Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 801

Hai người dò dẫm bước tới, thấy phía trước có chút ánh đèn, rõ ràng thấy bên kia là một song sắt. Một đôi tay to lớn đang nắm chặt song sắt, lay mạnh đến mức dường như muốn bẻ gãy chúng. Người ấy vừa lay vừa la lối om sòm, giọng nói đầy phẫn nộ. Đúng là giọng nói Sở Hoan vừa nghe thấy lúc nãy. Hắn nhìn La Đa, hạ giọng nói: - Đại ca, ta biết người này. - Hả? La Đa hơi bất ngờ: - Là bằng hữu của ngươi ư? Sở Hoan đáp: - Dù không phải bằng hữu, cũng không phải kẻ thù. Người đó là người Quỷ Phương. Hắn nhìn quanh, cẩn thận bước đến bên cạnh song sắt. Người bên trong chắc hẳn cũng nhận ra động tĩnh bên ngoài, đang định chửi ầm lên, nhưng khi nhìn rõ mặt người đứng ngoài thì lập tức nuốt ngược lời chửi rủa vào bụng. Sở Hoan vừa nghe giọng nói đã nhận ra đó là giọng của đại hán Hách Cốt của Quỷ Phương. Đến khi tận mắt nhìn thấy, quả nhiên là Hách Cốt. Hách Cốt tất nhiên cũng nhớ rõ mặt Sở Hoan, vẻ mặt đang phẫn nộ lập tức chuyển sang mừng rỡ: - Đạt khách, là ngươi ư?... Sao ngươi lại ở đây? Gã chưa dứt lời, Sở Hoan đã đưa ngón tay đặt lên môi, ra hiệu Hách Cốt không nên làm ồn. Hách Cốt hiểu được, gật đầu, quay lại nhìn về phía sau, hạ giọng nói: - Phụ thân… Không đợi gã kêu lần nữa, từ bên trong có một bóng người đi ra sát song sắt, chính là Quỷ chủ Hách Khê Cốc. Sở Hoan nhìn thấy Quỷ chủ cũng ở đây, rốt cục mới thở phào nhẹ nhõm. Ở đại ngục Hình bộ Ti, Hách Khê Cốc và những người khác không biết đã mất tích từ bao giờ. Sở Hoan vẫn lo lắng cho an nguy của họ. Lúc này gặp họ ở đây, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Hách Khê Cốc rõ ràng gầy đi rất nhiều, nhìn thấy Sở Hoan liền lộ vẻ vui mừng. Nhưng rất nhanh, Sở Hoan thấy rõ ràng trong ánh mắt Hách Khê Cốc lại hiện lên vẻ nghi hoặc, thậm chí là đề phòng. Trong lòng Sở Hoan hiểu rõ, họ bị bắt tới đây, không thấy mặt trời. Hắn đột nhiên xuất hiện, Hách Khê Cốc nảy sinh nghi ngờ cũng là điều dễ hiểu. La Đa ở bên cạnh khẽ nói: - Ta đi canh chừng. Rồi cũng không nói thêm lời nào, nhẹ nhàng lui ra. Sở Hoan thầm cảm kích. Hắn biết La Đa đã đoán ra hắn và Hách Khê Cốc cần nói chuyện riêng tư, nên chủ động lánh đi. - Đạt khách, sao ngươi lại tới đây? Hách Khê Cốc hỏi: - Ngươi có biết đây là đâu không? Sở Hoan đứng trước song sắt hỏi: - Quỷ chủ, các người vẫn ổn c��� chứ? - Đạt khách cứ yên tâm. Chúng ta cũng không đến nỗi nào. Hách Khê Cốc thở dài: - Ngày đó, sau khi ngươi rời khỏi, chúng ta ăn chút đồ ăn bọn họ mang đến thì lập tức bất tỉnh nhân sự. Đến khi tỉnh lại, thì đã thấy mình bị nhốt ở nơi này. Lão nhíu mày: - Ta cảm thấy nơi này không phải là đại lao Hình bộ Ti. Sở Hoan thở dài, do dự một lát, cuối cùng hỏi: - Quỷ chủ có biết Chước Tử Lĩnh không? - Chước Tử Lĩnh? Hách Khê Cốc ngẩn người, nhíu mày suy tư, một lúc sau mới kinh ngạc hỏi lại: - Ý của đạt khách là chúng ta đang ở Chước Tử Lĩnh? Sao có thể như thế được? Chước Tử Lĩnh cách Thái Nguyên phải đến hai ba ngày đường ngựa… Trên mặt lão tràn đầy vẻ ngạc nhiên, thể hiện rõ sự kinh ngạc tột độ: - Vì sao bọn họ lại đưa chúng ta đến một nơi xa xôi như vậy? Sở Hoan thở dài, ngồi xuống ngay ngoài cửa ngục. Hách Khê Cốc cũng ngồi xuống. Hai người cách nhau một cánh song sắt. Sở Hoan khẽ hỏi: - Quỷ chủ có biết Thiên Môn đạo? - Thiên Môn đạo? Hách Khê Cốc nhíu mày: - Đạt khách cũng biết Thiên Môn đạo? Sở Hoan nghe ý của lão thì cũng đoán được lão biết sự tồn tại của Thiên Môn đạo. Quả nhiên nghe Hách Khê Cốc nói: - Không dám giấu giếm đạt khách, từ năm trước, người của Thiên Môn đạo ba lần bốn lượt tìm lão hủ. Bọn họ đưa ra đủ các điều kiện, dùng lời lẽ hoa mỹ, xảo trá, muốn ta cho toàn bộ người Quỷ Phương gia nhập Thiên Môn đạo. Sau này, phải nghe theo sự điều khiển của bọn họ. Việc này liên quan đến sự hưng vong của người Quỷ Phương, lão hủ tất nhiên không thể đáp ứng. Sở Hoan chắp tay hành lễ, nói: - Quỷ chủ thật cơ trí. Rồi không giấu giếm, kể toàn bộ chuyện về Thiên Môn đạo ở Chước Tử Lĩnh cho Hách Khê Cốc nghe. Hách Khê Cốc giờ mới hiểu ra, mình đã bị người của Thiên Môn đạo bắt giữ và nhốt trong hang động ngầm dưới lòng đất Chước Tử Lĩnh. Hách Cốt ở bên cạnh nghe thấy, nắm chặt hai tay lại: - Đám cẩu tạp chủng khốn kiếp này, có lẽ là vì trước đây chúng ta từ chối không gia nhập đạo môn nên bọn họ mới bắt cha ta đi? Đôi mắt gã như bốc hỏa. Hiển nhiên, người đàn ông này vẫn chứng nào tật ấy, tính tình nóng nảy. Hách Khê Cốc lắc đầu: - Chuyện không chỉ đơn giản như thế. Chúng ta ở đây rất tốt, ăn uống đầy đủ, chỉ là không một ai đến đây nói chuyện với chúng ta. Lão hủ cảm giác, mục tiêu của bọn chúng chưa chắc chỉ là vài người chúng ta, mà là toàn bộ bộ tộc Quỷ Phương. Sở Hoan gật đầu: - Lão Quỷ chủ anh minh. Hách Khê Cốc khoát tay cười khổ một tiếng: - Người Quỷ Phương chúng ta tính tình nóng nảy. Động chủ mười sáu động phần lớn đều là những người bốc đồng. Lão dừng lại một chút, nhíu mày nói: - Lão hủ vẫn lo lắng, có người muốn nhân cơ hội lão hủ mất tích mà lợi dụng người Quỷ Phương. - Quỷ chủ cảm thấy là ai muốn như thế? - Chúng ta đang nằm trong tay Thiên Môn đạo. Người Thiên Môn đạo tự nhiên là đáng nghi nhất. Hách Khê Cốc nói: - Tuy nhiên, lúc trước lão hủ đã triệu tập mười sáu động chủ, nói cho họ biết, bất kỳ ai muốn cấu kết với Thiên Môn đạo, gia nhập Thiên Môn đạo thì coi như tự tuyệt với bộ tộc Quỷ Phương, có lỗi với liệt tổ liệt tông người Quỷ Phương. Vì thế lão hủ từng sai Quỷ vu tế tổ, tế cáo tổ linh. Nếu có ai khiến bộ tộc Quỷ Phương gặp nạn, toàn tộc sẽ cùng nhau giết. Người Quỷ Phương chúng ta vô cùng kính sợ tổ tiên. Mười sáu động chủ lúc trước cũng đã lập lời thề. Cho nên, cho dù là người Thiên Môn đạo đến chào mời, các động chủ cũng quyết không nhận lời. Giả sử có người nhất thời hồ đồ, nhưng chỉ cần một nửa số động chủ phản đối, Thiên Môn đạo cũng không thể thực hiện được ý đồ của chúng. Sở Hoan khâm phục nói: - Lão Quỷ chủ rất hiểu đại nghĩa, một lòng vì tộc nhân. Sở mỗ vô cùng khâm phục. - Nhưng lão phu lo lắng Hoàng gia sẽ nhân cơ hội này mà làm bậy. Hách Khê Cốc cười khổ: - Hoàng Tri Quý của Hoàng gia không phải là kẻ tầm thường. Miệng lưỡi y rất xảo quyệt. Lão hủ và y đã tiếp xúc đôi lần, tâm cơ của người này rất sâu. Chỉ sợ… Nói đến đây, lão ngừng lời, lắc đầu, lại thở dài. Sở Hoan cũng nhíu mày: - Lão Quỷ chủ nói là Hoàng gia sẽ lợi dụng bộ tộc Quỷ Phương? Hách Khê Cốc gật đầu: - Đạt khách, không dám giấu giếm ngươi. Người Quỷ Phương gần đây sống rất chật vật. Kiếm miếng ăn cho vào miệng cũng còn khó khăn. Những khi nạn đói hoành hành, thậm chí, có một vài động chủ đã nghĩ đến chuyện đi cướp bóc… Lão lúng túng nói: - Đó cũng là điều bất đắc dĩ. Lúc này Hộ bộ Ti không giao lương thực đúng thời hạn. Lại đang vào mùa đông, chỉ sợ sẽ có rất nhiều người chết vì đói và rét. Hoàng gia vốn là gia tộc giàu có nhất An Ấp, tiền bạc không thiếu… Lão nhìn Sở Hoan, vẻ mặt nghiêm trọng: - Lão hủ chỉ sợ Hoàng Tri Quý sẽ dùng lương thực để mua chuộc bộ tộc Quỷ Phương. Nếu Hoàng gia dùng lương thực để trao đổi, ta không chắc các động chủ sẽ không động lòng. Hách Cốt đứng bên cạnh nói: - Bộ tộc Quỷ Phương chúng ta có ba nghìn dũng sĩ. Chúng ta sinh sống trong rừng núi, từ nhỏ đã quen với việc săn bắn. Người Quỷ Phương là tiễn thủ bẩm sinh. Hằng năm phải trèo đèo lội suối, sức khỏe dồi dào. Đạt khách, ta nói lời này có lẽ ngươi không thích nghe. Người Tần các ngươi sức khỏe ốm yếu, một người Quỷ Phương chúng ta có thể đối phó với ba bốn người Tần bình thường… - Không nên nói bậy bạ. Hách Khê Cốc liếc Hách Cốt một cái: - Chúng ta đều là người Tần. Sở Hoan mỉm cười, khẽ nói: - Hách Cốt đại ca, ý của Hách Cốt đại ca Sở Hoan đã hiểu. Quỷ chủ không cần phải trách cứ. Hách Cốt gãi đầu, có chút lúng túng nói: - Ta cũng chỉ là thuận miệng mà nói vậy thôi. Đạt khách đừng để ý. Thân hình đạt khách rắn chắc, bản lĩnh không kém, không phải là người Tần bình thường. Sở Hoan cười lớn một tiếng, nhưng vẻ mặt rất nhanh đã trở nên nghiêm túc, khẽ nói: - Lão Quỷ chủ, theo như ý của ngài, ngài cảm thấy Hoàng Tri Quý đã tới Đại Kỳ Mông sơn rồi ư? Hách Khê Cốc khẽ vuốt cằm: - Nếu lão hủ không đoán sai, bọn họ giam lỏng lão hủ ở nơi đây, chính là để nhân cơ hội đó mà xâm nhập… Hách Cốt đứng ở bên cạnh không nhịn được hỏi: - Phụ thân, đạt khách nói rằng, Thiên Môn đạo bắt chúng ta có liên quan gì đến Hoàng gia sao? Chẳng lẽ Thiên Môn đạo giúp Hoàng gia làm phản ư? Hách Khê Cốc nghiêm nghị nói: - Thế thì chưa chắc đã là vậy. Hoàng gia vốn đã có ý phản. Một lòng muốn đối địch với triều đình. Mà người Thiên Môn đạo và triều đình cũng như nước với lửa. Hai thế lực này có chung một kẻ thù, rất có thể sẽ bắt tay với nhau. Sở Hoan trong lòng thầm nghĩ đúng là gừng càng già càng cay. Hắn khẽ nói: - Đúng như thế, có lẽ Hoàng gia đã gia nhập Thiên Môn đạo rồi. Hách Khê Cốc nói: - Nói như thế, người Thiên Môn đạo làm việc quá mức quái dị. Bọn họ vài lần tìm ta, một bộ dạng cao thượng ngạo nghễ. Làm như thế chỉ có theo Thiên Môn đạo, bộ tộc Quỷ Phương mới có tiền đồ. Hoàng gia tác oai tác quái ở An Ấp, cho tới nay cũng thể hiện thái độ tương tự. Nghe nói Hoàng Tri Quý mắt cao hơn trán. Trước kia Tổng đốc đại nhân đối với y cũng phải nhún nhường đôi phần. Lão hủ cảm thấy Hoàng Thiên Dịch cũng không phải là kẻ cam tâm chịu khuất phục, chưa chắc đã nghe theo sự điều khiển của Thiên Môn đạo. Sở Hoan khẽ vuốt cằm. Trên thực tế, trong lòng Sở Hoan vẫn hoài nghi không biết Hoàng gia đã gia nhập Thiên Môn đạo chưa? Nhưng lúc này nghe lão Quỷ chủ nói một lượt, thầm cảm thấy Hoàng Thiên Dịch chưa chắc đã thuận theo Thiên Môn đạo. Hách Cốt ở bên cạnh nói: - Nếu Hoàng gia không thể bắt tay với Thiên Môn đạo, thì vì sao Thiên Môn đạo lại bắt chúng ta? Hách Khê Cốc liếc Hách Cốt một cái đầy bất đắc dĩ. Lão cảm thấy buồn phiền vì trí tuệ của con mình kém mình quá xa. Sở Hoan mỉm cười: - Hách Cốt đại ca, mục đích của Thiên Môn đạo hôm nay, chính là muốn gây náo loạn thiên hạ. Hoàng gia mặc kệ có phải là người của chúng hay không, chỉ quan tâm đến việc đối kháng triều đình. Thiên Môn đạo tất nhiên là hoan nghênh điều đó. Có lẽ bọn họ biết mình không thể mua chuộc bộ tộc Quỷ Phương. Nhưng bọn họ biết Hoàng gia thì có thể. Điều kiện tiên quyết là lão Quỷ chủ không có mặt ở Đại Kỳ Mông sơn. Cho nên bọn họ giam lỏng lão Quỷ chủ và Hách Cốt đại ca. Bọn họ đang gián tiếp tạo cơ hội cho Hoàng gia. Nếu bộ tộc Quỷ Phương và Hoàng gia liên kết đối đầu với quan phủ, chính là điều mà Thiên Môn đạo muốn thấy nhất. Hách Cốt hiểu được, gượng cười ngượng ngùng, mắng: - Hôm nay người của Thiên Môn đạo quả nhiên là đê tiện vô sỉ. Đúng rồi, đạt khách, ngươi làm thế nào mà đến được nơi này? Nếu nơi này là địa bàn của Thiên Môn đạo, vì sao ngươi có thể đi vào? Sở Hoan đang định trả lời, đúng vào lúc này, chợt nghe một tiếng nói: - Ngươi là Sở Hoan? Người nào là Sở Hoan? Giọng nói này rất trầm thấp, truyền tới từ gian phòng bên cạnh. Sở Hoan giật mình kinh hãi, vội quay đầu nhìn lại, phát hiện ra ngay cạnh phòng giam của Hách Khê Cốc có một phòng giam khác. Hai phòng này cách nhau không xa. Tiếng nói đột nhiên vang lên này, phát ra từ gian phòng đó.

Mỗi nét nghĩa, mỗi cảm xúc đều được trao gửi trọn vẹn qua bản dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free