(Đã dịch) Dị Thường Sinh Vật Kiến Văn Lục - Chương 160: Blue gì cơ?
Hai người đàn ông trung niên trước cửa mang gương mặt điển hình của người châu Âu, với sống mũi cao và hốc mắt sâu. Đôi mắt màu xám xanh của họ ẩn chứa một vẻ uy nghiêm không cần giận dữ mà vẫn khiến người khác phải kiêng nể. Cả hai đều để kiểu tóc ngắn màu nâu xám, chiều cao trên 1m85, vóc dáng cường tráng, mạnh mẽ. Khoác trên mình những bộ vest đen cắt may vừa vặn, thế nhưng trang phục vốn dĩ toát lên vẻ hào hoa phong nhã này, khi khoác lên hai thân hình vạm vỡ ấy, lại chỉ khiến họ trông giống những thành viên băng đảng hơn là người bình thường. Thật ra, khí chất của hai người này hợp với việc cởi trần, xăm hai con cá hổ dữ tợn trên cánh tay, và để ngực đầy những vết sẹo bỏng do tàn thuốc hơn nhiều.
Hai người họ không chỉ có ngoại hình tương tự đến lạ, mà cả vóc dáng lẫn trang phục cũng gần như y hệt nhau, nhìn tựa như anh em sinh đôi. Chỉ có một người có vết sẹo đã lâu ở lông mày, điều duy nhất giúp phân biệt anh ta với người còn lại. Khi thấy Hách Nhân mở cửa, câu đầu tiên họ nói là: "Nữ bá tước ở đây phải không?" Cả hai người cùng lúc cất tiếng, đồng thanh không sai một chữ.
Hách Nhân thoạt đầu chưa kịp phản ứng, còn đang băn khoăn sao ở Nam Giao, cái chốn nhỏ bé này lại ngày càng có nhiều người nước ngoài đến vậy. Nghe thấy ba chữ "Nữ bá tước", suy nghĩ đầu tiên của hắn là chuyện này chẳng liên quan gì đến cuộc sống của mình: "Các vị tìm nhầm chỗ rồi chăng? Nơi này của ta chỉ là một... Khoan đã! Các vị tìm Vivian à?"
Hắn đột nhiên nhớ tới nhà mình quả thật có một "Nữ bá tước" đang tá túc, dù đó là một kẻ trước đây không lâu còn nghèo túng đến mức không có cả mì tôm mà ăn. Gia tộc Aiben! Hách Nhân suýt nữa đã quên mất chuyện này. Trước đây, Casar và Ewan khi rời đi quả thật có nhắc rằng sau khi trở về, họ sẽ báo cáo lại những chuyện đã xảy ra ở đây, và trưởng lão gia tộc có thể sẽ đến bái phỏng Vivian. Nhưng hắn không ngờ người lại đến nhanh như vậy. Hai vị người nước ngoài trông chỉ khoảng ba, bốn mươi tuổi trước mắt này chính là "Trưởng lão" của gia tộc Aiben ư?
"Chủ nhà, có chuyện gì thế?" Vivian nhìn thấy Hách Nhân đứng ở cửa hồi lâu mà không trở vào phòng. Tò mò đi theo ra xem tình hình: "Thu tiền điện nước à... Ừm, hai người các vị là... Sao ta lại thấy quen mặt đến vậy?"
"Nữ bá tước vẫn dễ quên như năm nào," người lạ mặt có sẹo trên mặt thoáng thấy Vivian xuất hiện, trên mặt hắn liền hiện lên một tia cảnh giác, nhưng rất nhanh đã che giấu đi. Hắn cười ha hả một tiếng, trông như một người bạn cũ đến thăm rất đỗi bình thường: "Thật sự không nhớ gì ư? Cặp song sinh của gia tộc Aiben đây mà. Năm đó, hai chúng ta chính là hai kẻ được ngài 'chăm sóc' nhiều nhất đấy."
Vivian lấy tay lau vào tạp dề, lúc này mới chậm rãi phản ứng lại: "A... A! Là hai người các ngươi! Chuyện đánh nhau năm đó, ta nhớ ra rồi. Hai người các ngươi đến đây làm gì? Nghìn dặm đưa đầu người à?"
Hai người sói nhà Aiben liếc nhìn nhau với vẻ kỳ quái, cả hai đều dở khóc dở cười. Người không có sẹo trên mặt xòe tay ra: "Mấy ngày trước hai tiểu bối trong gia tộc hẳn là đã báo với ngài rồi, gia tộc Aiben lại phái trưởng lão tới đây bái phỏng Nữ bá tước, chúng ta chính là đây – lần này không phải để đánh nhau."
Vivian chau mày lại: "Hai người các ngươi sao cũng thành trưởng lão gia tộc rồi? Chắc là vẫn chưa tròn một ngàn tuổi đâu nhỉ? Mấy lão quái vật mấy nghìn tuổi kia đâu cả rồi? Jeager cùng cái tên... Ồ, hình như là Ackerly thì phải?"
Người sói Aiben có sẹo trên mặt biến sắc: "Trưởng lão Jeager năm trăm năm trước đã bị Liệp ma nhân ám sát. Còn nữa, là Ecly chứ không phải Ackerly. Trưởng lão Ecly hơn một trăm năm trước đã thử xuống biển sâu tìm kiếm hải yêu, rồi cũng không trở về nữa. Hiện tại, hai chúng ta chính là những trưởng lão có tiếng tăm trong gia tộc... Haiz, dù sao ngài cũng là 'người quen cũ' của gia tộc Aiben, nên nói cho ngài biết những tình hình này cũng chẳng sao."
"Tình huống chuyển biến xấu nghiêm trọng như vậy?" Vivian lộ vẻ mặt kinh ngạc, sau đó khẽ đụng vào tay Hách Nhân: "Chủ nhà, mời họ vào đi, khách từ xa đến là quý mà."
Hai người sói nhà Aiben được mời vào phòng, Hách Nhân theo sau đóng cửa lại. Trong lòng hắn không khỏi cảm thán: Đây chính là cảnh tượng các trưởng lão của gia tộc người sói cường đại nhất hiện nay đến bái phỏng một Hấp Huyết Quỷ cổ xưa nhất, mà không hề có nghi thức hoành tráng, không có tùy tùng đưa tin, thậm chí còn không có lấy một tấm thiệp mời hay bái thiếp chính thức nào. Hai người sói vì muốn giữ vẻ khiêm tốn thậm chí còn cố tình đổi một bộ âu phục công sở vốn không hề hợp với khí chất của họ. Hơn nữa, họ còn đi Grab đến nữa – hắn vừa nãy còn thấy một chiếc xe Van cũ kỹ dần rời đi ở cuối con đường. Cảnh tượng lẽ ra phải được xưng tụng là một cuộc bái phỏng cấp sử thi này, vậy mà lại diễn ra một cách tằn tiện đến thế, căn bản khiến người ta không thể hình dung đây là một cuộc gặp gỡ cấp cao giữa các Dị Chủng. Chỉ từ điều này cũng có thể thấy được Dị Chủng trên Địa Cầu bây giờ đã sa sút đến mức nào.
Hai người xa lạ vào nhà thu hút sự chú ý cực lớn của Lily. Nàng nghiêng đầu nhìn hai người sói, léo nhéo ồn ào: "Ta vừa nghe thấy đó! Các ngươi là người sói gia tộc Aiben ư? Vậy chúng ta là họ hàng xa rồi~~"
Nàng hiện tại vẫn kiên trì cho rằng mình thuộc loại người sói đặc biệt.
"Đây là..." Người sói có vết sẹo trên mặt tò mò nhìn cô bé nhỏ nhắn vẫn giữ nguyên tư thế kỳ quái từ đầu đến cuối. Thấy vậy, Lily vội vàng biến ra tai và đuôi của mình: "Ta cũng là người sói! Người sói loại đặc biệt!"
"À, ta nhớ rồi, Casar có nhắc đến, bọn họ cũng suýt nữa mất nửa cái mạng vì đứa trẻ kỳ quái này, ngươi là Lily phải không?" Người sói có sẹo trên mặt lộ vẻ giật mình, sau đó nói nhỏ với đồng bạn mình: "Casar chỉ nói cô bé này có vấn đề về đầu óc, chứ không nói cổ nàng cũng có vấn đề à?"
"Có lẽ lúc đó không để ý chăng?"
"Nhưng ta cảm thấy cái độ lệch này rất rõ ràng mà."
"Hai người các ngươi đang thì thầm gì đấy?" Vivian nhìn hai "lão bằng hữu" đang ghé tai thì thầm, lộ vẻ bất mãn. Nàng đặt một bình trà lên bàn: "Này, uống đi, đây là lần đầu tiên trong đời ta pha trà cho người sói đấy, coi như biểu thị chút thành ý cho cuộc trao đổi lần này."
Lily lập tức trách móc: "Bình thường ngươi cũng hay pha trà cho ta mà..."
"Đừng có làm loạn, của ngươi là trà sữa mà. Cái đồ củi mục chỉ biết uống trà sữa nhà ngươi!"
Hai người sói nhà Aiben kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Họ chưa từng tưởng tượng Nữ bá tước luôn gây sóng gió khắp nơi kia lại có thể an nhiên tự tại đứng trước mặt mình như vậy. Vivian đưa tay ch��� những người bên cạnh mình, nói với hai người sói: "Đây là người phụ trách nơi này, tên là Hách Nhân. Bên cạnh đây là Lily, một người sói không thuộc dòng chính. Vị này là Nam Cung Ngũ Nguyệt, hải yêu. Còn người đang đọc báo trên bệ cửa sổ kia là Issacs, một ác ma. Bên ta có bấy nhiêu người, các ngươi làm quen trước đi đã."
"Chờ một chút còn có một người!" Hách Nhân vội vàng chạy vào phòng tắm, bưng cái nồi ra. Đậu Đậu bám vào thành nồi, thò nửa người ra ngoài tò mò nhìn hai vị chú xa lạ trước mắt. Hách Nhân dùng cằm chỉ vào tiểu gia hỏa giới thiệu: "Đây là Đậu Đậu, một nhân ngư."
"Nhân ngư? Không phải chính là hải yêu à?" Người đàn ông trung niên có sẹo trên mặt thì thầm một câu đầy kỳ quái. Trên Địa Cầu không có nhân ngư thuần chủng thật sự, những câu chuyện về nhân ngư thật ra đều bắt nguồn từ hải yêu, nên hắn mới có câu hỏi này. Sau đó hắn chỉ vào mình: "Xin tự giới thiệu một chút, ta là thành viên của hội đồng trưởng lão gia tộc người sói Aiben, các vị có thể gọi ta là Bluefly Aiben..."
Hách Nhân vừa đặt Đậu Đậu lên bàn, nghe vậy suýt chút nữa run tay làm đổ cả cái nồi: "Cái gì?"
"Bluefly Aiben," người đàn ông trung niên có sẹo trên mặt rất chân thành nói: "Cái tên này có vấn đề gì sao?"
Hách Nhân khóe miệng giật giật, nuốt vội tiếng "phụt" muốn bật ra vào bụng. Nghĩ thầm, đại khái chỉ có người Trung Quốc mới hiểu được ý nghĩa trêu chọc của cái tên Bluefly này. Đối với người nước ngoài mà nói, đây chỉ là một cái tên rất đỗi bình thường. Thế nên, hắn điều chỉnh lại tâm trạng, nhìn về phía vị chú người sói tên Lam Tường Aiben (*) này: "À, không có vấn đề gì... Vậy còn vị bên cạnh đây?"
"Blushedt Aiben," người đàn ông trung niên không có sẹo trên mặt nghiêm túc nói.
Hách Nhân: "..."
Bluefly rồi lại có Blueshit!
Nhiều năm về sau, Hách Nhân vẫn sẽ nhớ rõ hôm nay hắn đã phải tốn bao công sức mới giữ được vẻ mặt bình thản. Nếu không phải biết hai vị người sói này đã có lịch sử nghìn năm, hắn thực lòng muốn cho rằng hai người họ đặc biệt đến đây để kiểm tra sức chịu đựng của mình! Nói đi cũng phải nói l��i, rốt cuộc cha mẹ của hai vị này đã phóng khoáng đến mức nào mà lại đặt tên cho con cái mình như vậy?
Nhưng nghĩ lại, hai người sói này đã ngàn tuổi rồi, lại thêm cả chuyện dù bây giờ cũng có người thật tên là Faker... Hách Nhân đành quyết định không truy cứu vấn đề tên gọi của họ nữa.
(*) Chú thích: Chỗ này tác sử dụng một trò đùa của dân mạng Trung Quốc. Ở Trung Quốc có một trường đại học Lam Tường, tiếng Anh là Blue Fly. Nghe nói cách đọc tắt của cụm từ này rất giống với nghĩa "cứt bay" hay "cứt xanh" gì đó trong tiếng Trung, nên tên trường đại học này rất hay bị cộng đồng mạng Trung Quốc đem ra trêu chọc.
Toàn bộ quyền lợi chuyển ngữ chương truyện này đều được truyen.free giữ bản quyền riêng.