Rực rỡ thanh xuân - Chương 253: Khoảnh Khắc Quyết Định
Long và Linh, hai bóng hình vừa thoát ra khỏi mê cung rừng tràm, bước chân còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rạng ngời một niềm hân hoan khó tả. Cảm giác chiến thắng, xen lẫn sự nhẹ nhõm khi vượt qua thử thách, lan tỏa trong từng hơi thở của họ. Long khẽ dõi theo Linh, nụ cười nhẹ trên môi cậu ấy không chỉ là niềm vui vì hoàn thành trò chơi, mà còn là sự mãn nguyện khi được ở bên cạnh cô ấy, cùng cô ấy sẻ chia từng khoảnh khắc. Hơi ấm từ bàn tay cậu vẫn còn vương vấn trên tay Linh, một dư vị ngọt ngào và thân thuộc, như thể những rung động trong tim đã chạm đến nhau. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đã trở thành chứng nhân cho sự kết nối đặc biệt vừa được tạo ra giữa họ.
Khi cả hai tiến gần đến khu vực lửa trại chính, ánh sáng từ ngọn lửa đang tàn dần, nhuộm cam cả một góc trời, cùng tiếng than củi nổ lách tách như những lời thì thầm của đêm. Tiếng trò chuyện râm ran của những nhóm học sinh khác đã nhỏ hơn rất nhiều, chỉ còn lại âm thanh bập bùng của một cây đàn guitar acoustic từ xa, tạo nên một bản nhạc nền dịu dàng cho màn đêm đang buông xuống. Không khí dần trở nên yên tĩnh hơn, có chút lãng mạn của buổi tối cuối cùng nơi cắm trại, nhưng vẫn còn đâu đó sự sôi động nhẹ của tuổi trẻ chưa muốn ngủ. Mùi khói củi lẫn mùi thức ăn nướng nhẹ thoảng trong không khí đêm se lạnh, đánh thức những giác quan đang dần chìm vào trạng thái thư thái.
Long và Linh bước đi sánh đôi, khoảng cách giữa họ gần hơn bao giờ hết. Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui sướng và cả sự biết ơn. "Chúng ta làm được rồi!" cô reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian buổi đêm, không còn chút gượng gạo nào mà rạng rỡ, tự nhiên đến lạ. Long chỉ đáp một tiếng "Ừm" nhẹ tênh, nhưng nụ cười dịu dàng trên môi cậu ấy đã nói lên tất cả. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy chỉ dành riêng cho Linh, không rời đi dù chỉ một giây, như thể cả thế giới thu bé lại chỉ còn hình bóng cô ấy. Long cảm nhận được sự tin tưởng mà Linh dành cho cậu, một sự thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng, nhắc nhở cậu rằng thời khắc này không thể để vụt mất.
Thế nhưng, khi họ vừa đến gần rìa khu lửa trại, một bóng người quen thuộc đã nhanh chóng xuất hiện, như một bức tường vô hình chắn ngang giữa hai người. Đó là Tùng. Hắn ta tiến đến với nụ cười gượng gạo, ánh mắt dán chặt vào Linh, nhưng lại cố tình phớt lờ Long một cách rõ rệt. Vẻ ngoài phong độ, mái tóc tạo kiểu sành điệu của Tùng vẫn không thể che giấu được sự căng thẳng đang ẩn chứa trong từng cử chỉ. Hắn ta chìa tay ra, nắm nhẹ lấy bàn tay Linh, giọng nói có phần ngọt ngào nhưng cũng đầy vẻ chiếm hữu.
"Linh, cậu không sao chứ? Trò chơi vừa rồi mệt không? Cậu giỏi lắm!" Tùng nói, cố gắng kéo Linh về phía mình, như muốn khẳng định chủ quyền.
Linh hơi giật mình trước hành động bất ngờ của Tùng. Cô ấy khẽ rút tay lại một cách nhẹ nhàng, một cử chỉ tinh tế nhưng đủ để thể hiện sự khó xử. "Mình ổn, cảm ơn Tùng. May mà có Long giúp đỡ," cô đáp, ánh mắt thoáng lướt qua Long, như một lời cảm kích chân thành. Cô không muốn làm Tùng mất mặt, nhưng cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng của Long trong thử thách vừa rồi.
Long đứng đó, im lặng quan sát. Ánh mắt cậu ấy không hề né tránh Tùng, mà nhìn thẳng vào hắn ta, kiên định và đầy thách thức, nhưng lời nói lại hướng về Linh, như thể chỉ có hai người họ tồn tại trong không gian này. "Đêm sắp tàn rồi, có lẽ mọi người cũng về nghỉ ngơi dần," Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một thông điệp khác: thời gian của Tùng đã hết, và cậu ấy sẽ không lãng phí thêm một giây nào nữa. Long cảm nhận được sự cấp bách đang dâng lên trong lòng. Ánh lửa trại đang dần lụi, những nhóm học sinh bắt đầu tản mát, tiếng trò chuyện cũng thưa thớt dần. Khoảnh khắc riêng tư cậu hằng mong muốn đang dần khép lại, và cậu biết, nếu không hành động ngay bây giờ, cơ hội này sẽ tan biến như làn khói mờ ảo trong đêm Hạ Long. Cậu không thể để điều đó xảy ra.
Tùng cau mày, nhận ra sự khó chịu trong lời nói của Long. Hắn ta định phản bác, nhưng ánh mắt kiên định của Long khiến hắn ta phải chùn bước. Hắn ta chỉ có thể đứng đó, nhìn Long và Linh, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực và ghen tị. Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt vẫn trìu mến nhưng cũng chứa đựng sự quyết tâm. Cậu biết, cô ấy đã cảm nhận được điều gì đó đặc biệt giữa họ, và cậu cần phải làm rõ mọi chuyện, trước khi mọi thứ trở nên quá muộn. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long," cậu thầm nghĩ, "và tôi sẽ không để tình yêu này chỉ là những con sóng vỗ nhẹ rồi tan biến."
***
Thời gian trôi đi thật nhanh. Khu lửa trại chính giờ đây chỉ còn lác đác vài nhóm học sinh ngồi quây quần bên đống than hồng đang lụi tàn, tạo nên những chấm đỏ leo lét trong màn đêm. Tiếng đàn guitar đã im bặt, thay vào đó là tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa, tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại đặc trưng của vùng ven biển Hạ Long len lỏi trong không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, có chút lãng mạn và bí ẩn, như thể đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra. Ánh sáng từ những ngọn đèn nhỏ trong khu trại trở nên mờ ảo hơn, không đủ sức xua đi bóng tối đang bao trùm, chỉ có ánh trăng sáng vằng vặc trên cao là đủ sức soi rọi mọi thứ.
Tùng vẫn cố gắng giữ Linh bên cạnh, không ngừng tìm cách kéo dài khoảnh khắc này. Hắn ta kể những câu chuyện vui, pha trò, thậm chí còn cố gắng gợi ý những kế hoạch cho ngày mai, chỉ để Linh không rời đi. "Sáng mai tụi mình đi ngắm bình minh nhé Linh? Tớ biết một chỗ đẹp lắm, ngay trên đồi kia, nhìn xuống toàn cảnh vịnh Hạ Long luôn," Tùng nói, giọng điệu đầy vẻ tự tin và mời gọi. Hắn ta không muốn để Long có bất kỳ cơ hội nào để chen chân vào giữa hắn và Linh nữa.
Linh cảm thấy khó xử. Cô ấy không muốn làm Tùng phật lòng, nhưng trong lòng lại có một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được ở bên Long. Cô ấy nhìn Long từ xa, cậu ấy vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định không rời khỏi cô. "À... Tùng cứ đi trước đi, mình còn..." Linh bắt đầu nói, cố gắng tìm một lý do để từ chối một cách khéo léo. Cô biết, Long đang đợi cô, và cô cũng muốn nghe những gì cậu ấy muốn nói. Cảm giác bồn chồn, cấp bách trong lòng Long dường như đã lây sang cô, khiến nhịp tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô ấy cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy không gian này, một cuộc chiến thầm lặng giữa hai chàng trai.
Long đứng cách đó không xa, ánh mắt hổ phách không rời Linh dù chỉ một giây. Cậu ấy nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ gần nửa đêm. Cảm giác bồn chồn, cấp bách tăng lên tột độ trong lồng ngực cậu. Cậu biết, đây là cơ hội cuối cùng. Nếu không bây giờ, thì không bao giờ. "Không thể đợi được nữa. Phải là bây giờ!" Long thầm nghĩ, một luồng điện chạy dọc sống lưng, xua tan mọi sự do dự. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói củi còn sót lại, mùi đất ẩm và cây cỏ dại len lỏi vào buồng phổi, như tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Trong đầu Long hiện lên hình ảnh Linh rạng rỡ cười khi họ cùng nhau vượt qua mê cung, bàn tay cô ấy khẽ nắm lấy tay cậu, ánh mắt tin tưởng và trìu mến. Cậu biết, đó không chỉ là sự giúp đỡ trong trò chơi, mà là một sự kết nối sâu sắc hơn. Long không còn là cậu học sinh lạnh lùng, ít biểu cảm như trước nữa. Trong khoảnh khắc này, cậu ấy là một chàng trai đang yêu, sẵn sàng đối mặt với mọi thứ để bảo vệ và khẳng định tình cảm của mình. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long," cậu tự nhủ, "và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở nên thật gần, thật rõ ràng, mình phải giữ lấy nó."
Long cảm thấy như cả thế giới đang nín thở chờ đợi hành động của cậu. Mọi ánh mắt lác đác trong khu trại dường như đều đổ dồn về phía ba người họ. Cậu biết, đây là một khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho riêng cậu mà còn cho cả Linh. Sự kiên nhẫn của Long đã đạt đến giới hạn, và bây giờ, cậu sẽ không để bất cứ ai cản đường mình nữa, kể cả Tùng, người đã luôn tìm cách ngăn cản cậu suốt buổi tối nay. Cậu ấy đã đấu tranh nội tâm đủ rồi, và bây giờ là lúc để hành động. Cậu sẽ tạo ra khoảnh khắc riêng tư mà cậu và Linh xứng đáng có được, để nói ra tất cả những gì cậu đã giữ kín bấy lâu nay.
***
Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, nơi chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng gió xào xạc qua tán lá, một sự căng thẳng bất ngờ ập đến, như thể thời gian đột ngột ngừng lại. Tùng vẫn đang cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện với Linh, nhưng ánh mắt hắn ta cũng không ngừng liếc về phía Long, một sự đề phòng rõ rệt. Linh vẫn đang tìm lời từ chối khéo léo, trái tim cô ấy đập thình thịch, một cảm giác mong chờ lẫn lo lắng len lỏi trong từng suy nghĩ.
Đột nhiên, Long hít một hơi thật sâu, như thể đang tích tụ toàn bộ dũng khí trong lồng ngực. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại đặc trưng của đêm khuya Hạ Long, cùng với hơi lạnh se sắt của gió đêm, dường như tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Cậu bước thẳng đến chỗ Tùng và Linh, mỗi bước chân đều dứt khoát và mạnh mẽ, không còn chút do dự hay ngần ngại nào. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy kiên định đến lạ, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là sự quyết đoán đến cháy bỏng. Cậu nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt trìu mến nhưng đầy quyền lực, rồi lướt qua Tùng với một cái nhìn đầy thách thức, như muốn nói: "Đủ rồi!"
Sự im lặng đột ngột bao trùm khi Long tiến lại gần. Tùng bỗng chốc ngậm miệng lại, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn tức giận khi thấy Long đường hoàng bước đến. Linh cũng bất ngờ, nhưng ánh mắt cô ấy không hề tỏ ra khó chịu, mà là một sự bối rối pha lẫn mong chờ. Ánh trăng trên cao và những ngọn đèn trại yếu ớt chiếu rọi gương mặt của ba người, vẽ nên một bức tranh đầy kịch tính giữa đêm khuya Hạ Long.
Giọng Long trầm ấm nhưng đầy quyết đoán, vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, không cho bất kỳ ai có cơ hội xen vào. Cậu ấy không nói với Tùng, mà chỉ nhìn thẳng vào Linh, như muốn khẳng định rằng, trong khoảnh khắc này, chỉ có cô ấy mới là người cậu muốn nói chuyện.
"Linh, cậu có thể đi với mình một lát không? Mình có chuyện rất quan trọng cần nói riêng với cậu," Long nói, mỗi từ đều được nhấn nhá, không hề nao núng. Ánh mắt cậu ấy không rời khỏi Linh, như thể muốn truyền tải toàn bộ sự chân thành và cấp bách của mình.
Tùng gần như lập tức phản ứng, gương mặt hắn ta méo xệch vì tức giận và bất ngờ. "Nhưng mà Long, bây giờ đã..." Hắn ta bắt đầu, cố gắng tìm lời để phản đối, để ngăn cản. Mọi nỗ lực của hắn ta trong suốt buổi tối để giữ Linh bên cạnh dường như sắp đổ sông đổ biển. Hắn ta không thể tin được Long lại dám hành động một cách trực tiếp và trắng trợn như vậy.
Nhưng Long không cho Tùng có cơ hội nói hết câu. Ánh mắt cậu ấy vẫn dán chặt vào Linh, chờ đợi câu trả lời từ cô. Linh, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy trái tim mình đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ấy bất ngờ trước sự dứt khoát của Long, nhưng đồng thời, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Cô biết, đây là điều mà cô đã ngầm mong đợi, điều mà cô cần phải đối mặt. Ánh mắt cô ấy gặp ánh mắt Long, và trong khoảnh khắc đó, cô ấy nhìn thấy sự chân thành, sự quyết tâm, và một chút gì đó rất dịu dàng, rất riêng tư chỉ dành cho cô.
Linh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ tênh nhưng lại mang đầy ý nghĩa. "Được... được thôi," cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để Long nghe thấy. Cô ấy cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn nghe những gì Long muốn nói, muốn hiểu rõ hơn về những rung động mà cô ấy đã cảm nhận được từ cậu ấy. Mặc dù có chút ngần ngại, nhưng cô ấy biết, đây là lúc để cô ấy lắng nghe trái tim mình.
Long khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy cảm kích. Cậu ấy gật đầu cảm ơn Linh, rồi lướt qua Tùng với ánh mắt thách thức, như một lời khẳng định chiến thắng. "Cảm ơn cậu." Cậu nói với Linh, nhưng ánh mắt lại như một lời tuyên bố với Tùng.
Không nói thêm lời nào, Long khẽ ra hiệu cho Linh đi theo. Linh cũng không chần chừ. Cô ấy quay lưng lại với Tùng, bước theo Long, bỏ lại hắn ta đứng sững sờ giữa không gian tĩnh lặng của đêm khuya. Vẻ mặt Tùng thất thần, ánh mắt hắn ta dán chặt vào bóng lưng của Long và Linh đang dần khuất xa. Sự tức giận, thất vọng và cả một chút đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt hắn ta. Mọi nỗ lực, mọi sự cạnh tranh của hắn ta trong suốt buổi tối đều trở nên vô nghĩa trước khoảnh khắc này. Hắn ta siết chặt tay, cúi gằm mặt, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hắn. Bóng dáng Long và Linh dần hòa vào màn đêm Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi sẽ chứng kiến một lời thổ lộ sắp sửa được cất lên, một lời thổ lộ mà Tùng chỉ có thể là người ngoài cuộc.
Long và Linh đi cạnh nhau, bước chân nhẹ nhàng trên con đường mòn nhỏ dẫn ra rìa khu trại, nơi có những hàng cây phi lao rì rào trong gió. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ tóc Linh, nhưng cô ấy không hề cảm thấy lạnh. Thay vào đó là một sự ấm áp lạ lùng từ bên trong, một cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở. Long cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh mẽ, nhưng không còn là sự cấp bách bồn chồn nữa, mà là một sự quyết tâm, một sự sẵn sàng. Cậu biết, đây chính là khoảnh khắc. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là nhân chứng cho lời thổ lộ sắp tới của cậu. Cậu sẽ không chần chừ thêm nữa. Cậu sẽ nói ra tất cả.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.