Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 30: Đêm Ước Mơ Thì Thầm

Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo thành một vầng sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Ngoài cửa sổ, màn đêm Hạ Long đã bao phủ, chỉ còn tiếng gió heo may cuối thu thổi hiu hiu qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh se sắt. Xa xa, tiếng còi tàu đêm vọng lại từ bến cảng, lẫn với tiếng rao đêm của một gánh hàng rong nào đó dưới phố, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn, quen thuộc của khu tập thể cũ kỹ. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những bức tường vôi đã sờn cũ quyện với mùi giấy sách phảng phất, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa chất chứa bao hoài niệm.

Long và Linh ngồi cạnh nhau tại bàn học trong phòng khách căn hộ của cậu. Một chồng sách giáo khoa, vở bài tập và tài liệu tham khảo chất cao như núi, minh chứng cho áp lực mùa thi đang cận kề. Long, dù ánh mắt đã hằn lên vẻ mệt mỏi sau một ngày dài ôn luyện, vẫn kiên nhẫn chỉ dẫn Linh giải một bài toán hóa phức tạp. Giọng cậu trầm ấm, đều đều, từng lời nói rõ ràng, mạch lạc như dòng nước suối mát lành gột rửa mọi rối rắm trong đầu Linh.

"Em xem kỹ bước này, phải cân bằng electron trước, rồi mới xét đến phần môi trường," Long dùng đầu bút chì chỉ vào một phương trình dài ngoằng trên trang sách đã ngả màu. Ngón tay cậu thon dài, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng tỉ mỉ. "Phản ứng này là oxi hóa – khử trong môi trường axit, nên chú ý đến H+ và H2O ở hai vế."

Linh chăm chú nhìn theo, đôi mắt to tròn lay láy ánh lên vẻ tập trung cao độ. Lông mi cong vút của cô khẽ rung rinh mỗi khi cậu dừng lại giải thích một ý quan trọng. Cô gật đầu lia lịa, tay cầm bút ghi chép nhanh thoăn thoắt vào cuốn sổ tay đã chi chít những công thức và sơ đồ. "À, thì ra là vậy! Em cứ mãi quên chỗ này, cứ nghĩ đến cân bằng nguyên tố trước... Cảm ơn cậu nhé, Long. Cậu giải thích dễ hiểu quá." Giọng Linh nhẹ nhõm hẳn đi, như trút được gánh nặng. Cô quay sang nhìn Long, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, xua tan đi phần nào vẻ mệt mỏi đang bao trùm.

Long khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi. Nụ cười ấy chỉ xuất hiện khi cậu thực sự thoải mái hoặc khi nhìn thấy sự tiến bộ của người khác, đặc biệt là Linh. Ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua gương mặt cô, chứa đựng một sự dịu dàng mà chính cậu cũng không ý thức được. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lồng ngực cậu, không phải vì trà gừng mẹ vừa mang ra, mà là sự hài lòng khi thấy cô hiểu bài.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô Thu Hà, mẹ của Long, vang lên từ phía nhà bếp. Bà xuất hiện với một nụ cười hiền hậu trên môi, trên tay là hai cốc trà gừng nóng hổi nghi ngút khói và một đĩa bánh quy gừng thơm lừng. Mùi gừng cay nồng, ấm áp lan tỏa, xua đi cái se lạnh của đêm khuya và mùi ẩm mốc cũ kỹ, mang lại cảm giác thân thuộc, bình yên lạ thường.

"Hai đứa học muộn thế? Uống chút trà gừng cho ấm bụng nhé," cô Thu Hà nói, giọng nói dịu dàng, trìu mến. Bà đặt cốc trà và đĩa bánh nhẹ nhàng xuống bàn, không quên đặt thêm một cái khăn giấy nhỏ bên cạnh mỗi cốc. Đôi mắt bà tràn đầy sự quan tâm khi nhìn hai đứa trẻ đang vùi đầu vào sách vở. "Mai thi rồi đúng không? Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Có gì cứ gọi mẹ."

Long và Linh đồng thanh cảm ơn, nụ cười nhẹ vẫn còn vương trên môi. "Dạ vâng, con cảm ơn cô ạ," Linh lễ phép nói, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn cô Thu Hà. Cô luôn cảm thấy như được trở về nhà khi ở đây, trong căn hộ tập thể giản dị nhưng ngập tràn yêu thương này. Cô Thu Hà chỉ mỉm cười, xoa nhẹ tóc Long rồi lặng lẽ quay vào phòng ngủ, để lại không gian riêng tư cho hai người. Bà biết, ở tuổi này, chúng cần những khoảnh khắc như vậy để chia sẻ và động viên nhau.

Long khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng hổi. Vị cay nhẹ của gừng lan tỏa khắp khoang miệng, làm ấm nóng cả cơ thể. Cậu cảm thấy lòng mình dịu lại. Có lẽ, những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai cậu cũng được xoa dịu đi phần nào khi có Linh ở đây, bên cạnh cậu, cùng cậu vượt qua những khó khăn. Cậu nhìn sang Linh, thấy cô đang cẩn thận thổi nhẹ vào cốc trà của mình, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn vào những công thức hóa học, như thể muốn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Cậu biết, cô cũng đang cố gắng hết sức, không chỉ cho bản thân mà còn để không phụ lòng tin của mọi người. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ, một sự đồng điệu hiếm có đang lớn dần giữa hai người. Tiếng gió đêm vẫn thì thầm bên ngoài, nhưng trong căn phòng nhỏ ấm áp này, chỉ có sự tập trung và những rung động tinh tế của tuổi trẻ.

Linh vừa hoàn thành nốt bài tập hóa học khó nhằn cuối cùng, cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như trút được gánh nặng ngàn cân. Cô đặt cây bút xuống, một tiếng "tách" khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng, rồi vươn vai thư thái. Cả cơ thể cô như được giải tỏa sau hàng giờ đồng hồ căng thẳng. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc. Nhờ có cậu, cô đã giải quyết được những vướng mắc mà trước đó cô tưởng chừng như không thể vượt qua.

Long khẽ thở phào một tiếng, tựa lưng vào thành ghế, đôi vai rộng khẽ trùng xuống. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu cũng giãn ra, không còn vẻ tập trung cao độ như lúc giảng bài, thay vào đó là một sự mệt mỏi nhưng cũng điềm tĩnh lạ thường. Cậu nhìn Linh, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười hiếm hoi nhưng cực kỳ ấm áp, khiến gương mặt góc cạnh của cậu trở nên mềm mại hơn. Nụ cười ấy giống như ánh trăng rọi qua kẽ lá, dịu dàng và đầy cuốn hút. Không gian chợt chùng xuống, không còn tiếng bút viết sột soạt hay tiếng lật sách. Chỉ còn sự hiện diện của hai tâm hồn trẻ đang cảm nhận sự yên bình hiếm hoi giữa bộn bề lo toan.

Linh nhìn Long, cô thấy rõ sự mệt mỏi hằn trên khuôn mặt cậu. Quầng thâm dưới mắt cậu dù rất nhẹ nhưng cũng đủ để cô nhận ra cậu đã thức khuya, đã cố gắng rất nhiều. Thế nhưng, điều đó không hề làm giảm đi vẻ cuốn hút của cậu, ngược lại, nó khiến cậu trở nên chân thực và gần gũi hơn. Cô chợt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tư, Long cũng chỉ là một thiếu niên đang phải gánh vác nhiều áp lực. Cô cảm thấy lòng mình se lại, một sự đồng cảm dâng lên mạnh mẽ.

"Cảm ơn cậu nhiều lắm, Long," Linh cất tiếng, giọng nói chân thành, pha chút ngượng ngùng. "Không có cậu chắc tớ chịu thua bài này mất. Cậu giảng bài tốt thật đấy." Cô nàng khẽ cúi đầu, mái tóc đen óng ả khẽ rủ xuống, che đi một phần gương mặt đang ửng hồng.

Long khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu đi khi nhìn cô. Cậu nhấp một ngụm trà gừng đã vơi đi một nửa, hơi ấm còn vương lại trên đầu lưỡi. "Không có gì. Cậu hiểu nhanh mà." Lời nói của cậu vẫn ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự chân thành và một chút gì đó động viên. Cậu luôn là người kiệm lời, nhưng mỗi câu chữ cậu nói ra đều có trọng lượng riêng.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Long. Một dòng điện nhẹ chạy qua, khiến tim cô khẽ lỗi nhịp. Cô nhìn cậu một lúc, như đang tìm kiếm điều gì đó sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách kia. Rồi, cô hít một hơi thật sâu, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi bâng quơ nhưng lại chạm đến những góc khuất trong lòng Long.

"Cậu... có bao giờ thấy mệt mỏi không? Kiểu... áp lực ấy?" Linh hỏi, giọng nói nhỏ dần, thăm dò, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Cô không biết tại sao mình lại hỏi câu đó, có lẽ vì cô cảm nhận được sự tương đồng trong những gánh nặng vô hình mà cả hai đang mang.

Long bất ngờ trước câu hỏi của Linh. Cậu không nghĩ cô lại tinh tế như vậy, lại có thể nhìn thấu được những điều mà cậu luôn cố gắng che giấu. Cậu khẽ nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một thoáng, nơi những ánh đèn đường mờ ảo lấp ló sau những tán cây, rồi quay lại nhìn Linh. Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ suy tư, như đang cân nhắc xem có nên mở lòng hay không. Cậu vốn không phải người dễ dàng chia sẻ cảm xúc, đặc biệt là những nỗi sợ hãi hay áp lực. Nhưng trước ánh mắt chân thành, đầy sự thấu hiểu của Linh, cậu cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được gỡ bỏ lớp vỏ bọc trầm tĩnh bấy lâu nay. Gió thu vẫn thổi hiu hiu ngoài kia, mang theo cái lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa nhỏ của sự tin tưởng đang được nhóm lên.

Long ngập ngừng một lát, ánh mắt hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào Linh. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chia sẻ những điều này với ai, đặc biệt là với một người bạn cùng lớp. Thế nhưng, trước đôi mắt to tròn, long lanh, tràn đầy sự thấu hiểu của cô, cậu cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Cậu tin Linh, tin vào sự chân thành trong ánh mắt cô. Cậu khẽ siết chặt ly trà gừng đã nguội đi phần nào trong tay, hơi ấm còn lại trên thành cốc cũng đủ để trấn an cậu.

"Tớ... tớ muốn vào Bách Khoa," Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm của cậu khẽ rung lên, chứa đựng nhiều tâm sự mà cậu ít khi bộc lộ. "Bố mẹ tớ kỳ vọng nhiều vào việc tớ sẽ nối nghiệp gia đình, làm kỹ sư xây dựng. Họ muốn tớ có một tương lai vững chắc, một công việc ổn định." Cậu dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra con đường mà bố mẹ đã vạch sẵn cho cậu. "Nhưng đôi khi tớ sợ... sợ mình không đủ giỏi, không đủ sức để gánh vác những kỳ vọng đó. Sợ không thể đạt được những gì mình mong muốn, hay thậm chí là những gì mọi người mong muốn ở tớ."

Linh lắng nghe từng lời của Long, đôi mắt cô không rời khỏi cậu một khắc. Cô cảm nhận được gánh nặng vô hình mà cậu đang mang trên vai, cảm nhận được nỗi lo sợ ẩn sâu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh. Cô gật đầu nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. Cô hiểu cảm giác đó, cảm giác muốn làm hài lòng mọi người nhưng lại sợ hãi chính khả năng của mình.

"Tớ hiểu mà, Long," Linh nói, giọng cô cũng nhỏ dần, run run theo cảm xúc. Cô vô thức đặt tay lên cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' của mình, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa. "Tớ cũng vậy. Mẹ tớ muốn tớ theo ngành du lịch, nhưng tớ lại muốn làm một điều gì đó ý nghĩa hơn, như làm giáo viên chẳng hạn, để truyền cảm hứng cho những đứa trẻ." Cô thở dài một hơi, rồi nhìn thẳng vào mắt Long, sự chân thành hiện rõ. "Nhưng tớ sợ mình không làm được, sợ làm mọi người thất vọng. Và tớ... tớ cũng sợ..." Linh ngập ngừng, má cô ửng hồng. "Tớ sợ tình cảm này... sẽ không bền. Sợ tình đầu đẹp đẽ của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long rồi sẽ tan biến như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, để lại những bãi trống trải."

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu sâu sắc, kiên định. Lời nói cuối cùng của cô, nỗi sợ về "tình cảm này" đã khiến cậu bất ngờ. Cậu nhận ra cô đang ám chỉ đến mối quan hệ giữa hai người, điều mà cậu cũng đã nghĩ đến, đã cảm nhận được, nhưng chưa bao giờ dám gọi tên. Một cảm giác ấm áp xen lẫn chút lo lắng dâng lên trong lòng cậu. Cậu không muốn cô phải lo sợ điều đó.

"Sẽ không đâu," Long nói, giọng cậu chắc chắn, trấn an, như một lời hứa được khắc sâu. Cậu nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt không rời khỏi cô. Trong khoảnh khắc đó, cậu không còn là Long trầm tính, lạnh lùng thường ngày nữa. Cậu là Long của những cảm xúc chân thật nhất, Long của một trái tim đang đập cùng nhịp với Linh. "Nếu chúng ta cùng cố gắng."

Lời nói của Long, ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như một sợi chỉ vô hình kết nối hai tâm hồn. Linh cảm nhận được sự kiên định trong ánh mắt và giọng nói của cậu. Nỗi sợ hãi trong lòng cô dường như tan biến đi phần nào, thay vào đó là một niềm tin vững chắc. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, không biết những kỳ thi, những lựa chọn sắp tới sẽ dẫn họ đi đâu, nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng tập thể cũ kỹ, cô biết mình không hề đơn độc. Long cũng vậy. Cả hai đều tìm thấy sự thấu hiểu, sự đồng điệu sâu sắc trong ước mơ và nỗi sợ của nhau. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc kỳ diệu, khi hai trái tim trẻ mở lòng và hứa hẹn cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã dâng lên mạnh mẽ, cuốn đi mọi lo âu, và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng và tình yêu. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi tình yêu và tình bạn sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian, vượt qua mọi khó khăn và áp lực của tuổi trẻ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free