Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 811:

Sở Hoan thở dài: - Lệ Chỉ huy sứ lấy đại nghĩa làm trọng, thật khiến người người khâm phục. Tuy nhiên, ta tin rằng lệnh ái nhất định có thể gặp hung hóa cát.

Lệ Vương Tôn cười khổ đáp: - Đây là chuyện cửu tử nhất sinh, hạ quan nguyện dùng tính mạng này để thay cho nữ nhi của mình. Nhưng trước hết, hạ quan muốn bắt Mộc Tướng quân. Mộc Tướng quân chính là thủ lĩnh của Thiên Môn đạo. Bọn chúng tuy có tổ chức nghiêm mật, song chỉ cần bắt được Mộc Tướng quân thì toàn bộ Thiên Môn đạo đồ sẽ như rắn mất đầu, âm mưu của chúng khó lòng thực hiện được.

Sở Hoan trầm tư một lát rồi hỏi: - Lệ Chỉ huy sứ, trong nha môn, ngài nghi ngờ ai nhất?

Lệ Vương Tôn khẽ trầm ngâm, đáp: - Việc này vô cùng hệ trọng, hạ quan không có bằng chứng xác thực nên không dám tùy tiện nói bừa.

Sở Hoan cười nhạt: - Nơi đây chỉ có ta và ngài. Ngài nói ra, chỉ mình ta nghe được, trời biết đất biết, ngài biết ta biết, cứ nói đi, không hề gì.

Lệ Vương Tôn lại trầm mặc. Mãi một lúc lâu sau, y mới chậm rãi cất lời: - Sở đại nhân, hạ quan chỉ là suy đoán bâng quơ, nếu không đúng, ngài ngàn vạn lần đừng để tâm. Những lời hạ quan nói cũng chỉ là ý kiến một phía, không thể chỉ dựa vào đó mà phán xét.

Sở Hoan đưa tay, cười nói: - Chỉ huy sứ cứ nói thẳng, không cần câu nệ.

Lệ Vương Tôn nghiêm mặt nói: - Nếu nói người có khả năng là Mộc Tướng quân nhất, thì chỉ có thể là... Y dừng lại giây lát, rồi gằn từng chữ: - Viên Tổng đốc.

- Viên Sùng Thượng? Hai hàng lông mày của Sở Hoan khẽ nhíu.

Lệ Vương Tôn cười khổ đáp: - Đây chỉ là phỏng đoán cá nhân của hạ quan mà thôi.

Sở Hoan nhìn Lệ Vương Tôn, hỏi: - Chỉ huy sứ vì sao lại phỏng đoán như vậy?

Lệ Vương Tôn thoáng do dự, cân nhắc lời nói của mình, rồi hơi trầm mặc, cuối cùng vẫn đáp: - Kỳ thực, rất nhiều người đều cho rằng Viên Tổng đốc là người mà Thánh thượng hết mực tin tưởng. Thánh thượng để y đảm nhiệm Tổng đốc một phương không phải vì y có tài năng xuất chúng, mà là vì y vô cùng trung thành với Thánh thượng. Điều này thì rất nhiều người trong triều đều rõ. Hơn nữa, họ còn cho rằng, được Thánh thượng ưu ái như vậy, Viên Sùng Thượng tất nhiên sẽ một lòng trung thành, tuyệt không hai lòng.

Sở Hoan tựa lưng vào ghế, hỏi: - Chẳng lẽ sự thật không phải như vậy sao?

- Nếu không phải hạ quan đã ở cùng Viên Tổng đốc một thời gian dài, mà là một người ngoài cuộc, hạ quan cũng sẽ nghĩ như vậy. Lệ Vương Tôn nét mặt nghiêm nghị, chậm rãi nói: - Được Thánh thượng vô cùng tin tưởng để làm Tổng đốc một phương. Với thân phận như thế, nào ai ngờ Viên Tổng đốc có thể vứt bỏ triều đình, phụ lại lòng tin của Thánh thượng. Nhưng hạ quan nhận thấy, trong những năm qua, Viên Tổng đốc tựa hồ cũng chẳng hề thoải mái.

- Xin được chỉ giáo? Sở Hoan hứng thú hỏi.

- Hạ quan cả gan hỏi m���t câu, nếu là ngài, ngài có nguyện ý đến An Ấp làm Tổng đốc không? Lệ Vương Tôn nhìn thẳng vào mắt Sở Hoan, chậm rãi hỏi.

Sở Hoan nhíu mày, thấy Lệ Vương Tôn hỏi thật kỳ lạ, bèn hỏi ngược lại: - Vì sao lại không muốn?

Lệ Vương Tôn thở dài: - Đại nhân có biết, từ khi lập quốc đến nay, An Ấp thuộc quyền sở hữu của An Quốc công. Theo hạ quan được biết, năm đó Viên Tổng đốc mới đến đã chuẩn bị làm một phen đại sự, nhưng rất nhanh sau đó lão ta nhận ra rằng, dù đường đường là một Tổng đốc, nhưng những việc đại sự tại An Ấp này căn bản không đến lượt lão ta làm chủ.

Sở Hoan à một tiếng.

Lệ Vương Tôn nói tiếp: - Viên Tổng đốc đến An Ấp hơn mười năm, việc đầu tiên lão ta muốn làm chính là xây dựng một con mương dưới chân núi Tích ở phía bắc. Nếu con mương kia có thể xây dựng thành công, ruộng đồng phía bắc sẽ được mở rộng, gia tăng sản xuất không ít.

Sở Hoan biết Lệ Vương Tôn nói việc này ắt có nguyên do, nên cũng không ngắt lời.

- Chỉ là lúc đó, Viên Tổng đốc không hề hay biết, phía trên núi Tích có rất nhiều cây thông. Lệ Vương Tôn chậm rãi nói: - Những cây thông kia đều vô cùng quý giá, trên danh nghĩa chính là sản nghiệp của Hoàng gia. Lão ta muốn phá núi, Hoàng gia làm sao có thể chấp thuận? Viên Tổng đốc về sau mới biết được việc này, thế nhưng mệnh lệnh đã tuyên bố, thậm chí lão ta còn tìm thợ thăm dò. Đợi đến lúc biết được đó là sản nghiệp của Hoàng gia thì đã là đâm lao phải theo lao.

Sở Hoan có chút kinh ngạc. Lệ Vương Tôn hiểu rõ ý nghĩ của Sở Hoan, bèn giải thích: - Viên Tổng đốc xuất thân quân nhân, làm việc quyết đoán. Sau khi nhậm chức, y muốn làm một phen đại sự. Khai sơn phá núi là việc lão ta muốn làm, chỉ là lão ta mới đến nên không xem xét sổ sách cẩn thận. Những người khác cũng không nhắc nhở, thậm chí có kẻ muốn nhìn lão ta bị bẽ mặt. Bởi vậy, rất nhiều người đều biết rõ Viên Tổng đốc khai phá núi Tích tất nhiên sẽ gây ra xung đột với Hoàng gia, thế nhưng không ai nhắc nhở lão ta. Đến khi thăm dò thực địa, Hoàng gia ra mặt, Viên Tổng đốc mới biết được có đại sự xảy ra.

- Lúc ấy, Viên Tổng đốc thậm chí đã dán cáo thị chiêu mộ dân phu. Lệ Vương Tôn cười nhạt một tiếng, nói: - Toàn bộ Thái Nguyên đều biết Viên Tổng đốc muốn khai phá núi Tích. Nếu không thể làm được, Viên Tổng đốc mới đến sẽ mất tín nhiệm với mọi người. Sau này muốn có chỗ đứng để tác oai tác quái tại An Ấp sẽ càng khó khăn. Hoàng gia lại là thế lực địa phương cắm rễ sâu rộng, trong triều còn có An Quốc công hậu thuẫn. Ý định phá núi của Viên Tổng đốc bị ngăn cản, cuối cùng lão ta đành cắn răng đem việc này tấu lên Thánh thượng, hy vọng Thánh thượng có thể đứng ra làm chủ cho lão ta, giúp lão ta hoàn thành đại sự, thuận lợi dựng nên danh vọng.

Sở Hoan nghe vậy, dường như đã hiểu ra điều gì đó, thở dài nói: - Khi đó, Hoàng Củ trong triều như mặt trời giữa trưa, Viên Sùng Thượng tất nhiên không thể nào là đối thủ của Hoàng gia.

- Không sai. Lệ Vương Tôn gật đầu đáp: - Trong triều rất nhanh truyền đến ý chỉ của Thánh thượng, chẳng những không ủng hộ Viên Tổng đốc mà ngược lại còn trách mắng Viên Tổng đốc một trận, nói y ngựa non háu đá, mới nhậm chức đã nóng lòng muốn có thành công mà đi quấy nhiễu dân chúng địa phương. Sự tình sau đó, đại nhân hẳn đã rõ. Trải qua chuyện này, việc Viên Sùng Thượng khai sơn phá núi trở thành trò cười cho thiên hạ, danh vọng tuột xuống ngàn trượng. Viên Sùng Thượng cũng biết mình không phải là đối thủ của Hoàng gia. Về sau, y muốn làm chuyện gì đều bị Hoàng gia gây khó dễ, không cách nào thực hiện được. Ngược lại, Hoàng gia muốn làm chuyện gì thì đều được nhiều người ủng hộ. Viên Tổng đốc thấy rõ tình thế, từ đó về sau, bất luận vụ việc gì, dù lớn hay nhỏ, đều phải thương lượng với Hoàng Thiên Dịch. Lão ta tuy là Tổng đốc nhưng chỉ trên danh nghĩa. Chủ nhân thực sự của An Ấp chính là Hoàng gia.

Sở Hoan nhíu mày nói: - Vị Viên Tổng đốc này tuy thân phận tôn quý, nhưng xem ra chẳng qua cũng chỉ là bù nhìn mà thôi.

- Đúng vậy. Lệ Vương Tôn gật đầu đáp: - Thứ lão ta có thể dựa vào cũng chỉ có 5000 Cấm Vệ quân mà thôi. Những năm gần đây, lão ta vẫn luôn sống dưới bóng Hoàng gia. Đại Tần ta có mười sáu đạo, thì vị Viên đại Tổng đốc này chính là Tổng đốc chịu nhiều ấm ức nhất.

Y dừng một chút, khẽ nói: - Hạ quan nhớ rõ mấy năm trước, hạ quan từng cùng lão ta uống rượu. Ngày ấy, vì xảy ra xung đột với Hoàng gia, lão ta trong lòng tức giận. Lúc đó còn có Phương Thế Hào ở đây, lão ta uống rất nhiều rượu, sau khi say thì nói hết mọi chuyện. Nói rằng… Y cười khổ: - Nói rằng Thánh thượng đối xử với lão ta bất công. Nếu không phải Phương Thế Hào dìu lão ta rời đi, e rằng lão ta sẽ còn tiếp tục có lời bất kính với Thánh thượng.

Sở Hoan suy nghĩ một lát, rồi nói: - Nói như vậy, những năm qua ở An Ấp, lão ta cũng không hề thoải mái.

- Thiên Môn đạo khắp nơi đều có. Trong những năm này, thế lực của chúng đã phát triển khắp Đại Tần ta. Lệ Vương Tôn nghiêm mặt nói: - Hạ quan chỉ sợ Thiên Môn đạo đã nhìn thấy kẽ hở, sớm đã mua chuộc Viên đại Tổng đốc.

- Khả năng này rất lớn. Sở Hoan gật đầu nói: - Viên Sùng Thượng không cam lòng với hiện tại, Thiên Môn lại có dã tâm. Nếu Thiên Môn đưa ra điều kiện hấp dẫn, Viên đại Tổng đốc chưa chắc đã không động lòng.

Lệ Vương Tôn cau mày nói: - Tuy nói là như vậy, thế nhưng dù có uất ức thì lão ta cũng là Tổng đốc một phương. Ngày sau còn có khả năng được vào kinh thành nhậm chức. Thiên Môn đạo có thể đưa ra điều kiện gì để Viên Sùng Thượng phải đầu nhập vào, hạ quan vẫn chưa nghĩ ra, nên cũng không dám xác định. Chỉ là… Y dừng lại giây lát, rồi lại ho khan một hồi, tựa hồ muốn ho cả phổi ra ngoài. Y lấy khăn tay lau khóe miệng, lúc này mới khẽ nói: - Chỉ là hai ngày trước, Viên Sùng Thượng đột nhiên đến thăm, lại sai hạ quan điều động Cấm Vệ quân. Hạ quan lúc này mới đề phòng, e rằng Viên Sùng Thượng có ý đồ gì đó.

- Ý của ngài là sao?

- Viên Sùng Thượng biết rất rõ, hạ quan chỉ có thể điều động 500 Vệ Sở quân, một khi vượt quá 500 người đã là phạm quân pháp. Lệ Vương Tôn nghiêm nghị nói: - Nói cách khác, khi điều động 500 Vệ Sở quân, hạ quan đã không thể điều động những Vệ Sở quân khác. Đạo tặc Tùng Lâm đang làm loạn ở Hồ châu. Viên Sùng Thượng rõ ràng có thể sai binh mã khác đi bình loạn, thế nhưng lão ta lại muốn dùng Vệ Sở quân để đi đối phó loạn đảng.

Sở Hoan mặt không biểu cảm, hai con ngươi khẽ chớp động.

- Hạ quan cảm thấy có chút cổ quái, nên kiên quyết giữ vững ý kiến của mình. Điều binh thì có thể, nhưng Vệ Sở quân chỉ có thể dùng để phòng thủ thành, không thể rời khỏi Thái Nguyên. Lệ Vương Tôn nghiêm mặt nói: - Hạ quan có cảm giác Thiên Môn đạo gần đây không hề an phận. Không muốn lừa dối Sở đại nhân, trong lòng hạ quan rất mực hoài nghi hành vi của Viên Sùng Thượng. Lão ta muốn điều động Vệ Sở quân là vì lý do gì.

Sở Hoan hỏi ngược lại: - Chỉ huy sứ có thấy Thiên Môn đạo gần đây có hoạt động gì không?

- Hạ quan không dám xác định. Lệ Vương Tôn nghiêm mặt nói: - Nhưng mấy ngày nay, hạ quan luôn có cảm giác kỳ lạ, tựa như sắp có đại sự phát sinh.

Sở Hoan trầm ngâm một lát rồi hỏi: - "Tướng tại công môn, lão Quân tịch phá." Vế trước là chỉ Mộc Tướng quân đang ở trong quan phủ, còn vế sau thì giải thích thế nào?

Trên mặt Lệ Vương Tôn hiện lên vẻ nghi hoặc, khẽ cau mày. Sở Hoan thấp giọng nói: - Ta biết rõ Thiên Môn đạo thờ cúng Thái Thượng Lão Quân. "Lão Quân" này tự nhiên là chỉ Thái Thượng Lão Quân, chỉ là hai chữ "Tịch phá" thì phải giải thích thế nào đây?

Lệ Vương Tôn suy nghĩ rồi nói: - Thời điểm thích khách nói ra tám chữ này, hạ quan mờ mịt khó hiểu, nhưng hôm nay lại có thể hiểu được đôi chút. Hạ quan cho rằng đây là khẩu lệnh của Thiên Môn đạo. Âm mưu của bọn họ có lẽ có liên quan đến tám chữ này. "Tướng tại công môn" đã chỉ rõ Mộc Tướng quân đang ở nha môn, như vậy "lão Quân tịch phá" tất nhiên cũng là một bí mật rất lớn.

Sở Hoan nhắm mắt lại, trong miệng thì thào: - Lão Quân tịch phá… Tịch phá…

Trong phòng rất nhanh trở nên yên tĩnh, cả hai đều không nói lời nào. Hồi lâu sau, Sở Hoan nhướng mày, mở mắt ra, hỏi: - Chỉ huy sứ, hôm nay là ngày mấy?

Lệ Vương Tôn không hiểu vì sao Sở Hoan lại hỏi điều này, nhưng vẫn đáp: - Hôm nay trong phủ vẫn còn hấp bánh. A, hai mươi bốn quét dọn nhà cửa, hai mươi lăm hấp bánh, hai mươi sáu lấy thịt... Bây giờ là giờ Tý. Sở đại nhân, hôm nay hẳn là ngày hai mươi sáu tháng chạp.

- Hai mươi sáu tháng chạp? Sở Hoan cúi đầu, tính toán một hồi rồi ngẩng đầu lên nói: - Thêm hôm nay nữa là còn năm ngày nữa đến giao thừa.

- Đúng vậy. Lệ Vương Tôn nói: - Năm ngày trôi qua, giao thừa… Giao thừa… Đột nhiên y ý thức được điều gì, thân thể khẽ chấn động, trong mắt hiện lên vẻ giật mình: - Sở đại nhân, "Lão Quân tịch phá", chẳng lẽ là chỉ… Giao thừa?

Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, xin quý vị độc giả tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free