Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 243: Sợi Dây Tin Tưởng: Giữa Bão Tin Đồn

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua tán lá cây, nhuộm vàng cả khu cắm trại Hội Trại Thanh Xuân vẫn còn ngái ngủ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây xanh ngắt, xen lẫn tiếng gió xào xạc thổi qua những hàng thông reo, mang theo chút hơi lạnh ẩm của sương đêm và mùi cỏ non thơm mát. Mùi khói bếp từ khu vực nấu ăn đã bắt đầu thoảng đưa, hòa quyện với hương cà phê dịu nhẹ, báo hiệu một ngày mới đang thực sự bắt đầu.

Long và Linh bước đi sánh đôi trên con đường mòn nhỏ dẫn đến khu vực ăn sáng. Dù đã là sáng hôm sau, nhưng dư âm của buổi trò chuyện đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí giữa hai người, tạo nên một sự tĩnh lặng đầy thấu hiểu. Bàn tay Long vẫn còn lưu luyến hơi ấm của bàn tay Linh, và ánh mắt cô vẫn lấp lánh niềm tin khi nhìn cậu. Long khẽ liếc nhìn Linh, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu ánh lên vẻ dịu dàng khó tả.

"Đêm qua... em đã suy nghĩ rất nhiều," Linh khẽ thì thầm, giọng cô trong trẻo nhưng có chút mơ hồ, như thể vẫn còn đang chìm đắm trong những suy tư. Cô không nhìn Long, ánh mắt hướng về phía những lều trại đang dần được đánh thức bởi ánh nắng ban mai.

Long gật đầu nhẹ, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô. "Anh cũng vậy." Cậu đáp, giọng trầm ấm như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn. Cậu dừng lại một chút, như để cân nhắc lời nói của mình, rồi khẽ nghiêng đầu nhìn cô. "Em ổn chứ?"

Linh khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn còn vương trên môi bỗng chốc vụt tắt, thay vào đó là một nét lo lắng hiện rõ trong đôi mắt to tròn. Cô đưa tay lên khẽ vuốt lọn tóc mai đang bay bay trước gió, như một thói quen khi cô bối rối. "Em không biết nữa... hình như mọi người đang nhìn chúng ta." Giọng cô nhỏ dần, chứa đầy sự bất an.

Quả thật, khi họ đi ngang qua một nhóm nữ sinh đang tụ tập bên bếp lửa, những ánh mắt tò mò, xen lẫn chút xì xào bàn tán đã bắt đầu xuất hiện. Những cái nhìn lướt nhanh, rồi lại quay đi, nhưng không thể thoát khỏi tầm mắt tinh tường của Long. Cậu cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một làn sóng dư luận vô hình đang dần hình thành. Long không nói gì, ánh mắt cậu vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước, nhưng bàn tay cậu khẽ đưa ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang buông thõng bên người.

Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, nhưng Linh dường như bị giật mình bởi những ánh mắt đang đổ dồn vào họ. Cô khẽ rụt tay lại, như một phản xạ tự nhiên khi đối mặt với sự chú ý không mong muốn. Ánh mắt cô thoáng chút bối rối, sợ hãi. Long cảm nhận được sự rụt rè ấy. Cậu nhìn thẳng vào nhóm nữ sinh đang xì xào, ánh mắt cậu sắc lạnh và kiên định, như một lời cảnh báo ngầm. Những cô gái đó lập tức im bặt, cúi mặt xuống, giả vờ tập trung vào bát mì của mình. Sự bình tĩnh và quyết đoán của Long khiến Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo lắng vẫn như một đám mây đen vờn quanh trái tim cô. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cô đang phải đối mặt với một cơn giông bất chợt.

***

Buổi sáng trôi qua trong sự căng thẳng âm ỉ. Linh cố gắng hòa mình vào các hoạt động chung, nhưng những ánh mắt dòm ngó, những lời thì thầm to nhỏ vẫn như những mũi kim châm vào tâm trí cô. Nắng nhẹ trải đều trên khu vực sinh hoạt chung của trại, gió mát từ biển thổi vào mang theo hương vị mặn mòi, nhưng Linh chỉ cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả.

Cô ngồi xuống cùng Mai và Lan dưới bóng cây cổ thụ, nơi có thể tránh được ánh nắng gay gắt và tìm thấy một chút bình yên. Mai đang đọc dở cuốn sách yêu thích của mình, còn Lan thì đang lau chùi cây vợt cầu lông.

"Này Linh, cậu sao thế? Sáng giờ cứ thấy cậu thẫn thờ," Mai khẽ hỏi, đôi mắt thông minh sau cặp kính cận nhìn Linh đầy lo lắng.

Linh khẽ lắc đầu, cố gắng che giấu sự bất an. "Tớ... tớ không sao."

Đúng lúc đó, từ phía sau lều trại gần đó, những giọng nói quen thuộc vọng tới, dù cố tình nói nhỏ nhưng vẫn đủ để lọt vào tai Linh và hai cô bạn. Đó là Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy – ba cô gái nổi tiếng với sở thích hóng hớt và thêu dệt chuyện trong trường. Loan, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, khẽ khàng ghé sát vào Hà, đôi mắt tinh ranh của Hà sau cặp kính gọng tròn long lanh vẻ tò mò. Vy, cô nàng tròn trịa, thích ăn vặt, thì đang cười khúc khích, tay cầm gói bim bim chưa kịp mở.

"Nghe nói tối qua Long với Linh... ở riêng với nhau tận khuya đó," Loan thì thầm, nhưng âm lượng không hề nhỏ. Giọng cô đầy vẻ úp mở, kèm theo một nụ cười ẩn ý.

Hà lập tức phụ họa, giọng có vẻ thản nhiên nhưng ánh mắt lại quét qua khu vực Linh đang ngồi. "Thật hả? Hèn gì sáng nay thấy mặt Linh cứ ngượng ngượng. Cứ như vừa làm chuyện gì mờ ám ấy."

Vy, với vẻ hồn nhiên dễ tin người, tròn mắt ngạc nhiên. "Trời ơi, ghê vậy sao? Mới lớp 11 thôi mà..." Cô nàng khẽ che miệng cười khúc khích, nhưng ánh mắt lại sáng lên vẻ thích thú.

Những lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. Mặt cô tái mét, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngập tràn sự hoang mang và sợ hãi. Cô cảm thấy toàn thân run rẩy, cổ họng khô khốc. Cô không ngờ tin đồn lại có thể thêu dệt nhanh chóng và ác ý đến vậy. Danh dự của cô, lòng tự trọng của cô, tất cả dường như đang bị giẫm đạp không thương tiếc.

"Mai ơi, họ nói gì vậy?" Linh quay sang Mai, giọng cô run rẩy đến tội nghiệp, gần như bật khóc. "Em... em sợ quá."

Mai và Lan ngay lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Mai khẽ siết chặt tay Linh, đôi mắt cô đầy vẻ tức giận nhìn về phía ba cô bạn đang buôn chuyện. Lan, với tính cách thẳng thắn và mạnh mẽ, định đứng dậy để đối mặt với họ, nhưng Mai đã kịp giữ cô lại, ra hiệu rằng bây giờ không phải lúc.

"Đừng nghe tụi nó, Linh. Tụi nó chỉ thích thêu dệt chuyện thôi," Lan an ủi, giọng cô tuy có chút bực dọc nhưng vẫn cố gắng nhẹ nhàng.

"Đúng đó. Cậu biết rõ cậu và Long thế nào mà. Đừng bận tâm đến những lời lẽ độc địa đó," Mai nói thêm, cố gắng trấn an Linh. Cô biết Linh là một người rất coi trọng danh tiếng và sự trong sạch của bản thân.

Đúng lúc ấy, Long xuất hiện. Cậu vừa đi lấy nước từ khu vực sinh hoạt chung về. Ánh mắt cậu, vốn dĩ đã luôn dõi theo Linh từ xa, ngay lập tức bắt gặp vẻ mặt trắng bệch và đôi mắt ngấn lệ của cô. Cậu cũng không khó để nhận ra ánh mắt xì xào, chỉ trỏ từ phía nhóm của Loan, Hà, Vy đang hướng về phía Linh. Một tia lạnh lẽo xẹt qua đôi mắt hổ phách của Long. Cậu đặt chai nước xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng động tuy nhỏ nhưng đủ khiến cả ba cô gái đang buôn chuyện giật mình quay lại. Ánh mắt Long quét qua nhóm đó, đầy vẻ khó chịu và cảnh cáo. Sau đó, cậu không nói một lời, bước nhanh đến bên Linh. Sự xuất hiện của Long như một bức tường vững chắc, che chắn cho Linh khỏi những ánh mắt tò mò và ác ý. Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự bảo vệ và trấn an tuyệt đối. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang gặp phải một cơn bão nhỏ, nhưng những con sóng ấy đã đủ mạnh để cùng nhau đương đầu.

***

Long khẽ kéo tay Linh, đưa cô ra một góc yên tĩnh hơn, khuất sau những bụi cây xanh mướt gần khu lều trại của họ. Nắng trưa đã bắt đầu gay gắt hơn một chút, nhưng những tán cây rậm rạp vẫn tạo ra một bóng râm mát mẻ, cùng với làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và lá cây. Tiếng loa của ban tổ chức trại đang thông báo về hoạt động buổi chiều, xen lẫn tiếng cười đùa của các nhóm học sinh khác, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại không thể lấn át được sự tĩnh lặng trong lòng Linh.

Linh vẫn còn run rẩy. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, làm nhòe đi cả đôi mắt to tròn. Cô nghẹn ngào, những lời lẽ ác ý của Loan, Hà, Vy vẫn còn văng vẳng bên tai, như những lời nguyền rủa. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt đẫm lệ ấy chứa đựng sự sợ hãi, tổn thương và cả một chút tuyệt vọng.

"Em sợ quá Long ơi," Linh nức nở, giọng cô run rẩy đến tội nghiệp. "Họ sẽ nghĩ sai về em. Em... em không muốn chuyện này ảnh hưởng đến anh và cả danh dự của em nữa." Cô không muốn sự trong sáng của mình bị vấy bẩn, không muốn những điều tốt đẹp giữa cô và Long bị bóp méo bởi những lời đồn thổi ác ý.

Long nhìn Linh, trái tim cậu thắt lại khi thấy cô khóc. Cậu không nói gì ngay lập tức, chỉ khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một điểm tựa cho Linh. Cậu nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, truyền cho cô sự bình tĩnh và sức mạnh. Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào mắt Linh, sâu thẳm, kiên định và đầy yêu thương.

"Ngọc Linh," Long nói, giọng cậu trầm ấm, vang vọng như một lời trấn an giữa bão tố. "Em hãy nhìn vào mắt anh."

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe, nhưng khi nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long, cô cảm nhận được một sự bình yên lạ thường. Trong ánh mắt cậu, cô thấy sự tin tưởng tuyệt đối, sự bảo vệ không điều kiện.

"Anh tin em, và anh biết em tin anh." Long tiếp tục, từng lời nói của cậu như khắc sâu vào tâm trí Linh. "Những lời đồn thổi đó không đáng để em bận tâm. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em, hay bất cứ điều gì ảnh hưởng đến chúng ta." Giọng cậu không hề dao động, mà ngược lại, còn chứa đựng một sự kiên định sắt đá.

Linh chớp mắt, những giọt nước mắt đã ngừng chảy. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập. Cô nhìn Long, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. "Nhưng... làm sao đây?" Cô hỏi, giọng cô đã bớt run rẩy hơn một chút, nhưng vẫn còn chất chứa sự hoang mang. Cô không biết phải đối mặt với những lời đồn này như thế nào.

Long khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sự trấn an. "Chúng ta cứ là chính mình. Cứ tự nhiên." Cậu siết chặt tay Linh hơn một chút. "Càng giải thích, càng khiến họ thêm thêu dệt. Em tin anh chứ?"

Linh nhìn vào ánh mắt của Long. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn thấy nỗi sợ hãi hay sự bối rối nữa, mà chỉ còn sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người con trai đang đứng trước mặt cô. Cô gật đầu nhẹ, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy quyết tâm nở trên môi. "Em tin anh." Lời nói ấy không chỉ là một sự đồng ý, mà còn là một lời khẳng định về niềm tin sâu sắc mà cô dành cho Long.

Cả hai cùng im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng loa thông báo vọng lại từ xa. Linh cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng có Long bên cạnh, cô không còn đơn độc nữa. Long không cần phải nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của cậu, ánh mắt kiên định của cậu, và bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay cô, đã đủ để cô cảm thấy bình yên.

Long và Linh cùng quay trở lại khu vực sinh hoạt chung. Họ vẫn nắm tay nhau, không chút e dè hay ngần ngại. Bước chân của họ vững vàng, ánh mắt kiên định, như một lời tuyên bố không lời trước tất cả mọi người. Họ đã quyết định không để những lời đồn thổi ác ý làm ảnh hưởng đến tình cảm và sự tin tưởng mà họ dành cho nhau.

Từ xa, dưới một gốc cây cổ thụ khác, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng quan sát tất cả. Hắn đã theo dõi Long và Linh từ lúc họ đi lấy đồ ăn sáng, và hắn cũng đã nghe rõ mồn một những lời đồn thổi từ nhóm của Loan, Hà, Vy. Ban đầu, một tia hy vọng lóe lên trong mắt hắn. Hắn nghĩ rằng những lời đồn này sẽ chia rẽ Long và Linh, sẽ khiến Linh phải lo sợ và tìm đến hắn để được bảo vệ. Nhưng rồi, khi hắn chứng kiến Long kéo Linh đi, nghe được những lời trấn an của Long, và đặc biệt là khi thấy Long và Linh quay trở lại, nắm chặt tay nhau, vẻ mặt hắn tối sầm lại. Ánh mắt hắn đầy sự tức giận và thất bại. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác bất lực và căm hờn dâng trào. Những chiêu trò của hắn, thay vì chia rẽ, lại càng khiến Long và Linh xích lại gần nhau hơn, tạo nên một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt.

Tùng quay lưng bỏ đi, nhưng trong lòng hắn, một kế hoạch mới, đen tối hơn, đang dần hình thành. Hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

Long và Linh thì không để ý đến Tùng. Họ chỉ quan tâm đến nhau, đến cái nắm tay ấm áp và lời hẹn ước không lời từ đêm qua. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến sự kiên cường và niềm tin tuyệt đối của hai tâm hồn trẻ. Mối quan hệ của họ, dù chưa công khai, đã đủ vững chắc để chống chọi lại bão dư luận. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự tin tưởng và kiên định này, họ tin rằng mình có thể cùng nhau vượt qua tất cả, bởi vì họ đã có nhau.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free