Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 372: Đêm Trắng Ôn Luyện: Khối Kiến Thức Khổng Lồ

Ánh đèn thành phố nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng trong lòng Long và Linh, những vì sao ấy dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một bầu trời đầy áp lực và những đám mây u ám của kỳ vọng. Lời hẹn ước trên cầu vượt đêm ấy, dù ấm áp và kiên định đến mấy, cũng không thể xua đi hết nỗi lo lắng đang âm ỉ lớn dần trong tim cô gái nhỏ. Long ôm cô vào lòng, cảm nhận được hơi lạnh từ làn gió heo may se sắt luồn qua mái tóc, và cả những rung động tinh tế của sự bất an đang len lỏi trong tâm hồn Linh. Cậu biết, đây chỉ mới là khởi đầu của một hành trình đầy gian nan, và cậu cần phải thật vững vàng, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cô gái bé nhỏ này nữa.

***

Những ngày sau đó, mọi thứ dường như tăng tốc một cách chóng mặt. Thời gian trôi đi không còn là những dòng chảy êm đềm như trước, mà trở thành một cơn lũ xiết, cuốn phăng mọi sự chần chừ, lãng đãng của tuổi học trò. Từ sau buổi họp với cô Lan Anh, không khí tại trường Trung học Phổ thông Ánh Dương đã thay đổi rõ rệt. Những tiếng cười đùa vang vọng hành lang thưa thớt dần, thay vào đó là những cuộc thảo luận bài vở sôi nổi, những khuôn mặt căng thẳng, và cả những tiếng thở dài mệt mỏi. Các lớp học tăng cường được tổ chức dày đặc, các buổi ôn tập chuyên sâu kéo dài đến tận chiều tối, và chồng tài liệu, sách tham khảo trên bàn học của mỗi học sinh cũng cao ngất ngưởng hơn bao giờ hết.

Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn của Thư viện Thành phố, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Thư viện, vốn dĩ đã là một không gian trầm mặc, yên tĩnh, nay lại càng tĩnh lặng hơn, như thể mọi âm thanh đều bị hút vào những giá sách cao ngất, chứa đựng hàng vạn tri thức. Mùi giấy cũ, mùi gỗ cổ kính và một chút bụi sách đặc trưng quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm rất riêng của sự học hỏi. Trên một chiếc bàn gỗ lớn, nằm sâu trong khu vực học nhóm, nhóm bạn của Long và Linh đang vùi đầu vào đống sách vở khổng lồ.

Hùng, mái tóc cắt đầu nấm đặc trưng của cậu ta giờ đây trông có vẻ bù xù hơn thường lệ, đang vật lộn với một đề thi thử môn Toán. Những công thức phức tạp, những biểu đồ rối rắm trải dài trên trang giấy trắng tinh, khiến đôi mắt híp của cậu ta càng híp lại, trán nhăn tít. Cậu ta gãi đầu bứt tóc, cây bút chì khắc tên mình rơi ra từ tay, lăn lông lốc trên mặt bàn rồi va vào chồng sách cao ngất. Một tiếng thở dài não nề thoát ra từ lồng ngực.

“Trời ơi, cái câu này là cái gì vậy?” Hùng rên rỉ, hai tay ôm đầu, vẻ mặt như thể vừa đối diện với một con quái vật vô hình. “Nhìn thôi đã thấy muốn bỏ cuộc rồi! Đây không phải là Toán, đây là tra tấn tinh thần!” Cậu ta đẩy tờ đề ra xa, như muốn thoát ly khỏi hiện thực khắc nghiệt.

Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc tết gọn gàng, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy. Cô ấy đeo chiếc kính cận quen thuộc, đôi mắt sáng thông minh lướt nhanh trên từng dòng chữ. Mai khẽ đẩy gọng kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự chắc chắn: “Đây là dạng bài tích phân từng phần nâng cao, kết hợp với ứng dụng thực tế. Phần này là kiến thức lớp 11, các cậu có vẻ quên rồi.” Cô ấy nói, ánh mắt lướt qua Hùng rồi dừng lại ở Linh, người đang ngồi đối diện, tay cầm bút nhưng không viết.

Ngọc Linh, thường ngày hoạt bát và rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi khó tả. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy ẩn chứa sự hoang mang, và nụ cười tươi tắn thường trực đã biến mất, thay vào đó là một đường nét căng thẳng trên khuôn mặt thanh tú. Cô ấy thở dài một tiếng, tựa hồ như muốn trút bỏ gánh nặng đang đè lên vai mình. “Thật sự quá nhiều, Mai ạ. Mình thấy như mình chưa biết gì hết vậy. Cứ nhìn vào đống công thức này là đầu óc mình lại quay cuồng.” Cô ấy khẽ khàng nói, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha chút mệt mỏi, và đôi vai nhỏ nhắn khẽ rụt lại, như muốn thu mình vào một góc an toàn.

Bên cạnh Linh, Long vẫn đang miệt mài ghi chép. Chiếc áo đồng phục sơ mi trắng của cậu ta hơi nhăn ở phần vai, dấu hiệu của những giờ phút tập trung cao độ. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu ta giờ đây hơi tái đi một chút vì thức đêm. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách vẫn kiên định nhìn vào trang sách, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu cũng cảm nhận được sự choáng ngợp mà Linh đang trải qua. Cậu biết, mình phải giữ vững tinh thần.

Long đặt bút xuống, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu dịu dàng nhìn Linh, sau đó lướt qua Hùng và Mai. Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, mang theo một sức mạnh trấn an: “Đừng nản. Chúng ta sẽ làm từng chút một. Đây, chỗ này…” Cậu đặt tờ nháp của mình lên bàn, chỉ vào một phần công thức mà cậu đã giải. “Phần tích phân này, các cậu có thể hình dung nó như việc chia nhỏ một cái bánh lớn thành nhiều phần nhỏ hơn để dễ ăn hơn. Mai nói đúng, nó là kiến thức cũ, nhưng chúng ta chỉ cần ôn lại và nắm vững bản chất thôi. Quan trọng là đừng để bị choáng ngợp bởi bề nổi.”

Cậu bắt đầu giải thích, từng bước một, giọng nói từ tốn và kiên nhẫn. Linh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt cô ấy dõi theo từng nét bút của Long trên trang giấy. Trong ánh mắt ấy, có sự ngưỡng mộ dành cho trí tuệ và sự bình tĩnh của cậu, nhưng cũng không giấu được một chút lo lắng, một nỗi sợ thầm kín rằng bản thân mình sẽ không theo kịp, sẽ trở thành gánh nặng. Cô ấy thỉnh thoảng lại liếc nhìn Long, cảm nhận sự an tâm khi có cậu bên cạnh, nhưng đồng thời cũng cảm thấy áp lực khi phải chứng tỏ bản thân xứng đáng với sự kỳ vọng ấy.

Vũ Thanh Lan, cô bạn với dáng người khỏe khoắn và mái tóc ngắn năng động, đang ngồi cạnh Thảo Mai, gõ lạch cạch trên chiếc máy tính bảng của mình. Cô ấy đang tìm kiếm các dạng đề tương tự trên mạng. Lan ngẩng đầu lên, giọng nói dứt khoát: “Long nói đúng đấy. Chúng ta không thể nào nuốt trọn cả một cuốn sách giáo khoa trong vài tuần được. Phải có chiến lược. Tập trung vào những dạng bài trọng tâm, những phần kiến thức dễ lấy điểm trước. Còn những phần quá khó, nếu thấy tốn quá nhiều thời gian thì tạm gác lại, đợi khi nào có thời gian hoặc có hướng dẫn cụ thể hơn.” Cô ấy nói, ánh mắt tinh nhanh lướt qua những gương mặt đang căng thẳng của bạn bè. "Hùng, cậu cứ ngồi đấy gãi đầu thì làm sao mà khá lên được? Đưa đây, tớ với Mai sẽ chỉ cho cậu cách tiếp cận bài này."

Hùng nghe vậy, liền đẩy tờ đề về phía Lan và Mai, gương mặt có vẻ bớt phần tuyệt vọng hơn. “Thôi được rồi, tôi chịu thua hai thiên tài của lớp mình vậy. Cứu rỗi đời tôi đi.” Cậu ta lẩm bẩm, rồi chuyển sang lật một cuốn sách Vật lý dày cộp, cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong mớ công thức rối rắm.

Tiếng lật sách, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gõ nhẹ vào bàn phím máy tính của Lan, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc quen thuộc của thư viện, của tuổi học trò đang chật vật với ước mơ. Long vẫn kiên nhẫn giải thích cho Linh một cách tỉ mỉ, đôi khi còn vẽ thêm những hình ảnh minh họa đơn giản để cô dễ hình dung. Cậu thấy Linh dần dần gật gù, nét mặt giãn ra một chút, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn hằn rõ trên đôi mắt.

Cậu biết, đây mới chỉ là những ngày đầu tiên. Khối lượng kiến thức của cả ba năm cấp ba dồn nén lại, cộng thêm những phần nâng cao, quả thực là một ngọn núi khổng lồ. Ngay cả cậu, một người luôn tự tin vào khả năng của mình, cũng không tránh khỏi những lúc cảm thấy áp lực đè nặng. Nỗi sợ không đạt được kỳ vọng của bản thân, của gia đình, và hơn hết là nỗi lo lắng cho tương lai của cả hai đứa, tất cả đều đang âm ỉ trong tâm trí cậu. Cậu khẽ xoa xoa mái tóc mềm mại của Linh, một hành động vô thức nhưng chứa đựng đầy sự quan tâm và trấn an. Linh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt cô giao nhau với ánh mắt của Long, trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi lo âu đều tan biến, chỉ còn lại sự tin tưởng và một chút bình yên hiếm hoi.

Họ tiếp tục học, không gian xung quanh dần tối đi khi mặt trời lặn sau những tòa nhà cao tầng. Ánh sáng vàng dịu từ những bóng đèn trong thư viện bắt đầu được bật lên, soi rõ những trang sách đã ố vàng và những khuôn mặt trẻ trung đang căng thẳng. Chồng sách vở trên bàn cứ thế chất cao thêm, như một biểu tượng cho ngọn núi tri thức mà họ đang cố gắng chinh phục. Mùi giấy cũ và gỗ càng trở nên đậm đà hơn trong không khí se lạnh của buổi chiều muộn. Dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt của mỗi người, vẫn lấp lánh một ngọn lửa quyết tâm, ngọn lửa của tuổi thanh xuân rực rỡ đang cố gắng vượt qua mọi thử thách để chạm tới ước mơ.

***

Đêm dần buông xuống, khi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời Hạ Long, nhóm bạn cũng dần tan rã. Hùng và Lan rủ nhau đi ăn tối, Mai thì vội vã về nhà vì có lớp học thêm online. Chỉ còn lại Long và Linh. Cả hai đều thấm mệt, nhưng vẫn không muốn dừng lại. Họ quyết định tìm một nơi yên tĩnh hơn, ấm cúng hơn để tiếp tục ôn luyện. Quán Cafe Sắc Màu, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, và những khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, trở thành điểm đến quen thuộc của họ trong những ngày này.

Quán cà phê về đêm mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm áp. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương của một bản tình ca không lời. Mùi hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, đôi khi còn có chút hương hoa tươi từ những bình hoa nhỏ xinh đặt trên mỗi bàn. Long và Linh chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm vắng vẻ, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Chồng sách vở và tài liệu lại được bày ra, cùng với hai ly cà phê nóng hổi và vài lát bánh ngọt để tiếp thêm năng lượng.

Linh úp mặt xuống cuốn sách Vật lý dày cộp, thở dài một tiếng. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt cô, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt to tròn vốn rạng rỡ giờ đây hơi thâm quầng. Cô ấy khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những con số, công thức đang nhảy múa trong đầu. “Long này,” cô ấy khẽ gọi, giọng nói yếu ớt như một lời thì thầm. “Cậu có thấy… chúng ta như đang chạy đua với thời gian không? Mình sợ không kịp mất.” Lời nói của Linh mang theo một nỗi sợ hãi thực sự, một cảm giác bị choáng ngợp trước khối lượng kiến thức khổng lồ, như một ngọn núi cao vời vợi mà cô không biết phải bắt đầu leo từ đâu.

Long, đang chăm chú giải một bài toán xác suất phức tạp, đặt cây bút chì khắc tên mình xuống bàn. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một dòng điện nhỏ xoa dịu tâm hồn đang bất an của cô. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, ánh mắt cậu vẫn kiên định, dù sâu thẳm bên trong cũng có những lo lắng riêng. “Sẽ kịp thôi,” cậu nói, giọng ấm áp và vững chãi, như một lời cam kết. “Chúng ta còn có nhau mà. Cứ nhìn những gì chúng ta đã cùng nhau vượt qua đi. Cái này cũng sẽ vậy thôi.” Cậu nhớ lại những lần họ cùng nhau vượt qua các kỳ thi khó khăn, những hiểu lầm, những áp lực từ bên ngoài. Mỗi lần như vậy, tình yêu của họ lại càng được củng cố.

Linh khẽ siết chặt tay Long, ánh mắt cô vẫn không giấu được sự bất an. “Nhưng mà… cái cảm giác này, nó khác lắm. Nó cứ như một ngọn núi khổng lồ mà mình không biết phải bắt đầu từ đâu. Kiến thức thì vô vàn, mà thời gian thì cứ trôi đi vùn vụt. Mỗi lần nhìn vào đống sách này, mình lại thấy một sự trống rỗng lạ lùng, như thể tất cả những gì mình đã học đều bốc hơi hết cả.” Cô ấy gục đầu xuống vai Long, mái tóc dài đen óng ả xõa xuống, che đi một phần khuôn mặt. Mùi hương quen thuộc của cô, hòa quyện với mùi cà phê và bánh ngọt, khiến Long cảm thấy vừa dịu lòng, vừa xót xa. Cậu biết cô đang thực sự mệt mỏi, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần.

Long nhẹ nhàng ôm Linh vào lòng, xoa xoa mái tóc mềm mại của cô. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ tóc cô. “Ngọn núi nào cũng có đường lên,” cậu thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời ru. “Quan trọng là chúng ta cùng nhau đi. Em không cô đơn đâu. Nếu em thấy mệt, hãy dựa vào anh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, cùng nhau chinh phục từng đỉnh núi nhỏ. Rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại, em sẽ thấy ngọn núi này cũng chẳng còn đáng sợ nữa.” Cậu nói, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường vàng vọt soi sáng những chiếc lá cây khẽ rung rinh trong gió đêm. Cậu biết, cậu phải mạnh mẽ. Phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh. Dù bản thân cậu cũng có những nỗi sợ hãi riêng, những gánh nặng vô hình đang đè lên đôi vai. Áp lực từ gia đình, từ chính bản thân cậu, từ những ước mơ mà cậu đã đặt ra. Nhưng lúc này, sự lo lắng của Linh là ưu tiên hàng đầu.

Cậu nhớ đến lời hẹn ước của họ trên cầu vượt bộ hành, về một tương lai mà họ sẽ không bao giờ xa cách quá lâu. Lời hẹn ước ấy giờ đây không chỉ là một lời hứa, mà còn là một động lực, một kim chỉ nam để cậu và Linh cùng nhau cố gắng. Để họ có thể cùng nhau vượt qua thử thách này, cùng nhau bước vào cánh cửa đại học, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của tuổi thanh xuân rực rỡ.

Long khẽ ngẩng đầu Linh lên, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi một giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô. “Đừng khóc, Linh của anh. Em là cô gái mạnh mẽ nhất mà anh từng biết. Anh tin em làm được. Chúng ta làm được.” Cậu mỉm cười nhẹ, cố gắng truyền cho cô tất cả sự tự tin và niềm tin của mình.

Linh nhìn vào mắt Long, đôi mắt cô ấy vẫn còn ngấn nước nhưng đã dần lấy lại được sự kiên định. Ánh mắt cậu như một tia sáng, xua đi những đám mây u ám trong lòng cô. Cô khẽ gật đầu, tựa đầu vào vai cậu một lần nữa, nhưng lần này là với một cảm giác bình yên và tin tưởng hơn. Cô biết, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù khối kiến thức có khổng lồ thế nào, cô cũng sẽ không phải đối mặt một mình. Long sẽ luôn ở đó, cùng cô vượt qua tất cả.

Họ tiếp tục ôn luyện, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách, tiếng thở dài nhẹ nhõm hoặc căng thẳng lại vang lên đều đặn. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm Hạ Long đã bao trùm hoàn toàn thành phố, chỉ còn những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mùi cà phê và bánh ngọt vẫn thoang thoảng, như một lời an ủi ngọt ngào cho những tâm hồn trẻ đang vật lộn với áp lực của tuổi mười tám. Cây bút chì khắc tên của Long nằm cạnh cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Linh, như một biểu tượng cho sự đồng hành của họ.

Long và Linh biết rằng, giai đoạn ôn thi nước rút mới chỉ là khởi đầu. Những kỳ thi thử đại học đầu tiên sẽ sớm đến, như một lời nhắc nhở không thể chối từ về đích đến cuối cùng. Áp lực sẽ còn lớn hơn, những lo lắng sẽ còn nhân lên. Nhưng họ cũng biết, họ sẽ không bao giờ phải đối mặt với chúng một mình. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng và những điều bí ẩn đang chờ được khám phá. Dưới ánh đèn vàng dịu của quán cà phê, lời hẹn ước ấy không chỉ là lời nói, mà là một lời cam kết thầm lặng, khắc sâu vào trái tim của cả hai, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới. Họ nắm chặt tay nhau, như muốn truyền cho nhau thêm sức mạnh, thêm niềm tin vào một con đường mà họ sẽ cùng nhau bước đi, dù cho có những ngọn núi cao đến mấy chăng nữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free