Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 335: Lời Thách Thức Giữa Phòng Tự Học

Gió đêm Hạ Long đã mang theo lời hẹn ước của Long và Linh bay đi, hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào, và giờ đây, lời hẹn ấy đã biến thành hành động. Không còn là những buổi tối riêng tư trên cầu vượt, mà là những giờ phút miệt mài bên nhau, cùng những người bạn thân thiết, tại Thư viện Thành phố.

Ánh đèn vàng dịu của Thư viện Thành phố trải đều trên những bàn gỗ lớn, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy nghiêm túc. Tòa nhà lớn, với kiến trúc cổ kính nhưng được bảo trì cẩn thận, như một người khổng lồ trầm mặc canh giữ kho tàng tri thức. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi thoang thoảng cùng với chút hương cà phê từ khu vực đọc sách mở, hòa quyện tạo nên một bầu không khí đặc trưng, dễ chịu. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, thỉnh thoảng là tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung. Bên ngoài khung cửa sổ lớn, bầu trời chiều muộn vẫn còn giữ lại chút vệt hồng cam cuối cùng, trước khi nhường chỗ cho màn đêm Hạ Long buông xuống.

Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang ngồi quây quần quanh một bàn lớn, chồng sách vở cao ngất ngưởng như những ngọn núi nhỏ giữa sa mạc tri thức. Họ không chỉ là bạn bè mà còn là những đồng đội trên chặng đường chinh phục tri thức đầy cam go này. Long, với khuôn mặt góc cạnh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc, đang kiên nhẫn chỉ vào một công thức Hóa học phức tạp trên cuốn sách giáo khoa. Cậu hạ giọng, giải thích từng bước cho Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ tập trung cao độ và một sự dịu dàng khó nhận ra. Dù đã dành cả buổi chiều để giúp Linh, cậu vẫn không hề tỏ vẻ mệt mỏi hay sốt ruột.

“Chỗ này, phản ứng xảy ra theo hai giai đoạn, Linh thấy không? Quan trọng là mình phải xác định được chất nào hết trước, rồi mới tính tiếp theo số mol của chất còn lại,” Long khẽ nói, ngón tay cậu lướt nhẹ trên trang sách, chỉ rõ từng chi tiết. Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, đủ để Linh nghe thấy mà không làm phiền những người xung quanh.

Linh nghiêng đầu lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú theo dõi từng lời Long nói, rồi lại nhìn vào cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” của cô. Cô ghi chép cẩn thận, nét chữ mềm mại nhưng dứt khoát. Chiếc bút chì khắc tên cô, một món quà từ Long, lướt trên trang giấy trắng, ghi lại những kiến thức đang dần được sáng tỏ. Cô gật gù, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo mỗi cử chỉ. Làn da trắng hồng của cô ửng nhẹ dưới ánh đèn, thể hiện sự tập trung cao độ.

“Đúng là có cậu giảng thì tớ mới hiểu rõ chỗ này, Long à. Cảm ơn cậu nhiều lắm!” Linh ngẩng lên, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, dù ngoài kia trời đã tối. Nụ cười của cô không chỉ là lời cảm ơn mà còn là sự thán phục dành cho người bạn trai tài năng. Cô cảm thấy may mắn vô cùng khi có Long ở bên, không chỉ là người yêu mà còn là một gia sư tận tâm, luôn sẵn lòng giúp đỡ cô vượt qua những khó khăn trong học tập. Môn Hóa học, vốn là một trong những điểm yếu của cô, giờ đây không còn quá đáng sợ nữa, ít nhất là khi có Long dẫn dắt. Cô biết rằng, để xứng đáng với sự đồng hành và những nỗ lực của Long, cô phải cố gắng gấp nhiều lần. Áp lực từ kỳ thi thử, từ lời thách thức của Thùy Chi, và cả từ chính kỳ vọng của bản thân đang đè nặng, nhưng nhìn vào Long, cô lại tìm thấy sức mạnh.

Ngồi đối diện, Hùng đang ôm đầu vật lộn với một bài toán Vật lý. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu nhăn tít lại, đôi mắt híp lại mỗi khi cậu cố gắng tập trung. Cậu lẩm bẩm, giọng nói lanh lảnh nhưng cũng đủ nhỏ để không làm phiền: “Vật lý đúng là cơn ác mộng… Mà sao tớ cứ thấy mấy công thức này nó cứ nhảy múa trước mắt thế nhỉ?” Cậu ngước nhìn Mai, người đang ngồi cạnh, cẩn thận đẩy gọng kính lên sống mũi. “Mai ơi, bài này cậu làm ra chưa? Tớ nghĩ là tớ đang bị ‘bí’ rồi.”

Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, không nói gì nhiều, chỉ khẽ mỉm cười. Đôi mắt sáng thông minh của cô lướt qua bài tập của Hùng. Giọng cô nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy tự tin: “Tớ nghĩ là phải dùng phương pháp bảo toàn năng lượng, Hùng ạ. Cậu thử xem lại định luật III Newton kết hợp với định luật bảo toàn động lượng xem sao.” Cô dùng ngón tay thon dài chỉ vào một dòng công thức trong cuốn sổ của mình. Mai luôn là người trầm tính nhất nhóm, nhưng lại là một kho tàng kiến thức di động, đặc biệt là các môn tự nhiên.

Lan, cô bạn với mái tóc ngắn ngang vai, đang lướt qua một cuốn sách tiếng Anh dày cộp. Đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo của cô thỉnh thoảng liếc nhìn Long và Linh, rồi lại quay về trang sách. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt ấy ngầm thể hiện sự quan sát và sự bảo vệ dành cho bạn bè. Thanh Lan luôn là người dứt khoát, không thích nói nhiều mà chỉ thích hành động. Cô biết Linh đang gặp áp lực, và cô luôn sẵn sàng đứng về phía Linh bất cứ lúc nào. Bầu không khí học tập cứ thế trôi qua, nghiêm túc nhưng vẫn ấm áp bởi tình bạn, tình yêu. Mỗi người một vẻ, một môn học, nhưng cùng chung một mục tiêu: vượt qua kỳ thi thử sắp tới. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài, và sự đồng hành của nhau là tài sản quý giá nhất.

***

Đúng lúc Long đang chỉ cho Linh một dạng bài tập Hóa học nâng cao, và Linh đang chăm chú ghi chép, một bóng hình quen thuộc bỗng xuất hiện ở hành lang của thư viện, thu hút sự chú ý của mọi người. Phạm Thùy Chi. Cô ta đứng cách bàn của họ một quãng, dáng vẻ tự tin, phong cách hiện đại luôn khiến cô nổi bật giữa đám đông. Mái tóc highlight nhuộm thời thượng rủ nhẹ trên bờ vai, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý khi ánh mắt cô ta đảo qua chồng sách Hóa học của Linh. Một tia mỉa mai thoáng qua trong ánh mắt ấy, rồi dừng lại ở Long và Linh, như một con mèo đang rình mồi.

Thùy Chi chậm rãi tiến lại gần, từng bước chân như được đong đếm cẩn thận, tạo nên một sự chú ý không mong muốn. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, sang trọng của cô ta thoang thoảng trong không khí yên tĩnh của thư viện, phá vỡ sự tĩnh lặng và tập trung của nhóm Long. Long khẽ cau mày, một sự khó chịu thoáng hiện lên trong đôi mắt hổ phách. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng sắp xảy ra.

“Ôi, trùng hợp quá, lại gặp hai cậu ở đây.” Thùy Chi cất giọng, nghe ngọt ngào nhưng lại chứa đựng một sự mỉa mai khó che giấu. Cô ta đứng chếch một chút so với bàn của họ, đủ để mọi ánh mắt đều đổ dồn vào. “Đang ôn Hóa à? Nghe nói kỳ thi thử lần này sẽ rất khó đấy, đặc biệt là môn Hóa. Không biết có ai đủ sức vượt qua không nhỉ?” Ánh mắt cô ta lướt qua Linh, dừng lại ở Long một chút, rồi lại quay về phía Linh, như thể muốn nhấn mạnh một điều gì đó.

Linh hít một hơi sâu, bàn tay cô khẽ siết chặt cây bút chì. Cô đã quen với những lời khiêu khích từ Thùy Chi, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa không gian học tập chung, lời nói ấy càng khiến cô cảm thấy bị tấn công. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nở một nụ cười nhẹ nhưng đầy kiên định. “Chào Thùy Chi. Ừ, bọn tớ đang ôn tập thôi. Còn cậu?”

Thùy Chi không trả lời câu hỏi của Linh, mà lại tiếp tục với mục đích của mình. Cô ta khẽ vuốt mái tóc, nụ cười trên môi càng rõ nét. “Nghe nói Linh đang rất cố gắng để theo kịp Long. Mà Long thì lúc nào cũng giỏi đều tất cả các môn nhỉ? Không biết Linh có theo kịp được không, đặc biệt là môn Hóa? Kỳ thi thử này, tớ nghĩ, ai có điểm Hóa cao hơn, người đó mới thực sự xứng đáng là ‘ngôi sao’ của khối 12, phải không?” Giọng điệu của cô ta tuy nhẹ nhàng nhưng lại như những mũi kim châm vào lòng tự ái của Linh, và cả sự tự tôn của Long. Cô ta cố tình tách Long và Linh ra, rồi đặt Linh vào thế yếu hơn, đồng thời ngầm hạ thấp năng lực của Linh trước Long.

Long không thể nào chịu đựng được nữa. Cậu nắm chặt tay Linh dưới gầm bàn, một cái siết nhẹ nhưng đầy kiên quyết, như một lời trấn an và bảo vệ. Ánh mắt cậu sắc bén, xuyên thẳng qua nụ cười giả tạo của Thùy Chi. Giọng Long trầm thấp, gằn nhẹ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Điểm số không nói lên tất cả, Thùy Chi. Mỗi người có một thế mạnh riêng. Nhưng nếu cậu muốn so sánh, thì cứ đợi kết quả đi. Tớ tin Linh sẽ làm rất tốt.” Lời nói của Long không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là một lời tuyên bố ngầm, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối của cậu vào người yêu. Cậu biết Thùy Chi đang cố gắng dùng lời nói để làm Linh mất tự tin, nhưng cậu sẽ không để điều đó xảy ra.

Linh cảm nhận được cái siết tay của Long, hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một liều thuốc an thần. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của Thùy Chi, không còn sự e dè hay lo lắng. Nụ cười nhẹ trên môi cô giờ đây không còn là sự xã giao nữa, mà là một nụ cười đầy tự tin và thách thức. Giọng cô trong trẻo nhưng kiên định, không hề nao núng. “Được thôi. Tôi chấp nhận lời thách thức của cậu. Kỳ thi thử này, chúng ta sẽ xem ai mới là người xứng đáng với danh hiệu đó.” Cô không muốn né tránh, cô muốn đối diện. Cô muốn chứng minh cho Thùy Chi thấy, và quan trọng hơn là cho chính bản thân mình thấy, cô có đủ năng lực và ý chí để vượt qua mọi thử thách, đặc biệt là khi có Long ở bên.

Thùy Chi dường như bất ngờ trước sự đáp trả mạnh mẽ của Linh. Cô ta không nghĩ Linh sẽ dám trực tiếp chấp nhận lời thách thức. Một thoáng bối rối lướt qua trong mắt cô ta, nhưng ngay sau đó, nụ cười tự mãn lại hiện rõ. “Tốt. Cứ chờ xem ai mới là người nói được làm được.” Cô ta nói, giọng điệu cuối câu đầy vẻ đắc thắng, rồi quay lưng rời đi, mái tóc highlight khẽ bay nhẹ theo từng bước. Dáng đi của cô ta vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, như thể cô ta vừa giành được một chiến thắng nhỏ. Cô ta muốn gieo rắc sự nghi ngờ và áp lực, và cô ta nghĩ mình đã thành công.

Lan, người đã im lặng quan sát từ đầu, không thể kìm nén được sự bực bội. Cô khẽ lẩm bẩm, đủ để những người còn lại nghe thấy: “Thật là quá đáng! Cái kiểu người gì mà cứ thích gây sự thế không biết!” Ánh mắt cô vẫn còn đầy vẻ khó chịu nhìn theo bóng Thùy Chi khuất dần. Cô biết Thùy Chi không phải là đối thủ dễ chơi, nhưng cách cô ta khiêu khích Linh thì thật sự khiến cô tức giận.

***

Thùy Chi rời đi, để lại một khoảng lặng đầy căng thẳng quanh bàn của nhóm Long. Không khí trong thư viện dường như trở nên nặng nề hơn, mùi giấy cũ và gỗ cũng không còn vẻ dễ chịu như trước. Mấy giây trôi qua, không ai nói gì, chỉ có tiếng lật sách và gõ bàn phím từ những bàn khác vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng đã bị phá vỡ. Long vẫn giữ chặt tay Linh, ánh mắt cậu vẫn còn vương vấn sự khó chịu. Linh, dù đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cũng không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai.

Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cậu thở dài một tiếng thật dài, rồi cố gắng pha trò để làm dịu không khí. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu giãn ra, thay thế vẻ lo lắng bằng một nụ cười gượng gạo. “Đúng là ‘đối thủ không đội trời chung’ mà. Nhưng mà Linh ơi, cậu đã có Long rồi, lo gì!” Cậu vỗ nhẹ vai Long, như một lời động viên và cũng là một lời khẳng định về sức mạnh của cặp đôi. Hùng biết Linh đang gặp áp lực, và cậu muốn nhắc nhở cô rằng cô không hề đơn độc.

Mai, với vẻ mặt lo lắng, đẩy gọng kính lên. Đôi mắt sáng thông minh của cô nhìn Linh đầy quan tâm. “Thùy Chi luôn là người giỏi Hóa nhất khối mình. Cậu có ổn không Linh? Đừng để lời cô ta làm cậu mất tinh thần nhé.” Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng chân thành, thể hiện sự lo lắng thực sự của một người bạn thân. Cô đưa tay chạm nhẹ vào tay Linh, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự an ủi.

Lan, vẫn còn bực bội, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt cô vẫn gườm gườm nhìn về phía hành lang nơi Thùy Chi vừa khuất dạng. Giọng cô dứt khoát, đầy vẻ bất bình: “Cái kiểu người đó chỉ giỏi ba hoa thôi. Linh không cần để ý làm gì. Cứ mặc kệ cô ta đi.” Lan luôn là người thẳng thắn và bảo vệ bạn bè, cô không thích những chiêu trò khiêu khích như của Thùy Chi.

Linh cảm nhận được sự quan tâm từ bạn bè, và một nụ cười nhẹ nhàng, đầy biết ơn hiện lên trên môi cô. Cô khẽ siết nhẹ tay Long, rồi quay sang nhìn các bạn. Ánh mắt cô rạng rỡ, đầy quyết tâm. “Tớ ổn mà, mọi người đừng lo. Cậu ta muốn thách thức thì mình chấp nhận. Anh Long và tớ sẽ cùng nhau cố gắng. Lần này, tớ sẽ không để cậu ta có cơ hội cười được đâu.” Lời nói của Linh không chỉ là sự trấn an, mà còn là một lời tuyên bố về ý chí kiên cường của cô. Cô biết, Thùy Chi có thể giỏi, có thể kiêu ngạo, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Đặc biệt là khi cô có một Long luôn tin tưởng và đồng hành.

Long mỉm cười dịu dàng, ánh mắt cậu ánh lên niềm tin tuyệt đối vào Linh. Cậu siết chặt tay cô, như một lời cam kết không lời. “Anh tin chúng ta sẽ làm được, Linh. Cứ theo kế hoạch của mình. Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ rồi.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời neo giữ cho Linh giữa những sóng gió của sự cạnh tranh. Cậu biết, lời thách thức của Thùy Chi không phải là chuyện nhỏ, nó sẽ tạo thêm áp lực không hề nhỏ lên Linh. Nhưng cậu cũng tin rằng, chính áp lực này sẽ là động lực để Linh bứt phá.

Họ cùng nhau nhìn về phía trước, về chồng sách vở vẫn đang chờ đợi. Những ánh đèn vàng dịu của thư viện vẫn chiếu sáng, nhưng giờ đây, chúng không chỉ soi rọi những trang sách mà còn soi rọi cả những ánh mắt đầy quyết tâm. Bóng đêm Hạ Long bên ngoài cửa sổ đã buông xuống hoàn toàn, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa của ý chí và niềm tin vẫn đang bùng cháy rực rỡ. Lời thách thức trực diện của Thùy Chi báo hiệu một cuộc đối đầu gay gắt và kéo dài giữa cô ta và Long-Linh trong suốt năm học lớp 12, không chỉ dừng lại ở kỳ thi thử này. Nhưng sự đồng lòng và quyết tâm của Long và Linh trong việc chấp nhận thách thức cho thấy họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Việc Thùy Chi nhấn mạnh môn Hóa học sẽ là một chi tiết quan trọng, một mũi tên đã được bắn đi, và kết quả của nó sẽ được chứng minh bằng điểm số ở kỳ thi thử sắp tới.

Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu chỉ có những buổi hẹn hò lãng mạn, mà còn có những cuộc chiến không tiếng súng trên giảng đường, những lời thách thức từ đối thủ. Nhưng chính trong những thử thách ấy, tình yêu và tình bạn mới được tôi luyện, trở nên vững chắc và bền bỉ hơn. Long và Linh nhìn nhau, trao nhau một nụ cười thầm. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến họ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau tạo nên một câu chuyện tình yêu rực rỡ, bất chấp mọi sóng gió.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free