Rực rỡ thanh xuân - Chương 147: Nỗi Lo Vô Định
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi buổi sáng vang lên giòn giã, xé tan bầu không khí căng thẳng của tiết học Hóa cuối cùng. Học sinh ùa ra hành lang như bầy ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng chân bước vội vã, tiếng bàn ghế xê dịch tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những ô cửa kính, đổ bóng dài trên nền gạch sạch sẽ, mang theo hơi ấm và mùi hương thoang thoảng của cây cỏ sau cơn mưa đêm. Hạ Long vào những ngày này thật biết cách chiều lòng người, nắng không quá gắt mà gió biển lại dìu dịu, đủ để xua đi sự nóng bức của những giờ học.
Trong dòng người đông đúc ấy, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện, phong thái vẫn tự tin và có phần phô trương như mọi khi. Cậu ta không đi một mình, mà có Trần Minh Quân, một cậu bạn trong nhóm chơi thân, đi cùng. Cả hai đều có vẻ ngoài bảnh bao, quần áo chỉnh tề, thu hút không ít ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ của các nữ sinh. Tùng cầm trong tay một chiếc hộp giấy nhỏ, có logo của tiệm bánh ngọt nổi tiếng nhất thành phố. Cậu ấy mỉm cười, ánh mắt như tia laze quét qua đám đông, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Không khó để tìm thấy Lê Ngọc Linh. Cô ấy đang đứng ở một góc hành lang, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra sân trường, nói chuyện rôm rả với Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Mái tóc đen dài óng ả của Linh được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy lúc nào cũng như thỏi nam châm thu hút mọi sự chú ý. Hôm nay Linh mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh, cài thêm một chiếc kẹp tóc hình hoa nhỏ xinh, giản dị nhưng vẫn nổi bật giữa đám đông.
"Linh ơi!" Tùng cất tiếng gọi, giọng nói vang lên đầy tự tin, khiến không ít người ngoái lại nhìn.
Ngọc Linh giật mình quay lại, nụ cười trên môi hơi khựng lại khi nhìn thấy Tùng đang tiến về phía mình. Cô ấy liếc nhìn sang Mai và Lan, thấy hai cô bạn cũng đang nhíu mày, Mai thì khẽ lắc đầu, còn Lan thì ánh mắt đầy cảnh giác.
"À, chào Tùng," Linh đáp lại, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể, nhưng trong lòng đã dấy lên một cảm giác khó xử. Cô ấy biết Tùng không chỉ đơn thuần chào hỏi.
"Hôm nay tiệm bánh đối diện trường có món su kem mới, nghe nói ngon lắm. Mình tiện đường mua qua cho cả nhóm ăn sáng đây." Tùng nói, đưa chiếc hộp bánh về phía Linh, nụ cười rất lịch thiệp nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự ẩn ý. Cậu ấy cố tình nhấn mạnh từ "cả nhóm", nhưng động tác đưa bánh lại chỉ hướng về phía Linh.
"Ôi, cảm ơn Tùng nhé," Linh hơi rụt rè đón lấy hộp bánh, tay cậu ấy lướt nhẹ qua tay cô, một cái chạm thoáng qua nhưng khiến cô cảm thấy hơi giật mình. Cô nhanh chóng rụt tay lại, vờ như không có gì. "Tụi mình có đồ ăn sáng rồi, nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu nhiều." Cô cười gượng, cố gắng duy trì sự bình thản.
Minh Quân đứng cạnh Tùng, liếc nhìn Linh và nhóm bạn, khóe môi khẽ nhếch lên. Cậu ta biết Tùng đang làm gì, và cậu ta khá thích thú với trò chơi này. "Tùng nó nhiệt tình thế mà Linh lại khách sáo quá nha. Cứ nhận đi, bánh này hot lắm đó."
Mai nhíu mày, định nói gì đó, nhưng Lan đã nhanh hơn. "Thôi nào, tụi mình không ăn kiêng đâu. Chỉ là có bánh mì mẹ chuẩn bị rồi. Tùng tốt bụng quá, lần sau cứ rủ tụi mình đi ăn trực tiếp nhé, không cần phải vất vả mua mang đến thế này đâu." Lan nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng đủ để Tùng hiểu ý.
Tùng chỉ cười, không bận tâm đến lời của Lan. Cậu ta quay sang Linh, giọng nói lại nhỏ nhẹ hơn một chút, gần như chỉ đủ cho cô nghe thấy. "À, Linh này, tối nay có buổi chiếu phim tài liệu về Hạ Long xưa ở Trung tâm Văn hóa thành phố. Cậu có muốn đi không? Mình có hai vé." Cậu ấy không nói "mình có vé thừa" mà là "mình có hai vé", ngụ ý rõ ràng là chỉ mời riêng cô.
Ngọc Linh cảm thấy lúng túng tột độ. Cô ấy không muốn đi, nhưng cũng không muốn từ chối thẳng thừng trước mặt nhiều người như vậy, sợ Tùng sẽ mất mặt. "À, mình... mình không chắc lắm. Tối nay mình có hẹn với Mai và Lan rồi." Cô ấy vội vàng nhìn sang hai cô bạn, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.
Mai và Lan nhanh chóng hiểu ý, gật đầu lia lịa. "Đúng rồi đó Tùng. Tối nay tụi mình có hẹn đi ôn bài ở nhà Mai rồi. Sắp thi giữa kỳ rồi mà." Mai nói, cố gắng cứu nguy cho Linh.
Tùng nhìn ba cô gái, ánh mắt thoáng qua một chút thất vọng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. "Vậy à? Tiếc thật. Thôi được rồi. Nếu đổi ý thì cứ nhắn tin cho mình nhé. Mình có thể đợi được." Cậu ấy vẫn không từ bỏ, lời nói vẫn đầy sự lôi kéo. Sau đó, cậu ta cùng Minh Quân lịch sự chào tạm biệt nhóm Linh rồi bước đi, nhưng trước khi khuất dạng, Tùng còn ngoái lại nhìn Linh một lần nữa, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Trong một góc khuất khác của hành lang, cạnh gốc cây bàng cổ thụ, Trần Hoàng Long và Phan Việt Hùng đứng tựa lưng vào tường, toàn bộ cuộc trò chuyện vừa rồi không lọt khỏi tai họ. Long vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, nhưng ánh mắt màu hổ phách của cậu lại không rời khỏi Linh một giây phút nào. Tay cậu siết chặt cuốn sách Vật lý dày cộp, những ngón tay hằn sâu trên bìa sách.
"Thằng Tùng này đúng là không bỏ cuộc mà. Lại trò mới rồi." Hùng lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ bất bình, quay sang nhìn Long. "Mày thấy không? Nó cứ liên tục công khai thế đấy."
Long khẽ hừ một tiếng, đáp lại cụt lủn. "Ừ." Nhưng giọng cậu trầm hơn bình thường, và ánh mắt cậu thì vẫn dõi theo bóng lưng Tùng đang khuất dần. Cảm giác khó chịu ban đầu nay đã biến thành một nỗi lo lắng mơ hồ, len lỏi vào tâm trí cậu. Cậu biết Tùng không phải là đối thủ dễ chơi, và sự tự tin, khéo léo của cậu ta đôi khi lại là một thứ vũ khí đáng sợ hơn cả sự phô trương ồn ào. Long không sợ cạnh tranh, nhưng cậu sợ Linh sẽ phải chịu áp lực, hoặc tệ hơn, bị lung lay bởi những lời đường mật và hành động ga lăng đó.
***
Buổi chiều sau giờ học, Long và Hùng lại có hẹn ở quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc. Quán trà sữa này có mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel nhẹ nhàng, với nhiều chậu cây xanh nhỏ và những bức tranh tường vẽ cảnh Hạ Long thơ mộng. Tiếng nhạc Kpop và Vpop hòa quyện với tiếng trò chuyện rôm rả của học sinh, sinh viên, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp và trẻ trung. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và đường đen đặc trưng lan tỏa khắp không gian ấm áp.
Long ngồi ở một góc khuất, khuấy đều ly trà sữa chân trâu đường đen của mình. Ánh mắt cậu trầm tư, nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính, nơi dòng người và xe cộ vẫn tấp nập qua lại. Hùng ngồi đối diện, nhấm nháp ly trà sữa khoai môn, quan sát Long với vẻ mặt đầy lo lắng. Cậu bạn biết Long đang gặp rắc rối, và cậu ấy cũng cảm thấy sốt ruột thay cho Long.
"Mày cứ im lặng thế này không ổn đâu Long à." Hùng mở lời, phá tan sự im lặng. "Mày thấy không, thằng Tùng cứ như vậy mãi... Tao không biết Linh sẽ nghĩ gì."
Long khẽ thở dài, đặt thìa xuống bàn. Cậu miết nhẹ ngón tay lên viền ly, biểu hiện sự bối rối và suy nghĩ sâu sắc đang diễn ra trong đầu. "Tao biết... nhưng tao không muốn làm Linh khó xử. Mày cũng thấy đó, nó đâu có thoải mái với Tùng. Nếu tao cứ làm ầm lên, hoặc thể hiện quá mức, nhỡ đâu lại khiến nó thêm áp lực thì sao?"
Hùng lắc đầu. "Không phải là làm ầm lên, mà là thể hiện cho nó thấy mày quan tâm đến nó nhiều như thế nào. Chứ cứ im lặng thế này, Tùng nó lại càng có cơ hội chen chân vào. Cậu nghĩ xem, Linh nó đang bối rối, nó cần một điểm tựa, một sự khẳng định chứ không phải là những ánh mắt xa xăm hay những suy nghĩ giấu kín."
"Nhưng làm sao để nó biết... mà không phải theo cái kiểu phô trương của thằng Tùng?" Long hỏi, giọng nói thấp xuống, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang tìm kiếm câu trả lời trong những hình ảnh lướt qua. Cậu ghét sự màu mè, cậu thích sự chân thành, nhưng đôi khi sự chân thành lại khó được nhìn thấy nếu nó không được thể hiện ra ngoài. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tao muốn là bờ cát vững chãi đó, không phải cơn sóng ào ạt nhất thời. Nhưng có vẻ như cơn sóng ào ạt lại đang gây chú ý hơn."
"Thì thể hiện ra! Kiểu của mày đó, không cần ồn ào." Hùng nói, vỗ nhẹ vào vai Long. "Nhưng phải cho nó thấy mày quan tâm. Mày quên lời tao nói hả? Mày là người Long, có cách của Long. Không phải cứ làm giống Tùng mới là thể hiện tình cảm. Nhưng mày cũng không thể cứ đứng nhìn mãi được."
Long im lặng, suy nghĩ về lời Hùng. Cậu biết Hùng nói đúng. Cậu đã quyết tâm hành động, nhưng ý tưởng đêm qua vẫn còn khá mơ hồ, và cậu vẫn chưa thực sự tìm thấy một cách thể hiện nào khiến cậu hoàn toàn hài lòng. Cậu không muốn làm Linh cảm thấy bị ép buộc, nhưng cũng không thể để Tùng cứ tiếp tục gây áp lực cho cô. Cái cảm giác khó chịu ban đầu giờ đã chuyển thành một nỗi lo lắng thực sự, một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực cậu. Cậu sợ rằng, nếu cậu không nhanh chóng có động thái nào đó, Linh sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của những lời đồn thổi và những hành động lôi kéo từ Tùng, và rồi có thể mọi chuyện sẽ đi quá xa. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, cậu không muốn có bất cứ vết sẹo nào.
***
Buổi chiều muộn, khi nắng đã ngả vàng dịu, Long đạp xe đến Thư viện Thành phố. Đây là nơi cậu thường lui tới để tìm tài liệu cho các bài tập chuyên sâu hoặc đơn giản là để tìm một không gian yên tĩnh để đọc sách. Thư viện là một tòa nhà lớn, có phần cũ kỹ nhưng được bảo trì rất tốt, với những kệ sách gỗ cao ngút và bàn đọc sách rộng rãi. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác trang nghiêm và tri thức. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng và tiếng chân đi lại khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây.
Long đi thẳng đến khu vực sách tham khảo, đôi mắt lướt qua các dãy kệ, tìm kiếm một cuốn sách về lịch sử địa phương cho bài tập nhóm. Cậu đi dọc theo lối đi giữa các kệ sách, ánh mắt vô tình quét qua một bàn đọc sách ở phía cuối.
Và rồi, cậu khựng lại.
Ở đó, dưới ánh đèn bàn dịu nhẹ, Lê Ngọc Linh đang ngồi. Điều đáng nói là, Nguyễn Trọng Tùng cũng đang ngồi đối diện cô ấy. Hai người cúi đầu xuống một cuốn sách mở rộng trên bàn, khoảng cách giữa họ khá gần, gần đến mức Long có thể thấy rõ những sợi tóc mái của Tùng khẽ chạm vào tay Linh khi cậu ấy chỉ vào một dòng chữ nào đó.
"Đoạn này nếu cậu đọc kỹ thì sẽ hiểu rõ hơn về..." Tùng nói, giọng nhỏ, gần gũi, chỉ đủ cho Linh nghe thấy. Cậu ta không chỉ đơn thuần chỉ bài, mà còn hơi nghiêng người về phía Linh, tạo nên một sự thân mật khó tả.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Tùng. Cô ấy khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng Long cảm thấy nó như một nhát dao khía vào lồng ngực cậu. "À, ra là vậy. Cảm ơn Tùng nhé." Giọng Linh trong trẻo, mang theo chút biết ơn.
Long đứng sững lại ở lối đi, như bị đóng băng. Ánh mắt cậu dán chặt vào cảnh tượng trước mặt, trái tim như bị bóp nghẹt. Cảm giác khó chịu, nỗi lo lắng mơ hồ mà cậu đã mang theo suốt cả ngày hôm nay bỗng chốc trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết, chuyển hóa thành một cơn nhói nhẹ, dữ dội trong lồng ngực. Không phải là ghen tuông tầm thường, mà là một cảm giác mất mát tiềm tàng, một nỗi sợ hãi thực sự rằng cậu có thể đánh mất điều gì đó quý giá. Cậu đã quá chậm trễ chăng? Sự im lặng của cậu có phải là một sai lầm?
Cậu hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh đang dần vỡ vụn bên trong. Cậu không muốn Linh hay Tùng thấy mình ở đây, thấy bộ dạng chực chờ này của mình. Long lặng lẽ quay người đi, bước chân nhẹ như không, lướt qua những kệ sách cao ngất, rồi rời khỏi thư viện.
Bên ngoài, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi mặn của biển cả. Nhưng trong lòng Long, gió đang gào thét, những cơn sóng cảm xúc dữ dội đang cuộn trào. Cậu đã cố gắng phác thảo một ý tưởng tinh tế vào đêm qua, nhưng giờ đây, ý tưởng đó dường như không còn đủ nữa.
"Không thể cứ để mọi chuyện diễn ra như vậy được. Mình phải làm gì đó..." Long tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết, như một lời thề với chính bản thân mình. Nỗi lo lắng của cậu đã đạt đến đỉnh điểm, và nó thúc đẩy cậu phải hành động. Cậu sẽ không để tình đầu của mình trôi đi như những con sóng vô định. Cậu sẽ bảo vệ nó, bảo vệ tuổi thanh xuân rực rỡ này, bằng cách của riêng cậu, một cách mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, mà không cần đến sự phô trương hào nhoáng. Ánh mắt Long kiên định nhìn về phía Vịnh Hạ Long đang dần chìm vào màn đêm, nơi những ngọn đèn bắt đầu thắp sáng, hứa hẹn một tương lai đầy thử thách nhưng cũng rực rỡ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.