(Đã dịch) Vu Thần Kỷ - Chương 1119: Vạn lưu quy hư
Tại Bồ Phản, trong đại điện bàn bạc chính sự.
Tất cả cao tầng Nhân tộc đều tề tựu đông đủ, ngồi ngay ngắn trong đại điện.
Đế Thuấn ngồi uy nghi ở cuối đại điện, mỉm cười nhìn mọi người. Thần thái ông rất tốt, chứng tỏ tâm trạng cũng đang vui vẻ. Nụ cười của ông khiến tâm trạng phần lớn mọi người trong đại điện trở nên thư thái hơn nhiều.
Cánh cửa lớn của đại điện mở rộng, ánh nắng ấm áp từ bên ngoài rọi vào. Những cao tầng Nhân tộc ngồi gần cửa được tắm mình trong ánh nắng, thân hình như được dát một vệt viền vàng lấp lánh.
Trên nóc nhà không ngừng vọng xuống tiếng 'thùng thùng'. Hai ngày trước, khi Cơ Hạo đỡ mặt trời lên không, nóc đại điện bàn bạc chính sự đã hóa thành tro bụi. Mấy ngày sau đó, mọi người bận rộn xây dựng tháp thần mặt trời và thu hoạch hoa màu, mãi đến hôm nay mới có thời gian tu sửa lại nóc nhà.
Tiếng đập mạnh lẽ ra khiến lòng người phiền muộn, loạn ý, nhưng hòa lẫn trong tiếng hoan hô không ngớt từ đằng xa, tiếng động này lại trở nên dễ chịu một cách lạ thường.
Được thăng một cấp, từ Nghiêu Bá trở thành Nghiêu Hầu, đồng thời lãnh địa được mở rộng gấp mười lần, Cơ Hạo ngồi ở vị trí rất gần Đế Thuấn. Hắn nheo mắt, ngón tay khẽ vuốt ve hai con thần hỏa xà đang cuộn trên đầu gối.
Hai con tiểu xà phấn khích quấn quýt, vặn vẹo, cơ thể nhỏ bé liên tục tỏa ra từng sợi ánh lửa.
"Tự Văn Mệnh, tiến lên!" Đế Thuấn mỉm cười lướt nhìn khắp đại điện, rồi từ tay một bóng người mờ ảo phía sau tiếp nhận Hiên Viên Thánh Kiếm, hai tay nâng bảo kiếm lấp lánh thần quang, lớn tiếng gọi Tự Văn Mệnh.
Tự Văn Mệnh đứng dậy, bước nhanh đến trước mặt Đế Thuấn, quỳ một chân xuống đất hành lễ: "Đế Thuấn!"
"Việc trị thủy, giao cho ngươi!" Đế Thuấn đứng dậy, hai tay nâng Hiên Viên kiếm, uy nghiêm nói: "Đây là Thánh Kiếm do Hiên Viên Thánh Hoàng truyền lại, chủ quản việc binh đao chinh chiến của tộc ta. Phàm là việc trị thủy cần thiết, tất cả bộ tộc, con dân và tài nguyên của Nhân tộc đều do ngươi điều động. Kẻ nào cản trở, trì hoãn công việc, chém!"
"Vâng!" Tự Văn Mệnh lớn tiếng đáp, hai tay tiếp nhận bảo kiếm, chậm rãi đứng dậy, đeo trường kiếm vào bên hông.
Hai tay vịn lấy đai lưng da rồng nặng trĩu bên hông, Tự Văn Mệnh trầm giọng nói: "Con dân Nhân tộc đang chịu dày vò trong mưa lớn lũ lụt, ta không nói dài dòng. Vì mọi người đã giao phó đại sự trị thủy cho Tự Văn Mệnh, xin chư vị dốc sức phối hợp, đừng làm những việc chậm trễ lê dân bách tính thiên hạ... Tự Văn Mệnh ta có thể nói tình nghĩa, nhưng Hiên Viên Thánh Kiếm lại không biết hai chữ 'tình nghĩa' viết thế nào."
Đại đa số người trong đại điện sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc, họ thẳng lưng, nghiêm nghị nhìn Tự Văn Mệnh.
Cũng có một số người sắc mặt trở nên vô cùng kỳ quái, chẳng hạn như Công Tôn Kiếm, Toại Nhân Viêm, và những người đến từ Mười Quốc Đông Di. Ánh mắt họ lấp lánh nhìn chằm chằm bảo kiếm bên hông Tự Văn Mệnh, như muốn dùng móc câu giật lấy bảo kiếm thành của riêng.
Hiên Viên Thánh Kiếm a, thanh kiếm này đại biểu cho quyền lực chí cao của Nhân tộc, kể từ sau Đế Hiên Viên, chỉ có thể do Nhân Hoàng tự mình nắm giữ.
Giờ đây thanh kiếm này lại về tay Tự Văn Mệnh, chẳng lẽ đây là biểu tượng cho quyền lực tối cao của Nhân tộc đang chuyển giao?
Nghệ Địa, Nghệ Nhân, cùng các Đế tử khác thuộc nhiều bộ tộc, rất nhiều người đều gào thét điên cuồng trong lòng: "Vì sao thanh kiếm này không giao cho bọn họ? Vì sao đại quyền trị thủy lại rơi vào tay Tự Văn Mệnh!"
Những người này vô thức liếc nhìn Cơ Hạo, sau đó quay đầu nhìn ánh nắng ấm áp bên ngoài cửa lớn.
Cơ Hạo nhận thấy ánh mắt của những người này, hắn ha hả cười ngẩng đầu lên, lần lượt hung hăng liếc nhìn từng người trong số họ, ghi nhớ sâu sắc dung mạo, xuất thân và lai lịch của từng người vào trong đầu.
Nếu những kẻ đó chịu an phận, toàn lực phối hợp trị thủy thì thôi, còn nếu dám gây ra bất kỳ chuyện phiền toái nào, Cơ Hạo sẽ không chút nương tay ra tay sát hại bọn chúng. Chính thần Thiên Đình hắn còn dám giết, huống chi là những phàm nhân này.
Nếu nói bộ tộc đứng sau lưng họ có chỗ dựa vững chắc, thử hỏi trong thế giới Bàn Cổ này, chỗ dựa của ai có thể mạnh hơn Cơ Hạo?
Xích Long... Thanh Vi... Vũ Dư... cùng với sự tồn tại kinh khủng phía sau ba người bọn họ, Cơ Hạo hoàn toàn có thể không chút kiêng kỵ mà nói với những kẻ đó: "Lão tử có ông trời làm chỗ dựa, các ngươi ai dám liều mạng với lão tử hả?"
Tự Văn Mệnh hai tay kết một vu ấn, một tiếng chú ngữ thoát ra, một sa bàn vu pháp khổng lồ từ từ bay lên từ dưới lòng đất đại điện, lơ lửng trên đầu mọi người. Sông núi, địa thế Trung Lục thế giới hiện ra sống động như thật trước mắt mọi người, tại phía đông nhất Trung Lục thế giới, trên một vùng biển rộng mênh mông, một dải sáng đen đang không ngừng lấp lóe.
"Đây là kế hoạch cha ta lập ra khi còn sống. Ta đã thực hiện một vài thay đổi trên kế hoạch của cha, thế là có kế hoạch trị thủy hiện tại!"
Trong đại điện có tiếng xì xào bàn tán, họ nhìn dải sáng đen kia, lẩm bẩm.
"Quy Khư? Kia là Quy Khư a?"
"Ừm, là Quy Khư, Tự Văn Mệnh muốn dẫn hết lũ lụt thiên hạ về Quy Khư phải không?"
Cơ Hạo mừng rỡ ngẩng đầu nhìn sa bàn vu pháp, mấy ngày trước hắn đã nghe kế hoạch của Tự Văn Mệnh và bị sự đồ sộ của nó làm cho chấn động một thời gian dài. Hắn rất muốn biết những người trong đại điện này sẽ phản ứng thế nào khi biết kế hoạch của Tự Văn Mệnh!
"Kế hoạch trị thủy của ta, tên là Vạn Lưu Quy Hư!" Tự Văn Mệnh chỉ vào sa bàn vu pháp, bình thản nói: "Tại Trung Lục thế giới, ta sẽ khơi thông sông ngòi, bày ra Đại Trận Vạn Lưu Quy Hư, tăng tốc dòng chảy lũ lụt, để toàn bộ lũ lụt sớm đổ về Quy Khư."
Từng đường vân sáng chói không ngừng xuất hiện trên sa bàn vu pháp, tựa như từng con cự long uốn lượn trên mặt đất.
Một luồng khí tức khó hiểu tuôn trào từ sa bàn vu pháp, tất cả những ai nhìn thấy những đường vân này đều cảm thấy cơ thể mình chịu ảnh hưởng khó hiểu, tốc độ lưu thông máu trong cơ thể bỗng nhiên tăng lên mấy chục lần. Nếu không phải những người trong đại điện đều có nhục thể cường đại, e rằng đã có kẻ bạo thể mà chết từ lâu rồi.
"Dùng sông ngòi tạo thành đại trận, cưỡng ép lũ lụt trên mặt đất tăng tốc dòng chảy về Quy Khư. Đồng thời, lấy tốc độ dòng nước giữa sông, kéo theo Thủy Nguyên chi khí trong hư không ngưng tụ về Quy Khư. Quy Khư chính là thâm uyên không đáy, cho dù hơi nước từ thế giới khác có nhiều đến mấy, cũng đành bất lực trước Quy Khư."
"Nhưng Cộng Công Thị đã bày ra đại cục, muốn đẩy tộc ta vào cơn nguy khốn, có thể đoán hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn tộc ta trị thủy." Tự Văn Mệnh lạnh nhạt nói: "Vì vậy, ta cần tất cả bộ tộc của Trung Lục thế giới tập trung quân đội, càn quét Thủy Yêu."
"Ta càng cần tập trung lực lượng tinh nhuệ của Nhân tộc, bố phòng tuyến phía bắc, nghiêm phòng tử thủ, đề phòng dị tộc thừa cơ xâm nhập."
Tự Văn Mệnh quay đầu liếc nhìn Cơ Hạo, nghiêm nghị chỉ vào hắn: "Nghiêu Hầu Cơ Hạo, quản lý đại quân phương bắc, việc đề phòng dị tộc, liền giao cho ngươi!"
Cơ Hạo đứng dậy, nhét hai con thần hỏa xà vào trong tay áo, nghiêm nghị ôm quyền hành lễ với Tự Văn Mệnh, cung kính đáp lời.
Tập trung lực lượng tinh nhuệ của Nhân tộc, bố phòng phương bắc. Cơ Hạo thầm cảm thán trong lòng, Tự Văn Mệnh chỉ nói ra một nửa kế hoạch trị thủy của mình! Toàn bộ bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.