Rực rỡ thanh xuân - Chương 199: Sức Mạnh Của Niềm Tin
Long và Linh nắm tay nhau, bước ra khỏi Quán trà sữa Trăng Khuyết, lòng cả hai ngập tràn sự tin tưởng và an yên. Dưới ánh đèn đêm huyền ảo của thành phố biển, tình yêu của họ như càng thêm rực rỡ, mạnh mẽ và kiên cường. Họ biết, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ vẫn còn rất nhiều sóng gió, nhưng miễn là có nhau, họ sẽ cùng nhau vượt qua. Long siết nhẹ bàn tay Linh, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang mình, một lời khẳng định không lời về sự gắn kết không gì lay chuyển nổi. Cậu vẫn còn chút băn khoăn về những bước đi tiếp theo của Tùng, nhưng sự lo lắng ấy nhanh chóng bị xua tan bởi niềm tin tuyệt đối vào Linh và vào mối quan hệ của họ. Cậu sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương cô, dù bằng cách nào đi chăng nữa.
***
Sáng hôm sau, không khí tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn nhộn nhịp như thường lệ, nhưng có một sự thay đổi nhỏ mà chỉ những người tinh ý mới nhận ra. Những ánh mắt tò mò, những lời xì xào bàn tán về Long, Linh và Tùng đã giảm đi đáng kể sau màn "công khai" đầy bất ngờ ở cổng trường vài hôm trước. Giờ đây, chỉ còn lại sự chấp nhận ngầm hoặc những cái nhìn lén lút thoáng qua, như một dư âm còn sót lại của một câu chuyện đã có hồi kết. Tòa nhà chính của trường, với mái ngói đỏ thắm và những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, vẫn đứng sừng sững dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, như một chứng nhân im lặng cho bao nhiêu câu chuyện tuổi học trò. Từ các lớp học, tiếng giảng bài vọng ra đều đều, hòa cùng tiếng bút viết trên giấy và thỉnh thoảng là tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ ra chơi sắp đến. Mùi phấn bảng và giấy sách mới thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi cà phê nhẹ nhàng từ căng tin.
Giờ ra chơi buổi chiều, ánh nắng vẫn còn vương vấn trên sân trường, chiếu qua những tán cây cổ thụ rợp bóng, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên hành lang. Ngọc Linh đang loay hoay sắp xếp lại chồng tài liệu và dụng cụ thí nghiệm trong phòng thí nghiệm hóa học. Hôm nay là ngày cô phải chuẩn bị cho bài thuyết trình dự án khoa học tuần tới, và có vẻ như cô đang gặp một chút khó khăn với phần mô hình phức tạp. Cô nàng xinh đẹp, với mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh tập trung cao độ vào những sơ đồ phức tạp. Cô cắn nhẹ môi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, biểu cảm quen thuộc mỗi khi cô gặp phải một vấn đề khó nhằn.
Bỗng, một giọng nói trầm ấm, lịch sự vang lên từ phía cửa, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Linh này, cậu có thể giúp tớ một chút với dự án Hóa học được không? Tớ hơi khó hiểu phần này, mà cậu thì luôn học giỏi Hóa nhất lớp."
Ngọc Linh giật mình ngẩng đầu. Trước mặt cô là Nguyễn Trọng Tùng, đứng tựa vào khung cửa, khuôn mặt điển trai nở một nụ cười xã giao có phần gượng gạo. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục phẳng phiu, tay cầm một cuốn sách giáo khoa Hóa học dày cộp. Ánh mắt Tùng vẫn sắc sảo như mọi khi, nhưng có một điều gì đó đã thay đổi trong cách cậu ta tiếp cận, không còn vẻ kiêu ngạo hay thách thức như trước, thay vào đó là một sự mềm mỏng, cố gắng tạo ra vẻ đáng thương. Linh hơi khó xử. Kế hoạch đã được Long vạch ra rõ ràng, nhưng việc đối mặt trực tiếp với Tùng, dù biết là một chiêu trò, vẫn khiến cô cảm thấy đôi chút áy náy. Lòng tốt vốn có trong cô trỗi dậy, nhưng ngay lập tức, lời Long dặn dò vang vọng trong tâm trí: "Đừng để cậu ta lợi dụng chính sự thiện lương của em." Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kiên định.
"À, Tùng à..." Linh bắt đầu, giọng cô vẫn trong trẻo nhưng có thêm một chút dứt khoát. Cô cố gắng nở một nụ cười thân thiện, nhưng không quá gần gũi. "Tớ rất sẵn lòng giúp, nhưng dạo này tớ và Long đang có lịch học nhóm cố định cho dự án lớn của hai đứa rồi. Tụi tớ phải hoàn thành phần mô hình và báo cáo trước tuần sau, nên khá bận. Có lẽ cậu nên hỏi cô Lan Anh hoặc các bạn khác xem sao? Hoặc nếu cậu cần tài liệu, tớ có thể chỉ cho cậu vài cuốn sách tham khảo hay ở thư viện."
Tùng nheo mắt một chút, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Cậu ta rõ ràng không ngờ Linh lại từ chối khéo léo và nhanh gọn đến vậy. Cậu ta định mở lời thuyết phục thêm, nhưng đúng lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện phía sau Linh.
Trần Hoàng Long, với dáng người cao ráo và bờ vai rộng, bước vào phòng thí nghiệm. Cậu vừa đi ngang qua hành lang, lướt qua nhóm bạn của mình đang tụ tập ở sân trường, và dừng lại khi thấy Tùng đứng chắn cửa phòng thí nghiệm. Cậu đã lường trước được tình huống này. Long không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến đến gần Linh, đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai cô một cách tự nhiên. Cử chỉ đó vừa mang tính sở hữu, vừa là một sự bảo vệ thầm lặng, khẳng định rằng Linh không hề đơn độc. Mùi hương nam tính thoang thoảng của Long lập tức xua đi sự khó xử trong lòng Linh.
"Đúng rồi, Linh đang bận với phần mô hình của chúng ta," Long nhẹ nhàng nói, giọng cậu trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng lại mang một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Cậu siết nhẹ vai Linh, như một lời nhắc nhở cô hãy giữ vững lập trường. "Tớ cũng đang cần cô ấy lắm. Phần Hóa học của dự án này khá phức tạp, mà Linh thì lại là chuyên gia của nhóm rồi." Ánh mắt cậu lướt qua Tùng, không hề có ý khiêu khích, nhưng lại ẩn chứa một thông điệp rõ ràng: "Đừng động vào người của tôi."
Tùng nhìn chằm chằm vào bàn tay Long đang đặt trên vai Linh, rồi lại nhìn vào ánh mắt kiên định của Long. Vẻ mặt lịch thiệp ban đầu của cậu ta dần tan biến, thay vào đó là một chút bất ngờ và hụt hẫng khó che giấu. Cậu ta đã cố gắng tạo ra một hình ảnh yếu đuối, đáng thương để Linh không nỡ từ chối, nhưng sự xuất hiện của Long và lời từ chối khéo léo của Linh đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của cậu ta. Cậu ta biết rằng trong tình huống này, việc cố chấp nán lại sẽ chỉ khiến mình trông càng thảm hại hơn.
"À, vậy sao... Vậy thì thôi vậy," Tùng nói, giọng cậu ta có chút miễn cưỡng, không còn giữ được vẻ tự tin ban đầu. Cậu ta nhìn Linh một lần cuối, ánh mắt phức tạp chứa đựng sự thất vọng và cả một chút giận dỗi. "Cứ nghĩ cậu rảnh rỗi hơn. Chắc tớ sẽ hỏi các bạn khác vậy." Cậu ta quay người, bước đi nhanh chóng khỏi phòng thí nghiệm, như thể không muốn nán lại thêm một giây phút nào nữa. Bóng dáng Tùng khuất dần ở cuối hành lang, bỏ lại phía sau một không khí thoáng đãng hơn.
Linh thở phào nhẹ nhõm, tựa đầu vào vai Long. Cô cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ cậu. "Cậu xuất hiện đúng lúc thật đấy," cô thì thầm, giọng nói đầy biết ơn. "Tớ đã hơi lúng túng một chút." Long mỉm cười nhẹ, xoa đầu cô. Cậu biết, Linh luôn là một cô gái tốt bụng, và việc từ chối người khác, dù là Tùng, vẫn khiến cô không khỏi áy náy. Nhưng cô đã làm rất tốt, vượt qua được cảm xúc cá nhân để bảo vệ mối quan hệ của họ. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ khung cửa sổ chiếu vào, phủ lên hai người một vầng sáng ấm áp, như một lời chúc phúc cho tình yêu trong trẻo của tuổi học trò.
***
Buổi chiều hôm đó, sau giờ học, Long và Linh hẹn nhau tại Quán trà sữa Trăng Khuyết, nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện vui buồn, giận hờn và cả những lời hẹn ước đầu đời của họ. Quán vẫn giữ vẻ tươi sáng với mặt tiền màu pastel nhẹ nhàng và nội thất trang trí bằng cây xanh nhỏ cùng những bức tranh tường đáng yêu. Tiếng nhạc K-pop nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, sinh viên và tiếng máy pha chế đồ uống xè xè. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu và đường đen lan tỏa khắp nơi, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, vui vẻ và ấm cúng.
Họ chọn một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con phố nhộn nhịp bên ngoài qua khung cửa kính lớn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo tường chiếu xuống, làm nổi bật khuôn mặt rạng rỡ của Linh và vẻ trầm tĩnh của Long. Sau khi gọi hai ly trà sữa trân châu đường đen yêu thích, họ bắt đầu câu chuyện.
Linh vẫn chưa hết bàng hoàng về cuộc chạm trán với Tùng. Cô nàng đặt tay lên bàn, nhìn Long với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Cậu xuất hiện đúng lúc thật đấy, Long ạ. Tớ đã hơi lúng túng một chút, đúng như cậu đoán. Cậu ta nhìn tớ với vẻ mặt rất đáng thương, khiến tớ suýt nữa thì mềm lòng." Cô kể lại chi tiết cuộc nói chuyện, từng câu từng chữ, từng cử chỉ, ánh mắt của Tùng.
Long lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu màu hổ phách dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Cậu mỉm cười nhẹ khi Linh kể đến đoạn cậu xuất hiện. "Tớ biết mà. Tớ đã đi lướt qua hành lang và thấy cậu ta đứng ở cửa phòng thí nghiệm. Linh của tớ, kế hoạch của chúng ta hiệu quả chứ?"
Linh gật đầu lia lịa, nụ cười tươi rói trở lại trên môi cô. "Hoàn hảo! Cậu ta có vẻ hơi ngạc nhiên và hụt hẫng, nhưng cậu ấy không thể làm gì được. Cậu ấy không có cớ để nói xấu hay gây hiểu lầm nữa. Cậu ấy đã quay đi ngay sau khi cậu nói tụi mình đang bận dự án." Cô cảm thấy một niềm tự hào nho nhỏ dâng lên trong lòng. Cô đã không chỉ đối phó được với tình huống khó xử, mà còn làm đúng theo những gì Long đã tin tưởng và vạch ra.
"Đó là điều quan trọng nhất," Long nói, giọng cậu chứa đựng sự hài lòng rõ rệt. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh, siết nhẹ như một lời động viên và khen ngợi. "Chúng ta phải luôn tin tưởng và ủng hộ nhau như vậy, Linh. Cậu không đơn độc đâu. Anh sẽ luôn ở bên cạnh, dù là trực tiếp hay thầm lặng, để bảo vệ em." Lời nói của Long không chỉ là một sự trấn an mà còn là một lời hứa, một lời khẳng định về mối quan hệ bền chặt của họ. Long biết, Tùng đã cố gắng lợi dụng chính sự thiện lương của Linh, tạo ra một cái bẫy tâm lý. Nhưng Linh, với sự hướng dẫn của Long và bằng chính sự kiên định của mình, đã vượt qua. Điều này càng củng cố niềm tin của Long vào tương lai của họ.
Linh cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô tựa đầu vào vai Long, hít hà mùi hương quen thuộc của cậu. "Cảm ơn cậu, Long. Tớ thật sự không biết phải làm sao nếu không có cậu ở bên." Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng mãnh liệt, và mỗi thử thách lại khiến nó càng thêm sâu đậm.
Long khẽ vuốt tóc Linh. "Không có gì phải cảm ơn cả. Chúng ta là một cặp, phải không? Chuyện của em cũng là chuyện của anh. Và anh tin rằng, với sự thẳng thắn và tin tưởng lẫn nhau, không có bất kỳ 'nước cờ' nào của ai có thể chia cắt chúng ta được." Long biết rằng Tùng là một đối thủ khó lường, không dễ dàng bỏ cuộc. Sự thất bại trong chiêu trò này có thể khiến cậu ta rút lui khỏi việc đối đầu trực tiếp trong thời gian tới, nhưng không có nghĩa là cậu ta sẽ hoàn toàn buông bỏ. Có thể Tùng sẽ tìm cách khác, tinh vi hơn nữa, hoặc đơn giản là chấp nhận thất bại một cách miễn cưỡng và rút lui. Nhưng dù sao đi nữa, Long và Linh đã chứng minh được rằng mối quan hệ của họ đã đủ vững chắc để chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn trong tương lai, có thể là áp lực học tập cuối cấp hay định hướng đại học sắp tới.
Họ cùng nhau nhấp một ngụm trà sữa mát lạnh, vị ngọt ngào tan chảy trong miệng, xua đi những căng thẳng còn sót lại. Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt phố Hạ Long đang lên đèn. Thành phố biển này, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, luôn là một phông nền tuyệt đẹp cho câu chuyện tình yêu của họ. Cô cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những sóng gió. Cô không còn là cô gái dễ bị lung lay bởi những lời đồn thổi hay những chiêu trò tinh vi nữa. Cô đã học được cách tin tưởng vào Long, vào tình cảm của họ, và vào chính bản thân mình.
"Em nghĩ Tùng sẽ làm gì tiếp theo nhỉ?" Linh hỏi, giọng cô đã nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn có chút suy tư.
Long mỉm cười, ánh mắt cậu xa xăm nhìn về phía biển đêm. "Có lẽ cậu ta sẽ cần một thời gian để chấp nhận sự thật. Hoặc có thể, cậu ta sẽ nhận ra rằng không phải mọi thứ đều có thể đạt được bằng cách cố gắng chia rẽ người khác. Dù sao đi nữa, việc của chúng ta là tiếp tục tin tưởng nhau và mạnh mẽ hơn mỗi ngày." Cậu siết chặt tay Linh một lần nữa, như một lời khẳng định. "Tình yêu của chúng ta, Linh, sẽ luôn là sức mạnh lớn nhất."
Dưới ánh đèn lung linh của Quán trà sữa Trăng Khuyết, Long và Linh ngồi cạnh nhau, lòng tràn đầy niềm tin và hy vọng. Họ biết rằng những thử thách của tuổi thanh xuân vẫn còn ở phía trước, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt. Bởi vì, họ có nhau, và đó là tất cả những gì họ cần. Cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc, nhưng một điều chắc chắn là Long và Linh sẽ không bao giờ để bất cứ ai chen chân vào giữa họ nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.