(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 659:
Từ trong phòng, tiếng gào khóc thảm thiết nhanh chóng vọng ra. Tô bá nhìn thấy hai kỹ nữ vẫn còn ngồi dưới đất, bèn bước nhanh tới, thấp giọng trách mắng: - Các ngươi còn không mau rời khỏi đây?
Hai kỹ nữ kia nghe thấy tiếng khóc thảm thiết vọng ra từ phòng trong, rõ ràng là giọng của Trinh thiếu gia, trong lòng kinh hồn bạt vía, thật sự không biết vị "Diêm Vương gia" đột nhiên xuất hiện này rốt cuộc là ai. Nghe thấy Tô bá ở bên cạnh khiển trách, hai người vội vàng bò dậy, chẳng màng đến điều gì, quay người bỏ chạy, tựa hồ có quỷ dữ đang đuổi phía sau.
Đúng lúc này, từ góc viện phía tây có một đám người đi tới. Dẫn đầu là một gã mặc áo gấm màu nâu, sắc mặt khó coi. Đi theo phía sau là mấy tên gia đinh trẻ tuổi. Nghe thấy âm thanh vọng ra từ phòng trong, gã liền nhíu mày, trực tiếp hỏi Lâm Lang: - Lâm Lang, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Lâm Lang liếc nhìn người nọ một cái, nói: - Thì ra là Thất thúc, cháu gái cũng vừa trở về, vẫn chưa biết đã có chuyện gì!
Một tên gia đinh bên cạnh Thất thúc kia thấp giọng nói: - Thất lão gia, Trinh thiếu gia đang ở bên trong… bị đánh… người bị đánh hình như là Trinh thiếu gia.
Thất thúc sắc mặt sa sầm, mắng: - Còn không mau đi cứu người! Ai dám ở đây làm càn?
Vài tên gia đinh trẻ tuổi lập tức đi đến, đột nhiên cánh cửa cọt kẹt mở ra. Sở Hoan ung dung bước ra, vừa đi vừa kéo tay áo xuống.
Vài tên gia đinh vội vàng vọt vào bên trong, rất nhanh đã khiêng Trinh thiếu gia toàn thân bầm dập đi ra. Thất thúc kia nhìn thấy bộ dạng gã, giật mình quay sang Sở Hoan lạnh lùng hỏi: - Đây là do ngươi làm?
Sở Hoan liếc Thất thúc một cái, hỏi: - Ngươi là… ?
Lâm Lang đã giới thiệu: - Sở Hoan, đây là chú họ của ta, ngươi gọi Thất thúc là được rồi.
- Ồ? Sở Hoan cười chắp tay nói: - Thì ra là Thất thúc, vãn bối đã thất lễ rồi.
Thất thúc không trả lời, tức giận nói: - Ngươi là ai mà dám gọi ta là Thất thúc? Ta hỏi ngươi, Trinh nhi là bị ngươi đánh thành ra cái dạng này hay sao?
- Đúng vậy, là ta! Sở Hoan thản nhiên đáp: - Hôm nay mới chỉ là dùng dao mổ trâu cắt tiết gà. Thất thúc quay về khuyên bảo vị Trinh thiếu gia này đi, lần sau nếu còn làm càn ở Tô phủ, e rằng sẽ bị đánh đau hơn nhiều.
Thất thúc ngây người, lập tức phẫn nộ quát lớn: - Ngươi thật to gan!
Y thấy Sở Hoan quần áo bình thường, tướng mạo cũng chẳng có gì đặc biệt, thật sự không thể ngờ từ đâu nhảy ra một kẻ vô danh tiểu tốt như vậy, bèn nói với Lâm Lang: - Lâm Lang, cái tên khốn này từ đâu tới? Chuyện của Tô gia, từ khi nào mà đến lượt hạng người như vậy nhúng tay vào?
Lâm Lang nhìn Sở Hoan, thản nhiên cười đáp: - Thất thúc, chuyện của Tô gia người khác quản không được, nhưng hắn lại có thể quản được!
Vài tên gia đinh trẻ tuổi dìu Trinh thiếu gia lại gần. Một bên mắt của Trinh thiếu gia đã sưng húp, nhìn thấy Thất thúc, liền gào lên: - Cha, tiểu tử này... hắn đánh con. Cha mau… mau báo thù cho con!
Nhưng khi thấy Sở Hoan dùng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương nhìn mình, trong lòng Trinh thiếu gia lạnh toát, sợ hãi lùi về sau hai bước, không dám nói thêm lời nào.
Sở Hoan quay sang nói với Thất thúc: - Thất thúc, Trinh thiếu gia nếu là con của thúc, hắn ở Tô phủ làm càn, lại không biết vì sao thúc lại mặc kệ không hỏi đến. Uống vài chén rượu, ta không xen vào, nhưng ngang nhiên đưa kỹ nữ lầu xanh tới Tô phủ, làm ô uế thanh danh Tô phủ, làm ô uế thanh danh Đại đông gia, điều đó ta không thể chấp nhận được!
- Cái gì? Thất thúc ngây người, dường như không hề hay biết Trinh thiếu gia đã dẫn kỹ nữ vào phủ, liền nhìn về phía Trinh thiếu gia, cau mày hỏi: - Chuyện này là thật sao?
Trinh thiếu gia không cho là mình sai, vẫn cố cãi bướng: - Không phải chỉ là mang hai cô nương về nhà uống rượu thôi sao? Cái đó có gì mà không được?
- Trinh thiếu gia, ngươi đừng quên, đây cũng không phải nhà của ngươi. Sở Hoan cười lạnh nói.
Trinh thiếu gia ấm ức nói: - Làm sao lại không phải nhà của ta? Đây là sản nghiệp của Tô gia, đương nhiên ta cũng có phần trong đó.
Lâm Lang nhíu mày. Thất thúc cũng đã tiến lên, không nói năng gì, đưa tay tát vào mặt Trinh thiếu gia năm sáu cái, đánh cho mặt gã vốn đã sưng nay càng sưng đỏ hơn.
- Đáng đánh!
Cách đó không xa truyền tới một giọng nói già nua nhưng đầy uy thế. Sở Hoan quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão già được hạ nhân dìu, đang đứng ở cách đó không xa.
Lão già kia trông đã ngoài sáu mươi, tuổi cao sức yếu, râu tóc bạc phơ, thân hình tuy đã còng xuống, nhưng vẫn toát ra khí thế uy nghiêm.
Lâm Lang thấy lão già nọ, vội vàng chào đón, đỡ tay lão già, cau mày nói: - Thúc công, ông thức dậy làm gì vậy?
Lão già vẻ mặt áy náy nói: - Lâm Lang, là Thúc công đã làm liên lụy đến cháu.
Lão quay sang Thất thúc trầm giọng nói: - Trọng Ngạn, cho người thu dọn đồ đạc một chút, sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này.
Thất thúc Tô Trọng Ngạn chưa kịp lên tiếng, Lâm Lang đã vội la lên: - Thúc công, người đang làm gì vậy?
- Lâm Lang à, cháu không nên hiểu lầm. Thúc công không còn mặt mũi nào để mang theo bọn họ ở lại đây nữa. Vẻ mặt rất áy náy, lão già nói tiếp: - Tô Trinh ở trong này làm càn bậy bạ, nếu còn ở lại chỗ này, thì chẳng khác nào ta tự bôi tro trát trấu vào mặt mình.
Lâm Lang nói: - Thúc công, Tô Trinh cũng chỉ là uống hơi quá chén một chút... !
- Cháu không cần nói nhiều. Lão già cười khổ sở nói: - Năm đó Tô gia có lỗi với phụ thân cháu, nhưng cháu bỏ qua hiềm khích trước kia, vẫn cho chúng ta nương nhờ. Là chúng ta phải xin lỗi cháu, lão phu không thể lại tiếp tục làm li��n lụy đến cháu được.
Lão ho khan hai tiếng, đưa tay chỉ vào Tô Trinh, tức giận nói: - Tô gia chính là lụi bại vì những kẻ như ngươi!
Tô Trọng Ngạn bước nhanh tới, nói: - Phụ thân, chúng ta rời khỏi nơi này, lại chạy đi đâu đây?
- Đi Thông châu. Lão già trầm giọng nói: - Dân chạy nạn từ ngoài quan ải tới, chẳng phải đều ở Thông châu sao? Bọn họ có thể ở, chúng ta tự nhiên cũng có thể.
Tô Trinh đã kêu lên: - Không đi, con không đi Thông châu, nơi đó không phải nơi dành cho con người!
- Không phải nơi dành cho con người? Lão già cười lạnh nói: - Vì sao ngươi không đi soi gương mà xem, hiện tại, ngươi trông giống một con người sao?
Tô Trinh hiển nhiên rất sợ lão già, liền cúi đầu, không dám nói thêm lời nào.
Lâm Lang thở dài, khuyên nhủ: - Thúc công, người đã lớn tuổi, làm sao còn có thể lặn lội đường xa như vậy? Người cứ an tâm ở lại đây, đợi sau khi Tây Bắc ổn định, nếu Thúc công nguyện ý, thì lúc đó lại trở về Tây Bắc cũng chưa muộn.
Tô Trọng Ngạn cũng nói: - Đúng vậy, phụ thân, Lâm Lang nói không sai. Người đã lớn tuổi như vậy, thân thể lại không được tốt, hay là nghe lời Lâm Lang, cứ ở lại đây đã.
Y liếc nhìn Tô Trinh, nói: - Tô Trinh, còn không mau qua đây tạ tội với Lâm Lang đi.
Tô Trinh trong lòng biết, nếu thật sự phải rời khỏi nơi này, từ nay về sau sẽ chẳng có gì tốt đẹp, hết đường chối cãi, gã chỉ đành tiến tới, cúi đầu nói: - Lâm...
Gã chưa nói xong, Lâm Lang đã lắc đầu, quay sang lão già nói: - Thúc công, sức khỏe của người không tốt, mời người đi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Lão già cũng không lập tức rời đi, hỏi Tô Trọng Ngạn: - Trọng Ngạn, ta đã bảo con đi hỏi thăm tình hình Tây Bắc, đã có kết quả gì chưa? Triều đình phái sứ đoàn đi đàm phán, giờ ra sao rồi? Lão phu nghe nói quân Tây Lương đã rút lui, có thật không?
Tô Trọng Ngạn vội đáp: - Tây Cốc quan đã mở, có thể qua lại được rồi. Con đã phái người về Tây Bắc hỏi thăm, chuyện này con vẫn luôn lưu tâm. Quân Tây Lương quả thật đã rút lui, tuy nhiên tình hình Tây Bắc vẫn chưa yên ổn. Dân tị nạn từ ngoài quan ải hiện giờ còn chẳng dám tính chuyện xuất quan, nghe nói quan binh đang ở Tây Bắc tiêu diệt loạn phỉ, e rằng không biết đến bao giờ mới thực sự thái bình.
Lão già khẽ vuốt cằm, nói với Lâm Lang: - Lâm Lang, mấy trăm miệng ăn của Tô gia, nếu không phải có cháu gánh vác, hiện giờ chẳng biết sẽ thành ra thể thống gì? Đợi sau khi Tây Bắc thái bình, cháu cũng nên về đó một chuyến. Phụ thân cháu lúc trước chịu uất ức mà phải rời khỏi Tây Bắc, nhưng đất đai và sản nghiệp của Tô gia chúng ta cũng có một phần của phụ thân cháu. Phụ thân cháu tuy đã khuất, nhưng cháu còn đây, đến lúc đó sản nghiệp thuộc sở hữu của phụ thân cháu trước kia, trong tộc sẽ làm rõ và giao cho cháu, xử trí ra sao, do cháu quyết định.
Lão lại quay sang Tô Trọng Ngạn: - Lão Thất, ta đã dặn con, bất cứ khoản chi tiêu nào cũng phải ghi chép cẩn thận.
Tô Trọng Ngạn vội đáp: - Con đã ghi nhớ!
Lão già lúc này mới hài lòng gật đầu, trông cũng có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Trinh, lạnh lùng nói: - Bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải thành thành thật thật đợi trong phủ, nếu bước ra cửa sân một bước, ta sẽ đánh gãy hai cái đùi. Còn nếu ở trong phủ tiếp tục càn quấy như vậy nữa, thì cút ngay ra khỏi cửa nhà này cho lão phu!
Lão ho khan dữ dội, Lâm Lang đã dìu lão rời khỏi.
Sở Hoan nửa cười nửa không nhìn Tô Trinh mặt mày sưng vù liếc một cái, Tô Trinh giật mình thon thót. Cũng may Sở Hoan đã đi theo Lâm Lang. Đám hạ nhân Tô phủ dường như cũng không muốn dây dưa với Tô Trinh, lập tức giải tán hết.
Tô Trinh lúc này mới tiến đến gần Tô Trọng Ngạn, tội nghiệp nói: - Cha, tiểu tử kia là ai vậy, hắn thật sự là... thật sự quá lớn mật!
Tô Trọng Ngạn hung hăng trừng mắt nhìn gã, tức giận nói: - Lúc trước ngươi làm bậy trong phủ, ta đã dễ dàng bỏ qua mấy lần, nhưng ngươi không biết hối lỗi, dám mang theo kỹ nữ vào trong phủ, trong đầu ngươi toàn là óc heo sao? Nơi này không phải Tây Bắc, càng không phải là nhà của mình, ngươi làm càn phát điên, cũng chẳng thèm xem đây là nơi nào?
Tô Trinh bất mãn nói: - Đây chẳng lẽ không phải là Tô gia sao? Tam thúc lúc trước mặc dù rời khỏi Tây Bắc lánh vào trong quan ải, nhưng không phải bị đuổi khỏi Tô gia. Mà chính là ông ấy muốn đi. Ông ấy vẫn là người của Tô gia chúng ta. Sản nghiệp của ông ấy ở trong quan ải cũng là sản nghiệp của Tô gia. Nếu ông ấy đã mất, sản nghiệp này của ông ấy, phải là Tô gia chúng ta lấy về chứ. Tô Lâm Lang chẳng phải đã xuất giá rồi sao? Nàng ta hiện giờ không còn là người của Tô gia nữa... !
Gã chưa nói dứt câu, bốp một cái, Tô Trọng Ngạn đã nổi trận lôi đình, giáng một bạt tai thật mạnh, miệng quát lớn: - Tên súc sinh này! Còn có chút lương tâm nào không? Khi ngươi cùng quẫn nhất, là ai đã cưu mang ngươi? Không có Lâm Lang, lúc này ngươi chỉ là một con chó chết ven đường. Đã không biết ơn người khác, còn có suy nghĩ đê tiện đến vậy. Tô gia chúng ta làm sao lại có loại người như ngươi chứ?
Trong mắt y hiện lên vẻ đau buồn: - Đây là do mẹ của ngươi ngày thường quá nuông chiều ngươi. Ta cũng quá dễ dãi với ngươi. Tất cả đều là lỗi của ta. Ngươi trở thành kẻ vô tình vô nghĩa đến vậy, đến khi ta già rồi, ngươi có đối xử tử tế với ta được không?
Tô Trinh không thể ngờ Tô Trọng Ngạn lại đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, sợ hãi cúi đầu, không dám nói thêm lời nào.
Tô Trọng Ngạn hừ lạnh một tiếng, khoanh tay sau lưng, tức giận nói: - Còn không mau quay về thu dọn ngay lập tức! Ngươi gây ra bao nhiêu chuyện như vậy mà còn mặt mũi đứng ở đây?
Tô Trinh lúc này mới kinh hồn bạt vía rời đi.
Khám phá thêm nhiều kỳ truyện độc đáo tại truyen.free, nơi bản dịch này được trân trọng công bố.