Rực rỡ thanh xuân - Chương 264: Khi Lớp Học Xôn Xao: Tiếng Cười Và Những Ánh Mắt Lo Âu
Cái nắm tay ấm áp của Long vẫn còn vương vấn trên mu bàn tay Linh, tựa như một dấu ấn ngọt ngào của buổi hẹn hò đầu tiên. Ánh nắng sớm mai của Hạ Long rải đều trên những tán cây xanh mướt, xuyên qua từng ô cửa sổ của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, đánh thức một ngày mới tràn đầy năng lượng và những câu chuyện chưa kể. Trường Ánh Dương, với kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính của Pháp và sự hiện đại của thời đại, mái ngói đỏ thắm và những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, luôn là chứng nhân cho biết bao thế hệ học trò. Giờ đây, nó lại đang chứng kiến một khởi đầu mới, một tình yêu chớm nở.
Linh bước vào cổng trường, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô không cố gắng giấu giếm niềm hạnh phúc đang dâng trào trong lòng. Mái tóc dài đen óng ả, thường ngày buộc gọn gàng, nay được thả tự nhiên, bồng bềnh theo từng bước chân, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như dát vàng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ hân hoan, pha chút bẽn lẽn khi bắt gặp những ánh nhìn tò mò từ các bạn học. Bên cạnh cô, Long bước đi vững chãi, bờ vai rộng khẽ chạm nhẹ vào vai cô như một sự bảo bọc vô hình. Vẻ lạnh lùng thường thấy trên gương mặt cậu giờ đây đã tan chảy, nhường chỗ cho một nụ cười ấm áp, dịu dàng đến lạ. Cậu ít khi cười lộ liễu, nhưng mỗi khi ánh mắt cậu hướng về Linh, khóe môi cậu lại bất giác cong lên, tạo thành một đường nét quyến rũ khiến tim Linh đập lỗi nhịp.
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên giòn giã, xua tan không khí ồn ã của sân trường, nhưng không thể xua đi những ánh mắt hiếu kỳ đang dõi theo Long và Linh. Khi hai người cùng bước vào lớp 12A1, cả không gian dường như nín lặng trong giây lát, rồi lại vỡ òa thành những tiếng xì xào to nhỏ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa lẫn với mùi hương dịu nhẹ của hoa sữa từ ngoài sân trường thoảng vào qua ô cửa sổ, tạo nên một bầu không khí quen thuộc của tuổi học trò, nhưng hôm nay, nó lại mang một sắc thái khác lạ.
Phan Việt Hùng, cậu bạn thân trời đánh của Long, đang ngồi vắt vẻo trên bàn, quay xuống nói chuyện với Tuấn Anh lớp trưởng. Vừa nhìn thấy Long và Linh, đôi mắt híp của cậu ta đã sáng rỡ như vừa phát hiện ra một thứ gì đó cực kỳ thú vị. Cậu ta huých tay Thảo Mai đang ngồi bên cạnh, rồi thì thầm đủ để Mai nghe thấy, nhưng cũng đủ to để Long và Linh cảm nhận được ánh mắt trêu chọc ấy.
"Đúng là tình yêu làm con người ta thay đổi, Long 'băng giá' nay biết cười tươi thế kia!" Hùng nói, giọng điệu đầy vẻ thích thú. Cậu ta còn cố tình nháy mắt với Mai, như muốn xác nhận sự đồng tình.
Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và cặp kính cận trên sống mũi, chỉ khẽ mỉm cười. Cô đẩy gọng kính lên cao hơn, ánh mắt tinh tế của cô lướt qua Long và Linh, rồi dừng lại ở gương mặt Linh. Cô thấy rõ sự rạng rỡ, hạnh phúc trong ánh mắt bạn thân, và cô mừng cho Linh. Nhưng trong sâu thẳm, một chút ưu tư thoáng qua trong mắt cô, không phải là sự đố kỵ, mà là một nỗi lo lắng mơ hồ cho ai đó khác.
Linh nghe thấy lời Hùng, má cô ửng hồng. Cô khẽ lườm Hùng một cái, rồi quay sang Long, ánh mắt có chút bẽn lẽn. "Cậu nói gì đấy Hùng?" Linh hỏi, giọng cô trong trẻo nhưng pha chút ngượng ngùng. Cô biết Hùng chỉ trêu chọc thôi, nhưng việc bị cả lớp chú ý khiến cô vẫn chưa quen.
Long không nói gì, chỉ khẽ cười. Cậu nhẹ nhàng đặt cặp sách của mình xuống bàn bên cạnh Linh, rồi lấy ra một cuốn sách giáo khoa. "Bài tập hôm qua..." cậu khẽ nói, nhưng ánh mắt cậu không thực sự tập trung vào cuốn sách. Nó lướt qua gương mặt Linh, như muốn trấn an cô, rồi lướt qua Hùng, như một lời cảnh báo nhẹ nhàng. Ánh mắt sâu màu hổ phách của Long, thường ngày có vẻ lạnh lùng, nay lại ấm áp đến lạ. Cậu thích thú nhìn Linh ngại ngùng, thích thú với cảm giác được ở bên cô, được công khai thể hiện sự quan tâm này.
Trong lớp, không khí xì xào vẫn chưa dứt hẳn. Nguyễn Thị Hương, cô bạn dễ thương với mái tóc dài và vẻ ngoài nữ tính, khẽ huých tay Hoàng Minh Khôi đang ngồi bàn trên. "Linh ơi, cậu có vẻ vui hơn khi ở bên Long đó," Hương thì thầm, nhưng không giấu nổi vẻ tò mò và vui mừng trong giọng nói. Hoàng Minh Khôi, cậu bạn cao ráo, khỏe khoắn, chỉ cười toe toét, vỗ vai Hương như đồng tình. "Cứ làm đại đi Long ơi, sợ gì!" Khôi nói, dù biết Long sẽ không nghe thấy, nhưng đó là lời ủng hộ chân thành của cậu.
Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước vào lớp. Tiếng giày cao gót gõ nhịp trên nền gạch, thu hút sự chú ý của mọi người. Cô giáo với phong thái điềm đạm, nụ cười hiền hậu, lướt mắt qua một lượt các học sinh. Ánh mắt cô dừng lại lâu hơn một chút ở Long và Linh, rồi lại khẽ mỉm cười. Dù không nói gì, nhưng sự tinh ý của cô đã nhận ra sự thay đổi trong không khí của lớp. "Cả lớp trật tự, chúng ta bắt đầu bài học hôm nay," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, lập tức đưa mọi người trở về với nhịp điệu quen thuộc của tiết học. Long và Linh cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt của họ vẫn bắt gặp nhau, trao đi những nụ cười thầm kín, như một lời khẳng định cho một khởi đầu mới mẻ, rực rỡ và ngọt ngào.
***
Tiếng chuông giải lao vang lên như một khúc nhạc vui tươi, phá tan sự tĩnh lặng của tiết học. Cả lớp 12A1 như vỡ òa, mọi người nhanh chóng rời chỗ, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng nói cười rộn ràng hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã trên hành lang. Mùi phấn bảng, giấy sách mới giờ đây đã nhường chỗ cho mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và mùi hương dịu mát của cây xanh từ sân trường.
Tại một góc lớp, nơi thường ngày Long, Hùng và Tùng vẫn hay tụ tập, hôm nay chỉ có Hùng đang đứng dựa vào tường, vẻ mặt không còn sự tinh quái thường ngày. Thảo Mai và Vũ Thanh Lan tiến lại gần cậu. Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động, mái tóc ngắn ngang vai được buộc gọn gàng, là người lên tiếng trước, giọng nói dứt khoát và rõ ràng.
"Cuối cùng thì Long cũng thổ lộ rồi! Mình mừng cho Linh quá," Lan nói, ánh mắt cô hướng về phía Long và Linh đang đứng nói chuyện với vài bạn khác ở gần cửa lớp. Hai người họ đứng cạnh nhau, tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. Linh đang cười khúc khích, tay khẽ vuốt mái tóc Long, một cử chỉ vô cùng tự nhiên nhưng lại đầy thân mật. Long thì cúi đầu lắng nghe, ánh mắt dịu dàng không rời khỏi cô.
Mai gật đầu đồng tình, ánh mắt cô vẫn lấp lánh sau lớp kính. "Mình cũng vậy, Linh xứng đáng được hạnh phúc. Từ trước đến giờ cậu ấy đã phải chịu nhiều áp lực rồi." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự chân thành. Cô nhớ lại những lần Linh phải đối mặt với những lời đồn thổi vô căn cứ, những ghen tuông vu vơ chỉ vì sự nổi bật của mình. "Nhưng... Tùng thì sao?" Câu hỏi của Mai như một gáo nước lạnh, khiến không khí quanh ba người chợt trùng xuống.
Hùng gãi đầu, vẻ mặt cậu ta đăm chiêu. Nụ cười hóm hỉnh đã biến mất, thay vào đó là một chút lo lắng. "Tùng sáng nay về sớm rồi. Tiết một cậu ấy còn ngồi đó, mặt cứ đăm đăm. Đến giờ giải lao thì mình không thấy cậu ấy đâu nữa." Hùng nói, giọng nhỏ dần. Cậu ấy là bạn thân của Tùng, nên những biểu hiện bất thường của Tùng không thể nào thoát khỏi mắt cậu. "Trông cậu ấy lạ lắm. Mình thấy hơi lo."
Lan thở dài nhẹ. "Mình cũng để ý. Cậu ấy chắc đang rất buồn. Dù sao thì, đó là lựa chọn của Linh mà." Lan nói, giọng vẫn thẳng thắn nhưng chứa đựng sự đồng cảm. Cô biết Tùng đã cố gắng rất nhiều, và sự thất bại này chắc chắn sẽ để lại vết sẹo lớn trong lòng cậu. "Tình yêu không thể ép buộc được."
Ba người bạn nhìn về phía chỗ ngồi của Tùng. Chiếc bàn trống trơn, sách vở vẫn còn đó, nhưng chủ nhân của nó thì đã biến mất. Một khoảng trống vô hình, nặng trĩu. Cảm giác buồn bã, cô độc của Tùng dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, dù cậu đã không còn ở đó. Mai đẩy gọng kính, ánh mắt đầy suy tư. Cô không khỏi nghĩ về Tùng, về những gì cậu đã trải qua. Mặc dù cô luôn ủng hộ Long và Linh, nhưng cô cũng thấu hiểu nỗi đau của người phải buông tay. "Mình hy vọng Tùng sẽ ổn. Cậu ấy là một người mạnh mẽ."
Hùng thở hắt ra một tiếng, như muốn xua đi sự nặng nề trong lòng. "Mình cũng mong vậy. Dù sao thì, chúng ta vẫn là bạn. Mình sẽ cố gắng nói chuyện với cậu ấy." Cậu biết Tùng cần không gian riêng, nhưng cậu cũng không thể thờ ơ trước nỗi buồn của bạn mình.
Ánh nắng ban trưa chiếu qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng trên nền gạch. Tiếng cười nói từ hành lang vẫn rộn ràng, nhưng ở góc nhỏ này, ba người bạn đang chìm trong những suy nghĩ riêng. Họ vui mừng cho hạnh phúc của Long và Linh, nhưng cũng không thể nào bỏ qua được nỗi lo lắng cho Tùng. Mối quan hệ của Long và Linh, dù mới chớm nở, đã ngay lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý, không chỉ bởi niềm vui mà nó mang lại, mà còn bởi những cảm xúc phức tạp, những nỗi niềm ẩn giấu của những người xung quanh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng không phải lúc nào cũng chỉ có màu hồng, đôi khi nó cũng pha lẫn những gam màu trầm buồn của sự chia ly và những lựa chọn khó khăn.
***
Tiếng chuông kết thúc buổi học buổi chiều vang lên, không còn rộn ràng như buổi sáng, mà ngân nga trầm lắng hơn, như một lời thì thầm tạm biệt. Ánh nắng chiều dịu nhẹ rải vàng trên sân trường, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những bóng đổ dài, uốn lượn trên nền gạch. Không khí đã bớt náo nhiệt hơn buổi sáng, chỉ còn lại tiếng bước chân vội vã của những học sinh tan học, tiếng gió xào xạc trên những hàng cây, và đôi khi là tiếng cười khúc khích của một nhóm nữ sinh đang rảo bước.
Long và Linh thu dọn sách vở, một cách thong thả và tự nhiên. Không còn sự vội vàng hay ngại ngùng như những ngày đầu. Cả hai cùng rời khỏi lớp, bước đi cạnh nhau. Linh không còn cúi đầu hay cố gắng tránh ánh mắt của mọi người. Cô tự tin hơn, đôi khi còn quay sang mỉm cười với những người bạn cùng lớp đang nhìn họ. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh hạnh phúc, nhưng giờ đây còn thêm một sự kiên định, một sự trưởng thành.
Long, bên cạnh cô, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng những cử chỉ nhỏ nhặt lại tố cáo sự dịu dàng và quan tâm của cậu. Khi bước qua ngưỡng cửa lớp, tay cậu khẽ chạm vào tay Linh, một cái chạm nhẹ như vô tình nhưng đủ để truyền đi hơi ấm và sự gắn kết. Cậu cũng không còn né tránh những ánh mắt tò mò, thay vào đó, cậu thỉnh thoảng khẽ gật đầu đáp lại những lời chào, hoặc chỉ đơn giản là mỉm cười nhẹ.
Hùng, Mai và Lan đang đứng ở hành lang, đợi Long và Linh. Khi thấy hai người bước ra, Hùng vẫy tay chào một cách nhiệt tình. "Họ đẹp đôi thật đấy," Hùng nói, ánh mắt cậu vẫn dõi theo Long và Linh. Lần này, không còn vẻ trêu chọc hay lo lắng, mà là một sự công nhận chân thành.
Mai gật đầu, ánh mắt cô vẫn ẩn chứa sự sâu sắc. "Ừ, mình hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp với họ." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự chân thành. Cô biết rằng, một mối quan hệ mới chớm nở, đặc biệt là trong môi trường học đường, sẽ phải đối mặt với không ít thử thách. Áp lực học tập cuối cấp, những kỳ thi quan trọng, và cả những quyết định lớn về tương lai đang chờ đợi Long và Linh.
Lan thêm vào, giọng cô hơi trầm xuống. "Và cả với Tùng nữa." Câu nói của Lan như một tiếng thở dài, gợi nhắc về một khoảng trống không thể lấp đầy. Tùng đã không trở lại lớp sau giờ giải lao. Chiếc ghế của cậu vẫn trống rỗng, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của cậu trong bức tranh hạnh phúc của Long và Linh.
Long và Linh đi chậm lại một chút khi đến gần nhóm bạn. Linh quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ. "Tạm biệt mọi người!" cô nói, giọng cô trong trẻo và tràn đầy sức sống, như muốn lan tỏa niềm hạnh phúc của mình đến với mọi người.
Long chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người bạn, dừng lại một chút ở Hùng, như một lời cảm ơn thầm lặng cho sự ủng hộ của cậu bạn thân. Rồi cả hai tiếp tục bước đi, hòa vào dòng học sinh đang đổ ra cổng trường.
Khi bóng dáng Long và Linh dần khuất xa, Hùng vẫn đứng đó, vẫy tay cho đến khi không còn thấy họ nữa. Mai và Lan thì không nói gì, ánh mắt của họ vẫn vương vấn chút lo âu về Tùng, người đã không xuất hiện. Khoảng trống nơi Tùng thường ngồi, nơi cậu thường trầm lặng quan sát mọi người, giờ đây chỉ còn là chiếc bàn trống, gợi lên một sự cô độc, một nỗi buồn chưa thể nguôi ngoai.
Cả lớp dần vơi đi, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc và ánh nắng chiều phai nhạt. Mối quan hệ chính thức của Long và Linh đã bắt đầu với những nụ cười và ánh mắt hạnh phúc, nhưng cũng mở ra một chương mới đầy thử thách, nơi những tiếng cười giòn tan của tình yêu thanh xuân sẽ phải đối mặt với những ánh mắt lo âu từ bạn bè, và cả những khoảng trống lặng câm của một trái tim đang tìm cách hàn gắn. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mang theo niềm vui, nhưng cũng có thể để lại những vết hằn sâu khó phai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến tất cả, cả niềm hạnh phúc và nỗi ưu tư, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bức tranh đa sắc của tuổi trẻ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.