Rực rỡ thanh xuân - Chương 191: Vết Rạn Sâu Trong Lặng Im
Sự tĩnh lặng của đêm khuya Hẻm nhỏ khu dân cư không thể xoa dịu được nỗi đau đang cắn xé trái tim Long, cũng như không thể làm vơi đi sự hoang mang, tuyệt vọng đang bủa vây lấy Ngọc Linh. Cả hai, ở hai không gian riêng biệt, đều chìm sâu vào vực thẳm của những suy nghĩ nặng nề, những cảm xúc hỗn loạn không lối thoát. Khoảng cách mong manh giữa họ giờ đây đã không còn là một ranh giới vô hình nữa, mà đã trở thành một bức tường kiên cố, lạnh lẽo, được dựng lên từ sự hiểu lầm và nỗi đau.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ đẹp quen thuộc của một buổi ban mai tháng Chín. Ánh nắng vàng óng ả, rực rỡ như nắng Hạ Long, xuyên qua những tán lá cổ thụ xanh rì, vẽ lên sân trường lát gạch sạch sẽ những vệt sáng lấp lánh. Không khí trong lành, mang theo chút se lạnh của sớm thu, nhưng không thể xua đi cái oi ả còn sót lại của những ngày hè. Tiếng chuông trường vang lên, không còn trong trẻo như mọi khi, mà mang một âm hưởng buồn bã, kéo dài, như tiếng lòng của Ngọc Linh đang tan nát.
Ngọc Linh bước vào sân trường, đôi mắt to tròn long lanh của cô vẫn đẹp, nhưng giờ đây chất chứa một nỗi buồn thăm thẳm. Làn da trắng hồng thường ngày của cô trở nên nhợt nhạt, và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt ưu tư, lo lắng. Cô mặc bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng sự gọn gàng ấy không giấu được sự rệu rã trong tâm hồn. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Cô cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc, đôi mắt không ngừng lướt qua từng nhóm bạn, từng hành lang. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tất cả đều trở nên xa lạ, không thể làm cô phân tâm khỏi nỗi ám ảnh mang tên Long.
Giờ ra chơi, sân trường bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng bước chân vội vã, tiếng bóng rổ nảy trên sân thể thao, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Nhưng với Linh, những âm thanh ấy chỉ càng làm tăng thêm sự cô đơn trong lòng cô. Cô nhìn thấy Long. Cậu đứng ở hành lang tầng hai, tựa lưng vào lan can sắt, ánh mắt sâu màu hổ phách vô định nhìn ra xa xăm. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng của cậu vẫn toát lên vẻ nam tính, cuốn hút, nhưng giờ đây lại mang một sự lạnh lùng đến xa cách. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt đang chất chứa nhiều tâm sự. Long đang nói chuyện với Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của mình. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, có vẻ đang cố gắng pha trò, nhưng Long chỉ đáp lại bằng vài cái gật đầu hờ hững, giọng trầm ấm thường ngày nay lại càng thêm trầm, khàn đục.
Trái tim Ngọc Linh như bị bóp nghẹt. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, bước nhanh về phía họ. "Long!" Cô gọi khẽ, giọng hơi run. Long không quay lại ngay. Cậu chỉ hơi khựng người, rồi lại tiếp tục câu chuyện dang dở với Hùng. Hùng nhận ra sự có mặt của Linh, ánh mắt bối rối nhìn qua Long rồi lại nhìn Linh.
"Long, cậu có thể nói chuyện với tớ một lát không?" Linh tiến gần hơn, đứng cách cậu chừng vài bước chân. Cô muốn chạm vào cậu, muốn kéo cậu lại, nhưng không dám. Long quay đầu lại, đôi mắt hổ phách lướt qua cô một cách vô cảm, lạnh lùng, không một chút biểu cảm. Nó chỉ dừng lại một thoáng, đủ để Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, rồi lại dời đi, nhìn thẳng về phía trước như chưa từng có sự tồn tại của cô. Cậu không nói gì, chỉ im lặng.
Hùng cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. Cậu khẽ ho một tiếng, gãi đầu bối rối. "Thôi được rồi Long, tớ đi mua nước đây. Cậu cứ ở đây đi nhé." Hùng nói, giọng hơi lanh lảnh, rồi nhanh chóng rời đi, để lại Long và Linh đối mặt nhau trong sự im lặng nặng nề.
"Long, làm ơn đi mà... Tớ không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Sao cậu lại đối xử với tớ như vậy?" Giọng Linh lí nhí, gần như chỉ là tiếng thì thầm. Cô cảm thấy tủi thân đến tột độ. Cô đã chuẩn bị rất nhiều điều để nói, để hỏi, nhưng trước sự lạnh lùng của cậu, tất cả đều tan biến.
Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm thấp, lạnh như băng. "Không có gì để nói." Cậu nói, không nhìn thẳng vào mắt cô. Từng từ ngữ thốt ra như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Linh. Cậu không cho cô một cơ hội nào để giải thích, không cho cô một ánh mắt thấu hiểu. Rồi, Long đột ngột đứng dậy, xoay người bỏ đi, bước chân nhanh và dứt khoát, như muốn cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa họ.
"Long!" Linh gọi với theo, nhưng cậu không quay lại. Bóng Long khuất dần sau dãy hành lang, để lại Linh một mình đứng chơ vơ, cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô, như thể cả thế giới vừa quay lưng lại. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố kìm nén, không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Cô rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình. Cô gõ tin nhắn, rồi lại xóa, gõ rồi lại xóa. Cuối cùng, cô chọn một dòng tin nhắn đơn giản nhất, nhưng chất chứa đầy nỗi đau: "Long, cậu có thể gặp tớ một lát được không? Tớ có chuyện muốn nói." Cô nhấn gửi, rồi nhìn chằm chằm vào màn hình, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra. Nhưng rồi, điện thoại của Long vẫn im lìm, không một phản hồi.
Trong suốt giờ học, Linh không thể tập trung. Tiếng giảng bài của thầy cô như tiếng ong vỡ tổ trong tai cô. Cô không ngừng liếc nhìn về phía bàn của Long. Cậu ngồi ở đó, chăm chú nhìn vào cuốn sách giáo khoa, đôi khi lật trang sách khô khốc. Nhưng cô biết, cậu không thực sự đọc. Ánh mắt cậu vô định, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vẫn rực rỡ như không hề biết đến nỗi đau đang dằn vặt hai trái tim trẻ tuổi. Mỗi lần cậu lướt qua cô, cậu đều tránh đi ánh mắt cô, như thể cô là một người xa lạ, hoặc tệ hơn, là một kẻ cậu không muốn nhìn thấy. Cảm giác lạnh lẽo khi Long đi lướt qua cô đã biến thành một bức tường vô hình, ngăn cách hai người. Mùi phấn bảng và sách cũ trong lớp học, những mùi hương thân thuộc, giờ đây lại mang theo vị đắng của sự xa cách. Linh tự hỏi, liệu có phải tất cả đã kết thúc rồi không? Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một cơn bão dữ dội, cuốn trôi tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ.
***
Buổi chiều, sau giờ học, ánh nắng đã dịu đi, nhường chỗ cho một làn gió nhẹ mơn man. Ngọc Linh ngồi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan tại một góc quen thuộc của Quán trà sữa Trăng Khuyết. Quán vẫn giữ vẻ tươi sáng, nội thất màu pastel và những cây xanh nhỏ trang trí khiến không gian trở nên ấm cúng, vui vẻ. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động vang lên từ loa, tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, và mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Nhưng tất cả những điều ấy không thể làm lòng Linh vui lên. Cô cảm thấy mùi trà sữa ngọt ngào pha lẫn vị đắng trong lòng, một vị đắng của sự tuyệt vọng.
"Tớ không hiểu tại sao Long lại như vậy. Cậu ấy hoàn toàn tránh mặt tớ. Tớ đã cố gắng nói chuyện, nhắn tin, nhưng cậu ấy cứ như một người khác vậy. Lạnh lùng và xa cách..." Giọng Linh lí nhí, đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ. Cô úp mặt xuống bàn, vai run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm nén. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô nằm im lìm trên bàn, gợi nhắc về những dự định, những khao khát mà giờ đây dường như đang tan vỡ.
Thảo Mai, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh nhìn Linh đầy lo lắng. Cậu nhẹ nhàng vỗ vai Linh, an ủi. "Linh à, có lẽ cậu ấy cần thời gian. Cậu đừng quá lo lắng. Chắc chắn có hiểu lầm gì đó thôi." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự thông cảm. Cậu luôn là người bình tĩnh nhất trong nhóm, luôn cố gắng nhìn mọi thứ từ nhiều góc độ.
Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động và mái tóc ngắn ngang vai, ngồi sát lại, xoa nhẹ lưng Linh. "Đúng đấy, Linh. Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá. Mấy hôm nay cậu gầy đi trông thấy rồi đấy." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, nhưng chứa chan sự quan tâm. "Hay là cậu thử tìm cách nói chuyện trực tiếp với cậu ấy một lần nữa, ở một nơi riêng tư hơn? Kiểu như... chặn cậu ấy ở cổng trường khi tan học ấy?"
Linh ngẩng đầu lên, gương mặt ướt đẫm nước mắt. "Tớ đã thử rồi, Lan... Cậu ấy không cho tớ cơ hội nào cả. Cậu ấy cứ như người vô hình vậy. Tớ cảm thấy mình như đang đứng giữa một bức tường băng vậy. Tớ thật sự không biết mình đã làm gì sai, hay chuyện gì đã xảy ra..." Linh kể lại những nỗ lực bất thành của mình trong ngày, từng chi tiết nhỏ nhặt về sự lạnh nhạt của Long, về ánh mắt lướt qua của cậu mà không dừng lại, về lời từ chối thẳng thừng.
Mai trầm ngâm, đẩy nhẹ gọng kính. "Chắc chắn là có chuyện gì đó rất lớn. Long không phải là người như vậy. Có khi nào... cậu ấy hiểu lầm gì đó không?"
"Hiểu lầm? Hiểu lầm gì cơ chứ?" Linh đau khổ hỏi lại. "Tớ và cậu ấy vẫn ổn mà. Chỉ đến hôm đó... hôm ở quán Trăng Khuyết, sau khi Tùng đến nói chuyện với tớ thì cậu ấy mới bắt đầu như vậy..." Linh bỗng khựng lại, đôi mắt mở to. "Có khi nào..."
Lan nắm tay Linh, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào cô. "Có khi nào liên quan đến Tùng không? Tùng vẫn luôn có vẻ không cam tâm mà."
Linh lắc đầu nguầy nguậy, cố xua đi suy nghĩ đó. "Không thể nào... Tùng chỉ đến chào tớ một lát thôi mà. Cậu ấy còn hỏi về bài tập nữa." Nhưng trong lòng Linh, một tia nghi ngờ nhỏ bé bắt đầu len lỏi.
Đúng lúc đó, từ xa, Nguyễn Trọng Tùng lướt qua cửa quán. Cậu ta mặc bộ đồ khá thời trang, tóc tạo kiểu sành điệu. Ánh mắt sắc bén của Tùng dừng lại ở Linh một thoáng, một nụ cười nửa miệng khó đoán xuất hiện trên môi cậu ta, rồi cậu ta khuất dạng sau cánh cửa kính. Linh không để ý, nhưng Mai và Lan đều nhìn thấy. Cả hai trao đổi ánh mắt lo lắng.
"Linh, cậu phải tìm cách nói chuyện rõ ràng với Long. Nếu không, mọi chuyện sẽ càng tệ hơn thôi." Mai khuyên, giọng đầy nghiêm túc.
Linh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn là một sự vô vọng bao trùm. Cô cảm thấy mâu thuẫn trong lòng đã lên đến đỉnh điểm. Một bên là Long, người cô yêu, đang lạnh lùng xa lánh cô không một lời giải thích. Một bên là sự lo lắng, an ủi của bạn bè. Và một bóng ma mang tên Tùng, đang lảng vảng đâu đó, làm mọi chuyện càng thêm rối rắm. Sự tuyệt vọng cùng cực của Ngọc Linh đang đẩy cô đến giới hạn, buộc cô phải đưa ra một quyết định táo bạo hoặc tìm kiếm sự an ủi ở một người khác, dù không mong muốn. Điều đó có thể tạo cơ hội cho Tùng hành động trực diện hơn, như một con diều hâu chờ đợi con mồi.
***
Đêm buông xuống, Hẻm nhỏ khu dân cư chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng. Những bức tường gạch cũ kỹ, ẩm ướt hiện ra lờ mờ dưới ánh đèn đường leo lét. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên cao. Mùi ẩm mốc đặc trưng của khu dân cư cũ hòa lẫn với mùi thức ăn từ các ngôi nhà vọng ra, tạo nên một không khí quen thuộc nhưng cũng đầy cô đơn. Tiếng mèo kêu thê lương từ xa vọng lại, tiếng bước chân thỉnh thoảng vang lên trên nền gạch ướt át.
Ngọc Linh đi bộ một mình về nhà qua con hẻm quen thuộc. Mỗi bước chân của cô càng thêm nặng nề, như thể đôi chân không còn sức lực để bước tiếp. Đôi mắt đỏ hoe của cô giờ đây đã sưng húp, những giọt nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má. Sự lạnh lẽo của màn đêm không thể sánh bằng sự lạnh lẽo trong trái tim cô. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Long, nhớ lại câu nói "Không có gì để nói" của cậu. Cứ như một cuốn phim quay chậm, hình ảnh ấy cứ ám ảnh cô, lặp đi lặp lại trong tâm trí.
"Long ơi, sao cậu lại đối xử với tớ như vậy?" Linh thì thầm, giọng khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng. "Tớ đã làm gì sai? Cậu có biết tớ đau lòng đến mức nào không?" Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ, nhưng cô không thấy một tia hy vọng nào. Chỉ có sự trống rỗng, vô định bao trùm.
Cô dừng lại giữa hẻm, ôm chặt lấy mình, vai run lên bần bật. Cảm giác cô đơn bủa vây lấy cô, khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối hơn bao giờ hết. Không một lời giải thích, không một cơ hội để đối diện. Long cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của cô, để lại cô với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Cậu ấy thực sự muốn kết thúc mọi thứ sao? Tình yêu đầu đời của họ, những rung động đầu đời mà Hạ Long đã cất giữ, giờ đây lại kết thúc trong sự im lặng và xa cách đến đau lòng này sao?
Ngọc Linh bật khóc nức nở, những tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc sự tĩnh mịch của con hẻm. Cô cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Mọi nỗ lực của cô đều vô ích. Cô bất lực trước sự lạnh lùng của Long, bất lực trước những hiểu lầm đang ngày càng lớn dần giữa họ. Sự im lặng và lạnh nhạt của Long, dù xuất phát từ nỗi đau của cậu, đang đẩy Linh ra xa, báo hiệu một sự kiện mang tính bước ngoặt là cần thiết để phá vỡ bế tắc này. Sự căng thẳng giữa Long và Linh đã lên đến đỉnh điểm, không thể kéo dài thêm nữa, đòi hỏi một cuộc đối mặt sắp tới.
***
Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể cũ của mình, Long ngồi trước bàn học. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt xuống cuốn sách giáo khoa đang mở. Nhưng cậu không hề đọc. Ánh mắt cậu vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa vời. Căn hộ tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp, giờ đây càng làm tăng thêm cảm giác chật chội, bức bối trong lòng cậu. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng TV từ các nhà lân cận, tất cả đều trở nên ồn ào và phiền nhiễu trong tâm trí Long.
Hình ảnh Ngọc Linh và Tùng thân mật ở quán trà sữa Trăng Khuyết vẫn ám ảnh cậu, một thước phim tua đi tua lại không ngừng trong đầu, mỗi lần lặp lại là một lần đâm sâu vào trái tim cậu. Tiếng cười nói, ánh mắt, cử chỉ của họ, tất cả đều trở thành những nhát dao sắc bén. Nỗi đau bị phản bội sâu sắc, lòng tự trọng bị tổn thương, và sự tức giận bị dồn nén, tất cả hòa quyện lại, củng cố thêm quyết định giữ khoảng cách. Cậu siết chặt tay, nắm lấy cây bút chì khắc tên của Linh mà cô đã tặng cậu vào ngày sinh nhật. Tên của cô được khắc tỉ mỉ trên thân bút, gợi nhắc về những kỷ niệm ngọt ngào, về lời hứa hẹn của tuổi thanh xuân. Nhưng giờ đây, cái tên ấy lại trở thành một nhát dao khác, xoáy sâu vào vết thương lòng. Cậu buông thõng cây bút xuống bàn, ánh mắt đầy sự dằn vặt và quyết đoán.
Điện thoại của cậu vẫn rung lên liên hồi, tiếng tin nhắn cứ vang lên từng đợt, rồi lại im bặt. Cậu biết là Linh. Cậu biết cô đang cố gắng liên lạc, cố gắng tìm một lời giải thích. Thậm chí Hùng cũng đã gọi điện, nhắn tin hỏi thăm, nhưng Long đều chọn cách im lặng. Cậu không thể. Cậu không thể đối mặt với cô lúc này. Nỗi đau ấy quá lớn, quá sức chịu đựng. Cậu đã cố gắng dựng lên một bức tường vững chắc xung quanh mình, để không ai có thể chạm vào được nữa, để bảo vệ trái tim đang rướm máu của cậu.
"Mình không thể... không thể nhìn thấy cậu ấy lúc này. Cảm giác đó... quá đau đớn." Long thầm thì trong đầu, giọng cậu khàn đặc. Cậu không muốn nghe bất cứ điều gì, không muốn nhìn thấy bất cứ ai. Cậu cảm thấy bị bỏ rơi, bị lừa dối. Cậu đã cố gắng bảo vệ Linh khỏi mọi lời đàm tiếu, đã cố gắng mạnh mẽ để che chở cho cô, nhưng cuối cùng, người làm cậu tổn thương nhất lại chính là cô. Cậu không thể chấp nhận được điều đó.
"Nếu cậu ấy đã chọn Tùng, thì... mình sẽ buông tay." Long nói ra câu đó, như một lời thề nguyền với chính bản thân mình, giọng cậu mang theo một sự quyết đoán lạnh lùng đến tàn nhẫn, nhưng trong sâu thẳm, trái tim cậu vẫn rỉ máu. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi những giọt mưa phùn li ti vẫn bám vào tấm kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây chỉ còn là một bức tranh u ám, phủ đầy sự nghi ngờ và tổn thương. Tình yêu của họ đã đứng trước bờ vực tan vỡ, và Long cảm thấy như nó đã thực sự sụp đổ rồi. Sự im lặng và lạnh nhạt của Long, dù xuất phát từ nỗi đau, đang đẩy Linh ra xa, báo hiệu một sự kiện mang tính bước ngoặt là cần thiết để phá vỡ bế tắc này và dẫn đến buổi nói chuyện chân thành ở Chương 195. Khoảng cách giữa Long và Linh đã trở nên quá lớn, một vực sâu không đáy mà không lời giải thích nào có thể lấp đầy ngay lập tức.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.