Rực rỡ thanh xuân - Chương 261: Bình Minh Trên Vết Thương
Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên từ những tán cây xung quanh, xé toạc màn im lặng đặc quánh của đêm tàn, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh buốt xương sống đang ngấm sâu vào từng thớ thịt của Tùng. Cậu vẫn nằm cuộn tròn trên nền đất ẩm ướt, tấm chăn mỏng manh tưởng chừng vô dụng, chỉ càng làm nổi bật cái lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm trong tâm hồn cậu. Đôi mắt Tùng mở thao láo, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trên, nơi những tán lá cây còn ướt đẫm sương đêm đang lờ mờ hiện ra dưới ánh sáng đầu tiên của bình minh. Ánh sáng ấy, một vệt vàng nhạt yếu ớt, cố gắng len lỏi qua kẽ lá, nhưng không thể nào xuyên thủng được bức màn bóng tối đặc quánh đang bao trùm lấy trái tim Tùng.
Cậu vẫn còn ở trong khuôn viên khu cắm trại, nhưng lại tách biệt hoàn toàn khỏi sự sống động, ấm áp của khu lửa trại chính, nơi mà chỉ vài giờ trước thôi, hạnh phúc của người khác đã nghiền nát tâm can cậu. Mỗi tiếng chim hót, mỗi làn gió nhẹ xào xạc qua tán lá nghe như một lời chế giễu, một sự nhắc nhở phũ phàng rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, mặt trời vẫn mọc, và thế giới vẫn quay cuồng trong khi cậu đơn độc mắc kẹt trong vũng lầy của nỗi đau. Mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi lá cây mục, và cả chút khói lửa trại còn sót lại từ đêm qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi hương đặc trưng của buổi ban mai Hạ Long, trong lành và se lạnh đến tê tái. Nhưng đối với Tùng, đó là mùi của sự tan vỡ, mùi của hy vọng lụi tàn.
"Thế là hết thật rồi sao?" Tùng thì thầm, âm thanh khản đặc, lạc giọng như một lời thì thầm từ một cõi xa xăm. Cậu nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau, nụ cười rạng rỡ của cô ấy, ánh mắt ấm áp của cậu ta. Nhưng những hình ảnh ấy như những bóng ma, cứ dai dẳng bám lấy, nhảy múa trong tâm trí cậu, mỗi lần xuất hiện lại khoét sâu thêm vào vết thương lòng. "Mình đã sai ở đâu? Mình đã cố gắng nhiều đến thế cơ mà..." Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu, khiến đầu óc Tùng quay cuồng, đau nhói. Cậu đã dốc hết tâm tư, dốc hết sức lực để theo đuổi Linh. Từ những món quà đắt tiền, những buổi đưa đón tận tình, những lời nói ngọt ngào, đến cả việc cố gắng hòa nhập với nhóm bạn của cô ấy. Tùng đã nghĩ rằng chỉ cần mình kiên trì, chỉ cần mình đủ tốt, Linh sẽ nhận ra. Nhưng cô ấy đã nhận ra, chỉ là nhận ra rằng trái tim cô ấy không thuộc về cậu.
Cậu từ từ ngồi dậy, tấm chăn tuột khỏi người, để lộ đôi vai gầy đang run rẩy không kiểm soát. Cậu ôm lấy đầu, mái tóc sành điệu giờ bết bát, rối bù, dính chặt vào vầng trán lạnh ngắt. Đôi tay Tùng đưa lên che mắt, cố gắng ngăn lại dòng nước mắt đã cạn khô sau một đêm dài vật vã. Nhưng dường như có một mạch nước ngầm vô tận trong tâm hồn cậu, và nước mắt cứ thế lại tuôn ra, nóng hổi và chua chát. Cơ thể Tùng đau nhức rã rời, từng khớp xương như muốn rời ra, cảm giác mệt mỏi thể xác hòa quyện với sự kiệt quệ tinh thần, tạo thành một trạng thái trống rỗng đến cùng cực. Cậu cảm thấy như có một lỗ hổng khổng lồ trong lồng ngực, nơi trái tim từng đập rộn ràng vì Linh giờ chỉ còn là một khoảng không vô vọng.
Tiếng bước chân khẽ khàng của một loài động vật nhỏ nào đó lướt qua đám lá khô, nhưng Tùng không còn tâm trí để quan tâm. Cậu chỉ nghe thấy tiếng vọng của chính mình trong không gian tĩnh mịch ấy, tiếng vọng của sự thất bại, của một tình yêu đơn phương không được đáp lại. Cậu nhớ lại những lần Linh mỉm cười với cậu, nụ cười nhẹ nhàng, xã giao, nhưng không bao giờ ẩn chứa sự lấp lánh như khi cô ấy nhìn Long. Cậu nhớ lại những lời từ chối của Linh, dù nhẹ nhàng, dù cố gắng không làm tổn thương cậu, nhưng lại dứt khoát đến tàn nhẫn. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt ấy giờ đây như những vết cứa sâu hoắm, nhắc nhở cậu về sự thật phũ phàng: tình yêu không phải là một cuộc trao đổi, không phải là thứ có thể dùng sự cố gắng để đổi lấy.
"Cô ấy thực sự hạnh phúc bên cậu ta..." Tùng lẩm bẩm, một vị đắng nghét lan tỏa trong miệng. Đó là một sự thật không thể chối cãi, một sự thật đau đớn mà cậu đã phải chứng kiến tận mắt. Ánh mắt Linh lấp lánh hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, và bàn tay cô ấy đặt trọn trong bàn tay Long. Tất cả những hình ảnh ấy, Tùng đã từng mơ ước sẽ là của mình, nhưng giờ đây, chúng chỉ là những nhát dao cứa vào trái tim cậu, mỗi nhát dao lại sâu hơn, đau hơn. Cậu đã tự nhủ rằng mình sẽ mạnh mẽ, rằng mình sẽ vượt qua. Nhưng đứng giữa bình minh rực rỡ của Hạ Long, với vết thương lòng còn đang rỉ máu, cậu cảm thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết. Cậu không thể thoát khỏi cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, một mình giữa một thế giới đang ngập tràn hạnh phúc. Cậu đã trải qua một đêm dài nhất trong cuộc đời, một đêm mà mỗi khoảnh khắc đều là sự tra tấn tột cùng. Cái lạnh của sương đêm đã ngấm vào xương tủy, sự ẩm ướt của đất đá đã làm cơ thể cậu rã rời, nhưng tất cả cũng không thể sánh bằng cái lạnh lẽo, cái ẩm ướt của nỗi thất vọng đang gặm nhấm tâm hồn cậu. Tùng hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống những cảm xúc đang trào dâng, nhưng dường như chúng cứ mắc nghẹn ở cổ họng, khiến cậu khó thở. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía vầng dương đang dần nhô lên, ánh sáng mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, như một lời thách thức, một lời nhắc nhở rằng dù có đau khổ đến đâu, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, và cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong bóng tối. Nhưng liệu cậu có thể thực sự đứng dậy được không? Liệu vết thương này có bao giờ lành lại được không? Tùng không biết, và cái không biết đó còn đáng sợ hơn cả nỗi đau hiện tại.
Ánh sáng bình minh đã rõ rệt hơn, chiếu rọi vào không gian, xua đi phần nào lớp sương mờ ảo. Những âm thanh của sự sống trong trại bắt đầu lờ mờ vang lên từ xa: tiếng lều trại xột xoạt, tiếng nói chuyện thì thầm của những người dậy sớm, tiếng lách cách của đồ dùng cắm trại. Những âm thanh ấy, dù nhỏ bé, cũng đủ để Tùng nhận ra rằng cậu không thể cứ nằm mãi ở đây. Cậu đứng dậy, từng cử động đều nặng nề, cơ bắp rã rời sau một đêm không ngủ. Cậu bước chậm rãi đến một tảng đá lớn gần đó, bề mặt đá vẫn còn lạnh lẽo bởi sương đêm. Tùng đặt bàn tay lên tảng đá, cảm nhận sự cứng rắn, bất biến của nó, như một biểu tượng cho sự thật phũ phàng mà cậu đang phải đối mặt. Tảng đá sừng sững đó, đã trải qua bao nhiêu đêm và ngày, chứng kiến biết bao đổi thay, nhưng nó vẫn ở đó, không lay chuyển, giống như tình yêu của Linh dành cho Long, kiên định và vững chắc, không gì có thể thay đổi.
Từng mảnh ký ức vụn vỡ về Linh, về Long, về những nỗ lực vô vọng của mình lại ùa về, không ngừng giày vò tâm trí Tùng. Cậu nhớ lại lần đầu tiên gặp Linh, nụ cười rạng rỡ của cô ấy dưới ánh nắng Hạ Long, khiến trái tim cậu như ngừng đập. Ngay lúc đó, Tùng đã tự nhủ rằng cô gái này phải là của mình. Cậu đã lập kế hoạch, đã tính toán, đã cố gắng tiếp cận Linh một cách hoàn hảo nhất. Những buổi học nhóm căng thẳng mà cậu luôn cố tình ngồi cạnh cô ấy, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài khó, những lời khen ngợi tinh tế về vẻ đẹp và sự thông minh của Linh. Cậu đã nghĩ rằng mình làm tất cả những điều đó với một tình cảm chân thành, nhưng giờ đây, nhìn lại, cậu thấy mình đã quá tự tin, quá mù quáng.
"Mình đã cố gắng hết sức... nhưng dường như chưa bao giờ là đủ." Tùng siết chặt tay trên tảng đá, cảm nhận từng mạch máu nổi lên dưới lớp da. Đúng vậy, cậu đã cố gắng. Cậu đã vượt qua rất nhiều đối thủ, đã dùng mọi cách để khiến Linh chú ý. Nhưng tình yêu không phải là một cuộc đua, không phải là một trận chiến mà người chiến thắng là người mạnh nhất, hay người cố gắng nhiều nhất. Tình yêu là sự rung động, là sự đồng điệu giữa hai trái tim. Và trái tim Linh, ngay từ đầu, đã không dành cho cậu. Cậu có thể cảm nhận được điều đó, nhưng cậu đã cố tình lờ đi, cố tình tin vào một ảo ảnh mà chính cậu tạo ra.
Tùng nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh Long và Linh hạnh phúc bên nhau. Nhưng chúng cứ hiện lên rõ mồn một, như một bộ phim chiếu chậm, tra tấn tâm trí cậu. Ánh mắt Long nhìn Linh tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương, một ánh mắt mà Tùng chưa bao giờ nhận được từ cô ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc. Nụ cười của Linh khi ở bên Long là nụ cười tự nhiên nhất, hạnh phúc nhất mà cậu từng thấy. Tất cả những điều đó khiến cậu nhận ra một sự thật đau đớn: Long không cần phải cố gắng quá nhiều, không cần phải chứng tỏ bản thân, vì Linh đã chọn cậu ta. Điều đó thật không công bằng, nhưng lại là sự thật.
"Tình yêu không phải là một cuộc đua..." Tùng lẩm bẩm, lời nói như xé lòng. Cậu đã từng nghĩ rằng nếu mình đủ tốt, đủ tài giỏi, đủ ga lăng, thì Linh sẽ yêu mình. Nhưng tình yêu không phải là một bảng điểm, không phải là một danh sách những phẩm chất tốt đẹp. Tình yêu là một thứ gì đó vô định hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ lý lẽ nào. Cậu đã thua, thua một cách tâm phục khẩu phục, không phải vì Long giỏi hơn cậu, mà vì trái tim Linh đã chọn Long. Cậu không thể tranh giành một thứ không thuộc về mình, một thứ mà ngay từ đầu đã có chủ.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập. Hơi lạnh của buổi sớm tràn vào lồng ngực, mang theo một chút bình yên lạ lùng. Bình yên đến từ sự chấp nhận, dù đau đớn. Tùng nhìn về phía xa xăm, nơi ánh bình minh đang rực rỡ trên đỉnh núi, tô điểm cho bầu trời những sắc màu tuyệt đẹp. Dù trái tim cậu vẫn còn tan nát, nhưng Tùng cảm thấy có một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm, một tia hy vọng rằng cậu có thể vượt qua tất cả. "Cô ấy xứng đáng được hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không phải là mình." Đây là một lời thú nhận đau đớn nhất, nhưng cũng là một bước ngoặt quan trọng trong tâm hồn Tùng. Cậu yêu Linh, thật sự yêu cô ấy, và nếu cô ấy hạnh phúc, đó cũng là một phần an ủi cho cậu. Dù lòng cậu vẫn còn tràn ngập sự đố kỵ và chua xót, nhưng cậu biết rằng mình không thể ích kỷ giữ cô ấy lại. Cậu phải buông tay. Buông tay để cô ấy được hạnh phúc, và buông tay để chính bản thân cậu cũng tìm thấy lối thoát.
Những âm thanh từ khu cắm trại chính giờ đã rõ ràng hơn, không còn là những tiếng lờ mờ nữa. Mùi cà phê thơm lừng, mùi đồ ăn sáng từ khu vực bếp trại bắt đầu thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi đất ẩm và hơi sương còn sót lại. Tiếng cười nói rộn ràng của các học sinh khác, tiếng gọi nhau í ới, tiếng va chạm lách cách của đồ dùng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, vui tươi, đối lập hoàn toàn với sự cô độc và tĩnh lặng nơi Tùng đang đứng. Cậu có thể hình dung ra cảnh Long và Linh đang ở đó, có lẽ đang cùng nhóm bạn thưởng thức bữa sáng, cùng nhau trò chuyện, cười đùa. Trong khoảnh khắc đó, Tùng cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc, một bóng ma vô hình lạc lõng giữa thế giới rực rỡ của tuổi trẻ.
Cậu biết rằng mình không thể ở lại đây thêm nữa. Cậu không thể đối mặt với họ lúc này, không phải vì sợ hãi, mà vì cậu không muốn họ nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn họ chứng kiến nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn cậu. Tùng luôn là người tự tin, mạnh mẽ, luôn giữ cho mình một vẻ ngoài phong độ, bất cần. Cậu không muốn phá vỡ hình ảnh đó, ít nhất là không phải trước mặt những người đã từng chứng kiến cậu kiên cường theo đuổi Linh. Nhưng quan trọng hơn tất cả, Tùng nhận ra rằng mình phải buông bỏ, không phải chỉ vì Linh không yêu cậu, mà vì cậu xứng đáng có một cuộc sống của riêng mình, một cuộc sống không phải chạy theo bóng hình của bất kỳ ai. Đây là khoảnh khắc của sự chấp nhận, một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng là khởi đầu cho sự giải thoát.
"Đã đến lúc rồi." Tùng thì thầm, giọng nói tuy khàn đặc nhưng đã có chút kiên định lạ thường. Cậu nhặt một viên sỏi nhỏ dưới chân, viên sỏi trơn nhẵn, lạnh ngắt. Cậu siết chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận từng đường gân nổi lên, từng thớ thịt căng cứng. Nỗi đau thể xác nhỏ nhoi ấy lại giúp cậu phân tán phần nào nỗi đau tinh thần đang giày vò. Rồi, với một động tác dứt khoát, cậu ném mạnh viên sỏi về phía khu rừng, nghe tiếng nó vút đi trong không trung rồi lẫn vào tiếng lá cây xào xạc. Hành động ấy, như một sự giải tỏa, một cách để cậu buông bỏ gánh nặng đang đè nén trong lòng. Cậu không biết liệu viên sỏi ấy có mang theo được tất cả nỗi buồn của cậu hay không, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Tùng quay lưng lại với ánh sáng bình minh đang dần rực rỡ hơn trên bầu trời, nhưng trong ánh mắt cậu, giờ đây đã hiện lên một tia kiên định mới, một tia sáng yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. Cậu phủi nhẹ lớp đất bám trên quần áo, chỉnh lại mái tóc rối bời, cố gắng lấy lại một chút vẻ ngoài chỉnh tề thường ngày của Nguyễn Trọng Tùng. Dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối, nhưng cậu không cho phép bản thân gục ngã. "Mình sẽ tìm con đường riêng của mình. Một con đường không có Linh, nhưng có mình." Lời hứa đó vang vọng trong tâm trí cậu, như một kim chỉ nam cho tương lai mịt mờ phía trước. Cậu sẽ tập trung vào học tập, vào sự nghiệp, vào những đam mê khác mà cậu đã từng gác lại vì Linh. Hành trình này chắc chắn sẽ dài và không hề dễ dàng, nhưng Tùng biết, mình phải bước đi.
Cậu bắt đầu bước đi, chậm rãi nhưng vững vàng, hướng về phía con đường mòn dẫn ra khỏi khu cắm trại. Cậu không quay đầu lại. Không một cái liếc nhìn về phía khu lửa trại, nơi hạnh phúc của Long và Linh đang đơm hoa kết trái. Cậu biết, dù cậu chấp nhận thất bại, nhưng nỗi đau và sự tổn thương vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Nó sẽ ảnh hưởng đến cách cậu tương tác với Long và Linh trong tương lai, và có thể cả những mối quan hệ khác của cậu nữa. Nhưng đây là một bước ngoặt lớn trong tính cách của Tùng. Cậu sẽ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng có lẽ cũng sẽ khép kín hơn, thận trọng hơn trong việc mở lòng.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những góc khuất đầy bóng tối và nỗi buồn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội, và đôi khi, nó cũng cuốn trôi đi những trái tim không được đáp lại, để lại phía sau những mảnh vỡ đau thương. Nhưng chính từ những mảnh vỡ đó, từ những vết thương lòng sâu sắc, một mầm sống mới lại được ươm mầm. Tùng bước đi, để lại phía sau một đêm dài đầy nước mắt, đối mặt với một bình minh mới, dù còn nhiều u buồn nhưng đã mang theo một tia hy vọng. Một tia hy vọng về một con đường mới, một phiên bản mới của chính cậu, không còn chạy theo bóng hình của bất kỳ ai, mà tự mình định hình lấy số phận.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.