Rực rỡ thanh xuân - Chương 307: Ước Mơ Chia Đôi: Dòng Chảy Ngầm Của Nỗi Lo
Tiếng lạch cạch của dụng cụ thí nghiệm vẫn còn văng vẳng trong tai Ngọc Linh, dù buổi học nhóm đã kết thúc từ lâu. Cô ấy rảo bước trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, ánh hoàng hôn rực rỡ của Hạ Long như dát vàng lên những con phố, nhưng không thể xua đi mảng màu xám xịt trong lòng cô. Cảm giác bị gạt bỏ, bị coi thường ý kiến, cứ thế gặm nhấm tâm hồn Linh như một vết thương khó lành. Thảo Mai đã cố gắng an ủi cô ấy trên đường về, những lời thì thầm đầy cảm thông của cô bạn thân như một liều thuốc xoa dịu, nhưng nỗi cô đơn vẫn bám riết. Long đã hứa sẽ ghé qua nhà Linh sau để nói chuyện, nhưng chính cái lời hứa đó lại khiến Linh càng thêm lo lắng. Cô ấy không biết mình nên mong chờ điều gì từ cuộc nói chuyện ấy. Long sẽ lại phân tích lý lẽ, lại đưa ra những "giải pháp" thực tế đến tàn nhẫn, hay cậu ấy sẽ thực sự lắng nghe, thực sự thấu hiểu nỗi lòng cô?
Khi Linh mở cánh cửa căn hộ tập thể cũ kỹ, mùi hương quen thuộc của gia đình ùa về, mùi của cơm chiều mẹ mới nấu, mùi của sách cũ trong góc phòng, và cả mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công nhà hàng xóm. Ánh đèn vàng ấm áp từ phòng khách chiếu ra, tạo nên một không khí yên bình, đối lập hoàn toàn với bão tố trong lòng cô. Linh cố gắng hít sâu, đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ mình phải tỏ ra bình thường. Cô không muốn mẹ nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của mình. Vừa thay bộ đồng phục, cô đã nghe tiếng chuông cửa. Trái tim Linh nảy lên một nhịp. Đó là Long.
Cậu ấy đứng đó, dáng người cao ráo lấp đầy khung cửa, ánh mắt sâu màu hổ phách thoáng nét lo lắng. Long mặc một chiếc áo phông đơn giản, mái tóc đen hơi rủ xuống trán, tạo nên vẻ ngoài vừa nam tính vừa có chút trầm tư. "Chào em," cậu nói, giọng trầm ấm nhưng nghe rõ sự ngập ngừng. Linh khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên. "Chào anh. Anh vào đi." Cô mời cậu vào, rồi nhanh nhẹn đi vào bếp rót một ly nước cam mát lạnh. Mùi cam thoang thoảng xua đi chút căng thẳng vô hình trong không khí. Long bước vào phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc. Cậu nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở những chậu cây nhỏ xinh trên bậu cửa sổ, rồi lại hướng về phía Linh đang loay hoay trong bếp. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, tiếng TV từ các nhà lân cận – tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của khu tập thể, nhưng trong khoảnh khắc này, lại có vẻ xa xăm và mơ hồ.
Linh đặt ly nước cam xuống bàn trước mặt Long, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô ấy khẽ nâng ly nước của mình, đôi mắt to tròn long lanh cố gắng tránh ánh nhìn của Long. "Hôm nay làm dự án có vẻ hơi căng thẳng nhỉ?" Long phá vỡ sự im lặng, giọng cậu ấy nhỏ hơn một chút, chứa đựng một sự hối lỗi nhẹ. "Anh xin lỗi nếu anh hơi... cứng nhắc." Cậu nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt đầy thành khẩn. Linh siết chặt ly nước trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Cô ấy ngập ngừng, rồi khẽ nói, giọng nhỏ dần, gần như thì thầm: "Không sao đâu, anh chỉ muốn tốt cho dự án thôi mà." Cô biết Long có ý tốt, nhưng cái "tốt" của cậu ấy đôi khi lại như một gánh nặng, một lưỡi dao vô hình cứa vào những điều mong manh nhất trong tâm hồn cô. Cô ấy không thể nói ra hết những cảm xúc đang cuộn trào bên trong, sợ rằng Long sẽ lại không hiểu, sẽ lại cho rằng cô quá nhạy cảm hay không thực tế.
Long đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang siết chặt ly nước của Linh. Bàn tay cậu ấm áp, bao trùm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhưng hơi ấm ấy không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Linh. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong tay cô, và một nỗi bối rối vô hình lại dấy lên trong Long. Cậu biết cô ấy không ổn, nhưng không tài nào hiểu được rốt cuộc là vì điều gì. Cậu đã cố gắng lý trí, cố gắng giải quyết vấn đề, nhưng dường như càng cố gắng, cậu lại càng đẩy Linh ra xa hơn. "Anh thấy em không vui," Long nói khẽ, ánh mắt cậu ấy vẫn kiên định nhìn vào Linh, như muốn đọc được từng suy nghĩ trong cô. "Có chuyện gì không ổn à?" Linh lắc đầu nhẹ, đôi mắt hơi cụp xuống, giấu đi nỗi buồn đang muốn trào dâng. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết làm sao để diễn tả cái cảm giác bị gạt bỏ, bị coi thường ước mơ một cách tinh tế đến vậy.
Long thở dài, cậu ấy biết Linh đang cố gắng che giấu điều gì đó. Cậu ấy muốn cô mở lòng, muốn cô chia sẻ, nhưng lại không biết cách mở lời sao cho đúng. Cậu ấy nhớ lại ánh mắt của Thảo Mai lúc tan học, ánh mắt đầy lo lắng và cảm thông khi nhìn Linh, và cả cái nhếch mép khó hiểu của Thùy Chi. Long biết, có một điều gì đó đã xảy ra trong buổi làm dự án mà cậu ấy chưa hoàn toàn hiểu được. Cậu ấy đã quá tập trung vào "hiệu quả" và "tiến độ", mà quên đi rằng Linh cần sự đồng cảm, cần được lắng nghe. Cậu ấy vốn dĩ là người luôn nghĩ cho Linh, luôn muốn bảo vệ cô, nhưng dường như cách cậu ấy thể hiện lại vô tình gây tổn thương. Một sự thất vọng nhẹ về bản thân dâng lên trong Long. Cậu ấy không muốn mình trở thành người khiến Linh buồn. Cậu ấy muốn là chỗ dựa, là người mang lại niềm vui cho cô, chứ không phải là người gieo thêm nỗi lo.
Long nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay Linh, một cử chỉ an ủi quen thuộc. "Linh này," cậu ấy bắt đầu, giọng nói mềm mại hơn. "Nếu có bất cứ điều gì khiến em bận lòng, hãy nói cho anh biết. Anh ở đây để lắng nghe." Cậu ấy ngừng một chút, như để Linh có thời gian suy nghĩ. Ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng không thể xua đi không khí lạnh lẽo trong lòng Linh, nhưng lời nói của Long lại như một tia nắng nhỏ, cố gắng len lỏi vào trái tim cô. Cô ấy vẫn im lặng, nhưng bàn tay không còn run rẩy nữa. Sự ấm áp từ Long dần lan tỏa, mang lại một chút an tâm. Cô ấy nhìn Long, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe. "Anh..." Linh khẽ khàng, rồi lại im lặng. Cô ấy không biết mình có nên nói ra hay không. Nỗi sợ hãi về việc bị coi là yếu đuối, không thực tế vẫn còn đó. Nhưng nhìn thấy ánh mắt chân thành của Long, cô ấy lại muốn thử một lần, muốn Long thực sự hiểu được thế giới bên trong mình. Cái cảm giác cô đơn bị cô lập giữa nhóm bạn của mình, ngay giữa không gian ngập tràn ánh nắng của phòng thí nghiệm, vẫn còn ám ảnh cô.
Long kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Cậu ấy biết đây là một khoảnh khắc quan trọng, một khoảnh khắc mà sự im lặng có giá trị hơn bất kỳ lời nói nào. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như làm nổi bật sự tĩnh lặng trong căn phòng. Mùi thức ăn từ nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, tất cả đều trở thành phông nền cho khoảnh khắc riêng tư này. Long không biết rằng, chính cái sự "cứng nhắc" và "lý trí" của cậu ấy trong buổi làm dự án đã khiến Linh cảm thấy ý tưởng của mình bị gạt bỏ, và cảm giác không đủ tốt, không thể theo kịp Long và Chi đã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu ấy chỉ muốn Linh được tốt nhất, nhưng lại quên mất rằng, cái "tốt nhất" đó cần phải xuất phát từ chính mong muốn của cô. Cậu ấy siết nhẹ tay Linh, ánh mắt vẫn đầy lo lắng và quan tâm. Cậu ấy không muốn có khoảng cách vô hình nào tồn tại giữa hai người.
***
Linh hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm. Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã nhạt dần, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt biển Hạ Long xa xăm. "Anh này," Linh bắt đầu, giọng cô ấy vẫn còn chút run rẩy nhưng đã quyết đoán hơn. "Anh có bao giờ nghĩ về tương lai của mình sau này không? Về trường đại học, về công việc mà anh muốn làm?" Long khẽ gật đầu. "Có chứ. Anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi." Cậu ấy buông tay Linh ra, ngồi thẳng người hơn, ánh mắt trở nên nghiêm túc. "Anh đang nhắm đến một số ngành kỹ thuật hoặc kinh tế. Những ngành đó có cơ hội phát triển tốt, lương bổng ổn định." Long nói, giọng điệu tự tin, mang đầy tính toán và kế hoạch.
Linh lắng nghe, rồi ánh mắt cô ấy lại lấp lánh một cách nhẹ nhàng. "Em thì khác. Em muốn làm một công việc mà em có thể chạm đến trái tim người khác, giống như cô Lan Anh ấy. Cô ấy không chỉ dạy kiến thức, mà còn truyền cảm hứng, truyền lửa. Hoặc là một hướng dẫn viên du lịch, được đi nhiều nơi, khám phá những nền văn hóa mới, được kể những câu chuyện thú vị về Hạ Long, về đất nước mình cho mọi người nghe." Giọng Linh trở nên say sưa hơn, đôi mắt cô ấy sáng bừng lên khi nói về những ước mơ của mình. Cô ấy mơ về một môi trường làm việc không chỉ có số liệu và logic mà còn có cảm xúc, sự sáng tạo, nơi cô có thể tự do bay bổng với những ý tưởng của mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo những giấc mơ dịu dàng và thanh khiết. Cô muốn biến những con sóng ấy thành một dòng chảy cảm xúc, nuôi dưỡng những tâm hồn khác.
Long cầm lấy chiếc bút chì khắc tên của mình, chiếc bút mà Linh đã tặng cậu ấy vào dịp sinh nhật năm ngoái. Cậu ấy vô thức xoay nó trên bàn, đôi mắt tập trung vào Linh nhưng lời nói lại mang tính khách quan, có phần lạnh lùng. "Nhưng Linh này," Long nói, giọng cậu ấy trầm ấm nhưng lại như một gáo nước lạnh tạt vào những nhiệt huyết vừa dâng cao của Linh. "Những ngành đó cạnh tranh rất cao, lương lại không ổn định bằng các ngành kỹ thuật, kinh tế. Đặc biệt là sư phạm, em biết đấy, áp lực nghề nghiệp lớn, thu nhập không cao, và đôi khi còn phải đối mặt với nhiều vấn đề xã hội. Hướng dẫn viên du lịch thì phụ thuộc vào mùa vụ, chưa kể tình hình dịch bệnh hay các yếu tố khách quan khác. Nếu em học sư phạm, liệu em có đủ đam mê để vượt qua những khó khăn đó không? Hay mình thử xem xét Ngoại thương, Bách Khoa... với khả năng của em, chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều. Vừa có kiến thức chuyên môn vững chắc, vừa có cơ hội phát triển bản thân và tài chính." Long phân tích rành mạch, từng câu từng chữ đều dựa trên những con số, những dự báo mà cậu ấy đã tìm hiểu. Cậu ấy thậm chí còn gợi ý Linh có thể học thêm kỹ năng nào đó để 'tăng tính cạnh tranh' cho ngành mà cô yêu thích, như học thêm một ngôn ngữ thứ ba, hoặc các khóa học về quản lý du lịch nếu cô vẫn muốn theo đuổi.
Ánh mắt lấp lánh của Linh dần tắt ngúm. Nụ cười trên môi cô ấy cứng lại. Cô ấy cảm giác như Long đang dùng một chiếc thước đo vô hình để định giá những ước mơ của cô, và chúng chẳng đáng giá là bao. Những lời khuyên "tốt nhất" của Long, dù xuất phát từ ý định tốt, lại như những mũi kim châm vào trái tim cô, khiến cô cảm thấy ước mơ của mình thật viển vông và không thực tế. Cô ấy không cần Long phân tích những số liệu khô khan về mức lương hay tỷ lệ cạnh tranh. Cô ấy cần sự thấu hiểu, sự động viên, cần Long nhìn thấy được ngọn lửa đam mê đang cháy trong mình. Cảm giác cô đơn lại trỗi dậy mạnh mẽ, bóp nghẹt lấy trái tim cô.
Long vẫn tiếp tục, không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Linh. Cậu ấy tin rằng mình đang đưa ra những lời khuyên chân thành nhất, những con đường an toàn và hứa hẹn nhất cho tương lai của cô. "Em có thể học ngôn ngữ và sau này làm cho một công ty quốc tế, hoặc trở thành phiên dịch viên cao cấp. Như vậy vừa có thu nhập tốt, vừa được sử dụng khả năng của mình." Long nói, giọng điệu kiên định. Cậu ấy không hiểu rằng Linh không tìm kiếm một công việc "có thu nhập tốt" hay "ổn định" theo cách cậu ấy định nghĩa. Cô ấy tìm kiếm một công việc có ý nghĩa, có thể cống hiến, có thể bay bổng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, cũng là nơi cô ấp ủ những khát vọng lớn lao về việc truyền tải vẻ đẹp của thành phố này đến mọi người.
Linh im lặng. Cô ấy nhìn chiếc bút chì trong tay Long, chiếc bút khắc tên cậu ấy, và cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường, từng tưởng chừng như không thể tách rời, giờ đây lại đang đứng trên hai bờ của một dòng sông, mỗi người nhìn về một hướng khác nhau. Cô ấy cảm thấy bị tổn thương, không phải vì Long mắng mỏ, mà vì cậu ấy thậm chí còn không thèm nghe cô nói hết, không hề cân nhắc đến ý tưởng của cô, mà ngay lập tức bác bỏ nó bằng những lý lẽ thực tế đến lạnh lùng. Long luôn cố gắng lý trí, luôn muốn giải quyết mọi việc bằng logic, nhưng có những thứ trong cuộc sống, đặc biệt là cảm xúc và ước mơ, không thể được định lượng hay phân tích bằng những con số.
Cậu ấy vẫn là Long, người bạn trai thông minh, tài giỏi mà cô yêu, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu ấy lại trở thành một người xa lạ, một người không thể thấu hiểu thế giới nội tâm phong phú của cô. Nỗi sợ không đủ tốt, không thể theo kịp Long, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô ấy cảm thấy mình như một công cụ, một người chỉ biết làm theo chỉ thị, chứ không phải một thành viên có khả năng đóng góp ý tưởng, có những ước mơ riêng. Sự khác biệt trong cách tư duy và làm việc của Long và Linh đang ngày càng tạo ra nhiều hiểu lầm và căng thẳng hơn nữa, báo hiệu những thách thức lớn hơn trong tương lai, đặc biệt là khi đối mặt với các lựa chọn quan trọng về con đường đại học.
***
Long nhận thấy sự im lặng bất thường của Linh. Ánh mắt cậu ấy rời khỏi chiếc bút chì, hướng về phía cô. Cậu thấy đôi mắt Linh hơi đỏ hoe, và một nỗi lo lắng thầm kín bắt đầu dấy lên trong lòng. Cậu không hiểu tại sao cô lại có vẻ buồn đến vậy. Cậu chỉ đang nói những điều tốt nhất cho cô. Cậu ấy đã cố gắng để Linh có một tương lai ổn định, một công việc hứa hẹn, vậy mà... "Linh," cậu gọi khẽ.
Linh khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào Long, chứa đựng một nỗi thất vọng sâu sắc. Giọng cô ấy nhỏ đến mức Long phải cố gắng lắm mới nghe rõ. "Anh nghĩ ước mơ của em... không thực tế sao?" Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Long. Cậu ấy chưa bao giờ nghĩ đến điều đó theo cách này. Cậu chỉ muốn cô có một cuộc sống tốt đẹp, một con đường bằng phẳng. Long ngập ngừng, cố gắng giải thích. "Không phải... anh chỉ muốn em có những lựa chọn tốt nhất. Những gì anh nói đều là vì em. Anh đã tìm hiểu kỹ càng, đã so sánh các ngành nghề, anh muốn em không phải hối tiếc về sau." Cậu ấy vội vàng đưa tay ra, muốn nắm lấy tay Linh một lần nữa, muốn xoa dịu cô, nhưng Linh đã khẽ rụt tay lại.
Cô ấy quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn thành phố Hạ Long. Những ánh đèn lấp lánh từ xa, nhưng không thể làm lòng cô ấm lên. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, nóng hổi. Cô ấy không muốn Long nhìn thấy sự yếu đuối của mình. "Em hiểu rồi," cô ấy thì thầm, giọng nói nghẹn lại. "Em hiểu ý anh rồi." Nhưng cái "hiểu" của Linh lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác so với những gì Long nghĩ. Cô hiểu rằng, giữa họ đang có một vực sâu vô hình, một khoảng cách mà lý trí của Long không thể nào lấp đầy. Nỗi sợ làm người khác thất vọng, đặc biệt là Long, khi theo đuổi ước mơ có vẻ 'viển vông' của mình, giờ đây trở nên thật rõ ràng. Cô cảm thấy cô đơn, không được thấu hiểu sâu sắc bởi người yêu, dù cậu ấy luôn ở bên.
Linh đứng dậy, đôi vai khẽ run rẩy. Cô bước vào bếp, với lý do rót thêm nước, nhưng thực chất là để che giấu những giọt nước mắt đang chực trào. Cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Mùi thức ăn từ nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ của khu tập thể, tất cả đều trở nên nặng nề hơn, như đang đè nén lên lồng ngực cô. Long nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh, cảm thấy bất lực. Cậu ấy không biết phải làm gì, không biết phải nói gì để cô hiểu được tấm lòng mình. Cậu chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô không phải chịu thiệt thòi, nhưng dường như cậu đã làm mọi thứ sai cách. Cậu siết chặt tay, chiếc bút chì khắc tên mình gần như lún vào lòng bàn tay. Trong lòng Long dấy lên một nỗi lo lắng vô hình, một sự bất an lớn hơn bao giờ hết. Cậu sợ rằng những khác biệt trong quan điểm định hướng tương lai sẽ là thử thách lớn cho mối quan hệ của họ, có thể dẫn đến những lựa chọn đường đi riêng biệt.
Cậu ấy ngồi đó, trong căn phòng quen thuộc của Linh, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng giờ đây lại tràn ngập một không khí nặng nề, xa cách. Nỗi lo lắng thầm kín của Linh về việc không được Long thấu hiểu sẽ khiến cô trở nên dè dặt hơn trong việc chia sẻ cảm xúc, hoặc tìm kiếm sự đồng cảm từ những người khác. Còn Long, cậu ấy sẽ phải đối mặt với bài học về sự đồng cảm và cách kết nối cảm xúc, không chỉ bằng lý trí. Áp lực thi cử và định hướng tương lai sẽ tiếp tục tăng cao, khiến những căng thẳng nhỏ này có thể bùng phát thành xung đột lớn hơn, thử thách tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ. Long chỉ biết rằng, cậu không muốn mất Linh, không muốn cái khoảng cách này lớn hơn nữa. Nhưng cậu ấy không biết phải làm sao để kéo cô lại gần mình.
Ngoài kia, Hạ Long đã chìm vào màn đêm, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt biển. Nhưng trong căn hộ nhỏ, hai trái tim vẫn đang chìm trong bóng tối của sự hiểu lầm và nỗi lo lắng, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go cho tình yêu của họ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.