tuổi học trò.

Lan cũng gật đầu đồng tình, giọng cô ấy rõ ràng và dứt khoát. “Em sẽ cùng Tùng làm điều đó. Em nghĩ chúng ta nên luân phiên nhau, mỗi người một buổi, để Hùng luôn có một người bạn bên cạnh. Hoặc rủ cậu ấy tham gia mấy hoạt động nhóm nhỏ như cùng nhau làm bài tập nhóm ở thư viện, hay phụ giúp cô giáo một việc gì đó. Miễn là cậu ấy không ở một mình quá lâu, không có thời gian để chìm đắm vào những suy nghĩ tiêu cực.” Cô ấy là một người năng động, và cô tin rằng việc vận động, tương tác sẽ giúp Hùng thoát khỏi tình trạng hiện tại, từng bước một.

Long lắng nghe từng ý kiến, trong lòng cậu ấy cảm thấy ấm áp. Tình bạn này, rực rỡ như nắng Hạ Long, chính là thứ sức mạnh lớn nhất mà họ có. Cậu ấy nhìn những người bạn của mình, mỗi người một tính cách, một thế mạnh, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: cứu vãn Hùng. “Anh Thắng đã đồng ý nói chuyện với anh ấy qua điện thoại. Anh ấy nói sẽ cố gắng tìm hiểu từ phía gia đình Hùng một cách khéo léo nhất. Anh ấy cũng hứa sẽ để ý Hùng nhiều hơn khi có dịp về nhà.” Long báo cáo kết quả cuộc gọi của mình, thêm một mảnh ghép vào bức tranh tổng thể.

“Được rồi, vậy cứ theo kế hoạch này.” Long tổng kết, giọng cậu ấy dứt khoát, mang theo tố chất lãnh đạo quen thuộc. Cậu ấy cầm ly nước ép lên. “Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau vài ngày để đánh giá tình hình và điều chỉnh kế hoạch nếu cần. Dù khó khăn thế nào, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.” Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt hai người giao nhau, một tia lửa ấm áp và kiên định, tựa như tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù dịu dàng nhưng không ngừng nghỉ.

Họ cùng nhau nâng ly nước ép/cà phê lên, cụng nhẹ vào nhau, như một lời hẹn ước không lời. Tiếng thủy tinh va vào nhau trong không gian quán cà phê ấm cúng vang lên khe khẽ, như một lời thề nguyện thiêng liêng. Bên ngoài, gió Hạ Long vẫn thổi, mang theo hương biển mặn mà và sự tĩnh lặng của màn đêm. Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng vẫn cháy sáng, rực rỡ như những vì sao trên bầu trời đêm Hạ Long. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những thử thách không lường trước được, và Hùng đang đứng trước một vực sâu mà họ chưa thể nhìn thấy đáy. Nhưng với tình bạn này, họ tin rằng Hùng sẽ không đơn độc, và tuổi thanh xuân của họ sẽ không bị vấy bẩn bởi sự tiếc nuối. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, và họ sẽ cùng nhau chiến đấu đến cùng, không một ai bị bỏ lại phía sau.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free